太平广记 · 吕文仲 · Chapter 37 of 501

卷三十六·神仙三十六

PinyinModern Translation
Size

xú zuǒ qīng tuò bá dà láng wèi fāng jìn dì li qīng

徐佐卿拓跋大郎魏方进弟李清

xú zuǒ qīng

徐佐卿

táng xuán zōng tiān bǎo shí sān zài zhòng yáng rì liè yú shā yuàn

唐玄宗天宝十三载重阳日猎于沙苑。

shí yún jiān yǒu gū hè huái xiáng

时云间有孤鹤徊翔。

xuán zōng qīn yù hú shǐ zhōng zhī

玄宗亲御弧矢中之。

qí hè jí dài jiàn xú zhuì jiāng jí de zhàng xǔ xū rán jiǎo yì xī nán ér shì

其鹤即带箭徐坠,将及地丈许,欻然矫翼,西南而逝。

wàn zhòng jí mù liáng jiǔ nǎi miè

万众极目,良久乃灭。

yì zhōu chéng xi shí wǔ lǐ yǒu dào guān yān

益州城西十五里,有道观焉。

yī shān lín shuǐ sōng guì shēn jì dào liú fēi xiū xí jīng què zhě mò de ér jū zhī

依山临水,松桂深寂,道流非修习精悫者莫得而居之。

guān zhī dōng láng dì yī yuàn yóu wéi yōu jì

观之东廊第一院,尤为幽寂。

yǒu zì chēng qīng chéng shān dào shì xú zuǒ qīng zhě qīng cuì gāo gǔ yī suì lǜ sān sì zhì yān

有自称青城山道士徐佐卿者,清粹高古,一岁率三四至焉。

guān zhī qí jiù yīn xū qí yuàn zhī zhèng táng yǐ sì qí lái

观之耆旧,因虚其院之正堂,以俟其来。

ér zuǒ qīng zhì zé qī yān huò sān wǔ rì huò xún shuò yán guī qīng chéng

而佐卿至则栖焉,或三五日,或旬朔,言归青城。

shèn wéi dào liú suǒ qīng yǎng

甚为道流所倾仰。

yī rì hū zì wài zhì shén cǎi bù yí wèi yuàn zhōng rén yuē wú xíng shān zhōng ǒu wèi fēi shǐ suǒ jiā xún yǐ wú yàng yǐ

一日忽自外至,神彩不怡,谓院中人曰:“吾行山中,偶为飞矢所加,寻已无恙矣;

rán cǐ jiàn fēi rén jiān suǒ yǒu wú liú zhī yú bì hòu nián jiàn zhǔ dào cǐ jí yi fù zhī shèn wú zhuì shī

然此箭非人间所有,吾留之于壁,后年箭主到此,即宜付之,慎无坠失。

nǎi yuán háo jì bì yún liú jiàn zhī shí zé shí sān zài jiǔ yuè jiǔ rì yě

”乃援毫记壁云:“留箭之时,则十三载九月九日也。

jí xuán zōng bì luàn xìng shǔ xiá rì mìng jià xíng yóu ǒu zhì sī guān lè qí jiā jìng yīn biàn xìng dào shì

”及玄宗避乱幸蜀,暇日命驾行游,偶至斯观,乐其嘉境,因遍幸道室。

jì rù cǐ táng hū dǔ qí jiàn mìng shì chén qǔ ér wán zhī gài yù jiàn yě

既入此堂,忽睹其箭,命侍臣取而玩之,盖御箭也。

shēn yì zhī yīn xún guān zhī dào shì

深异之,因询观之道士。

jù yǐ shí duì

具以实对。

zé shì zuǒ qīng suǒ tí nǎi qián suì shā yuàn cóng tián zhī jiàn yě zuǒ qīng gài zhōng jiàn gū hè ěr

则视佐卿所题,乃前岁沙苑从田之箭也,佐卿盖中箭孤鹤耳。

jiū qí tí nǎi shā yuàn fān fēi dāng rì ér jí yú sī yú

究其题,乃沙苑翻飞,当日而集于斯欤。

xuán zōng dà qí zhī yīn shōu qí jiàn ér bǎo yān

玄宗大奇之,因收其箭而宝焉。

zì hòu shǔ rén yì wú fù yǒu yù zuǒ qīng zhě

自后蜀人亦无复有遇佐卿者。

chū guǎng dé shén yì lù

(出《广德神异录》)

tuò bá dà láng

拓跋大郎

tiān bǎo zhōng yǒu fú fēng lìng zhě jiā běn quán guì shì shì qīng wù bīn kè hán sù zhě wú yīn qū yè

