fáng zhì wáng chāo duàn hé wéi bào shēng jì liáng jǐng cuī yù shǐ cáo táng
房陟王超段何韦鲍生妓梁璟崔御史曹唐
fáng zhì
房陟
fáng zhì rèn qīng hé xiàn wèi qī xíng yáng zhèng shì yǒu róng sè
房陟任清河县尉,妻荥阳郑氏,有容色。
shí cūn zhōng yǒu yī lǎo yù jiāng yì yè chán shī wèi zhì ér zhōng lù huāng yě jiān
时村中有一老妪,将诣谒禅师,未至,而中路荒野间。
jiàn yī bái yī fù rén yú zhēn jí zhōng xíng kū jí āi
见一白衣妇人,于榛棘中行,哭极哀。
rào yī qiū fù shù shí bù jiān ruò jiàn jīng yíng zhī zhuàng zhě
绕一丘阜,数十步间,若见经营之状者。
yù guài ér wǎng wèn jí jiàn bī fù rén jí yuǎn yù shì huí ér fù rén fù gù chù
妪怪而往问,及渐逼,妇人即远,妪适回,而妇人复故处。
rú shì shù sì
如是数四。
yù dù fēi rén tiān hūn hēi suì shě zhī
妪度非人,天昏黑,遂舍之。
jí zhì chán shī chù shuō suǒ jiàn jiān shù fù rén xíng zhuàng yī fú
及至禅师处,说所见,兼述妇人形状、衣服。
chán shī yì zhī yīn shū jì wū bì
禅师异之,因书记屋壁。
hòu yuè yú rì fáng zhì qī bào wáng guǒ zàng yú qián suǒ kū rào qiū fù jiān ér róng mào yī fú yī rú lǎo yù qián jiàn zhě
后月余日,房陟妻暴亡,果葬于前所哭绕丘阜间,而容貌衣服,一如老妪前见者。
chū tōng yōu lù
(出《通幽录》)
wáng chāo
王超
tài hé wǔ nián fù zhōu yī rén wáng chāo shàn yòng zhēn bìng wú bù chà
太和五年,复州医人王超,善用针,病无不差。
sǐ jīng sù ér sū yán rú mèng zhì yī chù chéng bì tái gé rú wáng zhě jū
死经宿而苏,言如梦:至一处,城壁台阁,如王者居。
jiàn yī rén wò zhào qián mài shì yòu bo yǒu zhǒng dà rú bēi lìng chāo zhì zhī
见一人卧,召前脉视,右膊有肿,大如杯,令超治之。
jí wéi zhēn chū nóng shēng yú
即为针出浓升余。
gù huáng yī lì yuē kě lǐng shì bì yě
顾黄衣吏曰:可领视毕也。
chāo suí rù yī mén mén shǔ yuē bì yuàn
超随入一门,门署曰毕院。
tíng zhōng yǒu rén yǎn shù qiān jù chéng shān shì nèi dié shùn míng miè
庭中有人眼数千,聚成山,视内迭瞬明灭。
huáng yī yuē cǐ jí bì yě
黄衣曰:此即毕也。
é yǒu èr rén xíng shén qí wěi fēn chǔ zuǒ yòu
俄有二人,形甚奇伟,分处左右。
gǔ jù shà chuī jī jù yǎn shàn ér qǐ huò fēi huò zǒu wéi rén zhě qǐng kè ér jǐn
鼓巨箑,吹激聚眼,扇而起,或飞,或走为人者,顷刻而尽。
chāo fǎng qí gù huáng yī yuē yǒu shēng zhī lèi xiān sǐ wèi bì
超访其故,黄衣曰:有生之类,先死为毕。
yán cì hū huó
言次忽活。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
duàn hé
段何
jìn shì duàn hé lìn jū kè hù lǐ
进士段何赁居客户里。
tài hé bā nián xià wò jí yú yuè xiǎo yù
太和八年夏,卧疾逾月,小愈。
zhòu rì yīn lì zhì mù píng jī ér zuò
昼日因力栉沐,凭几而坐。
hū yǒu yī zhàng fū zì suǒ jū bì fèng zhōng chū shang ér bù yī xiào ào lì yú hé qián shú gù hé yuē jí bìng ruò cǐ hé bù qǔ yī qī bǐ shì jí
忽有一丈夫,自所居壁缝中出,裳而不衣,啸傲立于何前,熟顾何曰:疾病若此,何不娶一妻,俾侍疾。
hū ěr bìng zú zé rú zhī hé
忽尔病卒,则如之何?
