太平广记 · 吕文仲 · Chapter 358 of 501

卷三百五十七·夜叉二

PinyinModern Translation
Size

dōng luò zhāng shēng xuē cóng qiū rú chén yuè shí zhāng róng yùn dōu shī

东洛张生薛淙丘濡陈越石张融蕴都师

dōng luò zhāng shēng

东洛张生

niú sēng rú rèn yī quē xiàn wèi yǒu dōng luò kè zhāng shēng yīng jìn shì jǔ xié wén wǎng yè

牛僧孺任伊阙县尉,有东洛客张生,应进士举,携文往谒。

zhì zhōng lù yù bào yǔ léi báo rì yǐ hūn hēi qù diàn shàng yuǎn xiē yú shù xià

至中路,遇暴雨雷雹,日已昏黑,去店尚远,歇于树下。

qūn xún yǔ dìng wēi yuè suì jiě ān fàng mǎ

逡巡,雨定微月,遂解鞍放马。

zhāng shēng yǔ tóng pú sù yú lù cè kùn juàn shén hūn shuì liáng jiǔ fāng jué

张生与僮仆宿于路侧,困倦甚,昏睡良久方觉。

jiàn yī wù rú yè chā zhǎng shù zhàng ná shí zhāng shēng zhī mǎ

见一物如夜叉,长数丈,拿食张生之马。

zhāng shēng jù shén fú yú cǎo zhōng bù gǎn dòng

张生惧甚,伏于草中,不敢动。

chán qì yòu qǔ qí lǘ lǘ jiāng jǐn jù yǐ shǒu yè qí cóng nú tí liǎng zú liè zhī

谗讫,又取其驴,驴将尽,遽以手拽其从奴,提两足裂之。

zhāng shēng huáng hài suì láng bèi zǒu

张生惶骇,遂狼狈走。

yě chā suí hòu jiào hū gòu mà

野叉随后,叫呼诟骂。

lǐ yú jiàn bù wén

里余,渐不闻。

lù dǐ dà zhǒng zhǒng pàn yǒu yī nǚ lì

路抵大冢,冢畔有一女立。

zhāng shēng lián hū jiù mìng nǚ rén wèn zhī jù yán shì nǚ rén yuē cǐ shì gǔ zhǒng nèi kōng wú wù hòu yǒu yī kǒng láng jūn qiě bì zhī

张生连呼救命,女人问之,具言事,女人曰:此是古冢,内空无物,后有一孔,郎君且避之。

bù rán bù miǎn yǐ

不然,不免矣。

zhāng shēng suì xún zhǒng kǒng tóu shēn ér rù nèi zhì shēn liáng jiǔ yì bù wén shēng

张生遂寻冢孔,投身而入,内至深,良久亦不闻声。

xū yú jué yuè zhuǎn míng

须臾,觉月转明。

hū wén zhǒng shàng yǒu rén yǔ tuī yī wù biàn wén xuè xīng qì

忽闻冢上有人语,推一物,便闻血腥气。

shì zhī nǎi sǐ rén yě shēn shǒu jiē yì yǐ

视之,乃死人也,身首皆异矣。

shǎo qǐng yòu tuī yī rén zhì yú shù sì jiē sǐ zhě yě

少顷,又推一人,至于数四,皆死者也。

jì qì wén qí shàng fèn qián wù yī fú shēng nǎi zhī shì jié zéi

既讫,闻其上分钱物衣服声,乃知是劫贼。

qí shuài qiě chàng yuē mǒu sè wù yǔ mǒu yǐ mǒu yī mǒu qián yǔ mǒu yǐ dōu chàng shí yú rén xìng míng