天宝中,有扶风令者,家本权贵,恃势轻物,宾客寒素者无因趋谒。

yóu shì bàng yì yíng lù

由是谤议盈路。

shí zhǔ bù li wèi péi zhě hǎo bīn kè

时主簿李、尉裴者,好宾客。

péi pō hǎo dào yì cháng yǐn yú míng shān yòu hào shī yǔ shí yì bǔ lìng zhī quē

裴颇好道,亦常隐于名山,又好施与,时亦补令之阙。

cháng yīn xiá rì huì yàn yì zhōng kè jiē tōng guì péi wèi jí bù fù

常因暇日,会宴邑中,客皆通贵,裴尉疾不赴。

bīn kè fāng jí hū yǒu yī kè guǎng sǎng zhǎng qī chǐ yú cè zhàng xié mào shén sè gāo gǔ wèi yè zhě yuē tuò bá dà láng yào jiàn fǔ jūn

宾客方集,忽有一客,广颡,长七尺余,策杖携帽,神色高古,谓谒者曰:“拓拔大郎要见府君。

yè zhě yuē zhǎng guān fāng shí bù kě tōng yè

”谒者曰:“长官方食,不可通谒。

qǐng sì bà yàn

请俟罢宴。

kè nù yuē shì hé xiǎo zi zhé ěr jù kè wú jiāng zì rù

”客怒曰:“是何小子,辄尔拒客,吾将自入。

yè zhě jù zǒu yǐ bái lìng

”谒者惧,走以白令。

lìng bù dé yǐ mìng yāo zhī shēng jiē

令不得已,命邀之升阶。

lìng yì bú yuè ér kè yì bù píng

令意不悦,而客亦不平。

jì ér yàn huì lǜ bù qiān ràng

既而宴会,率不谦让。

jí zhōng yàn jiē bù lè

及终宴,皆不乐。

kè bù yī qù

客不揖去。

lìng yì cháng yī ér yǐ

令亦长揖而已。

kè sè nù shén liú yán ér chū

客色怒甚,流言而出。

shí li zhǔ bù yí wéi yì rén

时李主簿疑为异人。

li guī zhào péi wèi ér gào zhī yún yàn bù lè wèi cǐ kè ěr

李归,召裴尉而告之云:“宴不乐,为此客耳。

guān qí zhuàng kǒng shì xiá zhě jù qiě wéi hài

观其状,恐是侠者,惧且为害。

wú dāng zhào ér xiè zhī

吾当召而谢之。

suì yǔ péi gòng sì mìng lì yāo kè kè yì bù ràng ér zhì

”遂与裴共俟,命吏邀客,客亦不让而至。

shí yǐ xiàng yè li jiàn shén jìng

时已向夜,李见甚敬。

péi wèi jiàn zhī hū qū bì tā shì

裴尉见之,忽趋避他室。

li yī kè zuò dìng fù qǐ wèn péi

李揖客坐定,复起问裴。

péi sè jīng jù shén wèi li yuē cǐ guǒ yì rén shì é méi shān rén dào shù zhì gāo zhě

