hàn wǔ dì
汉武帝
hàn wǔ dì
汉武帝
hàn xiào wǔ huáng dì jǐng dì zǐ yě
汉孝武皇帝,景帝子也。
wèi shēng zhī shí jǐng dì mèng yī chì zhì cóng yún zhōng xià zhí rù chóng fāng gé jǐng dì jué ér zuò gé xià
未生之时,景帝梦一赤彘从云中下,直入崇芳阁,景帝觉而坐阁下。
guǒ yǒu chì lóng rú wù lái bì hù yǒu
果有赤龙如雾,来蔽户牖。
gōng nèi pín yù wàng gé shàng yǒu dān xiá wěng wèi ér qǐ
宫内嫔御,望阁上有丹霞蓊蔚而起。
xiá miè jiàn chì lóng pán huí dòng jiān
霞灭,见赤龙盘回栋间。
jǐng dì zhào zhàn zhě yáo wēng yǐ wèn zhī
景帝召占者姚翁以问之。
wēng yuē jí xiáng yě cǐ gé bì shēng shēng yuán zuò zhǔ jù míng chāo běn chén xiào běn gǎi mìng shì zhī rén rǎng yí dí ér huò jiā ruì wèi liú zōng shèng zhǔ yě
翁曰:“吉祥也,此阁必生(生原作主,据明抄本、陈校本改)命世之人,攘夷狄而获嘉瑞,为刘宗盛主也。
rán yì dà yāo
然亦大妖。
jǐng dì shǐ wáng fū rén yí jū chóng fāng gé yù yǐ shùn yáo wēng zhī yán yě nǎi gǎi chóng fāng gé wèi yī lán diàn
”景帝使王夫人移居崇芳阁,欲以顺姚翁之言也,乃改崇芳阁为猗兰殿。
xún yú jǐng dì mèng shén nǚ pěng rì yǐ shòu wáng fū rén fū rén tūn zhī shí sì yuè ér shēng wǔ dì
旬余,景帝梦神女捧日以授王夫人,夫人吞之,十四月而生武帝。
jǐng dì yuē wú mèng chì qì huà wèi chì lóng zhàn zhě yǐ wéi jí kě míng zhī jí
景帝曰:“吾梦赤气化为赤龙,占者以为吉,可名之吉。
zhì sān suì jǐng dì bào yú xī shàng fǔ niàn zhī zhī qí xīn cáng dòng chè shì wèn r lè wèi tiān zǐ fǒu
至三岁,景帝抱于膝上,抚念之,知其心藏洞彻,试问儿乐为天子否。
duì yuē yóu tiān bù yóu r
对曰:“由天不由儿。
yuàn měi rì jū gōng yuán zài bì xià qián xì nòng yì bù gǎn yì yù yǐ shī zǐ dào
愿每日居宫垣,在陛下前戏弄,亦不敢逸豫,以失子道。
jǐng dì wén ér è rán jiā jìng ér xun zhī
”景帝闻而愕然,加敬而训之。
tā rì fù bào zhī jǐ qián shì wèn r yuè xí hé shū wèi zhèn yán zhī
他日复抱之几前,试问儿悦习何书,为朕言之。
nǎi sòng fú xī yǐ lái qún shèng suǒ lù yīn yáng zhěn hòu jí lóng tú guī cè shù wàn yán
乃诵伏羲以来,群圣所录,阴阳诊候,及龙图龟策数万言。
wú yī zì yí luò
无一字遗落。
zhì qī suì shèng chè guò rén jǐng dì lìng gǎi míng chè
至七岁,圣彻过人,景帝令改名彻。
jí jí wèi hǎo shén xiān zhī dào cháng dǎo qí míng shān dà chuān wǔ yuè yǐ qiú shén xiān
及即位,好神仙之道,常祷祈名山大川五岳,以求神仙。
yuán fēng yuán nián zhēng yuè jiǎ zǐ dēng sōng shān qǐ dào gōng
元封元年,正月甲子,登嵩山,起道宫。
dì zhāi qī rì cí qì nǎi hái
帝斋七日,祠讫乃还。
zhì sì yuè wù chén dì xián jū chéng huá diàn dōng fāng shuò dǒng zhòng jūn
至四月戊辰,帝闲居承华殿,东方朔、董仲君。
jūn yuán zuò shū
(君原作舒。
jù míng chāo běn chén xiào běn gǎi zài cè
据明抄本、陈校本改)在侧。
hū jiàn yī nǚ zǐ zhe qīng yī měi lì fēi cháng dì è rán wèn zhī nǚ duì yuē wǒ yōng gōng yù nǚ wáng zǐ dēng yě
忽见一女子,著青衣,美丽非常,帝愕然问之,女对曰:“我墉宫玉女王子登也。
xiàng wèi wáng mǔ suǒ shǐ cóng kūn lún shān lái
向为王母所使,从昆仑山来。
yǔ dì yuē wén zi qīng sì hǎi zhī lù xún dào qiú shēng jiàng dì wáng zhī wèi ér lǚ dǎo shān yuè qín zāi yǒu sì kě jiào zhě yě
语帝曰:闻子轻四海之禄,寻道求生,降帝王之位,而屡祷山岳,勤哉有似可教者也。
cóng jīn rì qīng zhāi bù xián rén shì zhì qī yuè qī rì wáng mǔ zàn lái yě
从今日清斋,不闲人事,至七月七日,王母暂来也。
dì xià xí guì nuò
”帝下席跪诺。
yán qì yù nǚ hū rán bù zhī suǒ zài
言讫,玉女忽然不知所在。
dì wèn dōng fāng shuò cǐ hé rén
帝问东方朔:“此何人?