hé zhī qí guǐ wù yǐ
何知其鬼物矣。
yuē mǒu jǔ zǐ pín hán wú yì hūn qǔ
曰:某举子贫寒,无意婚娶。
qí rén yuē qǐng yǔ jūn zuò méi shì
其人曰:请与君作媒氏。
jīn yǒu rén jiā nǚ zǐ róng dé kě guān zhōng wài qīng xiǎn yīn shǔ shén guǎng
今有人家女子,容德可观,中外清显,姻属甚广。
zì yǒu zī cóng bù fán jūn cái pìn
自有资从,不烦君财聘。
hé yuē wèi chéng míng zhōng wú cǐ yì
何曰:未成名,终无此意。
qí rén yòu yuē bù yǐ lǐ yì kě yǐ
其人又曰:不以礼,亦可矣。
jīn biàn yǔ jūn yíng lái
今便与君迎来。
qí rén suì chū mén xū yú fù lái yuē zhì yǐ
其人遂出门,须臾复来,曰:至矣。
é yǒu sì rén fù jīn bì yú
俄有四人,负金璧舆。
cóng èr qīng yī yī yún jì yī bàn jì jiē jué sè
从二青衣,一云髻,一半髻,皆绝色。
èr cāng tóu chí zhuāng lián yī qiè zhí zhì yú yú jiē qián
二苍头,持装奁衣箧,直置舆于阶前。
méi zhě yòu yǐn rù gé zhōng chuí wéi yǎn hù fù zhì hé qián yuē yíng tā liáng jiā zǐ lái dōu bù wéi lǐ wú nǎi bù kě hu
媒者又引入阁中,垂帏掩户,复至何前曰:迎她良家子来,都不为礼,无乃不可乎?
hé è zhī jiān yǐ kùn bèi jiù zhěn bù gù
何恶之,兼以困惫,就枕不顾。
méi yòu yuē zòng wú yì shōu cǎi dì shì yī guān
媒又曰:纵无意收采,第试一观。
rú shì shuō yù zài sān hé zhōng bù yīng
如是说谕再三,何终不应。
shí qǐng méi zhě fù yǐn chū mén yú zhōng zhě nǎi yǐ hóng jiān tí shī yī piān zhì hé àn shàng ér qù
食顷,媒者复引出门,舆中者乃以红笺题诗一篇,置何案上而去。
qí shī yún lè guǎng qīng yíng jīng jǐ nián chà niang xiāng tuō bù lùn qián
其诗云:乐广清赢经几年,姹娘相托不论钱。
qīng yíng miào zhì guī hé chǔ chóu chàng bì lóu hóng yù tián
轻盈妙质归何处,惆怅碧楼红玉田。
qí shū jì róu mèi yì wú xìng míng zhǐ mò wéi shū yī wǒ zì
其书迹柔媚,亦无姓名,纸末唯书一我字。
hé zì cǐ jí bìng rì tuì
何自此疾病日退。
chū hé dōng jì
(出《河东记》)
wéi bào shēng jì
韦鲍生妓
jiǔ tú bào shēng jiā fù chù jì
酒徒鲍生,家富畜妓。
kāi chéng chū xíng lì yáng dào zhōng zhǐ dìng shān sì yù wài dì wéi shēng xià dì dōng guī tóng qì shuǐ gé
开成初,行历阳道中,止定山寺,遇外弟韦生下第东归,同憩水阁。
bào zhì jiǔ jiǔ hān wéi wèi bào yuē lè jì shù bèi yān zài
鲍置酒,酒酣,韦谓鲍曰:乐妓数辈焉在?
dé bù yǒu xié zhě hu
得不有携者乎?
bào shēng yuē xìng gè wú yàng rán yuán běn rán shàng yǒu qiè zì jù míng chāo běn shān
鲍生曰:幸各无恙,然(原本然上有挈字,据明钞本删。
zhì wéi yáng rì lián bì shù sì hòu chéng jì quē bù guǒ xī cóng
)滞维阳日,连毙数驷,后乘既缺,不果悉从。
wéi yǔ mèng lán xiǎo qiàn jù jīn yì kě yǐ zuǒ huān yǐ
唯与梦兰、小倩俱,今亦可以佐欢矣。
qǐng zhī èr shuāng huán bào hú qín fāng xiǎng ér zhì suì zuò wéi shēng bào shēng zhī yòu chuāng sī jī jīn xiǎng liàng xī gǔ
顷之,二双鬟抱胡琴方响而至,遂坐韦生、鲍生之右,𪭢丝击金,响亮溪谷。
jiǔ lán bào wèi wéi yuē chū chéng de liáng mǎ hu
酒阑,鲍谓韦曰:出城得良马乎?
