fáng xuán líng bù kōng sān zàng yī xíng wú wèi sān zàng yù lóng zi dí wéi qiān zi lǎng
房玄龄不空三藏一行无畏三藏玉龙子狄惟谦子朗
fēng qín shǐ huáng wáng mǎng gǔ mì zhāng huá liú yào liú yì xú xiàn zhī liǔ shì lóng cuī huì jǐng xǔ shì zōng xú fēi li mì
风秦始皇王莽贾谧张华刘曜刘裔徐羡之柳世隆崔惠景许世宗徐妃李密
hóng xià shì lóng chén jì qī xuē yuàn liú yì qìng shǒu yáng shān wéi gāo yǔ
虹夏世隆陈济妻薛愿刘义庆首阳山韦皋雨
fáng xuán líng
房玄龄
táng zhēn guàn mò fáng xuán líng bì wèi guī dì
唐贞观末,房玄龄避位归第。
shí tiān hàn tài zōng jiāng xìng fú róng yuán guān fēng sú
时天旱,太宗将幸芙蓉园,观风俗。
xuán líng wén zhī jiè qí zǐ yuē luán yú bì dāng jiàn xìng jí shǐ sǎ sǎo jiān bèi zhuàn jù
玄龄闻之,戒其子曰:“銮舆必当见幸,亟使洒扫,兼备馔具。
yǒu qǐng tài zōng guǒ xiān xìng qí dì biàn zǎi rù gōng
”有顷,太宗果先幸其第,便载入宫。
qí xī dà yǔ xián yǐ wéi yōu xián zhī yīng
其夕大雨,咸以为优贤之应。
chū dà táng xīn yǔ
(出《大唐新语》)
bù kōng sān zàng
不空三藏
táng fàn sēng bù kōng de zǒng chí mén néng yì bǎi shén xuán zōng lǐ zhī
唐梵僧不空,得总持门,能役百神,玄宗礼之。
suì hàn mìng qí yǔ
岁旱,命祈雨。
bù kōng yán kě guò mǒu rì jīn qí zhī bì bào
不空言可过某日,今祈之必暴。
shàng nǎi mìng jīn gāng sān zàng shè tán qǐng yǔ
上乃命金刚三藏,设坛请雨。
guǒ lián lín zhù bù zhǐ fāng shì yǒu piào ruò zhě jù zhào bù kōng zhǐ zhī
果连淋注不止,坊市有漂溺者,遽召不空止之。
suì wū sì tíng jiàn ní lóng wǔ liù
遂于寺庭,建泥龙五六。
nǎi liū shuǐ hú yán lì zhī
乃溜水,胡言詈之。
liáng jiǔ fù zhì zhī dà xiào
良久,复置之大笑。
yǒu qǐng yǔ jì
有顷雨霁。
xuán zōng yòu cháng zhào shù shì luō gōng yuǎn yǔ bù kōng qí yǔ hù chén qí xiào
玄宗又尝诏术士罗公远与不空祈雨,互陈其效。
jù zhào wèn zhī bù kōng yuē chén zuó fén bái tán xiāng lóng
俱召问之,不空曰:“臣昨焚白檀香龙。
shàng mìng zuǒ yòu jū tíng shuǐ xiù zhī guǒ yǒu tán xiāng qì
”上命左右掬庭水嗅之,果有檀香气。
měi qí yǔ wú tā guǐ zé dàn shè shù xiù zuò shǒu xuán shù cùn mù shén niàn zhòu zhì zhī zì lì yú zuò shàng
每祈雨,无他轨则,但设数绣座,手旋数寸木神,念咒掷之,自立于座上。
cì mù shén kǒu jué yá chū mù shùn yǔ zhé zhì
伺木神口角牙出,目瞚,雨辄至。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
yī xíng
一行
sēng yī xíng kāi yuán zhōng cháng hàn xuán zōng lìng qí yǔ
僧一行,开元中尝旱,玄宗令祈雨。
yuē dāng de yī qì shàng yǒu lóng zhuàng zhě fāng kě zhì zhī
曰:“当得一器,上有龙状者,方可致之。
mìng rú nèi fǔ biàn shì jiē yán bù lèi
”命如内府遍视,皆言不类。
hòu zhǐ yī jìng bí pán lóng xǐ yuē cǐ zhēn lóng yǐ
后指一镜鼻盘龙,喜曰:“此真龙矣。
chí rù dào chǎng yī xī ér yǔ
”持入道场,一夕而雨。
huò yún shì yáng zhōu xīn jìn
或云,是扬州新进。
chū fàn mó shí yǒu yì rén zhì qǐng bì hù rù shì
初范模时,有异人至,请闭户入室。
shù rì kāi hù mó chéng qí rén yǐ shī
数日开户,模成,其人已失。
yǒu tú bìng chuán jiàn xíng yú shì
有图并传,见行于世。
cǐ jìng
此镜。
wǔ yuè wǔ rì yú yáng zǐ jiāng xīn zhù zhī
五月五日于杨子江心铸之。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
