太平广记 · 吕文仲 · Chapter 345 of 501

卷三百四十四·鬼二十九

PinyinModern Translation
Size

wáng yì lǎo zhāng hóng ràng kòu yōng hū yán jì ān fèng chéng shū biàn xiāng yáng xuǎn rén zǔ jià

王裔老张弘让寇鄘呼延冀安凤成叔弁襄阳选人祖价

wáng yì lǎo

王裔老

huá zhōu xià guī xiàn dōng nán sān shí yú lǐ yuē yán nián lǐ lǐ xī nán yǒu gù lán rě ér wú sēng jū

华州下邽县东南三十余里,曰延年里,里西南有故兰若,而无僧居。

táng yuán hé bā nián hàn lín xué shì bái jū yì dīng mǔ yōu tuì jū xià guī xiàn

唐元和八年,翰林学士白居易丁母忧,退居下邽县。

qī yuè qí cóng zǔ xiōng yuē hào zì huá zhōu lái fǎng jū yì tú chū yú lán rě qián

七月,其从祖兄曰皞,自华州来访居易,途出于兰若前。

jí mén jiàn fù nǚ shí xǔ rén yī huáng líng yī shào zhǎng zá zuò huì yǔ yú fú wū xià shēng wén yú mén

及门,见妇女十许人,衣黄绫衣,少长杂坐,会语于佛屋下,声闻于门。

hào rè xíng fāng kě jiāng jiù qì qiě qiú yǐn

皞热行方渴,将就憩,且求饮。

wàng qí cóng zhě xiāo shì qīng wèi zhì yīn xià mǎ xì jiāng yú mén zhù

望其从者萧士清未至,因下马,系缰于门柱。

jǔ shǒu hū bú jiàn zì yì qí tuì cáng yú chuāng tà zhī jiān

举首,忽不见,自意其退藏于窗闼之间。

cóng zhī bú jiàn yòu yì qí tuì cáng yú wū bì zhī hòu

从之不见,又意其退藏于屋壁之后。

cóng zhī yòu bú jiàn

从之,又不见。

zhōu shì qí sì páng zé dǔ qiáng huán rán wú xì quē

周视其四旁,则堵墙环然无隙缺。

fù shì qí jù tán zhī suǒ chén āi mì rán wú zú jī

复视其聚谈之所,尘埃幂然,无足迹。

yóu shì zhī zhī zì yuán kòng quē jù míng chāo běn bǔ

由是知(知字原空缺,据明抄本补。

qí fēi rén jì rán dà yì zhī

)其非人,悸然大异之。

shàng mǎ jí qū lái gào jū yì

上马急驱,来告居易。

qiě wén qí suǒ yán yún yún shén duō bù néng dān jì

且闻其所言,云云甚多,不能殚记。

dà dǐ duō yún wáng yì lǎo rú cǐ guān qí cí yì ruò xiāng yǔ shù qí guò zhě

大抵多云王裔老如此,观其词意,若相与数其过者。

jué suǒ qù jū yì shě bā jiǔ lǐ yīn tóng wǎng fǎng yān

厥所去居易舍八九里,因同往访焉。

qí de guǒ yǒu wáng yì zhě jí qí lǐ rén yě

其地果有王裔者,即其里人也。

fāng xǐ jū wū lán rě zhī dōng běi bǎi yú bù qì qiáng wū zhù chǎng yì shù jǐn bì míng rì ér rù

方徙居于兰若之东北百余步,葺墙屋,筑场艺树仅毕,明日而入。

jì rù

既入。

bù jiā xún ér yì sǐ bù yuè yuè ér qī sǐ bù yú shí ér yì zhī èr zi èr fù jí yī sūn yì sǐ

不浃旬而裔死,不越月而妻死,不逾时而裔之二子二妇及一孙亦死。

zhǐ yú yī zi yuē míng jìn dà kǒng jù bù zhī suǒ wéi

止余一子,曰明进,大恐惧,不知所为。

yì xīn jū bù xiáng nǎi sā wū bá shù

意新居不祥,乃撒屋拔树。

yè xǐ qù suì miǎn

夜徙去,遂免。

chū bái jū yì jí

(出《白居易集》)

zhāng hóng ràng

张弘让

yuán hé shí èr nián shòu zhōu xiǎo jiàng zhāng hóng ràng qǔ bīng mǎ shǐ wáng xiān nǚ

