太平广记 · 吕文仲 · Chapter 368 of 501

卷三百六十七·妖怪九(人妖附)

PinyinModern Translation
Size

yāo guài dōng kē yuàn wáng shǒu zhēn péng yóng lǚ shī zào cuī yàn zhāng rùn zhōu qì huáng jí xióng xūn wáng jiàn fēng guǎng líng shì rén

妖怪东柯院王守贞彭颙吕师造崔彦章润州气黄极熊勋王建封广陵士人

zhāng zhōng zōng mèng zhēng huáng rén jùn sūn dé zūn

张銿宗梦征黄仁浚孙德遵

rén yāo dōng jùn mín hú xū wū chéng xiàn rén li xuān qī zhào xuān mǔ mǎ shì fù yáng huan qī shòu ān nán zǐ cuī guǎng zōng

人妖东郡民胡顼乌程县人李宣妻赵宣母马氏妇杨欢妻寿安男子崔广宗

xǔ zhōu sēng tián shěn yuán gǎo wú zú fù rén lóu chěng mèng yù huáng chóng gǔ bái xiàng yā

许州僧田瞫元镐无足妇人娄逞孟妪黄崇嘏白项鸦

yāo guài

妖怪

dōng kē yuàn

东柯院

lǒng chéng xiàn yǒu dōng kē sēng yuàn shén yǒu yōu zhì

陇城县有东柯僧院,甚有幽致。

gāo kǎn kě yǐ tiào yuǎn xū chuāng kě yǐ lái fēng

高槛可以眺远,虚窗可以来风。

yóu rén rú shì

游人如市。

hū yī rì yǒu yāo yì qǐ

忽一日,有妖异起。

kōng zhōng zhì xià wǎ lì shàn yáng huī chén rén mò gǎn zhèng lì

空中掷下瓦砾,扇扬灰尘,人莫敢正立。

jū sēng wǎn xī bù ān yī zhuāng dào jù yǒu shí shī zhī fù de

居僧晚夕不安,衣装道具,有时失之复得。

yǒu dào shì zhě wén zhī yuē yāo jīng ān gǎn rú shì

有道士者闻之曰:妖精安敢如是?

yú néng qù zhī

余能去之。

yuàn sēng shén xǐ cù zhào zhì

院僧甚喜,促召至。

dào shì rù mén yú diàn shàng yǔ bù sòng tiān péng zhòu qí shēng shén lì

道士入门,于殿上禹步,诵天蓬咒,其声甚厉。

liáng jiǔ shī qí guān

良久,失其冠。

rén jiàn qí kōng zhōng zhì guò yuán qiáng yǐ

人见其空中掷过垣墙矣。

fù qǔ zhī jié yīng ér guān sòng zhòu bù yǐ

复取之,结缨而冠,诵咒不已。

qūn xún

逡巡。

yī chǐ dài jiě kù bìng shī

衣褫带解,裤并失。

suí shēn yǒu xiǎo fu zhù fú shū fǎ yào qǐng shí yòu shī zhī

随身有小袱,贮符书法要,顷时又失之。

dào shì suì láng bèi ér cuàn

道士遂狼狈而窜。

lěi rì hòu lín cūn yǒu rén yú fān lí zhī xià jué tǔ huò qí fu

累日后,邻村有人,于藩篱之下掘土,获其袱。

xiàn lìng dù yán fàn zhèng zhí zhī rén yě

县令杜延范,正直之人也。

zì wǎng guān zhī yuē ān yǒu cǐ shì

自往观之,曰:安有此事。

zhì zé jī jù ér zuò

至则箕踞而坐。

yāo yú kōng zhōng pāo xiǎo shū tiè fēn fēn rán bù zhī qí shù

妖于空中,抛小书帖,纷纷然不知其数。

duō chéng jué jù lìng xuè dù lìng

多成绝句,凌谑杜令。

jì qí yī èr yuē suī gòng hāo lán wu nán cháo yǒu zōng zǔ

记其一二曰:虽共蒿兰伍,南朝有宗祖。

mò dǎ lǜ páo rén kōng zhōng qiě gē wǔ

莫打绿袍人,空中且歌舞。

yòu yuē kān lián mù biān tǔ fēi r bù shì nǚ

又曰:堪怜木边土,非儿不似女。

shòu mǎ shàng gāo shān dēng lín hé zì kǔ

瘦马上高山,登临何自苦。

yán fàn jué zhī yì jù hái

延范觉之,亦遽还。

qí bù jì zhě jué jù shén duō

其不记者,绝句甚多。

yòu yǒu xún guān wáng zhāo wěi shì qí xuè qì fāng gāng wǎng ér gòu lì zhì zé wèi dà shí zhōng yāo ér huí

又有巡官王昭纬,恃其血气方刚,往而诟詈,至则为大石中腰而回。

chū yù táng xián huà

(出《玉堂闲话》)

wáng shǒu zhēn

王守贞

xú zhōu yǒu jì hè dào shì wáng shǒu zhēn xù qī zǐ ér bù jū gōng guàn

徐州有寄褐道士王守贞,蓄妻子而不居宫观。

xíng jí fán bǐ

行极凡鄙。

cháng yóu tài mǎn gōng qiè xié dào liú suǒ pèi zhī lù ér guī zhì yú wò tà rù xí zhī xià fù yǐ fù rén zhī yī