duì yuē yǔ chūn chū sāi yóu zì fū fang lì wū yán dǐ píng xià
对曰:予春初塞游,自鄜坊历乌延,抵平夏。
zhǐ líng wǔ ér huí
止灵武而回。
bù luò zǎng jùn huò shù shū lóng xíng fèng jǐng lù jǐng fú yīng yǎn dà zú qīng jí píng lèi mì zhě jiē yǒu zhī
部落驵骏获数疋,龙形凤颈,鹿颈凫膺,眼大足轻,脊平肋密者,皆有之。
bào fǔ zhǎng dà yuè nǎi tíng bēi mìng zhú yuè mǎ yú qīng kǎn qián shù pǐ yǔ xiàng lái kuā dàn shí wèi jǐn qí bā jiǔ
鲍抚掌大悦,乃停杯命烛,阅马于轻槛前数匹,与向来夸诞,十未尽其八九。
wéi xì bào yuē néng yǐ rén huàn rèn xuǎn shū yóu
韦戏鲍曰:能以人换,任选殊尤。
bào yù mǎ zhī yì pō qiè mì qiǎn sì xián gēng yī shèng zhuāng qǐng zhī nǎi zhì
鲍欲马之意颇切,密遣四弦,更衣盛妆,顷之乃至。
mìng bàng jiǔ quàn wéi shēng gē yī qǔ yǐ sòng zhī yún bái lù shī tíng qì hào yuè lín qián xuān
命棒酒劝韦生,歌一曲以送之云:白露湿庭砌,皓月临前轩。
cǐ shí pō liú hèn hán sī dú wú yán
此时颇留恨,含思独无言。
yòu gē sòng bào shēng jiǔ yún fēng zhǎn hé zhū nán zàn yuán duō shēng xìn yǒu duǎn yīn yuán
又歌《送鲍生酒》云:风飐荷珠难暂圆,多生信有短姻缘。
xi lóu jīn yè sān gēng yuè hái zhào lí rén qì duàn xián
西楼今夜三更月,还照离人泣断弦。
wéi nǎi zhào yù zhě qiān zǐ chì bō yǐ chou zhī
韦乃召御者,牵紫叱拨以酬之。
bào yì wèi mǎn wǎng fù zhī shuō wěn rán wú zhāng
鲍意未满,往复之说,紊然无章。
yǒu zǐ yī guān zhě èr rén dǎo cóng shén zhòng zì shuǐ gé zhī xi shēng jiē ér lái
有紫衣冠者二人,导从甚众,自水阁之西,升阶而来。
bào wéi yǐ sì dāng xīng shǐ jiāo chí zhī lù yí dà liáo yè zhì nǎi kǒng sǒng rù shì hé mén yǐ kuī zhī
鲍韦以寺当星使交驰之路,疑大寮夜至,乃恐悚入室,阖门以窥之。
ér bēi pán láng jí bù jiǎ shōu shí
而杯盘狼籍,不假收拾。
shí zǐ yī jí xí xiāng gù xiào yuē cǐ jí xiàng lái wén qiè huàn mǎ zhī yán
时紫衣即席,相顾笑曰:此即向来闻妾换马之筵。
yīn mìng jiǔ duì yǐn yī rén xū rán shén zhǎng zhì mào shén wěi chí bēi wàng yuè chén yín jiǔ zhī yuē zú xià shèng fù yún xié hàn zuǒ jiè běi lù nán chán
因命酒对饮,一人须髯甚长,质貌甚伟,持杯望月,沉吟久之,曰:足下《盛赋》云:'斜汉左界,北路南躔。
bái lù nuǎn kōng sù yuè liú tiān kě de guāng qián jué hòu yǐ
白露暖空,素月流天'可得光前绝后矣。
duì yuè shū bú jiàn shǎng fēng jì dì biǎo yún liǎn tiān mò
对月殊不见赏'风霁地表,云敛天末。
dòng tíng shǐ bō mù yè wēi tuō
洞庭始波,木叶微脱'。
cháng xū yún shù nián lái zài cháng ān méng lè yóu wáng yǐn zhì nán gōng rù dōu táng yǔ liú gōng gàn bào míng yuǎn kàn shì xiù cái yǔ qiè rù sī wén zhī shì yú zhú xià kuī néng zhě zhì zuò
长须云:数年来在长安,蒙乐游王引至南宫,入都堂,与刘公干、鲍明远看试秀才,予窃入司文之室,于烛下窥能者制作。
jiàn shǔ duì pō qiè ér fù yǒu fēng yāo hè xī zhī bìng shī yǒu chóng tóu zhòng wěi zhī fàn
见属对颇切,而赋有蜂腰鹤膝之病,诗有重头重尾之犯。
ruò rú zú xià dòng tíng mù yè zhī duì wèi pī miù yǐ
若如足下洞庭木叶之对,为纰谬矣。
xiǎo zi zhuō fù yún zǐ tái shāo yuǎn yān shān wú jí
小子拙赋云:'紫台稍远,燕山无极。
liáng fēng hū qǐ bái rì xi nì
凉风忽起,白日西匿。
zé shāo yuǎn hū qǐ zhī shēng jù zāo chù tuì yǐ
'则'稍远''忽起'之声,俱遭黜退矣。
bù yì yì zāi
不亦异哉!