元和十二年,寿州小将张弘让,娶兵马使王暹女。

huái xi yòng bīng fāng jí líng hú tōng wèi cì shǐ

淮西用兵方急,令狐通为刺史。

hóng ràng qī zhòng jí lěi yuè měi sī shí hóng ràng yǔ jù

弘让妻重疾累月,每思食,弘让与具。

hòu bù shí rú cǐ zì xià jí qiū zhà jìn zhà tuì hóng ràng xīn zhōng bù dài

后不食,如此自夏及秋,乍进乍退,弘让心终不怠。

dōng shí yuè qí qī hū sī tāng bǐng hóng ràng yǔ jù zhī

冬十月,其妻忽思汤饼,弘让与具之。

gōng wèi jìng yù jūn zhōng gěi dōng yī hóng ràng suì qǐng tóng zhì wáng shì zhēng qī wèi zhuàn

工未竟,遇军中给冬衣,弘让遂请同志王士征妻为馔。

hóng ràng nǎi qù

弘让乃去。

shì zhēng qī zhuàn shú jiù chuáng yù jìn hū rán hóng ràng qī zì é bí zhōng fēn bàn yī shǒu yī gǔ zài chuáng liú xiě yīn xí

士征妻馔熟,就床欲进,忽然弘让妻自额鼻中分半,一手一股在床,流血殷席。

shì zhēng qī jīng hū gào yíng zhōng

士征妻惊呼,告营中。

jūn rén qī zhū lín lái gòng guān zhī jìng wèn mò zhī qí yóu

军人妻诸邻来,共观之,竞问莫知其由。

é ér lì bào tōng shǐ rén jiǎn shì

俄而吏报通,使人检视。

qí rì yòu fēi hūn míng èr fù sù wú xián yuàn suì wèi lì suǒ lù

其日又非昏暝,二妇素无嫌怨,遂为吏所录。

hóng ràng bēn guī jí sàng suǒ hū wén kōng zhōng fù bēi qì yún mǒu bèi dà jiā huàn jiāng kàn r qù

弘让奔归,及丧所,忽闻空中妇悲泣云:某被大家唤将看儿去。

fán jūn duō shí mǒu bù dé yǐ jūn zhōng bú jiàn qì

烦君多时,某不得已,君终不见弃。

dà jiā suǒ jūn kěn qiú ěr

大家索君恳求耳。

xiān shì hóng ràng yíng jū hòu xiǎo pǔ zhōng yǒu yī lǐ shù fù yún jūn jīn sù wèi mǒu zào sì fēn shí zhì lǐ shù xià

先是弘让营居后小圃中,有一李树,妇云:君今速为某造四分食,置李树下。

jūn zé xiàng shù xià āi qí mǒu bì děi zài lǚ rén shì yě

君则向树下哀祈,某必得再履人世也。

hóng ràng yī qí yán chén zhuàn kěn qí bài zhī

弘让依其言,陈馔,恳祈拜之。

hū wén kōng zhōng yún hái rǔ xīn fù

忽闻空中云:还汝新妇。

biàn wén wáng shì yún jiē wǒ yǐ lì

便闻王氏云:接我以力。

hóng ràng rú qí yán jiē zhī é jué hè rán bàn shī báo xià hóng ràng bào zhī

弘让如其言接之,俄觉赫然半尸薄下,弘让抱之。

jù wén wáng shì yún sù hé chuáng shàng bàn shī

遽闻王氏云:速合床上半尸。

bǐ hóng ràng quán qū chí bàn shī dào chuáng wáng shì shēng shēng yún kān qí pōu chù wú suǒ cēn cī