常游太满宫,窃携道流所佩之箓而归,置于卧榻蓐席之下,覆以妇人之衣。

xiè dú yóu shén

亵黩尤甚。

guài yì shù jiàn dēng qíng zì xíng māo ér yǔ mò rú cǐ mò rú cǐ

怪异数见:灯檠自行,猫儿语:莫如此,莫如此。

bù xún rì fū qī jiē zú

不旬日,夫妻皆卒。

chū yù táng xián huà

(出《玉堂闲话》)

péng yóng

彭颙

xuān zhōu yán tiě yuàn guān péng yóng cháng bìng shù yuè huǎng hū bù lè

宣州盐铁院官彭颙,常病数月,恍惚不乐。

měi chū wài tīng zhé jiàn pái yōu yuè gōng shù shí rén jiē zhǎng shù cùn

每出外厅,辄见俳优乐工数十人,皆长数寸。

hé zòu bǎi xì bìng zuò zhū zǐ xuàn mù

合奏,百戏并作,朱紫炫目。

yóng shì zhī huò shí xīn xiào huò fèn mèn rán wú rú zhī hé

颙视之,或时欣笑,或愤懑,然无如之何。

tā rén bú jiàn yě

他人不见也。

yóng hòu bìng yù yì wú fù jiàn

颙后病愈,亦无复见。

hòu shí yú nián nǎi zú

后十余年,乃卒。

chū jī shén lù

(出《稽神录》)

lǚ shī zào

吕师造

lǚ shī zào wéi chí zhōu cì shǐ pō jù liǎn

吕师造为池州刺史,颇聚敛。

cháng jià nǚ yú yáng dōu zī sòng shén hòu

常嫁女于扬都,资送甚厚。

shǐ jiā rén sòng zhī wǎn pō zhú xiǎo jiāng àn shàng

使家人送之,晚泊竹筱江岸上。

hū yǒu yī dào shì zhuàng ruò kuáng rén lái qù bēn zǒu

忽有一道士,状若狂人,来去奔走。

hū yuè rù zhōu zhí chuān zhōu zhōng guò

忽跃入舟,直穿舟中过。

suí qí suǒ jīng huǒ jí dà fā

随其所经,火即大发。

fù dēng hòu chuán huǒ yì suí zhī

复登后船,火亦随之。

fán suǒ zài zhī wù jiē wèi wēi jìn yī lǎo bì fā yì jǐn yú rén yǔ chuán liǎo wú suǒ sǔn

凡所载之物,皆为煨烬,一老婢发亦尽,余人与船,了无所损。

huǒ miè dào shì yì bù fù jiàn

火灭,道士亦不复见。

chū jī shén lù

(出《稽神录》)

cuī yàn zhāng

崔彦章

ráo zhōu shǐ cuī yàn zhāng sòng kè yú chéng dōng

饶州史崔彦章,送客于城东。

fāng yàn hū yǒu xiǎo chē qí sè rú jīn gāo chǐ yú xún xí ér xíng ruò yǒu qiú mì

方宴,忽有小车,其色如金,高尺余,巡席而行,若有求觅。

zhì yàn zhāng qián suì zhǐ bù xíng

至彦章前,遂止不行。

yàn zhāng yīn jí jué dǎo yú guī zhōu ér zú

彦章因即绝倒,舆归州而卒。

chū jī shén lù

(出《稽神录》)

rùn zhōu qì

润州气

wù zǐ suì rùn zhōu yǒu qì rú hóng wǔ cǎi duó mù

戊子岁,润州有气如虹,五彩夺目。

yǒu shǒu rú lǘ zhǎng shù shí zhàng

有首如驴,长数十丈。

huán tīng shì ér xíng sān zhōu ér miè

环厅事而行,三周而灭。

zhàn zhě yuē tīng zhōng jiàng yǒu kū shēng rán fēi zhōu fǔ zhī jiù yě

占者曰:厅中将有哭声,然非州府之咎也。

qǐng zhī qí guó tài hòu cú fā āi yú cǐ táng

顷之,其国太后殂,发哀于此堂。

chū jī shén lù

(出《稽神录》)

huáng jí

黄极

jiǎ wǔ suì jiāng xī guǎn yì xún guān huáng jí zǐ fù shēng zǐ nán yī shǒu liǎng shēn xiāng bèi sì shǒu sì zú

甲午岁,江西馆驿巡官黄极,子妇生子男,一首两身相背,四手四足。

jiàn chāng mín jiā shēng niú měi yī zú gèng fù chū yī zú

建昌民家生牛,每一足,更附出一足。

tóu zhī jiāng zhōng yì rì fú yú shuǐ shàng

投之江中,翌日浮于水上。

nán chāng xīn yì lǐ dì xiàn zhǎng shù shí bù guǎng zhě shù zhàng xiá zhě qī bā chǐ