裴色兢惧甚,谓李曰:“此果异人,是峨嵋山人,道术至高者。

céng shī shì shù nián zhōng lù shě zhī ér táo

曾师事数年,中路舍之而逃。

jīn jù bù kě jiàn

今惧不可见。

lǐ zǐ yīn xiān wèi péi qǐng

”李子因先为裴请。

péi jí yī gōng fú qū rù jū gōng zài bài ér xiè zuì

裴即衣公服趋入,鞠躬载拜而谢罪。

kè gù zhī liáng jiǔ

客顾之良久。

li yòu wéi yán

李又为言。

fāng mìng zuò

方命坐。

yán yì jiē bù xiāng jí

言议皆不相及。

péi yì jìng sù ér li yì jiā jìng yān jiān yán lìng zhī guò

裴益敬肃,而李益加敬焉,兼言令之过。

li wèi cí xiè zài sān

李为辞谢再三。

réng sù yú li tīng

仍宿于李厅。

li sù yè shěng wèn yǐ shī suǒ zài ér mén hù jiōng bì rú gù

李夙夜省问,已失所在,而门户扃闭如故。

yì yǐ qí zhī

益以奇之。

bǐ dàn lì rén bēn zǒu bào yún lìng hū zhōng è qì jiāng jué ér xīn wēi nuǎn

比旦,吏人奔走报云:“令忽中恶,气将绝而心微暖。

zhū liáo xiāng yǔ shěng zhī zhì shí shí ér sū

”诸寮相与省之,至食时而苏。

lìng nǎi zhào li zhǔ bù rù jiàn kòu tóu xiè zhī yuē lài jūn miǎn sǐ ěr

令乃召李主簿入见,叩头谢之曰:“赖君免死耳。

li wèn gù

”李问故。

yún zuó wǎn kè gài shì shén rén

云:“昨晚客,盖是神人。

wú zuó bèi lù qù jiàn tuò bá jù hú chuáng zuò zé wú zhī bù jiē bīn kè

吾昨被录去,见拓拔据胡床坐,责吾之不接宾客。

suì mìng zhé sāng tiáo biān zhī zhàng suī xiǎo ér tòng shén

遂命折桑条鞭之,杖虽小而痛甚。

wú wú cí xiè zhī yuē biān zhì shù bǎi

吾无辞谢之,约鞭至数百。

nǎi yún lài zhǔ bù yán zhī bù rán sǐ yǐ chì zuǒ yòu sòng guī fāng de sū ěr

乃云:‘赖主簿言之,不然死矣,敕左右送归,方得苏耳。

jǔ shì zhàng hén yóu zài yě

”举示杖痕犹在也。

mìng jià wǎng xiàn běi xún zhī

命驾往县北寻之。

xíng sān shí lǐ guǒ jiàn dà sāng lín xià yǒu rén mǎ jī shén duō de yǒu zhé sāng tiáo shí yú jīng xuè yóu zài dì yān

行三十里,果见大桑林,下有人马迹甚多,地有折桑条十余茎,血犹在地焉。

lìng zì shì zhī jù

令自是知惧。

ér tuò bá cóng cǐ bù zhī suǒ zhī

而拓拔从此不知所之。

gài shén xiān yě

盖神仙也。

chū yuán huà jì

(出《原化记》)

wèi fāng jìn dì

魏方进弟

táng yù shǐ dài fū wèi fāng jìn yǒu dì nián shí wǔ yú bù néng yán tì mò mǎn shēn

唐御史大夫魏方进,有弟年十五余,不能言,涕沫满身。

xiōng dì qīn qī jiē mù wéi chī rén wú wéi xù yǎng zhě

兄弟亲戚皆目为痴人,无为恤养者。

wéi yī zǐ mǐn lián zhī gěi yǔ yī shí lìng pú zhě yǔ xǐ mù lüè wú juàn sè

唯一姊悯怜之,给与衣食,令仆者与洗沐,略无倦色。

yī dàn yú mén wài pù rì sāo yǎng

一旦于门外曝日搔痒。

qí lín lǐ jiàn zhū yī shǐ zhě lǐng shù shí qí zhì

其邻里见朱衣使者,领数十骑至。

wèn yuē xiān shī hé zài

问曰:“仙师何在。

suì zǒu dào jiàn sāo yǎng zhě jū gōng qū qián fǔ fú chēng xiè

”遂走到见搔痒者,鞠躬趋前,俯伏称谢。

liáng jiǔ hū gāo shēng huà yuē lái hé chí

良久,忽高声叱曰:“来何迟!

gòu dàng shì le wèi

勾当事了未?

yuē yǒu cì dì

”曰:“有次第。

yòu yuē hé bù sù liǎo què

”又曰:“何不速了却?

qiě qù

且去!

shén cǎi dòng chè shēng yùn lǎng chàng dōu wú chī jí zhī zhuàng

”神彩洞彻,声韵朗畅,都无痴疾之状。

zhū yī bèi jì qù yī qián tì xià zhì kǒu sāo yǎng bù yǐ

朱衣辈既去,依前涕下至口,搔痒不已。

qí yè suì zú

其夜遂卒。

wèi gōng děng suī jīng qí shì ér bù yì qí rén suì suí shì yì mái

魏公等虽惊其事,而不异其人,遂随事瘗埋。

wéi zǐ bēi tòng yǒu jiā qián jù zàng lǐ

唯姊悲恸有加,潜具葬礼。

zhì xiǎo liàn zhī rì nǎi yǐ yī huáng xiù pī ǎo zǐ píng rì suǒ xī zhě mì zhì guān zhōng