shuò yuē shì xī wáng mǔ zǐ lán gōng yù nǚ cháng chuán shǐ mìng wǎng lái fú sāng chū rù líng zhōu jiāo guān cháng yáng chuán yán xuán dōu
朔曰:“是西王母紫兰宫玉女,常传使命,往来扶桑,出入灵州,交关常阳,传言玄都。
ā mǔ xī chū pèi běi zhú xiān rén jìn yòu zhào hái shǐ lǐng mìng lù zhēn líng guān yě
阿母昔出配北烛仙人,近又召还,使领命禄,真灵官也。
dì yú shì dēng yán líng zhī tái shèng zhāi cún dào
帝于是登延灵之台,盛斋存道;
qí sì fāng zhī shì quán wěi yú zhǒng zǎi yān
其四方之事权,委于冢宰焉。
dào qī yuè qī rì nǎi xiū chú gōng yè shè zuò dà diàn
到七月七日,乃修除宫掖,设坐大殿。
yǐ zǐ luó jiàn de fán bǎi hè zhī xiāng zhāng yún jǐn zhī wéi
以紫罗荐地,燔百和之香,张云锦之帏。
rán jiǔ guāng zhī dēng liè yù mén zhī zǎo zhuó pú táo zhī lǐ gōng jiān míng chāo běn gōng zuò gōng xiāng guǒ wèi tiān gōng zhī zhuàn
燃九光之灯,列玉门之枣,酌蒲萄之醴,宫监(明抄本宫作躬)香果,为天宫之馔。
dì nǎi shèng fú lì yú bì xià chì duān mén zhī nèi bù dé yǒu wàng kuī zhě
帝乃盛服,立于陛下,敕端门之内,不得有妄窥者。
nèi wài jì mì yǐ hou yún jià
内外寂谧,以候云驾。
dào yè èr gēng zhī hòu hū jiàn xī nán rú bái yún qǐ yù rán zhí lái jìng qū gōng tíng xū yú zhuǎn jìn wén yún zhōng xiāo gǔ zhī shēng rén mǎ zhī xiǎng
到夜二更之后,忽见西南如白云起,郁然直来,迳趋宫庭,须臾转近,闻云中箫鼓之声,人马之响。
bàn shí qǐng wáng mǔ zhì yě
半食顷,王母至也。
xiàn tóu diàn qián yǒu sì niǎo jí
县投殿前,有似鸟集。
huò jià lóng hǔ huò chéng bái lín huò chéng bái hè huò chéng xuān chē huò chéng tiān mǎ qún xian shù qiān guāng yào tíng yǔ
或驾龙虎,或乘白麟,或乘白鹤,或乘轩车,或乘天马,群仙数千,光耀庭宇。
jì zhì cóng guān bù fù zhī suǒ zài wéi jiàn wáng mǔ chéng zǐ yún zhī niǎn jià jiǔ sè bān lóng
既至,从官不复知所在,唯见王母乘紫云之辇,驾九色斑龙。
bié yǒu wǔ shí tiān xiān cè jìn luán yú jiē zhǎng zhàng yú tóng zhí cǎi máo zhī jié pèi jīn gāng líng xǐ dài tiān zhēn zhī guān xián zhù diàn xià
别有五十天仙,侧近鸾舆,皆长丈余,同执彩旄之节,佩金刚灵玺,戴天真之冠,咸住殿下。
wáng mǔ wéi xié èr shì nǚ shàng diàn shì nǚ nián kě shí liù qī fú qīng líng zhī guà róng móu liú pàn shén zī qīng fā zhēn měi rén yě
王母唯挟二侍女上殿,侍女年可十六七,服青绫之褂,容眸流盼,神姿清发,真美人也。
wáng mǔ shàng diàn dōng xiàng zuò zhe huáng jīn dā shǔ wén cǎi xiān míng guāng yí shū mù
王母上殿东向坐,著黄金褡襡,文采鲜明,光仪淑穆。
dài líng fēi dà shòu yāo pèi fēn jǐng zhī jiàn tóu shàng tài huá jì dài tài zhēn chén yīng zhī guān lǚ xuán qióng fèng wén zhī què
带灵飞大绶,腰佩分景之剑,头上太华髻,戴太真晨婴之冠,履玄璚凤文之舄。
shì zhī kě nián sān shí xǔ xiū duǎn dé zhōng tiān zī yǎn ǎi róng yán jué shì zhēn líng rén yě
视之可年三十许,修短得中,天姿掩蔼,容颜绝世,真灵人也。
xià chē dēng chuáng dì guì bài wèn hán xuān bì lì
下车登床,帝跪拜问寒暄毕立。
yīn hū dì gòng zuò dì miàn nán
因呼帝共坐,帝面南。
wáng mǔ zì shè tiān chú zhēn miào fēi cháng fēng zhēn shàng guǒ fāng huá bǎi wèi
王母自设天厨,真妙非常:丰珍上果,芳华百味;
zǐ zhī wěi ruí fēn fāng tián lěi
紫芝萎蕤,芬芳填樏;
qīng xiāng zhī jiǔ fēi dì shàng suǒ yǒu xiāng qì shū jué dì bù néng míng yě
清香之酒,非地上所有,香气殊绝,帝不能名也。
yòu mìng shì nǚ gèng suǒ táo guǒ
又命侍女更索桃果。
xū yú yǐ yù pán shèng xiān táo qī kē dà rú yā luǎn xíng yuán qīng sè yǐ chéng wáng mǔ
须臾,以玉盘盛仙桃七颗,大如鸭卵,形圆青色,以呈王母。
mǔ yǐ sì kē yǔ dì sān kē zì shí
母以四颗与帝,三颗自食。
táo wèi gān měi kǒu yǒu yíng wèi
桃味甘美,口有盈味。
dì shí zhé shōu qí hé wáng mǔ wèn dì dì yuē yù zhǒng zhī
帝食辄收其核,王母问帝,帝曰:“欲种之。