比弘让拳曲持半尸到床,王氏声声云:勘其剖处,无所参差。

hóng ràng jìn lì yǔ hé zhī lìng děng qí jiù

弘让尽力与合之,令等其旧。

wáng shì yún fù zhī yǐ qīn wú wǒ wèn sān rì

王氏云:覆之以衾,无我问三日。

hóng ràng rú qí jiào

弘让如其教。

sān rì hòu wén shēn yín nǎi yún sī shǎo zhān zhōu

三日后,闻呻吟,乃云:思少𫗴粥。

hóng ràng yǐ yǐn guàn qí hóu jǐn yī bēi

弘让以饮灌其喉,尽一杯。

yòu yún jù wú xiāng wèn

又云:具无相问。

qī rì zé mǐn rú jiù dàn zì xiàng jí jí chè kāo yǒu hén rú dāo shāng

七日则泯如旧,但自项及脊彻尻,有痕如刀伤。

qián é jí bí guàn xiōng fù yì rán

前额及鼻,贯胸腹亦然。

yī nián píng fù rú gù

一年,平复如故。

shēng shù zi

生数子。

cǐ gù yǒu páng zi sù qīn jiàn qí shì

此故友庞子肃亲见其事。

chū qián quān zi

(出《干鐉子》)

kòu yōng

寇鄘

yuán hé shí èr nián shàng dōu yǒng píng lǐ xī nán yú yǒu yī xiǎo zhái xuán bǎng yún dàn yǒu rén gǎn jū jí chuán yuán qì fèng zèng jí fèng qí chū jià

元和十二年,上都永平里西南隅,有一小宅,悬榜云:但有人敢居,即传元契奉赠,及奉其初价。

dà lì nián ān tài qīng shǐ yòng èr bǎi qiān mǎi de hòu mài yǔ wáng xǔ

大历年,安太清始用二百千买得,后卖与王姁。

chuán shòu fán shí qī zhǔ jiē sàng zhǎng

传受凡十七主,皆丧长。

bù shī yǔ luó hàn sì sì jiā lìn zhī xī wú rén gǎn rù

布施与罗汉寺,寺家赁之,悉无人敢入。

yǒu rì zhě kòu yōng chū rù yú gōng qīng mén yì sì qiú mǎi yīn sòng sì shí qiān yǔ sì jiā

有日者寇鄘,出入于公卿门,诣寺求买,因送四十千与寺家。

sì jiā jí xǐ nǎi chuán qì fù zhī

寺家极喜,乃传契付之。

yǒu táng wū sān jiān shén bì dōng xī xiāng gòng wǔ jiān dì yuē sān mǔ yú chǔ shù bǎi zhū

有堂屋三间,甚庳,东西厢共五间,地约三亩,榆楮数百株。

mén yǒu chóng píng gāo bā chǐ jī hòu yī chǐ jiē tàn huī ní yān

门有崇屏,高八尺,基厚一尺,皆炭灰泥焉。

yōng yòu yǔ chóng xián lǐ fǎ míng sì sēng pǔ zhào wèi mén tú

鄘又与崇贤里法明寺僧普照为门徒。

qí yè sǎo táng dú zhǐ yī xiǔ wú shì

其夜,扫堂独止,一宿无事。

yuè míng zhì sì gēng wēi yǔ yōng hū shēn tǐ jū jí máo fà rú dié xīn kǒng bù ān

月明,至四更,微雨,鄘忽身体拘急,毛发如碟,心恐不安。

wén yī rén kū shēng rú chū jiǔ quán

闻一人哭声,如出九泉。

nǎi bēi tīng zhī yòu ruò zài zhōng tiān

乃卑听之,又若在中天。

qí zhà dōng zhà xi wú suǒ dìng

其乍东乍西,无所定。

yù zhì shǔ shēng suì jué

欲至曙,声遂绝。

yōng nǎi gào zhào yuē zhái jì rú cǐ yīng kě jū yān

鄘乃告照曰:宅既如此,应可居焉。

mìng zhào gōng yǔ zuò dào chǎng

命照公与作道场。

zhì sān gēng yòu wén kū shēng

至三更,又闻哭声。

mǎn qī rì yōng nǎi zuò zhāi shè sēng fāng yù zhòng sēng xíng shí cì zhào hū qǐ yú tíng rú yǒu suǒ jiàn jù lì shēng zhú zhī hē yún zhè zéi shā rú xǔ rén