其帅且唱曰,某色物与某乙,某衣某钱与某乙,都唱十余人姓名。

yòu yǒu yán bù píng xiāng yuàn nù zhě nǎi gè bà qù

又有言不平,相怨怒者,乃各罢去。

zhāng shēng kǒng jù shén jiāng chū fù bù dé

张生恐惧甚,将出,复不得。

nǎi shú niàn qí zéi xìng míng jì de wǔ liù rén

乃熟念其贼姓名,记得五六人。

zhì míng xiāng cūn yǒu xún zéi zhě zhì mù páng dǔ qí xuè nǎi wéi mù jué zhī

至明,乡村有寻贼者,至墓旁,睹其血,乃围墓掘之。

dǔ zéi suǒ shā rén jiē zài qí nèi

睹贼所杀人,皆在其内。

jiàn shēng jīng yuē jiān yǒu yī zéi duò yú mù zhōng

见生惊曰:兼有一贼堕于墓中。

nǎi chí chū fù zhī

乃持出缚之。

zhāng shēng jù yán qí shì jiē bù xìn yuē cǐ shì jié zéi shā rén sòng yú cǐ ǒu duò xià ěr

张生具言其事,皆不信,曰:此是劫贼,杀人送于此,偶堕下耳。

chī jī shù shí nǎi sòng yú xiàn

笞击数十,乃送于县。

xíng yī èr lǐ jiàn qí cóng nú lǘ mǎ ān tuó xī zhì zhāng shēng jīng wèn yuē hé yě

行一二里,见其从奴驴马鞍驮悉至,张生惊问曰:何也?

cóng zhě yuē zuó yè kùn shén yú lù páng shuì zháo

从者曰:昨夜困甚,于路旁睡着。

zhì míng bú jiàn láng jūn gù cǐ xún qiú

至明,不见郎君,故此寻求。

zhāng shēng nǎi shuō suǒ jiàn cóng zhě yuē jiē bù jué yě

张生乃说所见,从者曰:皆不觉也。

suì sòng zhì xiàn

遂送至县。

niú gōng xiān shi zhī zhī bì wú cǐ nǎi wèi bǎo míng

牛公先识之,知必无此,乃为保明。

zhāng shēng yòu jì jié zéi shù rén xìng míng yán zhī yú lìng lìng qiǎn pū zhuō jǐn huò zhī suì de miǎn

张生又记劫贼数人姓名,言之于令,令遣扑捉,尽获之,遂得免。

jiū qí yì nǎi shén wù yuān pò jiǎ shǒu yú zhāng shēng yǐ qín zéi ěr

究其意,乃神物冤魄,假手于张生,以擒贼耳。

chū yì shǐ

(《出逸史》)

xuē cóng

薛淙

qián jìn shì xuē cóng yuán hé zhōng yóu wèi zhōu jiè cūn zhōng gǔ jīng shè

前进士薛淙,元和中,游卫州界村中古精舍。

rì mù yù sù yǔ shù rén tóng fǎng zhǔ rén sēng zhǔ rén sēng huì bù zài

日暮欲宿,与数人同访主人僧,主人僧会不在。

wéi wén kù xi hēi shì zhōng shēn yín shēng pò ér shì jiàn yī lǎo sēng bìng xū fà bù jiǎn rú xuě zhuàng mào kě kǒng

唯闻库西黑室中呻吟声,迫而视,见一老僧病,须发不剪,如雪,状貌可恐。

cóng nǎi hū qí lǚ yuē yì zāi bìng sēng

淙乃呼其侣曰:异哉病僧!

sēng nù yuē hé yì yé

僧怒曰:何异耶?

shào nián yǔ yào wén yì hu

少年予要闻异乎?

bìng sēng lüè wéi yán zhī

病僧略为言之。

cóng děng yuē wěi wěi

淙等曰:唯唯。

nǎi yuē bìng sēng nián èr shí shí hǎo yóu jué guó

乃曰:病僧年二十时,好游绝国。

fú yào xiū liáng běi zhì jū yán qù hǎi sān wǔ shí lǐ

服药休粮,北至居延,去海三五十里。

shì rì píng míng bìng sēng yǐ xíng shí shù lǐ

是日平明,病僧已行十数里。

rì yù chū hū jiàn yī kū lì mù cháng sān bǎi yú zhàng shù shí wéi ér qí zhōng kōng xīn