mǔ yuē cǐ táo sān qiān nián yī shēng shí zhōng xià de báo zhǒng zhī bù shēng
”母曰:“此桃三千年一生实,中夏地薄,种之不生。
dì nǎi zhǐ
”帝乃止。
yú zuò shàng jiǔ shāng shù biàn
于坐上酒觞数遍,
wáng mǔ nǎi mìng zhū shì nǚ wáng zǐ dēng dàn bā láng zhī áo
王母乃命诸侍女王子登弹八琅之璈,
yòu mìng shì nǚ dǒng shuāng chéng chuī yún hé zhī shēng
又命侍女董双成吹云和之笙,
shí gōng zǐ jī kūn tíng zhī jīn
石公子击昆庭之金,
xǔ fēi qióng gǔ zhèn líng zhī huáng
许飞琼鼓震灵之簧,
wǎn lìng huá fǔ wǔ líng zhī shí
婉凌华拊五灵之石,
fàn chéng jūn jī xiāng yīn zhī qìng
范成君击湘阴之磬,
duàn ān xiāng zuò jiǔ tiān zhī jūn
段安香作九天之钧。
yú shì zhòng shēng chè lǎng líng yīn hài kōng
于是众声澈朗,灵音骇空。
yòu mìng fǎ yīng gē xuán líng zhī qū
又命法婴歌玄灵之曲。
gē bì wáng mǔ yuē fu yù xiū shēn dāng yíng qí qì tài xiān zhēn jīng suǒ wèi xíng yì yì zhī dào
歌毕,王母曰:“夫欲修身,当营其气,《太仙真经》所谓行‘益、易之道’。
yì zhě yì jīng
‘益’者益精;
yì zhě yì xíng
‘易’者易形。
néng yì néng yì míng shàng xiān jí
能益能易,名上仙籍;
bù yì bù yì bù lí sǐ ě
不益不易,不离死厄。
xíng yì yì zhě wèi cháng sī líng bǎo yě
行益易者,谓常思‘灵宝’也。
líng zhě shén yě
‘灵’者神也;
bǎo zhě jīng yě
‘宝’者精也。
zi dàn ài jīng wò gù bì qì tūn yè qì huà wèi xuè xuè huà wèi jīng jīng huà wèi shén shén huà wèi yè yè huà wèi gǔ
子但爱精握固,闭气吞液,气化为血,血化为精,精化为神,神化为液,液化为骨。
xíng zhī bù juàn shén jīng chōng yì
行之不倦,神精充溢。
wèi zhī yī nián yì qì èr nián yì xuè sān nián yì jīng sì nián yì mài wǔ nián yì suǐ liù nián yì gǔ qī nián yì jīn bā nián yì fā jiǔ nián yì xíng
为之一年易气,二年易血,三年易精,四年易脉,五年易髓,六年易骨,七年易筋,八年易发,九年易形。
xíng yì zé biàn huà biàn huà zé chéng dào chéng dào zé wèi xiān rén
‘形易’则变化,变化则成道,成道则为仙人。
tǔ nà liù qì kǒu zhōng gān xiāng
吐纳六气,口中甘香。
yù shí líng zhī cún de qí wèi wēi xī yī tūn cóng xīn suǒ shì
欲食灵芝,存得其味,微息揖吞,从心所适。
qì zhě shuǐ yě wú suǒ bù chéng zhì róu zhī wù tōng zhì shén jīng yǐ
气者水也,无所不成,至柔之物,通至神精矣。
cǐ yuán shǐ tiān wáng zài dān fáng zhī zhōng suǒ shuō wēi yán jīn chì shì jí yù nǚ li qìng sūn shū lù zhī yǐ xiāng fù
此元始天王在丹房之中所说微言,今敕侍笈玉女李庆孙,书录之以相付。
zi shàn lù ér xiū yān
子善录而修焉。
yú shì wáng mǔ yán yǔ jì bì xiào mìng líng guān shǐ jià lóng yán chē yù qù
”于是王母言语既毕,啸命灵官,使驾龙严车欲去。
dì xià xí kòu tóu qǐng liú yīn qín wáng mǔ nǎi zhǐ
帝下席叩头,请留殷勤,王母乃止。
wáng mǔ nǎi qiǎn shì nǚ guō mì xiāng yǔ shàng yuán fū rén xiāng wèn yún wáng jiǔ guāng zhī mǔ jìng xiè
王母乃遣侍女郭密香与上元夫人相问云:“王九光之母敬谢。
bǐ bǐ yuán zuò dàn jù míng chāo běn chén xiào běn gǎi bù xiāng jiàn sì qiān yú nián yǐ
比(比原作但,据明抄本、陈校本改)不相见,四千余年矣。
tiān shì láo wǒ zhì yǐ qiān miàn
天事劳我,致以愆面。
liú chè hǎo dào shì lái shì zhī jiàn chè liǎo liǎo shì kě chéng jìn
刘彻好道,适来视之,见彻了了,似可成进。
rán xíng màn shén huì nǎo xuè yín lòu wǔ zàng bù chún guān wèi péng bèi gǔ wú jīn yè mài fú fǎn shēng ròu duō jīng shǎo tóng zǐ bù yí sān shī jiǎo luàn xuán bái shī shí
然形漫神秽,脑血淫漏,五脏不淳,关胃彭孛,骨无津液,脉浮反升,肉多精少,瞳子不夷,‘三尸’绞乱,玄白失时。
suī dāng yǔ zhī yǐ zhì dào dài kǒng fēi xiān cái yě
虽当语之以至道,殆恐非仙才也。
wú jiǔ zài rén jiān shí wèi chòu zhuó rán shí fù kě yóu wàng yǐ xiě xì niàn
吾久在人间,实为臭浊,然时复可游望,以写细念。
yōng míng chāo běn chén xiào běn yōng zuò kè zhǔ duì zuò yì yì bù lè fū rén kě zàn lái fǒu
庸(明抄本、陈校本庸作客)主对坐,悒悒不乐,夫人可暂来否?