wú wèi sān zàng
无畏三藏
xuán zōng cháng xìng dōng dōu dà hàn
玄宗尝幸东都,大旱。
shèng shàn sì zhú qián guó sān zàng sēng wú wèi shàn zhào lóng zhì yǔ shù shàng qiǎn lì shì jí zhào qǐng yǔ
圣善寺竺乾国三藏僧无畏善召龙致雨术,上遣力士疾召请雨。
zòu yún jīn hàn shù dāng rán zhào lóng bì xìng liè fēng léi yǔ shì zú bào wù bù kě wèi zhī
奏云:“今旱数当然,召龙必兴烈风雷雨,适足暴物,不可为之。
shàng qiáng zhī yuē rén kǔ shǔ bìng jiǔ yǐ suī bào fēng jí léi yì zú kuài yì
”上强之曰:“人苦暑病久矣,虽暴风疾雷,亦足快意。
bù dé yǐ nǎi fèng zhào
”不得已,乃奉诏。
yǒu sī chén qǐng yǔ zhī jù fān zhuàng xiàng shè shèn bèi
有司陈请雨之具,幡幢像设甚备。
xiào yuē sī bù zú yǐ zhì yǔ
笑曰:“斯不足以致雨。
xī mìng chè zhī dú shèng yī bō shuǐ yǐ xiǎo dāo zi jiǎo xuán zhī hú yán shù bǎi zhù zhī
”悉命撤之,独盛一钵水,以小刀子搅旋之,胡言数百祝之。
xū yú yǒu lóng zhuàng lèi qí dà zhǐ chì sè
须臾有龙,状类其大指,赤色。
shǒu chè shuǐ shàng é fù méi yú bō zhōng
首撤水上,俄复没于钵中。
fù yǐ dāo jiǎo zhòu zhī sān qǐng zhī bái qì zì bō zhōng xīng rú lú yān jìng shàng shù chǐ shāo shāo yǐn chū jiǎng táng wài
复以刀搅咒之三,顷之,白气自钵中兴,如炉烟,径上数尺,稍稍引出讲堂外。
wèi lì shì yuē jí qù yǔ zhì yǐ
谓力士曰:“亟去,雨至矣。
lì shì jué chí qù huán gù bái qì xuán rào xuān kōng ruò yì pǐ sù
”力士绝驰去,还顾白气,旋绕亘空,若一匹素。
jì ér hūn mái dà fēng zhèn léi ér yǔ
既而昏霾大风,震雷而雨。
lì shì cái jí tiān jīn zhī nán fēng yǔ yì suí mǎ ér zhì tiān qú dà shù duō bá
力士才及天津之南,风雨亦随马而至,天衢大树多拔。
lì shì bǐ fù zòu yī jǐn zhān shī
力士比复奏,衣尽沾湿。
chū liǔ shì shǐ
(出《柳氏史》)
yù lóng zi
玉龙子
táng xuán zōng zhì wèi shuǐ shì zhě de yù lóng zi jìn
唐玄宗至渭水,侍者得玉龙子进。
shàng huáng yuē wú wèi yīng ér shí tiān hòu zhào zhū sūn zuò wū diàn shàng guān qí xī xì
上皇曰:“吾为婴儿时,天后召诸孙,坐于殿上,观其嬉戏。
yīn chū xī guó suǒ gòng yù huán jiān bēi pán luó liè diàn shàng zòng lìng zhēng qǔ yǐ guān qí zhì
因出西国所贡玉环兼杯盘,罗列殿上,纵令争取,以观其志。
mò bù bēn jìng hòu yǒu suǒ de
莫不奔竞,厚有所得。
shí wú zài qí zhōng dú zuò lüè bù wéi dòng
时吾在其中独坐,略不为动。
hòu fǔ wú bèi yuē cǐ r dāng wèi tài píng tiān zǐ
后抚吾背曰:‘此儿当为太平天子。
yīn qǔ yù lóng zi cì wú
’因取玉龙子赐吾。
běn tài zōng wū jìn yáng gōng de zhī wén dé huáng hòu cháng zhì zhī yī zhōng
本太宗于晋阳宫得之,文德皇后尝置之衣中。
jí dà dì zài dàn rì hòu yǐ zhū luò yī bǎo bìng yù lóng zi cì yān qí hòu cháng cáng yú nèi fǔ
及大帝载诞日,后以珠络衣褓并玉龙子赐焉,其后尝藏于内府。
suī guǎng bù shù cùn ér wēn rùn jīng qiǎo fēi rén jiān suǒ yǒu yǐ wéi guó ruì dì dì xiāng chuán
虽广不数寸,而温润精巧,非人间所有,以为国瑞,帝帝相传。
shàng huáng jí wèi chū měi jīng shī mǐn yǔ jí dǎo zhī bì yǒu lín zhù
上皇即位初,每京师悯雨,即祷之,必有霖注。
bī ér shì zhī kǔ fèn lín liè
逼而视之,苦奋鳞鬣。
kāi yuán zhōng sān fǔ dà hàn
开元中,三辅大旱。
shàng huáng fù qí dǎo ér shè xún wú yīng
上皇复祈祷,而涉旬无应。