日欲出,忽见一枯立木,长三百余丈,数十围,而其中空心。

sēng yīn gēn xià kuī zhī zhí shàng qí míng tōng tiān kě róng rén

僧因根下窥之,直上,其明通天,可容人。

bìng sēng yòu běi xíng shù lǐ yáo jiàn yī nǚ rén yī fēi qún xiǎn zú tǎn bó bèi fā ér zǒu qí jí rú fēng

病僧又北行数里,遥见一女人,衣绯裙,跣足袒膊,被发而走,其疾如风。

jiàn jìn nǚ rén wèi sēng yuē jiù mìng kě hu

渐近,女人谓僧曰:'救命可乎?

duì yuē hé yě

'对曰:'何也?

yún hòu yǒu rén mì dàn yán bú jiàn ēn zhì jí yǐ

'云:'后有人觅,但言不见,恩至极矣。

xū yú suì rù kū mù zhōng

'须臾,遂入枯木中。

sēng gēng xíng sān wǔ lǐ hū jiàn yī rén chéng jiǎ mǎ yī huáng jīn yī bèi gōng jiàn zhī qì

僧更行三五里,忽见一人,乘甲马,衣黄金衣,备弓剑之器。

bēn tiào rú diàn měi bù kě sān shí yú zhàng huò zài kōng huò zài dì bù zhòu rú yī

奔跳如电,每步可三十余丈,或在空,或在地,步骤如一。

zhì sēng qián yuē jiàn mǒu sè rén fǒu

至僧前曰:'见某色人否?

sēng yuē bú jiàn

'僧曰:'不见。

yòu yuē wù cáng cǐ fēi rén nǎi fēi tiān yè chā yě

'又曰:'勿藏,此非人,乃飞天夜叉也。

qí dǎng shù qiān xiāng jì zhū tiān shāng rén yǐ bā shí wàn yǐ

其党数千,相继诸天伤人,已八十万矣。

jīn yǐ bìng qín lù wéi cǐ nǎi yóu zhě yě wèi huò

今已并擒戮,唯此乃尤者也,未获。

zuó yè sān fèng tiān dì mìng zì shā zhà tiān zhú lái zhì cǐ yǐ bā wàn sì qiān lǐ yǐ

昨夜三奉天帝命,自沙咤天逐来,至此已八万四千里矣。

rú mǒu zhī shǐ bā qiān rén sàn zhuō cǐ nǎi huò zuì yú tiān shī wú bì zhī ěr

如某之使八千人散捉,此乃获罪于天,师无庇之尔。

sēng nǎi jù yán

'僧乃具言。

xū yú biàn zhì kū mù suǒ

须臾,便至枯木所。

sēng fǎn bù yǐ guān zhī tiān shǐ xià mǎ rù mù kuī zhī

僧返步以观之,天使下马,入木窥之。

què shàng mǎ téng kōng rào mù ér shàng

却上马,腾空绕木而上。

rén mǎ kě bàn mù yǐ lái jiàn mù shàng yī fēi diǎn zǒu chū rén mǎ zhú zhī qù qī bā zhàng xǔ jiàn rù xiāo hàn méi yú kōng bì zhōng

人马可半木已来,见木上一绯点走出,人马逐之,去七八丈许,渐入霄汉,没于空碧中。

jiǔ zhī yǔ sān shù shí diǎn xuè yì yǐ wèi zhōng shǐ yǐ

久之,雨三数十点血,意已为中矢矣。

cǐ kě yǐ wèi yì

此可以为异。

shào nián yǐ bìng sēng wèi yì wú nǎi lòu hu

少年以病僧为异,无乃陋乎?

chū bó yì chuán chén xiào běn zuò chū bó yì zhì

(出《博异传》,陈校本作出《博异志》。

qiū rú

丘濡

bó shì qiū rú shuō rǔ zhōu bàng xiàn wǔ shí nián qián cūn rén shī qí nǚ shù suì hū zì guī

博士丘濡说,汝州傍县五十年前,村人失其女,数岁,忽自归。

yán chū bèi wù mèi zhōng qiān qù shū zhǐ yī chù

言初被物寐中牵去,倏止一处。

jí míng nǎi zài gǔ tǎ zhōng jiàn měi zhàng fū wèi yuē wǒ tiān rén fēn hé de rǔ wèi qī