ruò néng qū jià dāng tíng xiāng xū
若能屈驾,当停相须。
dì jiàn shì nǚ xià diàn é shī suǒ zài
帝见侍女下殿,俄失所在。
xū yú guō shì nǚ fǎn shàng yuán fū rén yòu qiǎn yī shì nǚ dá wèn yún ā huán zài bài
须臾郭侍女返,上元夫人又遣一侍女答问云:“阿环再拜。
shàng wèn qǐ jū yuǎn gé jiàng hé rǎo yǐ guān shì suì tì yán sè
上问起居,远隔绛河,扰以官事,遂替颜色。
jìn wǔ qiān nián yǎng liàn guāng rùn qíng xì wú wéi
‘近五千年,仰恋光润,情系无违。
mì xiāng zhì fèng xìn chéng jiàng zūn yú liú chè chù
密香至,奉信承降尊于刘彻处。
wén mìng zhī jì dēng dāng mìng jià xiān bèi tài dì jūn chì shǐ yì xuán zhōu xiào dìng tiān yuán
闻命之际,登当命驾,先被太帝君敕,使诣玄洲,校定天元。
zhèng ěr zàn zhù rú shì dāng hái hái biàn shù dài yuàn zàn shǎo liú
正尔暂住,如是当还,还便束带,愿暂少留’。
dì yīn wèn wáng mǔ bù shěn shàng yuán hé zhēn yě
帝因问王母:“不审上元何真也?
wáng mǔ yuē shì sān tiān shàng yuán zhī guān tǒng lǐng shí wàn míng chāo běn wàn zuò fāng yù nǚ míng lù zhě yě
王母曰:“是三天上元之官,统领十万(明抄本万作方)玉女名箓者也。
é ér fū rén zhì yì wén yún zhōng xiāo gǔ zhī shēng
俄而夫人至,亦闻云中箫鼓之声。
jì zhì cóng guān wén wǔ qiān yú rén bìng shì nǚ zǐ nián jiē shí bā jiǔ xǔ xíng róng míng yì duō fú qīng yī guāng cǎi yào mù zhēn líng guān yě
既至,从官文武千余人,并是女子,年皆十八九许,形容明逸,多服青衣,光彩耀目,真灵官也。
fū rén nián kě èr shí yú tiān zī jīng yào líng móu jué lǎng fú qīng shuāng zhī páo yún cǎi luàn sè fēi jǐn fēi xiù bù kě míng zì
夫人年可二十余,天姿精耀,灵眸绝朗,服青霜之袍,云彩乱色,非锦非绣,不可名字。
tóu zuò sān jiǎo jì yú fā sàn chuí zhì yāo dài jiǔ yún yè guāng zhī guān yè liù chū huǒ yù zhī pèi chuí fèng wén lín huá zhī shòu yāo liú huáng huī jīng zhī jiàn
头作三角髻,余发散垂至腰,戴九云夜光之冠,曳六出火玉之珮,垂凤文林华之绶,腰流黄挥精之剑。
shàng diàn xiàng wáng mǔ bài wáng mǔ zuò ér zhǐ zhī hū tóng zuò běi xiàng
上殿向王母拜,王母坐而止之,呼同坐,北向。
fū rén shè chú chú yì jīng zhēn yǔ wáng mǔ suǒ shè zhě xiāng sì
夫人设厨,厨亦精珍,与王母所设者相似。
wáng mǔ chì dì yuē cǐ zhēn yuán zhī mǔ zūn guì zhī shén rǔ dāng qǐ bài
王母敕帝曰:“此真元之母,尊贵之神,汝当起拜。
dì bài wèn hán wēn hái zuò
帝拜问寒温,还坐。
fū rén xiào yuē wǔ zhuó zhī rén dān jiǔ róng lì shì wèi yín sè gù qí cháng yě
夫人笑曰:“五浊之人,耽酒荣利,嗜味淫色,固其常也。
qiě chè yǐ tiān zǐ zhī guì qí luàn mù zhě bèi yú fán yān ér fù yú huá lì zhī xū bá shì yù zhī gēn yuàn wú wéi zhī shì liáng yǒu zhì yǐ
且彻以天子之贵,其乱目者倍于凡焉,而复于华丽之墟,拔嗜欲之根,愿无为之事,良有志矣。
wáng mǔ yuē suǒ wèi yǒu xīn zāi
王母曰:“所谓有心哉。
fū rén wèi dì yuē rǔ hǎo dào hu
夫人谓帝曰:“汝好道乎?