nǎi mì tóu yú nán nèi nèi yuán zuò shān jù míng chāo běn gǎi lóng chí
乃密投于南内(“内”原作“山”,据明抄本改)龙池。
é ér yún wù bào qǐ fēng yǔ suí zuò
俄而云物暴起,风雨随作。
jí shàng huáng xìng xī shǔ chē jià huí cì wèi shuǐ jiāng dù zhu bi yú shuǐ bīn
及上皇幸西蜀,车驾回次渭水,将渡,驻跸于水滨。
zuǒ yòu shì zhě yīn lín liú zhuó nòng shā zhōng de zhī
左右侍者,因临流濯弄,沙中得之。
zì hòu yè zhōng bì yǒu guāng cǎi huī huàn yī shì
自后夜中必有光彩,辉焕一室。
shàng huáng hái jīng wèi xiǎo huáng mén sī qiè yǐ yí li fǔ guó cháng zhì guì zhōng
上皇还京,为小黄门私窃,以遗李辅国,常致柜中。
fǔ guó jiāng bài yè wén guì zhōng rú yǒu shēng kāi ér shì zhī yǐ wáng suǒ zài
辅国将败,夜闻柜中如有声,开而视之,已亡所在。
rén yǒu shī yuē shèng yùn qián fú ruì yù lóng zì xìng yún yǔ gèng wú zòng
人有诗曰:“圣运潜符瑞玉龙,自兴云雨更无纵。
bù rú wèi shuǐ shā zhōng de zhēng bǎo luán yú fù jiǔ zhòng
不如渭水沙中得,争保銮舆复九重。
chū shén yì lù
”(出《神异录》)
dí wéi qiān
狄惟谦
táng huì chāng zhōng běi dōu jìn yáng lìng dí wéi qiān rén jié zhī hòu
唐会昌中,北都晋阳令狄惟谦,仁杰之后。
shǒu guān qīng kè bù wèi qiáng yù
守官清恪,不畏强御。
shǔ yì jìng kàng yáng zì chūn cú xià shù bǎi lǐ tián jiē hào zǎo
属邑境亢阳,自春徂夏,数百里田,皆耗璪。
dǎo yú jìn cí lüè wú qí yīng
祷于晋祠,略无其应。
shí yǒu guō tiān shī jì míng chāo běn jì zuò jí bīng zhōu nǚ wū shǎo gōng fú shù duō xíng yā shèng
时有郭天师,暨(明抄本“暨”作“即”)并州女巫,少攻符术,多行厌胜。
jiān jūn shǐ xié zhì jīng guó yīn yuán zhōng guì chū rù gōng yè suì cì tiān shī hào
监军使携至京国,因缘中贵,出入宫掖,遂赐天师号。
xuán guī běn tǔ
旋归本土。
qiān yuē ruò dé tiān shī yī zhì jìn cí zé bù zú yōu yǐ
佥曰:“若得天师一至晋祠,则不足忧矣。
wéi qiān qǐng yú zhǔ shuài zhǔ shuài yuán zuò tiān shī jù míng chāo běn gǎi
”惟谦请于主帅,(“主帅”原作“天师”,据明抄本改。
chū shén nán zhī
)初甚难之。
jì ér dūn qǐng zhǔ shuài suì qīn wǎng yà yān
既而敦请,主帅遂亲往迓焉。
wū zhě wěi wěi
巫者唯唯。
nǎi jù chē yú liè fān gài wéi qiān gōng wèi kòng mǎ
乃具车舆,列幡盖,惟谦躬为控马。
jì zhì cí suǒ shèng shè gòng zhàng qìng shé tíng zhōng
既至祠所,盛设供帐,磬折庭中。
yì rì yǔ wéi qiān yuē wǒ wéi ěr fēi fú shàng jiè qǐng yǔ yǐ fèng tiān de mìng bì zài zhì chéng sān rì yǔ dāng zú yǐ
翌日,语惟谦曰:“我为尔飞符上界请雨,已奉天地命,必在至诚,三日雨当足矣。
yáo shì sì jiāo shì shù yún jí qī mǎn wú zhēng
”繇是四郊士庶云集,期满无征。
yòu yuē zāi lì suǒ xìng liáng yóu xiàn lìng wú dé
又曰:“灾沴所兴,良由县令无德。
wǒ wéi ěr zài gào tiān qī rì fāng hé yǒu yǔ
我为尔再告天,七日方合有雨。
wéi qiān yǐn zuì fèng zhī yù jǐn jìng wú qí xiào
”惟谦引罪,奉之愈谨,竟无其效。
nǎi zhòu yù rù zhōu fù bài liú yuē tiān shī yǐ wèi wàn xìng lái gèng qǐ zhì xīn qí qǐng
乃骤欲入州,复拜留曰:“天师已为万姓来,更乞至心祈请。
bèi rán ér lì yuē yōng suǒ guān rén bù zhī tiān dào
”悖然而詈曰:“庸琐官人,不知天道。
tiān shí wèi kěn xià yǔ liú wǒ jiāng fù xī wèi
天时未肯下雨,留我将复奚为。
nǎi xiè yuē fēi gǎn gèng fán tiān shī
”乃谢曰:“非敢更烦天师?