wèi cháng xū yuē wú wén gǔ zhī zhū hóu gòng shì yú tiān zǐ zūn xián quàn shàn zhě yě
谓长须曰:吾闻古之诸侯,贡士于天子,尊贤劝善者也。
gù yī shì wèi zhī hǎo dé zài shì wèi zhī zūn xián sān shì wèi zhī yǒu gōng
故一适谓之好德,再适为之遵贤,三适谓之有功。
nǎi jiā jiǔ cì
乃加九锡;
bù gòng shì yī chù jué zài chù de
不贡士,一黜爵,再黜地。
sān chù jué de
三黜爵地。
fu gǔ zhī qiú shì yě rú cǐ yóu kǒng sōu shān zhī bù gāo suǒ lín yě bù shēn
夫古之求士也如此,犹恐搜山之不高,索林也不深。
shàng yǒu yí lòu zhě nǎi měi suì chūn jì kāi fǔ kù chū bì bó zhōu tiān xià ér lǐ pìn zhī
尚有遗漏者,乃每岁春季开府库,出币帛,周天下而礼聘之。
dàng shì shí rú mò zhī tú qǐ jǐn chū yǐ
当是时,儒墨之徒,岂尽出矣;
zhì móu zhī shì qǐ jǐn jǔ yǐ
智谋之士,岂尽举矣;
shān lín shēn zé qǐ wú yí yǐ
山林深泽,岂无遗矣;
rì yuè zhào lín qǐ de jǐn qí suǒ yǐ
日月照临,岂得尽其所矣。
tiān zǐ qiú zhī jì rú cǐ zhū hóu gòng zhī yòu rú cǐ pìn lǐ fù rú cǐ dāng yǒu xī xī yú yán gǔ yù yù bù dé zhì zhě
天子求之既如此,诸侯贡之又如此,聘礼复如此,当有栖栖于岩谷,郁郁不得志者。
wú wén jīn zhī qiú pìn zhī lǐ quē shì gòng jǔ zhī dào huī yǐ
吾闻今之求聘之礼缺,是贡举之道隳矣。
xián bù xiào tóng tú yān cái bù cái gǔ gǔ yān
贤不肖同途焉,才不才汩汩焉。
yǐn yán rǒng zhě zì tóng máo qióng jīng
隐岩冗者,自童髦穷经。
zhì yú bái shǒu yān
至于白首焉;
huái fāng cè zhě zì zhuàng suì lì xué qì yú mò chǐ
怀方策者,自壮岁力学,讫于没齿。
suī měi suì xiāng lǐ jiàn zhī yú zhōu fǔ zhōu fǔ gòng zhī yú yǒu sī yǒu sī kǎo zhī shī fù
虽每岁乡里荐之于州府,州府贡之于有司,有司考之诗赋。
fēng yāo hè xī wèi bù zhōng dù
蜂腰鹤膝,谓不中度;
dàn shēng yùn zhī qīng zhuó wèi bù zhōng zhōng zì yuán quē jù míng chāo běn zēng lǜ
弹声韵之清浊,谓不中(中字原缺,据明钞本增)律。
suī yǒu zhōu kǒng zhī xián shèng bān mǎ zhī wén zhāng bù yóu cǐ zhì zuò mǐ de ér dá yǐ
虽有周孔之贤圣,班马之文章,不由此制作,靡得而达矣。
rán huáng wáng dì bà zhī dào xīng wáng lǐ luàn zhī tǐ qí kě wén hu
然皇王帝霸之道,兴亡理乱之体,其可闻乎?
jīn zú xià hé nǎi zàn yáng jīn zhī xiǎo qiǎo ér huī zhāng gǔ zhī dà tǐ
今足下何乃赞扬今之小巧,而隳张古之大体?
kuàng yǔ nǎi su hào yuè cháng gē zhī shǒu qǐ néng jū jū yuán zuò huan jù míng chāo běn gǎi yú diāo wén kè jù zhě zāi
况予乃诉皓月长歌之手,岂能拘(拘原作欢,据明钞本改)于雕文刻句者哉。
jīn zhū lù jì qīng guì yuè rú zhòu yín yǒng shí fā bēi shāng jiān xíng néng yuán bǐ lián jù fù jīn zhī tǐ diào yī zhāng yǐ lè cháng yè fǒu
今珠露既清,桂月如昼,吟咏时发,杯觞间行,能援笔联句,赋今之体调一章,以乐长夜否?