wén shù zhāo fāng shù jì shān yuè cí líng shén dǎo hé chuān yì wèi qín yǐ
闻数招方术,祭山岳,祠灵神,祷河川,亦为勤矣。
qín ér bù huò shí yǒu yóu yě
勤而不获,实有由也。
rǔ tāi xìng bào tāi xìng yín tāi xìng shē tāi xìng kù tāi xìng zéi wǔ zhě héng shě yú róng wèi zhī zhōng wǔ zàng zhī nèi suī huò liáng zhēn gù nán yù yě
汝胎性暴,胎性淫,胎性奢,胎性酷,胎性贼,五者恒舍于荣卫之中,五脏之内,虽获良针,固难愈也。
bào zé shǐ qì bēn ér gōng shén shì gù shén rǎo ér qì jié
暴则使气奔而攻神,是故神扰而气竭;
yín zé shǐ jīng lòu ér pò pí shì gù jīng jié ér hún xiāo
淫则使精漏而魄疲,是故精竭而魂消;
shē zé shǐ zhēn lí ér pò huì shì gù mìng shì ér líng shī
奢则使真离而魄秽,是故命逝而灵失;
kù zé shǐ sàng rén ér zì gōng shì gù shī rén ér yǎn luàn
酷则使丧仁而自攻,是故失仁而眼乱;
zéi zé shǐ xīn dòu ér kǒu gàn shì gù nèi zhàn ér wài jué
贼则使心斗而口干,是故内战而外绝。
cǐ wǔ shì zhě jiē shì jié shēn zhī dāo jù kū mìng zhī fǔ jīn yǐ suī fù zhì hǎo cháng shēng bù néng qiǎn cí wǔ nán yì hé wèi sǔn xìng ér zì láo hu
此五事者,皆是截身之刀锯,刳命之斧斤矣,虽复志好长生,不能遣兹五难,亦何为损性而自劳乎。
rán yóu shì de cǐ xiǎo yì yǐ zì zhī wǎng ěr
然由是得此小益,以自知往尔。
ruò cóng jīn jǐ shě ěr wǔ xìng fǎn zhū róu shàn míng wu chá xià cí wu qín yuān huì wu jì pín zhèn wù shī láo niàn wu cún gū xī wu jí ài shēn héng wèi yīn dé
若从今己,舍尔五性,反诸柔善,明务察下,慈务矜冤,惠务济贫,赈务施劳,念务存孤,惜务及爱身,恒为阴德。
jiù jì sǐ ě dàn xī zī zī
救济死厄,旦夕孜孜。
bù xiè jīng yè yú shì bì zhū yín
不泄精液,于是闭诸淫。
yǎng rǔ shén fàng zhū shē cóng zhì jiǎn qín zhāi jiè jié yǐn shí jué wǔ gǔ qù shān xīng míng tiān gǔ yǐn yù jiǎng dàng huá chí kòu jīn liáng
养汝神,放诸奢,从至俭,勤斋戒,节饮食,绝五谷,去膻腥,鸣天鼓,饮玉桨,荡华池,叩金梁。
àn ér xíng zhī dāng yǒu yì ěr
按而行之,当有异耳。
jīn ā mǔ qiān tiān zūn zhī zhòng xià jiàng yú huì gū zhī kū
今阿母迁天尊之重,下降于蟪蛄之窟。
míng chāo běn chén xiào běn kū zuò hù qū èr zì hù shǔ shàng wèi jù qū shǔ xià wèi jù xiāo xū zhī líng ér yì hú niǎo zhī zǔ qiě ā mǔ zhì chéng miào chàng xuán yīn yàn qí jìng xù jié dù míng xiū suǒ fèng
(明抄本、陈校本“窟”作“户屈”二字,“户”属上为句,“屈”属下为句)霄虚之灵,而诣狐鸟之俎,且阿母至诚,妙唱玄音,验其敬勖节度,明修所奉。
bǐ jí bǎi nián ā mǔ bì néng zhì rǔ yú xuán dōu zhī xū yíng rǔ yú kūn láng zhī zhōng wèi yǐ xiān guān yóu yú shí fāng
比及百年,阿母必能致汝于玄都之墟,迎汝于昆阆之中,位以仙官,游于十方。
xìn wú yán yǐ zi lì zhī zāi
信吾言矣,子励之哉;
ruò bù néng ěr wú suǒ yán yǐ
若不能尔,无所言矣。
dì xià xí guì xiè yuē chén shòu xìng xiōng wán shēng zhǎng luàn zhuó miàn qiáng bù qǐ wú yóu kāi dá
帝下席跪谢曰:“臣受性凶顽,生长乱浊,面墙不启,无由开达。
rán tān shēng wèi sǐ fèng líng jìng shén
然贪生畏死,奉灵敬神。
jīn rì shòu jiào cǐ nǎi tiān yě