南昌新义里地陷,长数十步,广者数丈,狭者七八尺。

qí nián jié dù shǐ xú zhī xún zú

其年,节度使徐知询卒。

chū jī shén lù

(出《稽神录》)

xióng xūn

熊勋

jūn lì xióng xūn jiā yú jiàn kāng cháng lè màn zhī dōng

军吏熊勋,家于建康长乐漫之东。

cháng rì wǎn chū wū shàng yǒu èr wù dà rú luǎn chì ér yǒu guāng wǎng lái xiāng chí zhú

常日晚出,屋上有二物,大如卵,赤而有光,往来相驰逐。

jiā rén hài jù

家人骇惧。

yǒu qīn kè zhuàng yǒng dēng wū bǔ zhī

有亲客壮勇,登屋捕之。

de qí yī nǎi pì zēng cǎi bāo yī jī luǎn ké yě

得其一,乃辟缯彩包一鸡卵壳也。

cuò ér fén zhī chòu wén shù lǐ

剉而焚之,臭闻数里。

qí yī zǒu qù bù fù lái yǐ

其一走去,不复来矣。

jiā yì wú yàng

家亦无恙。

yuán quē chū chù

(原阙出处。

míng chāo běn zuò chū jī shén lù

明抄本作出《稽神录》)

wáng jiàn fēng

王建封

jiāng nán jūn shǐ wáng jiàn fēng jiāo zì shē jiàn

江南军使王建封,骄恣奢僭。

zhù dà dì yú huái zhī nán

筑大第于淮之南。

xiá rì lín jiē zuò chuāng xià

暇日临街,坐窗下。

jiàn yī lǎo yù xié shào nǚ guò yú qián

见一老妪,携少女过于前。

yī fú lán lǚ ér zī sè jué shì

衣服褴缕,而姿色绝世。

jiàn fēng hū wèn zhī

建封呼问之。

yún gū pín wú yī qǐ shí zhì cǐ

云:孤贫无依,乞食至此。

jiàn fēng yuē wú nà ěr nǚ ér jǐ yǎng ěr zhōng shēn kě hu

建封曰:吾纳尔女,而给养尔终身,可乎?

yù xīn rán

妪欣然。

jiàn fēng jí zhào rù mìng qǔ xīn yī èr xí yǐ yī zhī

王建封就让她们到家里来,让人取来两套衣服给她们穿上。

yù jí nǚ shǐ tuō gù yī jiē wèi níng xuè jù yú de

妪及女始脱故衣,皆为凝血,聚于地。

xún yuè jiàn fēng bèi zhū

旬月,建封被诛。

chū jī shén lù

(出《稽神录》)

guǎng líng shì rén

广陵士人

guǎng líng yǒu shì rén cháng zhāng dēng dú qǐn

广陵有士人,常张灯独寝。

yī xī zhōng yè ér wù

一夕,中夜而寤。

hū yǒu shuāng jì qīng yī nǚ zǐ zī zhì shén lì shú mèi yú qí zú

忽有双髻青衣女子,资质甚丽,熟寐于其足。

mǒu zhī qí yāo wù yě jù bù gǎn jìn fù qǐn rú gù

某知其妖物也,惧不敢近,复寝如故。

xiàng xiǎo nǎi shī mén hù yóu gù jiōng bì

向晓乃失,门户犹故扃闭。

zì shì yè yè héng zhì

自是夜夜恒至。

yǒu shù shì wéi shū fú shī jì zhōng

有术士,为书符,施髻中。

qí yè yáng qǐn yǐ cì zhī

其夜,佯寝以伺之。

guǒ jiàn zì mén ér rù jìng yì jì zhōng jiě qǔ fú

果见自门而入,径诣髻中,解取符。

dēng xià shì zhī wēi xiào

灯下视之,微笑。

qì fù rù zhì jì zhōng shēng chuáng ér qǐn

讫,复入置髻中,升床而寝。

shén jù

甚惧。

hòu wén yù sì shān yǒu dào shì fú jìn shén miào nǎi wǎng fǎng zhī

后闻玉笥山有道士,符禁神妙,乃往访之。

jì dēng zhōu suì bù zhì

既登舟,遂不至。

tú cì yù zhāng shǔ yè chéng yuè xíng zhōu

途次豫章,暑夜,乘月行舟。

shí shén rè nǎi jǐn kāi chuán chuāng ér qǐn

时甚热,乃尽开船窗而寝。

zhōng yè hū fù jiàn

中夜,忽复见。

mèi yú chuáng hòu

寐于床后。

mǒu jí qián qǐ jí zhuō qí shǒu zú tóu zhī jiāng zhōng dǎn rán yǒu shēng

某即潜起,急捉其手足,投之江中,𬘘然有声。

yīn ěr suì jué

因尔遂绝。

chū jī shén lù

(出《稽神录》)

zhāng zhōng

张銿

yǎn zhōu lù shì cān jūn zhāng zhōng zhě shào nián shí cháng jū zī zhōu

兖州录事参军张銿者,少年时,尝居淄州。

dì zhōng hū duō guǐ guài wéi bù dǔ qí xíng zhì

第中忽多鬼怪,唯不睹其形质。

jiā tóng bèi pěng zhí shí zhuàn jiē wèi guǐ suǒ bó fù zhì kōng qì

家僮辈捧执食馔,皆为鬼所搏,复置空器。

huò yǐ qì mǐn zhì yú kōng zhōng jiǔ zhī fāng duò

或以器皿掷于空中,久之方堕。

huò shě zì xíng yú de gēng xiāng jī chù

或舍自行于地,更相击触。

yòu fēi huǒ kuài zhe rén shēn shāo ér bù tòng ruò yǒu gòu lì zhī zhě jí zhuān shí wǎ lì yīng shēng ér zhì