yuē hé yǐ wèi tí
曰:何以为题?
cháng xū yún biàn yǐ qiè huàn mǎ wèi tí réng yǐ shě bǐ qīng chéng qiú qí jùn zú wèi yùn
长须云:便以妾换马为题,仍以舍彼倾城,求其骏足为韵。
mìng zuǒ yòu zhé tíng qián bā jiāo yī piàn qǐ shū náng chōu háo yǐ cāo zhī gè zhàn yī yùn
命左右折庭前芭蕉一片,启书囊,抽毫以操之,各占一韵。
cháng xū zhě chàng yún bǐ jiā rén xī rú qióng zhī yīng
长须者唱云:彼佳人兮,如琼之瑛;
cǐ liáng mǎ xī fù jùn zhī míng
此良马兮,负骏之名。
jiāng yǒu qiú yú zhú rì gù hé xī yú qīng chéng
将有求于逐日,故何惜于倾城?
xiāng nuǎn shēn guī yǒng yàn táo huā zhī sè
香暖深闺,永厌桃花之色;
fēng qīng guǎng mò céng lián pēn yù zhī shēng
风清广陌,曾怜喷玉之声。
xī yì yuē yuán fū rén zhī qín qí róng mǎ nǎi chēng qí dé
希逸曰:原夫人之矜其容,马乃称其德。
jì gè cóng qí suǒ hǎo liàng hé qiú ér bù kè
既各从其所好,谅何求而不克。
cháng guì ér bié zī róng xiū yào qí jīn diàn
长跪而别,姿容休耀其金钿;
yòu qiān ér lái guāng cǎi dùn shēng yú yù lè
右牵而来,光彩顿生于玉勒。
wén tōng yuē bù jí tíng qì xiào dāng xuān chí
文通曰:步及庭砌,效当轩墀。
wàng xīn ēn jù jù yuán zuò jù jù míng chāo běn gǎi fēi wú ǒu yě
望新恩,惧(惧原作俱,据明钞本改)非吾偶也;
liàn jiù zhǔ yí jiè rén chéng zhī
恋旧主,疑借人乘之。
xiāng sàn lǜ jùn yì yǐ wàng yú bìn fà
香散绿骏,意已忘于鬓发;
hàn liú hóng hàn ài wú yì yú níng zhī
汗流红颔,爱无异于凝脂。
xī yì yuē shì zhī shì yǒu xīng fèi yòng yǒu qǔ shě
希逸曰:是知事有兴废,用有取舍。
bǐ yǐ jué dài zhī róng wèi xiān yǐ cǐ yǐ yì qún zhī zú wèi guì zhě
彼以绝代之容为鲜矣,此以轶群之足为贵者。
mǎi xiào zhī ēn jì jǐn yǒu lèi bo zhī
买笑之恩既尽,有类卜之;
jù ān zhī lì shàng cún yóu xī jìn yě
据鞍之力尚存,犹希进也。
wén tōng fù sì yùn qì bā jiāo jǐn
文通赋四韵讫,芭蕉尽。
wéi shēng fà qiè qǔ hóng jiān guì xiàn yú wǔ xià
韦生发箧取红笺,跪献于庑下。
èr rén dà jīng yuē yōu xiǎn lù shū hé jiàn bī zhī ruò shì
二人大惊曰:幽显路殊,何见逼之若是?
rán wú zǐ fēi hòu yǒu jué lù bù kě yǔ bǐ fū xiāng yù
然吾子非后有爵录,不可与鄙夫相遇。
wèi shēng yuē yì rì zhǔ wén bǐng jiào liàng jùn xiù qīng zhòng wú yǐ xiǎo qiǎo wéi yì yě
谓生曰:异日主文柄,较量俊秀轻重,无以小巧为意也。
yán qì èr gōng xíng shí yú bù jiān hū bù zhī qí suǒ zài yǐ
言讫,二公行十余步间,忽不知其所在矣。
chū zuǎn yì jì
(出《纂异记》)
liáng jǐng
梁璟
yǒu liáng jǐng zhě kāi chéng zhōng zì cháng shā jiāng jǔ xiào lián tú cì shāng shān shě yú guǎn tíng zhōng
有梁璟者,开成中,自长沙将举孝廉,途次商山,舍于馆亭中。
shí bā yuè shí wǔ xī tiān yù xīn jì fēng yuè gāo lǎng jǐng yǎn ér bú mèi
时八月十五夕,天雨新霁,风月高朗,璟偃而不寐。
zhì yè bàn hū jiàn sān zhàng fū yì guān shén gǔ jiē bèi zhū lǜ xú bù ér lái
至夜半,忽见三丈夫,衣冠甚古,皆被珠绿,徐步而来。
zhì tíng zhōng qiě yín qiě shǎng cóng zhě shù rén
至庭中,且吟且赏,从者数人。
jǐng xīn zhī qí guǐ yě rán sù yǒu dǎn qì yīn jiàng jiē yī zhī
璟心知其鬼也,然素有胆气,因降阶揖之。
sān rén yì wú jù sè zì chēng xiāo zhōng láng wáng bù bīng zhū gě zhǎng shǐ
三人亦无惧色,自称萧中郎、王步兵、诸葛长史。
jí mìng xí zuò yú tíng zhōng yuē bù yì liáng yè yù jūn yú cǐ
即命席坐于庭中,曰:不意良夜遇君于此!