sì míng xiāng jiàn ěr
俟明相饯耳。
yú shì sù jiè zuǒ yòu wǒ wèi wū zhě suǒ rǔ qǐ kě fù yán wèi guān yé
”于是宿戒左右:“我为巫者所辱,岂可复言为官耶?
jié dàn yǒu suǒ zhǐ huī rǔ děng xián xū xiāng bǐng
诘旦有所指挥,汝等咸须相禀。
shì fēi hào wù yǔ zì dāng zhī
是非好恶,予自当之。
dài xiǎo shí mén wèi kāi guō yǐ yán shì guī qí ér dí jiǔ yáo gòng shè yī wú suǒ shī
”迨晓,时门未开,郭已严饰归骑,而狄酒肴供设,一无所施。
guō nǎi zuò táng zhōng dà zì hē zé
郭乃坐堂中,大恣诃责。
wéi qiān suì yuē zuǒ dào nǚ wū yāo huò rì jiǔ dāng xū bì zài cǐ rì yān gǎn yán guī
惟谦遂曰:“左道女巫,妖惑日久,当须毙在此日,焉敢言归?
huà zuǒ yòu yú shén qián biān bèi èr shí tóu yú piào shuǐ
”叱左右,于神前鞭背二十,投于漂水。
cí hòu yǒu shān gāo kě shí zhàng
祠后有山,高可十丈。
jù mìng shè xí fén xiāng cóng lì xī jiē fàng hái zān hù lì qí shàng
遽命设席焚香,从吏悉皆放还,簪笏立其上。
yú shì hé chéng hài è yún yì cháng zhàng shā tiān shī chí zǒu fēn yún guān zhě rú dǔ
于是阖城骇愕,云邑长杖杀天师,驰走纷纭,观者如堵。
shí shā shí liú shuò hū qǐ piàn yún dà rú chē gài xiān fù wéi qiān lì suǒ sì jiāo yún wù huì zhī
时砂石流烁,忽起片云,大如车盖,先覆惟谦立所,四郊云物会之。
léi zhèn shù shēng gān yǔ dà shù yuán yě wú bù pāng liú
雷震数声,甘雨大澍,原野无不滂流。
shì shù shù qiān zì shān yōng wéi qiān ér xià
士庶数千,自山拥惟谦而下。
zhōu jiāng yǐ shā wū zhě chū yì nù zhī jì ér jīng chéng gǎn yìng shēn jiā tàn yì
州将以杀巫者,初亦怒之,既而精诚感应,深加叹异。
biǎo liè qí shì zhào shū bāo yì yún wéi qiān jù yì liáng cái zhōng chén huá zhòu
表列其事,诏书褒异云:“惟谦剧邑良才,忠臣华胄。
dǔ cí tiān lì jiāng dān xià mín dāng qǐng dǎo yú jìn cí lèi tóu wū yú qiū xiàn
睹兹天厉,将瘅下民,当请祷于晋祠,类投巫于邺县。
pù shān jiāo zhī wèi jǐng shì děng fén qū
曝山椒之畏景,事等焚躯。
qǐ tiān jì zhī yóu yún qíng tóng jiǎn zhǎo
起天际之油云,情同剪爪。
suì shǐ hàn fēng qián xi gān zé xuán liú
遂使旱风潜息,甘泽旋流。
hào tiān yóu jiān kè chéng yǔ yì qǐ wàng bāo shàn
昊天犹监克诚,予意岂忘褒善。
tè bān zhū fú bǐ yào tóng zhāng
特颁朱绂,俾耀铜章。
wù tì lìng míng gèng zhāo shū jì
勿替令名,更昭殊绩。
nǎi cì qián wǔ shí wàn
”乃赐钱五十万。
chū jù tán lù
(出《剧谈录》)
zi láng
子郎
wěi shǔ wáng shì liáng zhōu tiān hàn qí dǎo wú yàn
伪蜀王氏,梁州天旱,祈祷无验。
sēng zi láng yì zhōu yún néng zhì yǔ
僧子郎诣州,云能致雨。
nǎi jù shí shí wèng zhù shuǐ sēng zuò qí zhōng shuǐ miè yú dǐng zhě fán sān rì yǔ zú
乃具十石瓮贮水,僧坐其中,水灭于顶者,凡三日,雨足。
zhōu jiāng wáng zōng chóu yì lǐ zhī tán yuè yún jí hòu mò zhī suǒ shì
州将王宗俦异礼之,檀越云集,后莫知所适。
sēng lìng ǎi tā rì yú xìng zhōu jiàn zhī yīn wèn qí shù
僧令蔼,他日于兴州见之,因问其术。
yuē cǐ bì qì ěr xí zhī yī yuè jiù
曰:“此闭气耳,习之一月就。
běn fǎ yú jiǎo tán zhōng zuò guān yǔ lóng xiāng xì