至小殓之日,乃以一黄绣披袄子,平日所惜者,密置棺中。

hòu wèi gōng cóng jià zhì mǎ wéi qí zǐ yì suí qù jìn bīng luàn zhū yáng guó zhōng wèi gōng qīn yě yǔ qí zú xī yù huò yān

后魏公从驾至马嵬,其姊亦随去,禁兵乱,诛杨国忠,魏公亲也,与其族悉预祸焉。

shí qí zǐ ǒu chū zài diàn wài

时其姊偶出在店外,

wén nán zǒu

闻难走,

yí qí nán nǚ sān rén

遗其男女三人,

jiē wǔ liù suì

皆五六岁,

yǐ fēn wéi zǔ hǎi yǐ

已分为俎醢矣,

jí míng zǎo jūn fā

及明早军发,

shì wǎng diàn nèi xún zhī

试往店内寻之,

jiāng shī xiāng jiē

僵尸相接,

dōng běi shāo shēn yī chuáng shàng

东北稍深一床上,

ruò yǒu yī fú

若有衣服,

jiù shì zhī

就视之,

ér nǚ sān rén

儿女三人,

xī zài qí zhōng

悉在其中,

suǒ fù nǎi shì zàng chī dì huáng xiù ǎo zi yě

所覆乃是葬痴弟黄绣袄子也。

bēi gǎn tòng kū

悲感恸哭。

mǔ zǐ xiāng yǔ rù shān jù miǎn yú nán

母子相与入山,俱免于难。

chū yì shǐ

(出《逸史》)

li qīng

李清

li qīng běi hǎi rén yě

李清,北海人也。

dài chuán rǎn yè

代传染业。

qīng shǎo xué dào duō yán qí lǔ zhī shù shì dào liú bì chéng jìng jiē fèng zhī zhōng wú suǒ yù ér qín qiú zhī yì mí qiè

清少学道,多延齐鲁之术士道流,必诚敬接奉之,终无所遇,而勤求之意弥切。

jiā fù yú cái sù wèi zhōu lǐ zhī háo méng

家富于财,素为州里之豪甿。

zǐ sūn jí nèi wài yīn zú jìn bǎi shù jiā jiē néng yóu shǒu shè lì yú yì dōu

子孙及内外姻族,近百数家,皆能游手射利于益都。

měi qīng shēng rì zé zhēng xiān kuì yí fán jī bǎi yú wàn

每清生日,则争先馈遗,凡积百余万。

qīng xìng rén jiǎn lái zé bù jù nà yì bù sàn

清性仁俭,来则不拒,纳亦不散。

rú cǐ xiāng yīn tián lèi cáng shě

如此相因,填累藏舍。

nián liù shí jiǔ shēng rì qián yī xún hū zhào yīn zú dà chén jiǔ shí yǐ ér wèi yuē wú lài ěr bèi qín lì wú guò gè néng shēng huó yǐ shì wú huò yōu shàn

年六十九,生日前一旬,忽召姻族,大陈酒食,已而谓曰:“吾赖尔辈勤力无过,各能生活,以是吾获优赡;

rán wú bù yī shū shí yú sān shí nián yǐ níng fù yǒu yì yú huá chǐ zāi

然吾布衣蔬食,逾三十年矣,宁复有意于华侈哉!

ěr bèi yǐ wú lǎo cháng xíng měi kuì wú shēng rì yī zhuāng wán jù chǐ yì zhì yǐ

尔辈以吾老长行,每馈吾生日衣装玩具,侈亦至矣;

rán wú zì yǐ jiǔ suǒ de jiān zhī yī shì céng wèi yuè shì tú sǔn ěr zhī gěi yòng zī wú zhī fèn tǔ jìng hé wéi zāi

然吾自以久所得,缄之一室,曾未阅视,徒损尔之给用,资吾之粪土,竟何为哉!

xìng tiān wèi lù wú hún qì xíng jiāng yòu jí wú zhī shēng chén wú gù zhī ěr bèi yòu yíng xù shòu zhī lǐ wú suǒ yǐ xiān qī ér huì gài zhǐ ěr zhī cháng tài ěr