又飞火块著人身,烧而不痛,若有诟詈之者,即砖石瓦砾,应声而至。

cháng yǒu yī rú shēng bù xìn qí shì zhàng jiàn rù sù yú shě

常有一儒生,不信其事,仗剑入宿于舍。

qí jiàn wèi wǎ shí suǒ jī fēng rèn quē shé

其剑为瓦石所击,锋刃缺折。

yòu yǒu chēng jìn zhòu zhě jiāng rù qí mén shū jiàn wǎ shí jiāo xià bù néng fù qián

又有称禁咒者,将入其门,倏见瓦石交下,不能复前。

bīn kè lái zhě huò bèi bó qí jīn zé zhì zhì tā suǒ zhì yǒu lù dǐng ér yì zhě

宾客来者,或被搏其巾帻,掷致他所,至有露顶而逸者。

rú shì lèi xún fāng yǐ qí jiā jìng yì wú tā

如是累旬方已,其家竟亦无他。

chū yù táng xián huà

(出《玉堂闲话》)

zōng mèng zhēng

宗梦征

jìn cài zhōu xún guān zōng mèng zhēng shàn yī jū dōng jīng

晋蔡州巡官宗梦征,善医,居东京。

kāi yùn èr nián qiū jiě yù xiàng dōng yǒu bìng zhě yè shēn lái zhào chéng mǎ ér zhì

开运二年秋,解玉巷东有病者,夜深来召,乘马而至。

jiāng jí sì gēng qù jiě yù xiàng kǒu mín jiā mén qián yǒu yī wù lì ér dòng qí xíng pō wěi ruò hēi wù tíng tíng rán

将及四更,去解玉巷口民家门前,有一物,立而动,其形颇伟,若黑雾亭亭然。

pū zhě qián xíng è lì máo shù mǎ yì bí míng ěr sǒng bù jìn

仆者前行,愕立毛竖,马亦鼻鸣耳耸不进。

zōng zé qiáng dìng xīn shén cè mǎ ér qù

宗则强定心神,策马而去。

bǐ qí huàn zhě zhī jiā zé bù néng zhěn mài yóu jué huǎng hū yǐ

比其患者之家,则不能诊脉,尤觉恍惚矣。

jì guī fú zhěn fán liù qī rì fāng yù

既归伏枕,凡六七日方愈。

chū yù táng xián huà

(出《玉堂闲话》)

huáng rén jùn

黄仁浚

shū zhōu sī shì cān jūn huáng rén jùn zì yán rén zǐ suì ba lǒng zhōu qiān yáng zhǔ bù zhì fèng xiáng chéng

舒州司士参军黄仁浚,自言壬子岁,罢陇州汧阳主簿,至凤翔城。

yǒu wén shū sì sì zhōng tǔ ǒu shù shí qū hū zì rán yáo dòng zhuàng rú zuì rén shí qǐng bù zhǐ

有文殊寺,寺中土偶数十躯,忽自然摇动,状如醉人,食顷不止。

guān zhě rú dǔ guān sī jìn zhǐ zhī

观者如堵,官司禁止之。

zhì jīn wèi zhī qí yīng

至今未知其应。

chū jī shén lù

(出《稽神录》)

sūn dé zūn

孙德遵

shū zhōu dū yú hóu sūn dé zūn qí jiā qǐn táng zhōng tiě dēng qíng hū zì yáo dòng rú rén hàn zhī zhì míng rì yǒu yī bì ǒu zhì dēng qíng suǒ hū rán ěr pū de suì zú

舒州都虞侯孙德遵,其家寝堂中铁灯擎,忽自摇动,如人撼之,至明日,有一婢偶至灯擎所,忽然尔仆地,遂卒。

chū jī shén lù

(出《稽神录》)