本法于湫潭中作观,与龙相系。
lóng wèi dìng lì suǒ zhì bì zhì jīng dòng yīn ér zhì yǔ
龙为定力所制,必致惊动,因而致雨。
rán bù rú wèng zhōng wèi zhī bǎo wú tā hài
然不如瓮中为之,保无他害。
chū běi mèng suǒ yán
”(出《北梦琐言》)
fēng
风
qín shǐ huáng
秦始皇
qín shǐ huáng èr shí bā nián dù huái zhì héng shān fú jiāng zhì xiāng yù dà fēng
秦始皇二十八年,渡淮至衡山,浮江至湘,遇大风。
bó shì yún yáo nǚ shùn qī zàng yú cǐ
博士云:“尧女舜妻葬于此。
shǐ huáng nù shǐ xíng tú sān qiān rén fá xiāng shān shù
”始皇怒,使刑徒三千人,伐湘山树。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
wáng mǎng
王莽
wáng mǎng dì huáng sì nián dà fēng huǐ lù táng
王莽地皇四年,大风,毁路堂。
qí nián sī tú wáng xún sī kōng wáng yì shǒu kūn yáng guāng wǔ qǐ bīng nán yáng zhì kūn yáng bài zhī
其年,司徒王寻、司空王邑守昆阳,光武起兵南阳,至昆阳,败之。
fēng léi wū wǎ jiē fēi yǔ xià rú zhù zhì chuān shèng yì
风雷屋瓦皆飞,雨下如注,滍川盛溢。
xún yì chéng sǐ rén ér dù wáng xún jiàn shā jūn rén jiē sàn zǒu
寻、邑乘死人而渡,王寻见杀,军人皆散走。
wáng yì hái cháng ān mǎng bài jù bèi zhū
王邑还长安,莽败,俱被诛。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
gǔ mì
贾谧
xī jìn bā nián liù yuè piāo fēng chuī gǔ mì cháo yī fēi shù bǎi zhàng
西晋八年六月,飘风吹贾谧朝衣,飞数百丈。
míng nián mì zhū
明年,谧诛。
qí nián shí yī yuè jīng dū dà fēng fà wū zhé mù
其年十一月,京都大风,发屋折木。
shí èr yuè mǐn huái tài zǐ yōu fèi sǐ yú xǔ chāng
十二月,愍怀太子幽废,死于许昌。
sān zi yōu yú jīn yōng shā tài zǐ mǔ xiè shì sàng hái luò yòu dà fēng léi diàn wéi gài fēng liè
三子幽于金墉,杀太子母谢氏,丧还洛,又大风雷电,帷盖风裂。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
zhāng huá
张华
xī jìn yǒng kāng yuán nián dà fēng fēi shí shā zhé mù
西晋永康元年,大风,飞石沙折木。
qí nián sì yuè zhāng huá shě fēng piāo qǐ zhé mù fēi zēng zhóu liù qī méi
其年四月,张华舍,风飘起折木,飞缯轴六七枚。
shì yuè zhào wáng lún jiǎo zhì fèi gǔ hòu hài zhāng huá péi wěi děng
是月,赵王伦矫制废贾后,害张华、裴𬱟等。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
liú yào
刘曜
qián zhào liú yào zàng fù mǔ fèi yòng yì jì
前赵刘曜,葬父母,费用亿计。
fā jué gǔ zhǒng
发掘古冢。
bào hái gǔ yuán yě kū shēng yíng qú
暴骸骨原野,哭声盈衢。
dà lín yǔ
大霖雨。
zhèn yào fù mù mén wū dà fēng piāo sàn sàn zì yuán quē jù míng chāo běn gǎi fā fù qǐn táng yú wài yuán wǔ shí yú bù
震曜父墓门屋,大风飘散(“散”字原缺,据明抄本改),发父寝堂于外垣五十余步。
sōng bǎi zhí yǐ chéng lín zhì shì xī kū sǐ
松柏植已成林,至是悉枯死。
yào jìng wèi shí lè suǒ qín
曜竟为石勒所擒。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
liú yì
刘裔
dōng jìn chéng dì shí liú yì zhèn shǒu xún yáng
东晋成帝时,刘裔镇守浔阳。