及明,乃在古塔中,见美丈夫,谓曰:我天人,分合得汝为妻。

zì yǒu nián xiàn wù shēng yí jù

自有年限,勿生疑惧。

qiě jiè qí bù kuī wài yě

且诫其不窥外也。

rì liǎng fǎn xià qǔ shí yǒu shí zhì ěr yóu rè

日两返下取食,有时炙饵犹热。

jīng nián nǚ cì qí qù qiè kuī zhī jiàn qí téng kōng rú fēi huǒ fā lán fū zhé ěr rú lǘ zhì de nǎi fù rén yān

经年,女伺其去,窃窥之,见其腾空如飞,火发蓝肤,磔耳如驴,至地,乃复人焉。

nǚ jīng bù hàn qià

女惊怖汗洽。

qí wù fǎn jué yuē ěr gù kuī wǒ

其物返,觉曰:尔固窥我。

wǒ shí yè chā yǔ ěr yǒu yuán zhōng bù hài ěr

我实夜叉,与尔有缘,终不害尔。

nǚ sù huì xiè yuē wǒ jì wèi jūn qī qǐ yǒu wū hū

女素慧,谢曰:我既为君妻,岂有恶乎。

jūn jì líng yì hé bù jū rén jiān shǐ wǒ shí jiàn fù mǔ hu

君既灵异,何不居人间,使我时见父母乎?

qí wù yán wǒ zuì yè huò yú rén zá chǔ zé yì zuò

其物言:我罪业,或与人杂处,则疫作。

jīn xíng jì yǐ lù

今形迹已露。

rèn ěr zòng guān bù jiǔ dāng guī ěr yě

任尔纵观,不久当归尔也。

qí tǎ qù rén jū zhǐ shén jìn nǚ cháng xià shì qí wù zài kōng zhōng bù néng huà xíng zhì de fāng yú rén zá

其塔去人居止甚近,女常下视,其物在空中,不能化形,至地,方与人杂。

huò yǒu bái yī chén zhōng zhě qí wù liǎn shǒu zé bì

或有白衣尘中者,其物敛手则避。

huò jiàn zhěn qí tóu tuò qí miàn zhě xíng rén xī ruò bù jiàn

或见枕其头唾其面者,行人悉若不见。

jí guī nǚ wèn zhī xiàng zhě jūn jiē zhōng yǒu jìng zhī zhě yǒu xì xiá zhī zhě hé yě

及归,女问之:向者君街中,有敬之者,有戏狎之者,何也?

wù xiào yuē shì yǒu chī niú ròu zhě yǔ de ér qī yǐ

物笑曰:世有吃牛肉者,予得而欺矣。

yù zhōng zhí xiào yǎng shì dào shǒu jiè lǜ fǎ lù zhě wú wù fàn zhī dāng wèi tiān lù

遇忠直孝养,释道守戒律法录者,吾误犯之,当为天戮。

yòu jīng nián hū bēi qì yǔ nǚ yuán yǐ jǐn hòu fēng yǔ sòng ěr guī

又经年,忽悲泣语女:缘已尽,候风雨送尔归。

yīn shòu yī qīng shí dà rú jī luǎn yán zhì jiā kě mó cǐ fú zhī néng xià dú qì

因授一青石,大如鸡卵,言至家,可磨此服之,能下毒气。

hòu yī xī fēng léi qí wù jù chí nǚ yuē kě qù yǐ

后一夕风雷,其物遽持女曰:可去矣。

rú shì shì yán qū shēn bì qǐng yǐ zhì qí jiā zhuì zài tíng zhōng

如释氏言,屈伸臂顷,已至其家,坠在庭中。

qí mǔ yīn mó shí yǐn zhī xià wù rú qīng ní dòu yú

其母因磨石饮之,下物如青泥斗余。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》。

chén yuè shí

陈越石

yǐng zhōu chén yuè shí chū míng huáng shí jiāo jū yú wáng wū shān zhōng yǒu qiè zhāng shì zhě