rén yāo

人妖

dōng jùn mín

东郡民

hàn jiàn ān zhōng dōng jùn mín jiā yǒu guài shì

汉建安中,东郡民家有怪事。

wú gù wèng qì zì fā hōng hōng zuò shēng ruò yǒu rén jī

无故瓮器自发,訇訇作声,若有人击。

pán àn zài qián hū rán biàn shī

盘案在前,忽然便失。

jī shēng zhé shī zi

鸡生了蛋动不动就不见了。

rú shì shù suì rén gòng è zhī

如是数岁,人共恶之。

nǎi duō zuò měi shí fù gài zhe yī shì zhōng yīn cáng hù jiān cì zhī

乃多作美食,覆盖著一室中,阴藏户间伺之。

guǒ fù lái fā

果复来发。

wén shēng biàn bì hù zhōu xuán

闻声,便闭户周旋。

shì zhōng liǎo wú suǒ jiàn nǎi àn yǐ zhàng wō zhī

室中了无所见,乃暗以杖挝之。

zhì jiǔ yú shì yú wén yǒu shēn hū zhī shēng nǎi kāi hù shì zhī

至久,于室隅闻有呻呼之声,乃开户视之。

dé yī lǎo wēng kě bǎi yú suì yán yǔ zhuàng mào pō lèi yú shòu

得一老翁,可百余岁,言语状貌,颇类于兽。

suì zhōu wèn jí yú shù lǐ wài de qí jiā

遂周问,及于数里外得其家。

yún shī lái shí yú nián de zhī āi xǐ

云,失来十余年,得之哀喜。

hòu suì yú fù shī zhī

后岁余,复失之。

wén chén liú jiè fù yǒu guài rú cǐ shí yóu yǐ wéi cǐ wēng

闻陈留界复有怪如此,时犹以为此翁。

chū sōu shén jì

(出《搜神记》)

hú xū

胡顼

xià xiàn wèi hú xū cí rén yě

夏县尉胡顼,词人也。

cháng zhì jīn chéng xiàn jiè zhǐ yú rén jiā

尝至金城县界,止于人家。

rén wéi jù shí xū wèi shí sī chū

人为具食,顼未食,私出。

jí hái jiàn yī lǎo mǔ zhǎng èr chǐ chuí bái guǎ fā jù àn ér shí bǐng guǒ qiě jǐn

及还,见一老母,长二尺,垂白寡发,据案而食,饼果且尽。

qí jiā xīn fù chū jiàn ér nù zhī bó qí ěr yè rù hù

其家新妇出,见而怒之,搏其耳,曳入户。

xū jiù ér kuī zhī nà mǔ yú kǎn zhōng kuī wàng liǎng mù rú dān

顼就而窥之,纳母于槛中,窥望两目如丹。

xū wèn qí gù fù rén yuē cǐ míng wéi mèi nǎi qī dài zǔ gū yě

顼问其故,妇人曰:此名为魅,乃七代祖姑也。

shòu sān bǎi yú nián ér bù sǐ qí xíng zhuǎn xiǎo

寿三百余年而不死,其形转小。

bù xū yī shang bù jù hán shǔ

不须衣裳,不惧寒暑。

suǒ zhī kǎn zhōng suì rú cháng

锁之槛,终岁如常。

hū dé chū kǎn tōu qiè fàn shí de shù dòu

忽得出槛,偷窃饭食得数斗。

gù hào wèi mèi

故号为魅。

xū yì zhī

顼异之。

suǒ zài yán yān

所在言焉。

chū jì wén

(出《记闻》)

wū chéng xiàn rén

乌程县人

wú sūn xiū shí shí zì yuán quē jù míng chāo běn bǔ

吴孙休时,(时字原阙,据明抄本补。

wū chéng yǒu rén yīn zhòng jí yù ér néng xiǎng yán yīn wén shí shù lǐ wài

)乌程有人,因重疾愈而能响言,音闻十数里外。

suǒ wén zhī chù jí ruò zuò jiān

所闻之处,即若座间。

qí lín jiā yǒu zi jū wài jiǔ bù guī shěng

其邻家,有子居外,久不归省。

qí fù jiǎ zhī shǐ wèi zé cí

其父假之,使为责词。

zi wén zhī yǐ wéi guǐ shén diān pèi ér guī

子闻之,以为鬼神,颠沛而归。

yì bù zhī suǒ yǐ rán yě

亦不知所以然也。

chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì

(出《广古今五行记》)

li xuān qī

李宣妻

jìn ān dì yì xī zhōng wèi xìng li xuān qī fán shì yǒu shēn guò qī bù yùn

晋安帝义熙中,魏兴李宣妻樊氏,有娠,过期不孕。

ér é shàng yǒu chuāng r chuān zhī ér chū

而额上有疮,儿穿之而出。

chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì

(出《广古今五行记》)

zhào xuān mǔ

赵宣母

cháng shān zhào xuān mǔ rèn shēn bì shàng shēng chuāng r cóng chuāng zhōng chū

长山赵宣母,妊身,臂上生疮,儿从疮中出。

chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì

(出《广古今五行记》)

mǎ shì fù

马氏妇

hòu shǔ li shì mò nián mǎ shì fù rèn shēn r cóng lèi xià chū mǔ zǐ wú yàng

后蜀李势末年,马氏妇妊身,儿从肋下出,母子无恙。

qí nián shì wèi huán wēn suǒ miè

其年,势为桓温所灭。

chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì

(出《广古今五行记》)

yáng huan qī

杨欢妻

sòng xiào wǔ shí jīng zhōu rén yáng huan qī yú gǔ zhōng shēng nǚ

宋孝武时,荆州人杨欢妻,于股中生女。

jí xiào wǔ bēng zi yè lì

及孝武崩,子业立。

kuáng bó bèi fèi jiàn hài

狂勃,被废见害。

suǒ shēng nǚ zhì qí yóu cún

所生女,至齐犹存。

chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì

(出《广古今五行记》)