yǒu huí fēng cóng dōng lái rù yì chuán zhōng zhuàng rú pǐ liàn zhǎng wǔ liù zhàng
有回风从东来,入裔船中,状如匹练,长五六丈。
shù rén dài yáng yuē yǒu dāo bīng sǐ sàng zhī luàn
术人戴洋曰:“有刀兵死丧之乱。
qǐng wèi guō mò suǒ shā
”顷为郭默所杀。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
xú xiàn zhī
徐羡之
sòng xú xiàn zhī wén dì chū rèn yáng zhōu
宋徐羡之,文帝初,任扬州。
yǒu piāo fēng qǐ zì xī mén xū yú hé zhí zhì tīng shì rào mào jí xí jìng zào xi jì
有飘风起自西门,须臾合,直至厅事,绕帽及席,迳造西际。
xún ér xiàn zhī wéi wén dì suǒ zhū
寻而羡之为文帝所诛。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
liǔ shì lóng
柳世隆
sòng xiào wǔ shí liǔ tài wèi shì lóng chéng chē xíng hái
宋孝武时,柳太尉世隆,乘车行还。
wū tíng zhōng xǐ chē yǒu dà fēng cóng mén ér rù zhí lái chōng chē yǒu shēng chē gài fù xiàng tiān
于庭中洗车,有大风从门而入,直来冲车有声,车盖覆向天。
shì nián míng dì lì hé mén bèi shā
是年,明帝立,合门被杀。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
cuī huì jǐng
崔惠景
sòng cuī huì jǐng wéi tái chéng yǒu wǔ sè fān fēng chuī fēi zài yún zhōng bàn rì nǎi xià
宋崔惠景围台城,有五色幡,风吹,飞在云中,半日乃下。
zhòng jiàn jīng yì xiāng wèi yuē fān zhě shì dāng fān fù
众见惊异,相谓曰:“幡者事当翻覆。
shù rì ér huì jǐng bài
”数日而惠景败。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
xǔ shì zōng
许世宗
běi qí běi hǎi wáng xǔ shì zōng shí zhuǎn wèi lù shàng shū bài mìng
北齐北海王许世宗,时转为录尚书,拜命。
qí yè bào fēng zhèn léi bá tíng zhōng tóng shù liù shí wéi zhě dào lì běn chǔ
其夜暴风震雷,拔庭中桐树六十围者,倒立本处。
shí zhě zhī qí bù zhōng
识者知其不终。
jìng wèi gāo zhào suǒ zèn
竟为高肇所谮。
xún rì chǔ sǐ
旬日处死。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
xú fēi
徐妃
liáng yuán dì fēi xú fēi chū jià xī chē zhì xī zhōu ér jí fēng dà qǐ fà wū zhé mù
梁元帝妃徐妃,初嫁夕,车至西州,而疾风大起,发屋折木。
wú hé xuě xiàn jiāo xià wéi lián jiē bái
无何,雪霰交下,帷帘皆白。
jí zhǎng hái zhī rì yòu dà léi diàn xī zhōu tīng shì liǎng zhù jù suì
及长还之日,又大雷电,西州厅事,两柱俱碎。
dì yǐ wéi bù xiáng
帝以为不祥。
fēi jìng yǐ yín huì zì shā
妃竟以淫秽自杀。
bù zhōng zhī yīng
不中之应。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
li mì
李密
duò dà yè shí sān nián èr yuè li mì yú gǒng xiàn nán shè tán xíng bái mǎ jì tiān chēng wèi gōng zhì liáo zuǒ
隋大业十三年二月,李密于巩县南设坛,刑白马祭天,称魏公,置僚佐。
gǎi yuán shēng tán shí hēi fēng cóng xī běi bào zhì chuī mì yì guān jí zuǒ yòu liáo shǔ jiē dào yú tán xià
改元升坛时,黑风从西北暴至,吹密衣冠及左右僚属,皆倒于坛下。
shā chén àn tiān zhǐ chǐ bù xiāng jiàn liáng jiǔ nǎi xi
沙尘暗天,咫尺不相见,良久乃息。
zéi jūn è zhī é ér mì bài