今日受教,此乃天也。
chè jí shèng mìng yǐ wéi shēn fàn shì xiǎo chǒu zhī chén dāng huò shēng huó wéi chuí āi hù yuàn cì shàng yuán
彻戢圣命以为身范,是小丑之臣,当获生活,唯垂哀护,愿赐上元。
míng chāo běn chén xiào běn yuàn cì shàng yuán zuò cì qí yuán yuán
”(明抄本,陈校本“愿赐上元”作“赐其元元”)
fū rén shǐ dì hái zuò
夫人使帝还坐。
wáng mǔ wèi fū rén yuē qīng zhī wèi jiè yán shén jí qiè gèng shǐ wèi jiě zhī rén wèi yú zhì yì
王母谓夫人曰:“卿之为戒,言甚急切,更使未解之人,畏于志意。
fū rén yuē ruò qí zhì dào jiāng yǐ shēn tóu è hǔ wàng qū pò miè dǎo huǒ lǚ shuǐ gù yú yī zhì bì wú yōu yě
夫人曰:“若其志道,将以身投饿虎,忘躯破灭,蹈火履水,固于一志,必无忧也;
ruò qí zhì dào zé xīn níng zhēn xìng
若其志道,则心凝真性。
xián huò zhī tú bù wèi jí yán jí yán zhī fā yù chéng qí zhì ěr
嫌惑之徒,不畏急言,急言之发,欲成其志耳。
ā mǔ jì yǒu niàn bì dāng cì yǐ shī jiě zhī fāng ěr
阿母既有念,必当赐以尸解之方耳。
wáng mǔ yuē cǐ zi qín xīn yǐ jiǔ ér bù yù liáng shī suì yù huǐ qí zhèng zhì dāng yí tiān xià bì wú xiān rén
”王母曰:“此子勤心已久,而不遇良师,遂欲毁其正志,当疑天下必无仙人。
shì gù wǒ fā láng gōng zàn shě chén zhuó jì yù jiān qí xian zhì yòu yù lìng xiàng huà bù huò yě
是故我发阆宫,暂舍尘浊,既欲坚其仙志,又欲令向化不惑也。
jīn rì xiāng jiàn lìng rén niàn zhī
今日相见,令人念之。
zhì yú shī jiě xià fāng wú shén bù xī
至于尸解下方,吾甚不惜。
hòu sān nián wú bì yù cì yǐ chéng dān bàn jì shí xiàng sàn yī jù yǔ zhī zé chè bù dé fù tíng
后三年,吾必欲赐以成丹半剂,石象散一具,与之则彻不得复停。
dāng jīn xiōng nú wèi mí biān chuí yǒu shì hé bì lìng qí cāng cù shě tiān xià zhī zūn ér biàn rù lín xiù
当今匈奴未弥,边陲有事,何必令其仓卒舍天下之尊,而便入林岫?
dàn dāng wèn dǔ xiàng zhī zhì bì zú hé rú
但当问笃向之志,必卒何如。
rú zì yuán quē jù míng chāo běn xǔ běn huáng běn bǔ qí huí gǎi wú fāng shù lái
(如字原缺,据明抄本、许本、黄本补)其回改,吾方数来。
wáng mǔ yīn fǔ dì bèi yuē rǔ yòng shàng yuán fū rén zhì yán bì děi cháng shēng kě bù xù miǎn yé
王母因拊帝背曰:“汝用上元夫人至言,必得长生,可不勖勉耶?
dì guì yuē chè shū zhī jīn jiǎn yǐ shēn mó mó yuán zuò mò
帝跪曰:“彻书之金简,以身模(模原作莫。
jù míng chāo běn chén xiào běn gǎi huáng běn zuò pèi
据明抄本、陈校本改,黄本作佩。
zhī yān
)之焉”。
dì yòu jiàn wáng mǔ jīn jí zhōng yǒu yī juàn shū shèng yǐ zǐ jǐn zhī náng
帝又见王母巾笈中有一卷书,盛以紫锦之囊。
dì wèn cǐ shū shì xiān líng fāng yé
帝问:“此书是仙灵方耶?
bù shěn qí mù kě de zhān pàn fǒu
不审其目,可得瞻盼否?
wáng mǔ chū yǐ shì zhī yuē cǐ wǔ yuè zhēn xíng tú yě zuó qīng chéng zhū xian jiù wú qǐng qiú jīn dāng guò yǐ fù zhī
王母出以示之曰:“此五岳真形图也,昨青城诸仙,就吾请求,今当过以付之。
nǎi sān tiān tài shàng suǒ chū wén mì jìn zhòng qǐ rǔ huì zhì suǒ yí pèi hu
乃三天太上所出,文秘禁重,岂汝秽质所宜佩乎?