满七日,鄘乃作斋设僧,方欲众僧行食次,照忽起,于庭如有所见,遽厉声逐之,喝云:这贼杀如许人。

rào tíng yī zhuǎn fù zuò yuē jiàn yǐ jiàn yǐ

绕庭一转,复坐曰:见矣见矣。

suì mìng yōng qiú qī jiā fěn shuǐ jiě huì

遂命鄘求七家粉水解秽。

é zhì mén chóng píng sǎ shuǐ yī bēi yǐ liǔ zhī pū yān

俄至门崇屏,洒水一杯,以柳枝扑焉。

píng zhī xià sì chǐ kāi tǔ hū tuí yí zhōng yǒu yī nǚ rén yī qīng luó qún hóng kù jǐn lǚ fēi shān zi

屏之下四尺开,土忽颓圯,中有一女人,衣青罗裙红袴锦履绯衫子。

qí yī jiē shì zhǐ huī fēng fú jǐn fēi yú tíng jí kū gǔ jí yān

其衣皆是纸灰,风拂,尽飞于庭,即枯骨籍焉。

nǎi mìng zhī yī zhú lóng zi yòu mìng yōng zuò sān liǎng shì nǚ yī shèng zhī

乃命织一竹笼子,又命鄘作三两事女衣盛之。

sòng zàng wèi shuǐ zhī shā zhōu réng mìng wù huí tóu yì yǔ shè sǎ zhuàn

送葬渭水之沙州,仍命勿回头,亦与设洒馔。

zì hòu xiǎo dà gèng wú kǒng jù

自后小大更无恐惧。

chū guō fén yáng yǒu táng mèi chū jiā yǒng píng lǐ xuān huà sì fén yáng wáng fū rén zhī dǐng yè qí gū cóng rén pō duō

初郭汾阳有堂妹,出家永平里宣化寺,汾阳王夫人之顶谒其姑,从人颇多。

hòu mǎi cǐ zhái wǎng lái ān zhì

后买此宅,往来安置。

huò wén yǒu qīng yī bù jǐn suì shī qīng yī

或闻有青衣不谨,遂失青衣。

fū rén lìng gāo zhù chóng píng cǐ zhái yīn yǒu shì yān

夫人令高筑崇屏,此宅因有是焉。

yì yún qīng yī bù jǐn yì lòu yóu chù yóu shì shēng zàng cǐ dì yān

亦云,青衣不谨,泄漏游处,由是生葬此地焉。

chū qián quān zi

(出《干鐉子》)

hū yán jì

呼延冀

xián hé zhōng hū yán jì zhě shòu zhōng zhōu sī hù xié qí qī zhī guān

咸和中,呼延冀者,授忠州司户,携其妻之官。

zhì sì shuǐ yù dào

至泗水,遇盗。

jǐn duó qí cái wù nǎi zhì luǒ shān

尽夺其财物,乃至裸衫。

jì suì yǔ qí qī wū lù páng fǎng rén yān

冀遂与其妻于路旁访人烟。

é féng yī wēng wèn qí gù jì gào zhī

俄逢一翁,问其故,冀告之。

lǎo wēng yuē nán xíng zhī shù lǐ jí wǒ jiā kě yǔ jiā shǔ zàn sù yě

老翁曰:南行之数里,即我家,可与家属暂宿也。

jì nǎi yǔ lǎo wēng tóng zhì qí jiā

冀乃与老翁同至其家。

rù lín zhōng dé yī dà zhái lǎo wēng ān cún yī shì nèi shè shí yí yī

入林中,得一大宅,老翁安存一室内,设食遗衣。

zhì shēn yè qīn jiù jì tán huà

至深夜,亲就冀谈话。

fù jù jiǔ yáo yuē wǒ jiā wéi yǒu lǎo mǔ

复具酒肴,曰:我家唯有老母。

jūn ruò wèi néng xié qī qù yù qiě liú zhī cì dào guān zài lái yíng yì kě

君若未能携妻去,欲且留之,伺到官再来迎,亦可。

wǒ jiàn jūn pín bì bù yì xiāng xié yě

我见君贫,必不易相携也。

jì sī zhī liáng jiǔ suì xiè ér yán yuē zhàng rén jì mǐn wǒ rú shì wǒ jí yǐ xīn sù tuō zhàng rén