yīn hū qí tóng yuē yù shān qǔ jiǔ
因呼其童曰:玉山取酒。
jiǔ zhì huán xí dì zhuó
酒至,环席递酌。
yǐ ér wáng bù bīng yuē zhí cǐ hǎo fēng yuè kuàng jiā bīn zài xí bù kě wú shī yě
已而王步兵曰:值此好风月,况佳宾在席,不可无诗也。
yīn jǔ tí lián jù yǐ yǒng qiū yuè míng chāo běn chén xiào běn yuè zuò wù bù bīng jí shǒu wèi zhī yuē qiū yuè yuán rú jìng xiāo zhōng láng yuē qiū fēng lì shì dāo
因举题联句,以咏秋月,(明钞本、陈校本月作物)步兵即首为之曰:秋月圆如镜萧中郎曰:秋风利似刀。
jǐng yuē qiū yún qīng bǐ xù
璟曰:秋云轻比絮。
cì zhì zhū gě zhǎng shǐ hēi rán jiǔ zhī èr rén cù yuē xìng yǐ zhuō sù wéi shì
次至诸葛长史,嘿然久之,二人促曰:幸以拙速为事。
zhǎng shǐ chén yín yòu shí qǐng nǎi yuē qiū cǎo xì tóng máo
长史沉吟,又食顷,乃曰:秋草细同毛。
èr rén jiē dà xiào yuē zhuō zé zhuō yǐ hé nǎi chí hu
二人皆大笑曰:拙则拙矣,何乃迟乎?
zhǎng shǐ yuē cǐ zhōng láng guò ěr wèi pì yùn ér zhì jié cái
长史曰:此中郎过耳,为僻韵而滞捷才。
jì ér zhōng láng yòu yuē liáng huì bù kě wú jiǔ zuǒ mìng yù shān zhào huì niang lái
既而中郎又曰:良会不可无酒佐,命玉山召惠娘来。
yù shān qù qǐng zhī yǒu yī měi rén xiān yī zì mén bù lái xiào ér bài zuò kè
玉山去,顷之,有一美人,鲜衣自门步来,笑而拜坐客。
zhū gě zhǎng shǐ xì wèi nǚ láng yuē zì fù zhōng láng zhào ěr
诸葛长史戏谓女郎曰:自赴中郎召耳。
yǔ wú hé shì
与吾何事?
měi rén yuē ān zhī bù wéi zhòng rén lái
美人曰:安知不为众人来?
bù bīng yuē yù zì míng wú rú gē yǐ sòng zhǎng shǐ jiǔ
步兵曰:欲自明,无如歌以送长史酒。
huì niang qǐ yuē yuàn gē fèng lóu zhī qū
惠娘起曰:愿歌凤楼之曲。
jí gē zhī qīng yín yuàn mù jǐng tīng zhī wàng juàn
即歌之,清吟怨慕,璟听之忘倦。
jiǔ ér gē què zhōng láng yòu gē
久而歌阕,中郎又歌。
qū jì zhōng yuē shān guāng jiàn míng yuàn gèng zhui yī piān yǐ jìn huān yě
曲既终曰:山光渐明,愿更缀一篇,以尽欢也。
jí yuē shān shù gāo gāo yǐng
即曰:山树高高影。
bù bīng yuē shān huā jì jì xiāng
步兵曰:山花寂寂香。
yīn zhǐ zhǎng shǐ yuē xiàng zhě pì yùn xìn zhōng láng guò fēn yuàn xù cǐ yǐ guān jié cái ěr
因指长史曰:向者僻韵,信中郎过,分愿续此,以观捷才耳。
zhǎng shǐ yīng yuē shān tiān yáo lì lì
长史应曰:山天遥历历。
yī zuò dà xiào chí bù rú sù ér qiě zhuō jié cái rú shì yé
一坐大笑:迟不如速,而且拙,捷才如是耶?