幸天未录吾魂气,行将又及吾之生辰,吾固知尔辈又营续寿之礼,吾所以先期而会,盖止尔之常态耳。

zǐ sūn jiē yuē xù shòu zì yuǎn yǒu zhī fēi cǐ jiāng hé yǐ zhǎn bēi xià xiào jìng zhī xīn

”子孙皆曰:“续寿自远有之,非此将何以展卑下孝敬之心?

yuàn wú zhǐ jué bǐ yīn gù zhī bù ān yě

愿无止绝,俾姻故之不安也。

qīng yuē gǒu ěr bèi zhì bù kě duó zé cóng wú suǒ yù ér zhì zhī kě hu

”清曰:“苟尔辈志不可夺,则从吾所欲而致之,可乎?

jiē yuē yuàn wén zūn zhǐ

”皆曰:“愿闻尊旨。

qīng yuē gè néng yí wú hóng xiān má mí bǎi chǐ zǒng ér jì zhī shì wú huò shù qiān bǎi zhàng yǐ yǐ cǐ wéi shào xù wú shòu qǐ bù yán cháng zāi

”清曰:“各能遗吾洪纤麻縻百尺,总而计之,是吾获数千百丈矣,以此为绍续吾寿,岂不延长哉!

jiē yuē jǐn fèng jiào

”皆曰:“谨奉教。

rán zūn zhǐ bì yǒu suǒ yǐ bēi xiǎo gǎn wèn

然尊旨必有所以,卑小敢问。

qīng xiào wèi yuē zhōng yì xū lìng ěr bèi zhī zhī

”清笑谓曰:“终亦须令尔辈知之。

wú xià jiè sú rén wàng yì qiú dào jīng shén xīn lì sù yè qín láo yú jīn liù shí zài yǐ ér céng wú yǐng xiǎng

吾下界俗人,妄意求道,精神心力,夙夜勤劳,于今六十载矣,而曾无影响。

wú nián yǐ lǎo mào xiǔ dù dài jìn zì qī jīn hái bù guò sān èr nián ěr yù chéng shì tīng bù lǚ zhī shàng néng jiāng xíng zǎo zhì

吾年已老耄,朽蠹殆尽,自期筋骸不过三二年耳,欲乘视听步履之尚能,将行早志。

ěr bèi xìng wú wú zǔ

尔辈幸无吾阻。

xiān shì qīng zhōu nán shí lǐ yǒu gāo shān fǔ yā jùn chéng fēng dǐng zhōng liè huō wèi guān yá

”先是,青州南十里有高山,俯压郡城,峰顶中裂,豁为关崖。

zhōu rén jiā jiā zuò duì lán xiù guī yún guò niǎo lì lì jǐn jiàn

州人家家坐对岚岫,归云过鸟,历历尽见。

àn tú jīng yún yún mén shān sú yì wèi zhī pī shān ér qīng xù yì duō shí

按图经云云门山,俗亦谓之劈山,而清蓄意多时。

jí shì wèi yīn zú yuē yún mén shān shén xian zhī kū zhái yě wú jiāng wǎng yān

及是谓姻族曰:“云门山神仙之窟宅也,吾将往焉。

wú shēng rì zuò dà zhú kuì yǐ lù lu zì zhuì ér xià yǐ xiān mí wèi méi yān

吾生日坐大竹蒉,以辘轳自缒而下,以纤縻为媒焉;

tuō bù kě qián wú dāng jí yǐn qí méi ér zé chū wú yú méi mò

脱不可前,吾当急引其媒,而则出吾于媒末。

shè yǒu suǒ yù ér néng sì wú zhì yì dāng fù lái guī

设有所遇而能肆吾志,亦当复来归。

zǐ sūn yīn zú qì jiàn yuē míng mò shēn yuǎn bù cè jì jí

”子孙姻族泣谏曰:“冥寞深远,不测纪极;

kuàng shān jīng mù mèi shé huī guài wù hé lèi bù chǔ

况山精木魅,蛇虺怪物,何类不储。

rěn yǐ qiān jīn zhī shēn zì tóu yú sī qǐ jiǔ shì yǒng nián zhī jiē hu

忍以千金之身,自投于斯,岂久视永年之阶乎!