冀思之良久,遂谢而言曰:丈人既悯我如是,我即以心素托丈人。

wǒ qī běn chū guān rén yě néng gē réng báo yǒu wén yì

我妻本出官人也,能歌,仍薄有文艺。

rán hǎo jiǔ duō fàng dàng

然好酒,多放荡。

liú zhī hòu xìng zhàng rén jū shù zhī

留之后,幸丈人拘束之。

lǎo wēng yuē wú yōu dàn zì fù guān

老翁曰:无忧,但自赴官。

míng rì jì nǎi liú qī ér qù

明日,冀乃留妻而去。

lín bié qī zhí jì shǒu ér yán yuē wǒ běn yǔ ěr yuǎn shè chuān lù fù yī báo guān jīn bù qī yòu liú wǒ yú cǐ

临别,妻执冀手而言曰:我本与尔远涉川陆,赴一薄官,今不期又留我于此。

jūn ruò bù lái yíng wǒ wǒ bì bēn chū bì yǒu nà wǒ zhī rén yě

君若不来迎我,我必奔出,必有纳我之人也。

qì lèi ér bié

泣泪而别。

jì dào guān fāng móu yuǎn yíng qí qī

冀到官,方谋远迎其妻。

hū yī rì yǒu dá yī shū zhě shòu zhī shì qí qī shū yě

忽一日,有达一书者,受之,是其妻书也。

qí shū yuē qiè jīn zì cái cǐ shū yǐ dá xīn xù wéi jūn shǎo lǎn yān

其书曰:妾今自裁此书,以达心绪,唯君少览焉。

qiè běn gē jì zhī nǚ yě yòu rù gōng jìn yǐ qīng gē miào wǔ wèi chēng

妾本歌妓之女也,幼入宫禁,以清歌妙舞为称。

gù wú fù dé fù róng

固无妇德妇容。

jí gōng zhōng yǒu mìng yè tíng xuǎn rén qiè de fàng guī yān

及宫中有命,掖庭选人,妾得放归焉。

shì shí yě jūn fāng nián shào jiǔ kuáng shī yì zài qiè zhī lín

是时也,君方年少,酒狂诗逸,在妾之邻。

qiè jí bù jū jūn yì fàng dàng

妾即不拘,君亦放荡。

jūn bù yǐ qiè bù kě fèng píng fán suì yǐ lǐ qǔ qiè

君不以妾不可奉苹蘩,遂以礼娶妾。

qiè jì yǔ jūn pǐ ǒu zhū lín jiē wèi zhī cái zǐ jiā rén

妾既与君匹偶,诸邻皆谓之才子佳人。

měi niàn huā jiān tóng bù yuè xià xiāng duì hóng lóu xì xuè jǐn wéi yán shì

每念花间同步,月下相对,红楼戏谑,锦闱言誓。

jí bù qī jīn rì zhī shì yě

即不期今日之事也。

bēi fū

可悲啊!

yī hé yì jué

一何义绝。

jūn yǐ qiè shēn qì zhī rú xǐ liú yú huāng jiāo bù niàn gū dú

君以妾身,弃之如屣,留于荒郊,不念孤独。

zì jūn zhī guān lèi liú mò è

自君之官,泪流莫遏。

sī liang bó qíng qiè yòu xī shǒu zhēn jié zāi

思量薄情,妾又奚守贞洁哉。

lǎo fù jiā yǒu yī shào nián zǐ shēn mù qiè qiè yǐ guī zhī yǐ

老父家有一少年子,深慕妾,妾已归之矣。

jūn qí zhī zhī

君其知之。

jì lǎn shū zhì shū bù shèng fèn nù suì pāo guān zhì sì shuǐ

冀览书掷书,不胜愤怒,遂抛官至泗水。

běn yù jiàn lǎo wēng jí qí qī jiē shā zhī

本欲见老翁及其妻,皆杀之。

fǎng xún bù dé dàn jiàn yī dà zhǒng lín mù sēn rán

访寻不得,但见一大冢,林木森然。

jì huǐ qí zhǒng jiàn qí qī yǐ sǐ zài zhǒng zhōng nǎi qǔ shī jì bié zàng zhī ér qù

冀毁其冢,见其妻已死在冢中,乃取尸祭,别葬之而去。

chū xiāo xiāng lù

(出《潇湘录》)。

ān fèng

安凤

ān fèng shòu chūn rén shǎo yǔ xiāng lǐ xú kǎn yǒu shàn jù yǒu cái xué

安凤,寿春人,少与乡里徐侃友善,俱有才学。

běn yuē tóng yóu huàn cháng ān kǎn xìng chún xiào bié qí mǔ shí jiàn mǔ qì tì bù zhǐ nǎi bù rěn lí