zhǎng shǐ sè bù néng píng
长史色不能平。
cì zhì jǐng yuē shān shuǐ jí shāng shāng
次至璟曰:山水急汤汤。
zhōng láng fàn yán shǎng zhī nǎi wèn jǐng yuē jūn fēi jǔ jìn shì zhě hu
中郎泛言赏之,乃问璟曰:君非举进士者乎。
jǐng yuē jiāng jǔ xiào lián kē
璟曰:将举孝廉科。
zhōng láng xiào yuē xiào lián ān zhī wèi shī zāi
中郎笑曰:孝廉安知为诗哉?
jǐng yīn nù chì zhī zhǎng shǐ yì fèn mèi ér qǐ zuò kè jīng sàn suì shī suǒ zài ér bēi pán yì wú jiàn yǐ
璟因怒叱之,长史亦奋袂而起,坐客惊散,遂失所在,而杯盘亦无见矣。
jǐng zì shì bèi jí huǎng hū wǎng wǎng mèng zhōng láng bù bīng lái xīn shén è zhī
璟自是被疾恍惚,往往梦中郎步兵来,心甚恶之。
hòu zhì cháng ān yù shù shì li shēng pì guǐ fú pèi zhī suì jué yě
后至长安,遇术士李生辟鬼符佩之,遂绝也。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
cuī yù shǐ
崔御史
guǎng líng yǒu guān shè dì bù shù bǎi zhì zhì chǒng lì
广陵有官舍,地步数百,制置宠丽。
lǐ zhōng chuán qí zhōng wèi guǐ suǒ zhái gù jū zhī zhě yī xī zé bào sǐ
里中传其中为鬼所宅,故居之者,一夕则暴死。
suǒ bì lěi nián yǐ
锁闭累年矣。
yǒu yù shǐ cuī mǒu zhí yú guǎng líng
有御史崔某,职于广陵。
zhì kāi mén yuē wò bù zì zuò wǒ xīn jū zhī qǐ néng wèi zāi yé
至,开门曰:沃不自作,我新居之,岂能为灾耶?
jí bái lián shǐ ér jū yān
即白廉使而居焉。
shì xī wēi yǔ cuī jūn mìng pū zhě jǐn jū tā shì ér dú qǐn yú táng zhōng tì rán ér qǐn
是夕微雨,崔君命仆者尽居他室,而独寝于堂中,惕然而寝。
yī jǐn zhān shī jí qǐ
衣尽沾湿,即起。
jiàn jǐ zhī wò tà zài tíng zhōng què qǐn
见己之卧榻在庭中,却寝。
wèi shí qǐng qí tà yòu shì yú tíng zhōng
未食顷,其榻又适于庭中。
rú shì zhě sān
如此往返多次。
cuī yuē wǒ wèi tiān xià wú guǐ jīn zé guǒ yǒu yǐ
崔曰:我谓天下无鬼,今则果有矣。
jí jù zān hù mìng jiǔ wò ér zhù yuē wú wén jū cǐ zhě duō bào sǐ qiě rén shén shū dào dāng zì ān qí jū qǐ hài shēng rén yé
即具簪笏,命酒沃而祝曰:吾闻居此者多暴死,且人神殊道,当自安其居,岂害生人耶?