颍州陈越石,初名黄石,郊居于王屋山中,有妾张氏者。

yuán hé zhōng yuè shí yǔ zhāng shì jù yè shí hū wén zhú yǐng hòu yǒu hū xī zhī shēng shén yì

元和中,越石与张氏俱夜食,忽闻烛影后,有呼吸之声甚异。

yǐ ér chū yī shǒu zhì yuè shí qián

已而出一手,至越石前。

qí shǒu qīng hēi sè zhǐ duǎn zhǎo jiǎ xiān cháng yǒu huáng máo lián bì shì qǐ shí zhī zhuàng

其手青黑色,指短,爪甲纤长,有黄毛连臂,似乞食之状。

yuè shí shēn zhì qí guài è ér qiě jù

越石深知其怪,恶而且惧。

jiǔ zhī wén zhú yǐng xià yǒu yǔ wǒ bìng jī gù lái fèng yè

久之,闻烛影下有语:我病饥,故来奉谒。

yuàn yǐ shǎo ròu zhì zhǎng zhōng xìng wú jiàn zǔ

愿以少肉致掌中,幸无见阻。

yuè shí jí yǐ shǎo ròu tóu yú de qí shǒu jí qǔ zhī ér qù

越石即以少肉投于地,其手即取之而去。

yòu yuē cǐ ròu wèi shén měi

又曰:此肉味甚美。

shí qì yòu chū shǒu yuè shí qián

食讫,又出手越石前。

yuè shí nù mà yuē yāo guǐ hé wéi zhé lái yi jí qù

越石怒骂曰:妖鬼何为辄来,宜疾去。

bù rán qiě jī zhī dé wú huǐ yé

不然,且击之,得无悔耶?

qí shǒu jí yǐn qù ruò yǒu suǒ jù

其手即引去,若有所惧。

é qǐng yòu chū qí shǒu zhì zhāng shì qián wèi zhāng yuē nǚ láng néng yǐ shǎo ròu jiàn huì hu

俄顷,又出其手,至张氏前,谓张曰:女郎能以少肉见惠乎?

yuè shí wèi zhāng shì yuē shèn wú yǔ

越石谓张氏曰:慎无与。

zhāng shì jìng bù yǔ

张氏竟不与。

jiǔ zhī hū yú zhú yǐng páng chū yī miàn nǎi yī yè chā yě chì fā péng rán liǎng mù rú diàn sì yá ruò fēng rèn zhī zhuàng shén kě jù

久之,忽于烛影旁出一面,乃一夜叉也,赤发蓬然,两目如电,四牙若锋刃之状,甚可惧。

yǐ shǒu jī zhāng shì jù pū yú de míng rán bù néng dòng

以手击张氏,遽仆于地,冥然不能动。

yuè shí yǒu dǎn yǒng jí qǐ ér zhú zhī yè chā suì zǒu bù gǎn huí shì

越石有胆勇,即起而逐之,夜叉遂走,不敢回视。

míng rì qióng qí jī yú yuán shàng yǒu guò zōng

明日,穷其迹,于垣上有过踪。

yuè shí yuē cǐ wù jīn xī jiāng zài lái yǐ

越石曰:此物今夕将再来矣。

yú shì zhì yè chí zhàng lì dōng běi yuán xià yǐ cì zhī

于是至夜,持杖立东北垣下,以伺之。

jǐn shí qǐng yè chā guǒ lái jì yú qiáng zú wèi jí de yuè shí jí yǐ zhàng lián jī shù shí

仅食顷,夜叉果来,既逾墙,足未及地,越石即以杖连击数十。

jí yè chā qù yǐ zhú shì qí yuán xià xuè shén duō yǒu pí chǐ yú yì zài dì gài jī ér duò zhě

及夜叉去,以烛视其垣下,血甚多,有皮尺余,亦在地,盖击而堕者。

zì shì zhāng shì bìng yù

自是张氏病愈。

zhì xī wén shù lǐ wài yǒu hū zhě yuē chén huáng shí hé wéi bù guī wǒ pí yě

至夕,闻数里外有呼者曰:陈黄石何为不归我皮也?