shòu ān nán zǐ

寿安男子

shòu ān nán zǐ bù zhī xìng míng

寿安男子,不知姓名。

zhǒu pāi bǎn bí chuī dí kǒu chàng gē

肘拍板,鼻吹笛,口唱歌。

néng bàn miàn xiào bàn miàn tí

能半面笑,半面啼。

yī wū quǎn jiě rén yǔ yìng kǒu suǒ zuò yú rén wú shū

一乌犬解人语,应口所作,与人无殊。

chū cháo yě qiān zài

(出《朝野佥载》)

cuī guǎng zōng

崔广宗

qīng hé cuī guǎng zōng zhě kāi yuán zhōng wèi jì xiàn lìng

清河崔广宗者,开元中为蓟县令。

fàn fǎ zhāng shǒu guī zhì zhī jí xíng

犯法,张守珪致之极刑。

guǎng zōng bèi xiāo shǒu ér xíng tǐ bù sǐ

广宗被枭首,而形体不死。

jiā rén yú guī

家人舁归。

měi jī jí huà dì zuò jī zì jiā rén suì xiè shí yú jǐng kǒng zhōng bǎo jí shū zhǐ zì

每饥,即画地作饥字,家人遂屑食于颈孔中,饱即书止字。

jiā rén děng yǒu guò fàn shū lìng jué zhī

家人等有过犯,书令决之。

rú shì sān sì suì shì qíng bù tì

如是三四岁,世情不替。

gēng shēng yī nán

更生一男。

yú yī rì shū de yún hòu rì dāng sǐ yi bèi xiōng jù

于一日书地云:后日当死,宜备凶具。

rú qí yán yě

如其言也。

chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì

(出《广古今五行记》)

xǔ zhōu sēng

许州僧

xǔ zhōu yǒu yī lǎo sēng zì sì shí suì yǐ hòu měi qǐn shú jí hóu shēng rú gǔ huáng ruò chéng yùn jié

许州有一老僧,自四十岁已后,每寝熟,即喉声如鼓簧,若成韵节。

xǔ zhōu líng rén cì qí qǐn jí pǔ qí shēng àn zhī sī zhú jiē hé gǔ zòu

许州伶人伺其寝,即谱其声,按之丝竹,皆合古奏。

sēng jué yì bù zì zhī

僧觉,亦不自知。

èr shí yú nián rú cǐ

二十余年如此。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

tián shěn

田瞫

xiù cái tián shěn yún dà hé liù nián qiū liáng zhōu xi xiàn bǎi xìng qī chǎn yī zi

秀才田瞫云,大和六年秋,凉州西县百姓妻,产一子。

sì shǒu sì zú yī shēn fēn liǎng miàn dǐng dǐng yuán zuò xiàng jù míng chāo běn gǎi

四手四足,一身分两面,顶(顶原作项,据明抄本改。

shàng fā yī suì cháng zhì zú

)上发一穗,长至足。

shí cháo bó jùn wèi xiàn lìng

时朝伯峻为县令。

chū yǒu yáng zá zǔ

(《出酉阳杂俎》)

yuán gǎo

元镐

gù jīng zhào shǎo yǐn yuán gǎo rèn guó xiàn lìng rì nù yī yù zǐ wáng xíng yuē zhě

故京兆少尹元镐,任虢县令日,怒一狱子王行约者。

mìng yè zhī qù jīn jì wú máo fā ér yǒu liǎng jiǎo cháng sān sì cùn

命曳之,去巾,既无毛发,而有两角,长三四寸。

gǎo yuē zhēn niú tóu yě

元镐说:真是牛头。

suì shě zhī

遂舍之。

chū wén qí lù

(出《闻奇录》)

wú zú fù rén

无足妇人

jìn shǎo zhǔ zhī dài yǒu fù rén yí zhuàng duān yán yī fú qiān fěn bù xià měi rén

晋少主之代,有妇人,仪状端严,衣服铅粉,不下美人。

ér wú tuǐ zú yáo dài yǐ xià xiàng jié ér qí yú jiē jù bèi

而无腿足,繇带以下,像截而齐,余皆具备。

qí fù zài zhī yú dú chē zì qiū nán yóu jùn dōu qǐ gài yú shì rì jù qiān rén

其父载之于独车,自邺南游浚都,乞丐于市,日聚千人。

zhì yú shēn fāng qǔ xiàng huá wū zhū mén wú suǒ bù zhì

至于深坊曲巷,华屋朱门,无所不至。

shí rén jiē yì jiē zhì ér shī zhī

时人嗟异,皆掷而施之。

hòu jīng chéng huò běi róng jiàn dié guān sī àn zhī nǎi cǐ fù wèi jiān rén zhī lǐng xiù