贼军恶之,俄而密败。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
hóng xià shì lóng
虹夏世隆
gù yuè wáng wú zhū jiù gōng shàng yǒu dà shān shù kōng zhōng kě zuò shí yú rén
故越王无诸旧宫上,有大杉树,空中,可坐十余人。
yuè rén xià shì lóng gāo shàng bù shì cháng zhī gù gōng
越人夏世隆,高尚不仕,常之故宫。
yīn yǔ jì yù mù duàn hóng yǐn yú gōng chí jiàn jiàn suō xiǎo huà wèi nán zǐ zhe huáng chì zǐ zhī jiān yī ér rù shù liáng jiǔ bù chū
因雨霁欲暮,断虹饮于宫池,渐渐缩小,化为男子,著黄赤紫之间衣而入树,良久不出。
shì lóng guài yì nǎi zhào lín zhī nián shào shí shù rén wǎng shì zhī jiàn nán zǐ wèi dà chì shé pán rào
世隆怪异,乃召邻之年少十数人,往视之,见男子为大赤蛇盘绕。
zhòng jù bù gǎn bī ér shào nián yáo zhì wǎ lì
众惧不敢逼,而少年遥掷瓦砾。
wén shù zhōng yǒu shēng jí yì rú fù rén zhī kū
闻树中有声极异,如妇人之哭。
xū yú yún wù bù xiāng jiàn yòu wén yǐn yǐn rú yuǎn léi zhī xiǎng
须臾,云雾不相见,又闻隐隐如远雷之响。
é yǒu yī cǎi lóng yǔ chì gǔ fēi qù
俄有一彩龙,与赤鹄飞去。
jí xiǎo shì lóng wǎng guān zhī
及晓,世隆往观之。
jiàn shù zhōng zǐ shé pí jí wǔ sè jiāo pí yù qǔ yǐ guī yǒu huǒ shēng shù zhōng shù fén dàng jǐn
见树中紫蛇皮及五色蛟皮,欲取以归,有火生树中,树焚荡尽。
wú jǐng dì yǒng ān sān nián qī yuè yě
吴景帝永安三年七月也。
chū dōng ōu hòu jì
(出《东瓯后记》)
chén jì qī
陈济妻
lú líng ba qiū rén chén jì wèi zhōu lì
庐陵巴丘人陈济,为州吏。
qí fù qín zài jiā yī zhàng fū zhǎng dà duān zhèng zhe jiàng bì páo shān sè xuàn yào lái cóng zhī
其妇秦在家,一丈夫长大端正,著绛碧袍,衫色炫耀,来从之。
hòu cháng xiāng qī yú yī shān jiàn zhì yú qǐn chǔ bù jué yǒu rén dào xiāng gǎn jiē
后常相期于一山涧,至于寝处,不觉有人道相感接。
rú shì jī nián
如是积年。
cūn rén guān qí suǒ zhì zhé yǒu hóng jiàn
村人观其所至,辄有虹见。
qín zhì shuǐ cè zhàng fū yǒu jīn píng yǐn shuǐ gòng yǐn hòu suì yǒu shēn
秦至水侧,丈夫有金瓶,引水共饮,后遂有身。
shēng r r yuán zuò ér jù míng chāo běn gǎi rú rén duō ròu
生儿(“儿”原作“而”,据明抄本改)如人,多肉。
jì jiǎ hái qín jù jiàn zhī nèi yú pén zhōng
济假还,秦惧见之,内于盆中。
zhàng fū yún r xiǎo wèi kě de wǒ qù
丈夫云:“儿小,未可得我去。
zì yī jí yǐ jiàng náng shèng
”自衣,即以绛囊盛。
shí chū yǔ rǔ zhī shí zhé fēng yǔ lín rén jiàn hóng xià qí tíng
时出与乳之时,辄风雨,邻人见虹下其庭。
zhàng fū fù shǎo shí lái jiāng r qù rén jiàn èr hóng chū qí jiā
丈夫复少时来,将儿去,人见二虹出其家。
shù nián ér lái shěng mǔ
数年而来省母。
hòu qín shì tián jiàn èr hóng yú jiàn wèi zhī
后秦适田,见二虹于涧,畏之。
xū yú jiàn zhàng fū yún shì wǒ wú suǒ wèi
须臾,见丈夫云:“是我,无所畏。
cóng cǐ nǎi jué
”从此乃绝。
chū shén yì lù
(出《神异录》)
xuē yuàn
薛愿
dōng jìn yì xī chū jìn líng xuē yuàn yǒu hóng yǐn qí fǔ gé xī xiǎng biàn jié
东晋义熙初,晋陵薛愿,有虹饮其釜鬲,噏响便竭。
yuàn niǎn jiǔ guàn zhī suí tóu suí jié nǎi tǔ jīn mǎn qì wū shì rì yì lóng fù