本约同游宦长安,侃性纯孝,别其母时,见母泣涕不止,乃不忍离。

fèng zhì cháng ān shí nián bù dá chǐ bù guī

凤至长安,十年不达,耻不归。

hòu hū féng kǎn xié shǒu xù kuò bié huà xiāng lǐ zhī shì bēi xǐ jù bù zì shèng

后忽逢侃,携手叙阔别,话乡里之事,悲喜俱不自胜。

tóng yù lǚ shè shù rì hū kǎn wèi fèng yuē wǒ lí xiāng yī zài wǒ mǔ bì niàn wǒ wǒ dāng guī

同寓旅舍数日,忽侃谓凤曰:我离乡一载,我母必念我,我当归。

jūn lí xiāng yì jiǔ néng tóng guī hu

君离乡亦久,能同归乎?

fèng yuē wǒ běn bù qín gēng záo ér zhì qiè wū míng huàn

凤曰:我本不勤耕凿,而志切于名宦。

jīn rì yuǎn lí xiāng guó suǒ mǐ wū cháng ān wú yī gōng qīng zhī

今日远离乡国,索米于长安,无一公卿知。

shí nián zhī piāo dàng dà zhàng fū zhī qì gài yān néng yǐ miàn mù huí jiàn gù xiāng zhī rén yě

十年之漂荡,大丈夫之气概,焉能以面目回见故乡之人也?

yīn qì wèi kǎn yuē jūn zì dāng níng qīn wǒ shì bù dá bù guī yǐ

因泣谓侃曰:君自当宁亲,我誓不达不归矣!

kǎn liú shī yuē jūn jì cháng ān jiǔ chǐ bù hái gù xiāng

侃留诗曰:君寄长安久,耻不还故乡。

wǒ bié cháng ān qù qiè zài wèi gāo táng

我别长安去,切在慰高堂。

bù yì yǔ lí hèn quán xià yì nán wàng

不意与离恨,泉下亦难忘。

fèng yì yǐ shī zèng bié yuē yī zì lí xiāng guó shí nián zài xián qín

凤亦以诗赠别曰:一自离乡国,十年在咸秦。

qì jǐn biàn hé xuè bù féng yī gù rén

泣尽卞和血,不逢一故人。

jīn rì jiù yǒu bié xiū cǐ piāo bó shēn

今日旧友别,羞此漂泊身。

lí qíng yín shī chù má yī yǎn lèi pín

离情吟诗处,麻衣掩泪频。

lèi bié gè fēn mèi qiě jí lái nián chūn

泪别各分袂,且及来年春。

fèng yóu kè cháng ān

凤犹客长安。

yīn yè mèng kǎn suì jì yī shū dá shòu chūn

因夜梦侃,遂寄一书达寿春。

shǒu xù cháng ān zài xiāng jiàn huà yōu bào zhī shì

首叙长安再相见,话幽抱之事。

kǎn mǔ de fèng shū qì wèi fù shū zhī rén yuē kǎn sǐ yǐ sān nián

侃母得凤书,泣谓附书之人曰:侃死已三年。

què dào cháng ān gào fèng fèng chuí qì tàn yuē wǒ jīn rì shǐ wù kǎn bié zhōng quán xià yì nán wàng zhī jù

却到长安,告凤,凤垂泣叹曰:我今日始悟侃别中'泉下亦难忘'之句。

chū xiāo lèi lù

(出《潇泪录》)。

chéng shū biàn

成叔弁

yuán hé shí sān nián jiāng líng biān hù chéng shū biàn yǒu nǚ yuē xìng niang nián shí qī

元和十三年,江陵编户成叔弁有女曰兴娘,年十七。

hū yǒu méi shì yì mén yún yǒu tián jiā láng jūn yuàn jié yīn yuàn jiàn zài mén

忽有媒氏诣门云:有田家郎君,愿结姻媛,见在门。

shū biàn zhào qí qī gòng kuī zhī rén zhì pō bù qiè jí cí yuē xìng niang nián xiǎo wèi bàn zī zhuāng