jīn qiě yǔ rǔ líng guāng shēng jīng kě yǐ tōng shén quàn xīn yě
今且与汝《灵光生经》,可以通神劝心也。
dì xià dì kòu tóu gù qǐng bù yǐ
帝下地叩头,固请不已。
wáng mǔ yuē xī shàng huáng qīng xū yuán nián
王母曰:“昔上皇清虚元年,
sān tiān tài shàng dào jūn
三天太上道君,
xià guān liù hé
下观六合,
zhān hé hǎi zhī cháng duǎn
瞻河海之长短,
chá qiū shān zhī gāo bēi
察丘山之高卑,
lì tiān zhù ér ān yú dì lǐ
立天柱而安于地理,
zhí wǔ yuè ér nǐ zhū zhèn fǔ
植五岳而拟诸镇辅,
guì kūn líng yǐ shě líng xiān
贵昆陵以舍灵仙,
zūn péng qiū yǐ guǎn zhēn rén
尊蓬丘以馆真人,
ān shuǐ shén yú jí yīn zhī yuán
安水神于极阴之源,
qī tài dì yú fú sāng zhī xū
栖太帝于扶桑之墟。
yú shì fāng zhàng zhī fù wéi lǐ mìng zhī shì cāng láng hǎi dǎo yǎng jiǔ lǎo zhī táng
于是方丈之阜,为理命之室,沧浪海岛,养九老之堂。
zǔ yíng xuán yán zhǎng yuán liú liú xià yuán yǒu guāng zì jù míng chāo běn chén xiào běn shān shēng
祖瀛玄炎,长元流(流下原有光字,据明抄本、陈校本删)生。
fèng lín jù kū gè wèi zhōu míng bìng zài cāng liú dà hǎi xuán jīn zhī zhōng
凤麟聚窟,各为洲名,并在沧流大海玄津之中。
shuǐ zé bì hēi jù liú bō zé zhèn dàng qún jīng
水则碧黑俱流,波则震荡群精。
zhū xian yù nǚ jù jū cāng míng qí míng nán cè qí shí fēn míng
诸仙玉女,聚居沧溟,其名难测,其实分明。
nǎi yīn shān yuán zhī guī ju dǔ hé yuè zhī pán qǔ líng huí fù zhuǎn shān gāo lǒng zhǎng zhōu xuán wēi yí xíng sì shū zì shì gù yīn xiàng zhì míng dìng shí zhī hào
乃因山源之规矩,睹河岳之盘曲,陵回阜转,山高陇长,周旋逶迤,形似书字,是故因象制名,定实之号。
shū xíng mì yú xuán tái ér chū wèi líng zhēn zhī xìn zhū xian pèi zhī jiē rú chuán zhāng
书形秘于玄台,而出为灵真之信,诸仙佩之,皆如传章;
dào shì zhí zhī jīng xíng shān chuān bǎi shén qún líng zūn fèng qīn jìn
道士执之,经行山川,百神群灵,尊奉亲近。
rǔ suī bù zhèng rán shù fǎng xian zé kòu qiú bù wàng yú dào
汝虽不正,然数访仙泽,扣求不忘于道。
xīn zi yǒu xīn jīn yǐ xiāng yǔ
欣子有心,今以相与。
dāng shēn fèng shèn rú shì jūn fù
当深奉慎,如事君父。
xiè shì fán fū bì huò jí yě
泄示凡夫,必祸及也。
shàng yuán fū rén yǔ dì yuē ā mǔ jīn yǐ qióng jí miào yùn fā zǐ tái zhī wén cì rǔ bā huì zhī shū
上元夫人语帝曰:“阿母今以琼笈妙韫,发紫台之文,赐汝八会之书。
wǔ yuè zhēn xíng kě wèi zhì zhēn qiě guì shàng dì zhī xuán guān yǐ
《五岳真形》,可谓至珍且贵,上帝之玄观矣。
zi zì fēi shòu mìng hé shén fú jiàn cǐ wén yǐ
子自非受命合神,弗见此文矣。
jīn suī de qí zhēn xíng
今虽得其真形,
guān qí miào lǐ
观其妙理,
ér wú wǔ dì liù jiǎ zuǒ yòu líng fēi zhī fú tài yīn liù dīng tōng zhēn zhú líng yù nǚ zhī lù tài yáng liù wù zhāo shén tiān guāng cè jīng zhī shū zuǒ yǐ hùn dùn dōng méng zhī wén yòu gēng sù shōu shè shā zhī lǜ rén guǐ liù dùn yǐn de bā shù bǐng dīng rù huǒ jiǔ jiǔ zì yuán quē
而无‘五帝六甲左右灵飞之符’、‘太阴六丁通真逐灵玉女之箓’、‘太阳六戊招神天光策精之书’、‘左乙混沌东蒙之文’、‘右庚素收摄杀之律’、‘壬癸六遁隐地八术’、‘丙丁入火九(九字原阙,
jù míng chāo běn chén chāo běn bǔ chì bān fú liù xīn rù jīn zhì huáng shuǐ yuè huá zhī fǎ liù jǐ shí jīng jīn guāng cáng jǐng huà xíng zhī fāng zǐ wǔ mǎo yǒu bā bǐng shí jué liù líng xián míng chāo běn xián zuò wēi yí chǒu chén wèi xū de zhēn sù jué míng chāo běn sù shàng yǒu qū zì
据明抄本、陈抄本补)赤班符’、‘六辛入金致黄水月华之法’、‘六己石精金光藏景化形之方’、‘子午卯酉八禀十诀六灵咸(明抄本咸作威)仪’、‘丑辰未戌地真素诀’(明抄本素上有曲字,
jué xià yǒu cí zì cháng shēng zǐ shū sān wǔ shùn xíng yín shēn sì hài zǐ dù yán guāng nèi shì zhōng fāng
诀下有辞字)、‘长生紫书’、‘三五顺行’、‘寅申巳亥紫度炎光内视中方’。
fán quē cǐ shí èr shì zhě dāng hé yǐ zhào shān líng cháo dì shén shè zǒng wàn jīng qū cè bǎi guǐ shù hǔ bào yì jiāo lóng hu
凡缺此十二事者,当何以召山灵,朝地神,摄总万精,驱策百鬼,束虎豹,役蛟龙乎?