愿辇酒灌之,随投随竭,乃吐金满器,于是日益隆富。
chū wén shū jìng yào
(出《文枢镜要》)
liú yì qìng
刘义庆
sòng cháng shā wáng dào lín zi yì qìng zài guǎng líng wò jí
宋长沙王道邻子义庆,在广陵卧疾。
shí zhōu cì hū yǒu bái hóng rù shì jiù yǐn qí zhōu
食粥次,忽有白虹入室,就饮其粥。
yì qìng zhì qì yú jiē suì zuò fēng yǔ shēng zhèn yú tíng hù liáng jiǔ bú jiàn
义庆掷器于阶,遂作风雨声,振于庭户,良久不见。
chū dú yì zhì
(出《独异志》)
shǒu yáng shān
首阳山
hòu wèi míng dì zhèng guāng èr nián xià liù yuè shǒu yáng shān zhōng yǒu wǎn hóng xià yǐn yú xī quán
后魏明帝正光二年,夏六月,首阳山中,有晚虹下饮于溪泉。
yǒu qiáo rén yáng wàn yú lǐng xià jiàn zhī
有樵人阳万,于岭下见之。
liáng jiǔ huà wèi nǚ zǐ nián rú shí liù qī
良久,化为女子,年如十六七。
yì zhī wèn bù yán
异之,问不言。
nǎi gào pú jīn shù jiāng yǔ wén xiǎn qǔ zhī yǐ wén
乃告蒲津戍将宇文显,取之以闻。
míng dì zhào rù gōng jiàn qí róng mào shū měi
明帝召入宫,见其容貌姝美。
wèn yún wǒ tiān nǚ yě zàn xiáng rén jiān
问云:“我天女也,暂降人间。
dì yù bī xìng ér sè shén nán
”帝欲逼幸,而色甚难。
fù lìng zuǒ yòu yōng bào shēng rú zhōng qìng huà wèi hóng ér shàng tiān
复令左右拥抱,声如钟磬,化为虹而上天。
chū bā miào qióng jīng lù míng chāo běn zuò bā miào guài lù yí dàng shì bā cháo qióng guài lù
(出《八庙穷经录》,明抄本作《八庙怪录》,疑当是《八朝穷怪录》)
wéi gāo
韦皋
táng zǎi xiàng wéi gāo zhèn shǔ
唐宰相韦皋,镇蜀。
cháng yǔ bīn kè cóng shì shí yú rén yàn jùn xi tíng
尝与宾客从事十余人,宴郡西亭。
bào fēng yǔ é qǐng ér jì
暴风雨,俄顷而霁。
fāng jiù shí hū hóng ní zì kōng ér xià zhí rù tíng chuí shǒu yú yán
方就食,忽虹霓自空而下,直入庭,垂首于筵。
wéi yǔ bīn xié jì ér tuì xī qí shí yǐn qiě jǐn
韦与宾偕悸而退,吸其食饮且尽。
shǒu shì lǘ fēi rán ruò qíng xiá zhuàng hóng bì xiāng ǎi
首似驴,霏然若晴霞状,红碧相霭。
xū kōng wǔ sè sì shì zuǒ yòu jiǔ ér fāng qù
虚空五色,四视左右,久而方去。
gōng jù qiě è zhī suì bà yàn
公惧且恶之,遂罢宴。
shí gù hé nán shǎo yǐn dòu lú shǔ kè yú shǔ
时故河南少尹豆卢署,客于蜀。
yì liè zuò
亦列坐。
yīn qǐ yuē gōng hé wèi sè yōu hu
因起曰:“公何为色忧乎?
yuē wú wén hóng ní zhě yāo lì zhī qì
”曰:“吾闻虹霓者,妖沴之气。
jīn yàn fāng hān ér lì qì zhǐ wú yán qǐ fēi guài zhī shèn zhě hu
今宴方酣而沴气止吾筵,岂非怪之甚者乎?
wú qiè jù cǐ
吾窃惧此。
shǔ yuē zhēn tiān xià xiáng fú yě gù bù wéi rén zhī guài ěr
”署曰:“真天下祥符也,固不为人之怪耳。
fu hóng ní tiān shǐ yě jiàng yú yá zé wèi lì jiàng yú zhèng zé wèi xiáng
夫虹霓天使也,降于邪则为戾,降于正则为祥。
lǐ yí rán yǐ
理宜然矣。
gōng zhèng rén yě shì yi wèi qìng wèi xiáng
公正人也,是宜为庆为祥。
gǎn yǐ qián hè
敢以前贺。
yú shì jù yǐ bó shū qí yǔ ér xiàn gōng lǎn ér xǐ
”于是具以帛书其语而献,公览而喜。
hòu xún yú yǒu zhào jiù bài zhōng shū lìng
后旬余,有诏就拜中书令。
chū xiáng yàn jí
(出《祥验集》)