qīng yuē wú zhì yě

”清曰:“吾志也。

rǔ bèi bì zǔ zé wú sī xíng yǐ

汝辈必阻,则吾私行矣。

shì bù huò xíng zhú kuì hóng mí zhī ān yě

是不获行竹蒉洪縻之安也。

zhòng zhī bù kě huí zé gòng zhì qí shì

”众知不可回,则共治其事。

jí qī ér yīn zú xiāng lǐ fán qiān bǎi rén jìng jī jiǔ zhuàn

及期而姻族乡里,凡千百人,竞赍酒馔。

chí míng dà huì yú shān jiāo

迟明,大会于山椒。

qīng nǎi huī shǒu cí xiè ér rù yān

清乃挥手辞谢而入焉。

liáng jiǔ jí de qí zhōng jí àn yǎng shì tiān cái rú shǒu zhǎng

良久及地,其中极暗,仰视天才如手掌。

mén sì bì zhǐ róng liǎng xí xǔ

扪四壁,止容两席许。

dōng nán yǒu xué kě fǔ lǚ ér rù

东南有穴,可俯偻而入。

nǎi qì kuì yóu yān

乃弃蒉游焉。

chū shén xiá xì qián wǎng zé kě shēn yāo

初甚狭细,前往则可伸腰。

rú cǐ yuē xíng sān shí lǐ huàng lǎng wēi míng

如此约行三十里,晃朗微明。

é jí dòng kǒu shān chuān jǐng xiàng yún yān cǎo shù wǎn fēi rén shì

俄及洞口,山川景象,云烟草树,宛非人世。

kuàng wàng jiǔ zhī

旷望久之。

wéi dōng nán shí shù lǐ yǐn yìng ruò yǒu jū rén yān

惟东南十数里,隐映若有居人焉。

yīn xú bù yì zhī zhì zé dǒu jué yī tái jī jiē jí jùn ér nán xiàng kě yǐ dēng zhì

因徐步诣之,至则陡绝一台,基阶极峻,而南向可以登陟。

suì qián chéng ér shàng pō huái kǒng jù

遂虔诚而上,颇怀恐惧。

jí zhì kuī qí táng yǔ shén yán zhōng yǒu dào shì sì wǔ rén

及至,窥其堂宇甚严,中有道士四五人。

qīng yú shì kòu mén

清于是扣门。

é yǒu qīng tóng yìng mén wèn yān

俄有青童应门问焉。

dá yuē qīng zhōu rǎn gōng li qīng

答曰:“青州染工李清。

qīng tóng rú cí yǐ bào

”青童如词以报。

qīng wén zhōng táng yuē li qīng yī lái yě

清闻中堂曰:“李清伊来也?

nǎi lìng qián

”乃令前。

qīng huáng bù qū bài

清惶怖趋拜。

dāng xuān yī rén yáo yǔ yuē wèi yi lái hé jí jù zhì

当轩一人遥语曰:“未宜来,何即遽至。

yīn lìng biàn bài zhū xián

”因令遍拜诸贤。

qí shí rì yǐ wǔ hū yǒu bái fà wēng zì mén ér rù lǐ yè qǐ yuē péng lái xiá míng guān dīng zūn shī xīn dào

其时日已午,忽有白发翁自门而入,礼谒,启曰:“蓬莱霞明观丁尊师新到。

zhòng shèng lìng yāo zhū zhēn dēng shàng qīng fù huì

众圣令邀诸真登上清赴会。

yú shì liè zhēn xié xíng wèi qīng yuē rǔ qiě jū cǐ

”于是列真偕行,谓清曰:“汝且居此。

lín chū gù yuē shèn wú kāi běi fēi

”临出顾曰:“慎无开北扉。

qīng xún shì yuàn yǔ jiān qǐ dōng xī mén qíng yì piāo piāo rán zì wèi yǒng qī zhēn jìng

”清巡视院宇,兼启东西门,情意飘飘然,自谓永栖真境。

yīn zhì táng běi jiàn běi hù xié yǎn ǒu chū gù wàng

因至堂北,见北户斜掩,偶出顾望。

xià wèi qīng zhōu wǎn rán zài mù lí sī guī xīn liáng jiǔ fāng yǐ

下为青州,宛然在目,离思归心,良久方已。

huǐ hèn sī fǎn zhū zhēn zé yǐ hái yǐ

悔恨思返,诸真则已还矣。

qí zhōng xiāng wèi yuē lìng qí wù fàn běi mén jìng ěr zì huò xìn zhī xiān jiè bù kě wàng zhì yě