后京城获北戎间谍,官司案之,乃此妇为奸人之领袖。

suǒ tīng chá shén duō suì lù zhī

所听察甚多,遂戮之。

chū yù táng xián huà

(出《玉堂闲话》)

lóu chěng

娄逞

nán qí dōng yáng nǚ zǐ lóu chěng biàn fú zhà wèi zhàng fū

南齐东阳女子娄逞,变服诈为丈夫。

cū huì qí bó jiě wén yì

粗会棋博,解文义。

yóu gōng qīng mén

游公卿门。

shì zhì yáng zhōu cóng shì ér shì xiè

仕至扬州从事而事泄。

míng dì lìng dōng hái shǐ zuò fù rén fú

明帝令东还,始作妇人服。

tàn yuē yǒu rú cǐ jì hái wèi lǎo yù qǐ bù xī zāi

叹曰:有如此伎,还为老妪,岂不惜哉。

shǐ chén yuē cǐ rén yāo yě

史臣曰:此人妖也。

yīn wèi yáng shì bù kě

阴为阳,事不可。

hòu cuī huì jǐng jǔ shì bù chéng yīng zhī

后崔惠景举事不成应之。

chū nán shǐ

(出《南史》)

mèng yù

孟妪

péng chéng liú pō cháng wèi zǐ xù jìn shì wáng shèng huà sān yuán xiàn nán dǒng diàn diàn dōng bì zhēn yuán mò yǒu mèng yù nián yī bǎi yú ér zú

彭城刘颇,常谓子婿进士王胜话,三原县南董店,店东壁,贞元末,有孟妪,年一百余而卒。

diàn rén xī yuē zhāng dà fu diàn

店人悉曰张大夫店。

pō zì wèi běi rù chéng zhǐ yú ǎo diàn

颇自渭北入城,止于媪店。

jiàn yǒu yī ǎo nián zhǐ kě liù shí yǐ lái

见有一媪,年只可六十已来。

yī huáng chóu dà qiú wū zé kuà mén ér zuò yān

衣黄绸大裘,乌帻,跨门而坐焉。

zuǒ wèi li zhòu cáo míng shì guǎng

左卫李胄曹,名士广。

qí yù wèn guǎng hé guān guǎng jù dá zhī

其妪问广何官,广具答之。

qí ǎo yuē cǐ sì wèi ěr dà hǎo guān

其媪曰:此四卫耳,大好官。

guǎng jí wèn ǎo yuē hé yǐ yán zhī

广即问媪曰:何以言之。

ǎo yuē wú nián èr shí liù jià yú zhāng chá wèi qī

媪曰:吾年二十六,嫁于张詧为妻。

chá wéi rén duō lì shàn qí shè

詧为人多力,善骑射。

guō fén yáng zhī zǒng shuò fāng cǐ jiē bù zhì zhī jùn

郭汾阳之总朔方,此皆部制之郡。

líng xià bīn jīng qí pú shì yān

灵夏邠泾岐蒲是焉。

wú fu zhāng chá wèi fén yáng suǒ rèn qǐng zhòng yī cì cháng zài fén yáng zuǒ yòu

吾夫张詧,为汾阳所任,请重衣赐,常在汾阳左右。

chá zhī mào kù xiāng lèi wú

詧之貌,酷相类吾。

chá zú fén yáng shāng zhī

詧卒,汾阳伤之。

wú suì wěi yī zhàng fū yì guān tóu míng wèi chá dì qǐng shì fén yáng

吾遂伪衣丈夫衣冠,投名为詧弟,请事汾阳。

fén yáng dà xǐ lìng tì quē

汾阳大喜,令替缺。

rú cǐ yòu guǎ jū yī shí wǔ nián

如此又寡居一十五年。

zì fén yáng zhī hōng wú yǐ nián qī shí èr

自汾阳之薨,吾已年七十二。

jūn zhōng lèi zòu jiān yù shǐ dài fū

军中累奏,兼御史大夫。

hū sī qióng dú suì jià cǐ diàn pān lǎo wèi fù

忽思茕独,遂嫁此店潘老为妇。

ěr lái fù dàn èr zi yuē tāo yuē qú

迩来复诞二子,曰滔,曰渠。

tāo wǔ shí yǒu sì qú nián wǔ shí yǒu èr

滔五十有四,渠年五十有二。

shì èr r yě pō měi xīn jì zhī

是二儿也,颇每心记之。

yǔ zǐ xù wáng shèng huà rén jiān zhī yì zhě

与子婿王胜,话人间之异者。

chū qián quān zi

(出《干鐉子》)

huáng chóng gǔ

黄崇嘏

wáng shǔ yǒu wěi xiāng zhōu xiáng zhě chū zài qióng nán mù zhōng liú sī fǔ shì

王蜀有伪相周庠者,初在邛南幕中,留司府事。

shí lín qióng xiàn sòng shī huǒ rén huáng chóng gǔ cái xià yù biàn gòng shī yī zhāng yuē ǒu lí yōu yǐn zhù lín qióng xíng zhǐ jiān zhēn bǐ jiàn sōng