叔弁召其妻共窥之,人质颇不惬,即辞曰:兴娘年小,未办资装。

mén wài wén zhī jí qū rù yuē nǐ tián láng cān zhàng rén zhàng mǔ

门外闻之,即趋入曰:拟田郎参丈人丈母。

shū biàn bù gù jù yǔ qī bì zhī

叔弁不顾,遽与妻避之。

tián nú yuē tián sì láng shàng jiè xiāng láng suǒ ěr nǚ bù dé yé

田奴曰:田四郎上界香郎,索尔女不得耶?

jí xiào yī shēng biàn yǒu èr rén zì kōng ér xià yuē xiāng hū hé shì

即笑一声,便有二人自空而下,曰:相呼何事?

tián yuē chéng jiā jiàn yǒu yī nǚ mǒu jīn shāng liáng què rán bù kě

田曰:成家见有一女,某今商量,确然不可。

èr láng yǐ wéi hé rú

二郎以为何如?

èr rén yuē bǐ gù bù zhī ān yǒu bù kě

二人曰:彼固不知,安有不可?

xìng róng yán yì

幸容言议。

kuàng xiǎo láng niáng zǐ hún shí yǐ suí zú xià mù zú xià shēn yǐ

况小郎娘子魂识已随足下,慕足下深矣。

lí shù zhù zì yuán kòng quē jù míng chāo běn bǔ

黎庶(庶字原空缺,据明抄本补。

hé zhī

)何知?

bù yòng kǔ guài

不用苦怪。

yán qì ér xìng niang dà jiào yú fáng zhōng yuē jià yǔ tián sì láng qù

言讫,而兴娘大叫于房中曰:嫁与田四郎去。

shū biàn jì jué fēi rén jí xià jiē cí yuē pín jiā yǎng nǚ bù xǐ guān zhǔ

叔弁既觉非人,即下阶辞曰:贫家养女,不喜观瞩。

sì láng yì zhǐ gǎn bù cóng mìng

四郎意旨,敢不从命。

dàn qiě zuò yǔ méi shì shāng liáng wú tài cōng cōng yě

但且坐,与媒氏商量,无太匆匆也。

sì rén xiāng gù dà xiào yuē dìng yǐ

四人相顾大笑曰:定矣。

shū biàn jí lìng shì guǒ shí shí zì yuán kòng quē jù míng chāo běn bǔ

叔弁即令市果实,(实字原空缺,据明抄本补。

bèi chá bǐng jiù táng chuí lián ér zuò

)备茶饼,就堂垂帘而坐。

méi shì yuē tián jiā yì bù měi mǎn sì láng yì tài cōng cōng

媒氏曰:田家意不美满,四郎亦太匆匆。

jīn sān láng jūn zǒng shì cí rén qǐng lián jù yī piān rán hòu dìng

今三郎君总是词人,请联句一篇然后定。

zhòng jiē dà xiào lè yuē lǎo yù dàn zuò méi hé bì yì tā lián jù shì

众皆大笑乐曰:老妪但作媒,何必议他联句事。

méi shì gù qǐng tián láng liáng jiǔ nǎi yín yuē yì diǎn hóng cháng chū cuì wēi

媒氏固请,田郎良久乃吟曰:一点红裳出翠微。

qiū tiān yún jìng yuè lí lí

秋天云静月离离。

tián qǐng shū biàn jì zhī shū biàn sù bù zhī shū gù cí wǎng fù zài sì

田请叔弁继之,叔弁素不知书,固辞,往复再四。

shí qǐng hū wén táng shàng yǒu rén yǔ yuē hé bù yún tiān cáo shǐ zhě tú huí shǒu hé bù cóng tā jiǔ zú bēi

食顷,忽闻堂上有人语曰:何不云:'天曹使者徒回首,何不从他九族卑?

yán qì méi yǔ sān rén jué dǎo dà xiào yuē xiàng dào mó yǔ jīn yù hé rú

言讫,媒与三人绝倒大笑曰:向道魔语,今欲何如?

sì rén yī shí qū chū bù fù gèng lái

四人一时趋出,不复更来。

qí nǚ ruò zuì rén kuáng yán sì rén qù hòu yì suì xǐng yǐ

其女若醉人狂言,四人去后,亦遂醒矣。

chū hé dōng jì

(出《河东记》)

xiāng yáng xuǎn rén

襄阳选人

yú dí zhèn xiāng yáng shí xuǎn rén liú mǒu rù jīng féng yī jǔ rén nián èr shí xǔ yán yǔ míng lǎng tóng háng shù lǐ yì shén xiāng de yīn jí cǎo