lián hū bù zhǐ

连呼不止。

jǐn yuè yú měi xī cháng wén hū shēng

仅月余,每夕,尝闻呼声。

yuè shí dù bù kě jìn qiě è qí jiàn hū yú shì qiān jū yǐ bì zhī yīn gǎi míng wèi yuè shí

越石度不可禁,且恶其见呼,于是迁居以避之,因改名为越石。

yuán hé shí wǔ nián dēng dì jìn shì zhì huì chāng èr nián zú yú lán tián lìng

元和十五年,登第进士,至会昌二年,卒于蓝田令。

chū xuān shì zhì

(出《宣室志》)

zhāng róng

张融

bó hǎi zhāng róng zì méi yú

渤海张融,字眉嵎。

jìn xián níng zhōng zǐ fù chǎn nán chū bù jué yǒu yì zhì qī suì cōng huì guò rén

晋咸宁中,子妇产男,初不觉有异,至七岁,聪慧过人。

róng céng jiāng kàn shè lìng rén shi jiàn hái héng kǔ chí

融曾将看射,令人拾箭还,恒苦迟。

róng sūn yún zì wèi gōng qǔ yě

融孙云:自为公取也。

hòu shè cái fā biàn fù suì yǔ jiàn jù zhì péng shū yǐ zhuō shǐ ér guī jǔ zuò guài è

后射才发,便赴,遂与箭俱至棚,倏已捉矢而归,举坐怪愕。

hái jīng zài sù sūn hū bào bìng ér zú

还经再宿,孙忽暴病而卒。

jiāng bìn hū zhū shā mén shāo xiāng yǒu yī hú dào rén wèi yún jūn sù liǎn cǐ sūn shì luó chà guǐ yě dāng dàn hài rén jiā

将殡,呼诸沙门烧香,有一胡道人谓云:君速敛此孙,是罗刹鬼也,当啖害人家。

jì jiàn qǔ jiàn zhī shì jí láng bèi hé guān

既见取箭之事,即狼狈阖棺。

xū yú wén guān zhōng yǒu pū bǎi shēng xián chuò bēi hài è jù sòng zàng mái

须臾,闻棺中有扑摆声,咸辍悲骇愕,遽送葬埋。

hòu shù xíng jiàn róng zuò bā guān zhāi yú shì biàn qù

后数形见,融作八关斋,于是便去。

chū xuān yàn jì

(出《宣验记》)

yùn dōu shī

蕴都师

jīng xíng sì sēng xíng yùn wèi qí sì dōu sēng

经行寺僧行蕴,为其寺都僧。

cháng jí chū qiū jiāng bèi yú lán huì sǎ sǎo táng diàn qí zhěng fó shì

尝及初秋,将备盂兰会,洒扫堂殿,齐整佛事。

jiàn yī fú qián huà shēng zī róng yāo yě shǒu chí lián huā xiàng rén shì yǒu yì

见一佛前化生,姿容妖冶,手持莲花,向人似有意。

shī yīn xì wèi suǒ shǐ jiā rén yuē shì jiān nǚ rén yǒu sì cǐ zhě wǒ yǐ wéi fù

师因戏谓所使家人曰:世间女人,有似此者,我以为妇。

qí xī guī yuàn yè wèi fēn yǒu kuǎn fēi zhě yuē lián huā niáng zǐ lái

其夕归院,夜未分,有款扉者曰:莲花娘子来。

yùn dōu shī bù zhī wù yě jí yīng yuē guān jiā fǎ jìn jí yán jīn sì mén yǐ bì fū rén hé cóng zhì cǐ

蕴都师不知悟也,即应曰:官家法禁极严,今寺门已闭,夫人何从至此?

jì kāi mén lián huā jí yī cóng bì yāo zī lì zhì miào jué wú lún wèi yùn dōu shī yuē duō zhǒng zhōng wú liàng shèng yīn cháng de qīn fèng dà yuán zhèng zhì