时临邛县送失火人黄崇嘏,才下狱,便贡诗一章曰:偶离幽隐住临邛,行止坚贞比涧松。

hé shì zhèng qīng rú shuǐ jìng bàn tā yě hè xiàng shēn lóng

何事政清如水镜,绊他野鹤向深笼。

zhōu lǎn shī suì zhào jiàn

周览诗,遂召见。

chēng xiāng gòng jìn shì nián sān shí xǔ zhī duì xiáng mǐn

称乡贡进士,年三十许,祗对详敏。

jí mìng shì fàng

即命释放。

hòu shù rì xiàn gē

后数日,献歌。

zhōu jí qí zhī zhào zhào yuán zuò míng jù míng chāo běn gǎi

周极奇之,召(召原作名,据明抄本改。

yú xué yuàn yǔ zhū shēng zhí xiāng bàn

)于学院与诸生侄相伴。

shàn qí qín miào shū huà

善棋琴,妙书画。

yì rì jiàn shè fǔ sī hù cān jūn

翌日,荐摄府司户参军。

pō yǒu sān yǔ zhī chēng xū lì wèi fú àn dú lì míng

颇有三语之称,胥吏畏伏,案牍丽明。

zhōu jì zhòng qí yīng cōng yòu měi qí fēng cǎi

周既重其英聪,又美其风采。

zài rèn jiāng yú yī zài suì yù yǐ nǚ qī zhī

在任将逾一载,遂欲以女妻之。

chóng gǔ yòu xiù fēng zhuàng xiè réng gòng shī yī piān yuē yī cí shí cuì bì jiāng yá pín shǒu péng máo dàn fù shī

崇嘏又袖封状谢,仍贡诗一篇曰:一辞拾翠碧江涯,贫守蓬茅但赋诗。

zì fú lán shān jū bān chuán yǒng pāo luán jìng huà é méi

自服蓝衫居扳椽,永抛鸾镜画蛾眉。

lì shēn zhuó ěr qīng sōng cāo tǐng zhì kēng rán bái bì zī

立身卓尔青松操,挺志铿然白璧姿。

mù fǔ ruò róng wèi tǎn fù yuàn tiān sù biàn zuò nán ér

幕府若容为坦腹,愿天速变作男儿。

zhōu lǎn shī jīng hài bù yǐ suì zhào jiàn jié wèn

周览诗,惊骇不已,遂召见诘问。

nǎi huáng shǐ jūn zhī nǚ yòu shī fù yīn wéi yǔ lǎo nǎi tóng jū yuán wèi cóng rén

乃黄使君之女,幼失覆荫,唯与老奶同居,元未从人。

zhōu yì yǎng zhēn jié jùn nèi xián jiē tàn yì

周益仰贞洁,郡内咸皆叹异。

xuán qǐ ba guī lín qióng zhī jiù yǐn jìng mò zhī cún wáng yān

旋乞罢,归临邛之旧隐,竟莫知存亡焉。

chū yù xī biān shì

(出《玉溪编事》)

bái xiàng yā

白项鸦

qì dān fàn quē zhī chū suǒ zài qún dào fēng qǐ róng rén huàn zhī

契丹犯阙之初,所在群盗蜂起,戎人患之。

chén zhōu yǒu yī fù rén wèi zéi shuài hào yuē bái xiàng yā

陈州有一妇人,为贼帅,号曰白项鸦。

nián kě sì shí xǔ xíng zhì cū duǎn fā huáng tǐ hēi

年可四十许,形质粗短,发黄体黑。

lái yì róng wáng xí nán zǐ xìng míng yī zhōng bài guì jiē wèi nán zǐ zhuàng

来诣戎王,袭男子姓名,衣中拜跪,皆为男子状。

róng wáng zhào jiàn cì jǐn páo yín dài ān mǎ shǔ wèi huái huà jiāng jūn

戎王召见,赐锦袍银带鞍马,署为怀化将军。

wěi zhī zhāo jí shān dōng zhū dào cì yǔ shén hòu

委之招辑山东诸盗,赐与甚厚。

wěi yàn wáng zhào yán shòu zhào wèn zhī

伪燕王赵延寿,召问之。

fù rén zì yún néng zuǒ yòu chí shè bèi shuāng jiān rì kě xíng èr bǎi lǐ

妇人自云,能左右驰射,被双鞬,日可行二百里。

pán máo jī jiàn jiē suǒ shàn yě

盘矛击剑,皆所善也。

qí shǔ shù qiān nán zǐ jiē yì fú zhī

其属数千男子,皆役服之。

rén wèn yǒu fu fǒu yún qián hòu yǒu fu shù shí rén shǎo bù rú yì jiē shǒu rèn zhī yǐ

人问有夫否,云,前后有夫数十人,少不如意,皆手刃之矣。

wén zhě wú bù jiē fèn

闻者无不嗟愤。

xún rì zài dū xià

旬日在都下。

chéng mǎ chū rù

乘马出入。

yòu yǒu yī nán zǐ yì chéng mǎ cóng zhī

又有一男子,亦乘马从之。

cǐ rén yāo yě

此人妖也。

běi róng luàn zhōng xià fù rén chēng xióng jiē yīn shèng zhī yīng

北戎乱中夏,妇人称雄,皆阴盛之应。

fù rén hòu wèi yǎn zhōu jié dù shǐ fú yàn qīng lù zhī

妇人后为兖州节度使符彦卿戮之。

chū yù táng xián huà

(出《玉堂闲话》)

✦ You read 卷三百六十七·妖怪九(人妖附)

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.