于𬱖镇襄阳时,选人刘某入京,逢一举人,年二十许,言语明朗,同行数里,意甚相得,因籍草。

liú yǒu jiǔ qīng shù bēi

刘有酒,倾数杯。

rì mù jǔ rén zhǐ qí jìng yuē mǒu bì zhǐ cóng cǐ shù lǐ néng zuǒ gù hu

日暮,举人指歧径曰:某弊止从此数里,能左顾乎?

liú cí yǐ chéng qī jǔ rén yīn fù shī yuē liú shuǐ juān juān zhǎng qín yá zhī wū shuāng fēi kè huán jiā

刘辞以程期,举人因赋诗曰:流水涓涓长芹牙,织乌双飞客还家。

huāng cūn wú rén zuò hán shí bìn gōng kōng duì táng lí huā

荒村无人作寒食,殡宫空对棠梨花。

zhì míng liú guī xiāng yáng zhōu yīn wǎng xún fǎng jǔ rén wéi yǒu bìn gōng cún yān

至明,刘归襄阳州,因往寻访举人,惟有殡宫存焉。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)。

zǔ jià

祖价

jìn shì zǔ jià yǒng zhī sūn yě

进士祖价,咏之孙也。

luò dì hòu cháng yóu shāng shān zhōng xíng lǐ wēi kùn

落第后,尝游商山中,行李危困。

xī zhì yī gū yì qù yì bàn lǐ yǐ lái yǒu yī kōng fó sì wú sēng jū jià yǔ pú fū tóu zhī ér sù

夕至一孤驿,去驿半里已来,有一空佛寺,无僧居,价与仆夫投之而宿。

qiū yuè shén míng jià dú wán yuè lái qù ér xíng

秋月甚明,价独玩月,来去而行。

hū yǒu yī rén zì sì diàn hòu chū yī jià gòng zuò yǔ xiào shuō jīng shǐ shí shí zì yín

忽有一人,自寺殿后出,揖价共坐,语笑说经史,时时自吟。

jià pēng chá dài zhī cǐ rén dú yín bù yǐ

价烹茶待之,此人独吟不已。

yòu yún fū rén wèi shī shù huái fěng wù

又云:夫人为诗,述怀讽物。

ruò bù jīng bù qiè jí bù néng dòng rén

若不精不切,即不能动人。

jīn xī ǒu xiāng yù hòu huì nán qī zhé fù sān liǎng piān yǐ shù huái yě

今夕偶相遇,后会难期,辄赋三两篇,以述怀也。

suì lǎng yín yún jiā zhù yì běi lù bǎi lǐ wú sì lín

遂朗吟云:家住驿北路,百里无四邻。

wǎng lái bù xiāng wèn jì jì shān jiā chūn

往来不相问,寂寂山家春。

yòu yín nán gāng yè xiāo xiāo qīng sōng yǔ bái yáng

又吟:南冈夜萧萧,青松与白杨。

jiā rén yīng yǒu mèng yuǎn kè yǐ wú cháng

家人应有梦,远客已无肠。

yòu yín bái cǎo hán lù lǐ luàn shān míng yuè zhōng

又吟:白草寒路里,乱山明月中。

shì xī kǔ yín ba hán zhú yǔ jūn tóng

是夕苦吟罢,寒烛与君同。

shī qì zài sān yín zhī

诗讫,再三吟之。

yè jiǔ suì yī ér tuì

夜久,遂揖而退。

zhì míng rì wèn lín rén cǐ qián hòu shù lǐ bìng wú rén jū dàn yǒu shū shēng kè sǐ zhě zàng zài fó diàn hòu nán gāng shàng

至明日,问邻人,此前后数里,并无人居,但有书生客死者,葬在佛殿后南冈上。

jià dù qí shī nǎi zhī shì guǐ

价度其诗,乃知是鬼。

wéi wén diào zhī ér qù

为文吊之而去。

chū huì chāng jiě yí lù

(出《会昌解颐录》)

✦ You read 卷三百四十四·鬼二十九

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.