既开门,莲花及一从婢,妖姿丽质,妙绝无伦,谓蕴都师曰:多种中无量胜因,常得亲奉大圆正智。

bù wèi jīn rì wén shī yī yán hū shēng sú xiǎng

不谓今日,闻师一言,忽生俗想。

jīn yǐ zhé wéi rén dāng fèng zhí jīn bō

今已谪为人,当奉执巾钵。

zhāo lái zhī yì qǐ jù wàng yé

朝来之意,岂遽忘耶?

yùn dōu shī yuē mǒu xìn yú mèi cháng huò sēng jiè

蕴都师曰:某信愚昧,常获僧戒。

sù fēi shěng xiāng shi hé cháng jiàn fū rén

素非省相识,何尝见夫人。

suì xiāng dài yě

遂相绐也。

jí rì shī zhāo lái fú qián jiàn wǒ wèi jiā rén yuē tǎng mào lèi wǒ jiāng yǐ wéi fù

即日,师朝来佛前见我,谓家人曰,倘貌类我,将以为妇。

yán yóu zài ěr wǒ gǎn shī cǐ yán chéng yuàn wěi zhì

言犹在耳,我感师此言,诚愿委质。

yīn zì xiù zhōng chū huà shēng yuē qǐ xiāng dài hu

因自袖中出化生曰:岂相绐乎?

yùn shī wù fēi rén huí huáng zhī jì lián huā jí gù shì bì yuē lù xian kě bèi wéi wò

蕴师悟非人,回惶之际,莲花即顾侍婢曰:露仙可备帷幄。

lù xian nǎi chén shè qǐn chǔ jiē jí huá měi

露仙乃陈设寝处,皆极华美。

yùn suī hài yì rán xīn yì xǐ zhī wèi lián huā yuē mǒu biàn shì xīn yǐ

蕴虽骇异,然心亦喜之,谓莲花曰:某便誓心矣。

dàn yǐ sēng fǎ bù róng jiǔ jū sì shè rú hé

但以僧法不容,久居寺舍,如何?

lián huā dà xiào yuē mǒu tiān rén qǐ fán shí suǒ jí

莲花大笑曰:某天人,岂凡识所及。

qiě zhōng bù yǐ lèi shī

且终不以累师。

suì chóu móu xù yǔ cí qì qīng wǎn

遂绸缪叙语,词气清婉。

é ér miè zhú tóng zǐ děng yóu qián tīng sì zhī

俄而灭烛,童子等犹潜听伺之。

wèi shí qǐng hū wén yùn shī shēng yuān chu pō jí

未食顷,忽闻蕴失声,冤楚颇极。

jù yǐn liáo zhào zhī zhì zé jù hù tà jìn bù kě fā

遽引燎照之,至则拒户闼,禁不可发。

dàn wén yín yá niè gòu jué gǔ zhī shēng rú hú rén yǔ yīn ér dà mà yuē zéi tū nú qiǎn ěr cí jiā tì fà yīn hé qǐ wàng xiǎng zhī xīn

但闻狺牙啮垢嚼骨之声,如胡人语音而大骂曰:贼秃奴,遣尔辞家剃发,因何起妄想之心。

jiǎ rú wǒ zhēn nǚ rén qǐ jià yǔ ěr zuò fù yé

假如我真女人,岂嫁与尔作妇耶?

yú shì chí gào sì zhòng huài yuán yǐ kuī zhī nǎi èr yè chā yě jù yá zhí fā zhǎng bǐ jù rén xiāo jiào ná huò téng chuō ér chū

于是驰告寺众,坏垣以窥之,乃二夜叉也,锯牙植发,长比巨人,哮叫拿获,腾踔而出。

hòu sēng jiàn fó zuò bì shàng yǒu èr huà yè chā zhèng lèi suǒ dǔ chún wěn jiān yóu yǒu xuè hén yān

后僧见佛座壁上,有二画夜叉,正类所睹,唇吻间犹有血痕焉。

yuán quē chū chù huáng běn xǔ běn míng chāo běn jù zuò chū hé dōng jì

(原阙出处,黄本、许本、明抄本俱作出《河东记》)

✦ You read 卷三百五十七·夜叉二

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.