其中相谓曰:“令其勿犯北门,竟尔自惑,信知仙界不可妄至也。

yīn yǔ píng zhōng jiǔ yī ōu qí sè nóng bái

因与瓶中酒一瓯,其色浓白。

jì ér wèi yuē rǔ kě qiě guī

既而谓曰:“汝可且归。

qīng zé kòu tóu qiú āi yòu yún wú lù què fǎn

”清则叩头求哀,又云:“无路却返。

zhòng wèi qīng yuē huì dāng zhì cǐ dàn shí xiàn wèi ěr

”众谓清曰:“会当至此,但时限未耳。

rǔ wú kǔ wú tú dàn bì mù zú zhì de zé dào xiāng yě

汝无苦无途,但闭目,足至地则到乡也。

qīng bù dé yǐ liú tì cí xíng

”清不得已,流涕辞行。

huò xiāng wèi yuē jì qiǎn qí guī xū lìng yǒu yǐ wéi shēng

或相谓曰:“既遣其归,须令有以为生。

qīng xīn shì háo fù yà cǐ yǔ wèi bù zhī jǐ yī rén gù qīng yuē rǔ yú táng nèi gé shàng qǔ yī zhóu shū qù

”清心恃豪富,讶此语为不知己,一人顾清曰:“汝于堂内阁上,取一轴书去。

qīng jì dé

清既得。

wèi qīng yuē tuō guī wú yǐ kě yǐ cǐ shū zì jǐ

谓清曰:“脱归无倚,可以此书自给。

qīng suì bì mù jué shēn rú fēi niǎo dàn wén fēng shuǐ zhī shēng xiāng jī

”清遂闭目,觉身如飞鸟,但闻风水之声相激。

xū yú lǚ de

须臾履地。

kāi mù jí qīng zhōu zhī nán mén qí shí cái shēn mò

开目即青州之南门,其时才申末。

chéng huáng qiān mò páng fó rú jiù zhì yú wū shì shù mù rén mín fú yòng yǐ jǐn biàn gǎi

城隍阡陌,彷佛如旧,至于屋室树木,人民服用,已尽变改。

dú xíng jìn rì gèng wú yī rén xiāng shí zhě

独行尽日,更无一人相识者。

jí yì gù jū zhāo lái zhī dà zhái hóng mén gǎi zhāng xīn jiù céng wú fǎng xiàng

即诣故居,朝来之大宅宏门,改张新旧,曾无仿像。

zuǒ cè yǒu yè rǎn zhě yīn tóu yì yǔ zhī yǔ

左侧有业染者,因投诣与之语。

qí rén chēng xìng li

其人称姓李。

zì yún wǒ běn běi hǎi fù jiā

自云:“我本北海富家。

yīn zhǐ qián xiǎo tì cǐ jiē wǒ zǔ xiān zhī gù yè

”因指前筱涕,“此皆我祖先之故业。

céng wén xiān zǔ yú duò kāi huáng sì nián shēng rì zì zhuì nán shān bù zhī suǒ zhōng yīn shì jiā dào lún pò

曾闻先祖于隋开皇四年生日自缒南山,不知所终,因是家道沦破。

qīng yì yàng jiǔ zhī

”清悒怏久之。

nǎi huàn xìng shì

乃换姓氏。

yù yóu chéng yì

寓游城邑。

yīn qǔ suǒ de shū yuè zhī zé liáo xiǎo ér zhū jí fāng yě

因取所得书阅之,则疗小儿诸疾方也。

qí nián qīng zhōu xiǎo ér lì yì qīng zhī suǒ yī wú bù lì yù

其年青州小儿疠疫,清之所医,无不立愈。

bù xún yuè cái chǎn fù zhèn

不旬月,财产复振。

shí gāo zōng yǒng huī yuán nián tiān xià fù shù ér běi hǎi wǎng wǎng yǒu zhī qīng zhě yīn shì qí lǔ rén cóng ér xué dào shù zhě fán bǎi qiān bèi

时高宗永徽元年,天下富庶,而北海往往有知清者,因是齐鲁人从而学道术者凡百千辈。

zhì wǔ nián nǎi xiè mén tú yún wú wǎng tài shān guān fēng shàn

至五年,乃谢门徒云:“吾往泰山观封禅。

zì cǐ mò zhī suǒ wǎng

”自此莫知所往。

chū jí yì jì

(出《集异记》)

✦ You read 卷三十六·神仙三十六

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.