suī gǒu yǐ xíng jiàn yǐ shēng wén zhě shì qí fù yuān yù ér jiāng yǒu su zhě huò jiāng qiú yī fàn yǐ jì zhě zé jiàn yú rén
虽苟以形见,以声闻者,是其负冤郁而将有诉者,或将求一饭以祭者,则见于人。
ér rén zì jīng jì ér sǐ gù fēi shén líng hài zhī yě
而人自惊悸而死,固非神灵害之也。
wú shén yú qiě wú wèi dàn
吾甚愚,且无畏惮。
ruò zhēn yǒu suǒ su zhí wèi wǒ yán kě yǐ fù rǔ tuō suī tāng huǒ bù bì
若真有所诉,直为我言,可以副汝托,虽汤火不避。
wò ér zhù zhě sān é wén kōng zhōng yǒu yán yuē jūn rén yě wǒ guǐ yě
沃而祝者三,俄闻空中有言曰:君人也,我鬼也。
chéng bù dàng yǐ guǐ gān rén zhí jiāng yǐ shēn chéng fèng gào
诚不当以鬼干人,直将以深诚奉告。
cuī yuē dàn yán zhī
崔曰:但言之。
guǐ yuē wǒ nǚ zǐ yě nǚ dì xiōng sān rén jù wèi jī ér mò fù mǔ zàng wǒ yú jùn chéng zhī běi jiǔ yǐ
鬼曰:我女子也,女弟兄三人,俱未笄而殁,父母葬我于郡城之北久矣。
qí hòu fǔ gōng yú cǐ jùn chéng chí gòu chéng wū
其后府公于此峻城池,构城屋。
gōng rén fá wǒ fēng nèi shù qiě jǐn yòu xǐ wǒ yú cǐ táng zhī dōng běi yú
工人伐我封内树且尽,又徙我于此堂之东北隅。
jī hún bù níng wú suǒ qī tuō
羁魂不宁,无所栖托。
bù qī jīn xī xìng yù míng jūn zi gù wǒ dé yǐ yǔ qí yuān
不期今夕,幸遇明君子,故我得以语其冤。
tǎng jūn yǐ rén xīn wèi wǒ guān ér zàng yú yě zhēn ēn zhī dà zhě yǐ
倘君以仁心,为我棺而葬于野,真恩之大者矣。
yǐ ér tì qì wū yè yòu yuē wǒ zài cǐ shí nián yǐ
已而涕泣呜咽,又曰:我在此十年矣。
qián hòu suǒ jū zhě jiē yù su qí shì zì shì jū rén jīng jì ér sǐ
前后所居者,皆欲诉其事,自是居人惊悸而死。
mǒu ér nǚ zǐ fēi yǒu hài yú rén yě
某儿女子,非有害于人也。
cuī yuē wú qián yán gù rú shì yǐ
崔曰:吾前言固如是矣。
suī rán rú hé bú jiàn wǒ yé
虽然,如何不见我耶?
guǐ yuē mǒu guǐ yě qǐ gǎn yǐ yōu huì zhī zhì ér jiàn jūn hu
鬼曰:某鬼也,岂敢以幽晦之质而见君乎?
jì nuò wǒ zhī qǐng suī rán míng mèi zhōng yì dāng gǎn jūn zǐ ēn
既诺我之请,虽然冥昧中,亦当感君子恩。
qǐ kě tú rán ér yǐ
岂可徒然而已?
yán qì suì gào qù
言讫,遂告去。
míng rì zhào gōng rén yú táng dōng běi yú fā zhī guǒ de kū hái zàng yú chán zhì sì xì dì
明日,召工人,于堂东北隅发之,果得枯骸,葬于禅智寺隙地。
lǐ rén jiē jì zhī wèi zhī sān nǚ fén
里人皆祭之,谓之三女坟。
zì shì qí zhái suì ān
自是其宅遂安。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
cáo táng
曹唐
jìn shì cáo táng yǐ néng shī míng wén dāng shì jiǔ jǔ bù dì cháng yù jū jiāng líng fó sì zhōng tíng zhǎo
进士曹唐,以能诗,名闻当世,久举不第,常寓居江陵佛寺中亭沼。
jìng shén yōu shèng měi zì lín wán fù shī de liǎng jù yuē shuǐ dǐ yǒu tiān yún mò mò rén jiān wú lù yuè máng máng
境甚幽胜,每自临玩赋诗,得两句曰:水底有天云漠漠,人间无路月茫茫。
yín zhī wèi jiǔ zì yǐ wéi cháng zhì zhě bù jí cǐ zuò
吟之未久,自以为常制者不及此作。
yī rì hái zuò tíng zhǎo shàng fāng yòng yí yǒng hū jiàn èr fù rén yī sù yī mào shén xián yě xú bù ér yín zé shì táng qián suǒ zuò zhī èr jù yě
一日还坐亭沼上,方用怡咏,忽见二妇人,衣素衣,貌甚闲冶,徐步而吟,则是唐前所做之二句也。
táng zì yǐ zhì wèi yì rì rén gù wèi yǒu zhī zhě hé jù ér de zhī
唐自以制未翌日,人固未有知者,何遽而得之。
yīn pò ér xùn zhī bù yīng ér qù
因迫而迅之,不应而去。
wèi shí bù jiān bú jiàn yǐ
未十步间,不见矣。
táng fāng shén yí guài táng sù yǔ sì sēng fǎ zhōu shàn yīn yán yú zhōu
唐方甚疑怪,唐素与寺僧法舟善,因言于舟。
zhōu jīng yuē liǎng rì qián yǒu yī shào nián jiàn fǎng huái yī bì jiān shì wǒ cǐ shī
舟惊曰:两日前,有一少年见访,怀一碧笺,示我此诗。
shì fāng yù yán zhī
适方欲言之。
nǎi chū shì táng pō wǎng rán
乃出示唐,颇惘然。
shù rì hòu táng zú yú fó shè zhōng
数日后,唐卒于佛舍中。
chū líng guài jí
(出《灵怪集》)