zi suǒ wèi shì zhī qí yī wèi jiàn qí tā yě
子所谓适知其一,未见其他也。
dì xià xí kòu tóu yuē chè xià tǔ zhuó mín bù shí qīng zhēn jīn rì wén dào shì shēng mìng huì yù
帝下席叩头曰:“彻下土浊民,不识清真,今日闻道,是生命会遇。
shèng mǔ jīn dāng cì yǐ zhēn xíng xiū yǐ dù shì
圣母今当赐以真形,修以度世。
fū rén yún jīn gào chè yìng xū wǔ dì liù jiǎ liù dīng liù fú zhì líng zhī shù
夫人云今告彻,应须‘五帝六甲六丁六符致灵之术’。
jì méng qǐ fā hóng yì wú liàng wéi yuàn gào huì jì chén jī kě shǐ yǐ kū zhī mù méng líng yáng zhī rùn jiāo yán zhī cǎo xìng gān yǔ zhī gài bù gǎn duō chén
既蒙启发,弘益无量,唯愿告诲,济臣饥渴,使已枯之木,蒙灵阳之润,焦炎之草,幸甘雨之溉,不敢多陈。
dì qǐ kòu bù yǐ
”帝启叩不已。
wáng mǔ yòu gào fū rén yuē fu zhēn xíng bǎo wén líng gōng suǒ guì cǐ zi shǒu qiú bù yǐ shì yǐ bì děi gù kuī kē jìn tè yǐ yǔ zhī
王母又告夫人曰:“夫真形宝文,灵宫所贵,此子守求不已,誓以必得,故亏科禁,特以与之。
rán wǔ dì liù jiǎ tōng zhēn zhāo shén cǐ shù miǎo miǎo bì xū qīng jié zhì chéng dài fēi liú zhuó suǒ yí shī xíng
然‘五帝六甲’,通真招神,此术眇邈,必须清洁至诚,殆非流浊所宜施行。
wú jīn jì cì chè yǐ zhēn xíng fū rén dāng shòu zhī yǐ zhì líng zhī tú yǐ
吾今既赐彻以真形,夫人当授之以致灵之途矣。
wú cháng yì yǔ fū rén gòng dēng xuán lǒng shuò yě jí yào zhēn zhī shān
吾尝忆与夫人共登玄陇朔野,及曜真之山。
shì wáng zǐ tóng wáng zǐ lì jiù wú qiú qǐng tài shàng yǐn shū
视王子童、王子立就吾求请太上隐书。
wú yǐ sān yuán mì yán bù kě chuán xiè yú zhōng xian
吾以三元秘言,不可传泄于中仙。
fū rén shí yì yǒu yán jiàn zhù yú zǐ tóng zhī yán zhì yǐ míng chāo běn yán zhì yǐ zuò zhì yǐ yún jí qī qiān juǎn qī jiǔ zuò zhì yǐ nǐ dāng cóng qī qiān zuò zhì yǐ wéi shì wú jì nán wéi lái yì bù dú zhí xī
夫人时亦有言,见助于子童之言志矣,(明抄本言志矣作至以,《云笈七签》卷七九作至矣,拟当从七签作至矣为是)吾既难违来意,不独执惜。
zhì yú jīn rì zhī shì yǒu yǐ xiāng sì
至于今日之事,有以相似。
hòu zào zhū huǒ dān líng shí líng guā wèi shén hǎo yì cǐ wèi jiǔ ér yǐ qī qiān suì yǐ fū rén jì yǐ gào chè piān mù shí èr shì bì bì dāng jiang ér chéng zhī yuán hé lìng rén zhǔ qǐ shǒu qǐng qǐ kòu tóu liú xiě yé
后造朱火丹陵,食灵瓜,味甚好,忆此未久,而已七千岁矣,夫人既以告彻篇目十二事毕,必当匠而成之,缘何令人主稽首请乞,叩头流血耶?
shàng yuán fū rén yuē ā huán bù gǒu xī xiàng bù chí lái ěr
上元夫人曰:“阿环不苟惜,向不持来耳。
cǐ shì tài xū qún zhàng zhēn rén chì tóng suǒ chū chuán zhī jì zì yǒu nán nǚ zhī xiàn jìn
此是太虚群丈真人赤童所出,传之既自有男女之限禁;
yòu yi shòu dé dào zhě kǒng chè xià cái wèi yìng de cǐ ěr
又宜授得道者,恐彻下才,未应得此耳。
wáng mǔ sè bù píng nǎi yuē tiān jìn lòu xiè fàn wéi míng kē chuán bì qí rén shòu bì zhī zhēn zhě
王母色不平,乃曰:“天禁漏泄,犯违明科,传必其人,授必知真者。
fū rén hé xiàng xià cái ér shuō qí líng fēi zhī piān mù hu
夫人何向下才而说其灵飞之篇目乎?
wàng shuō zé xiè xiè ér bù chuán shì xuàn tiān dào cǐ jìn qǐ qīng yú chuán yé
妄说则泄,泄而不传,是炫天道,此禁岂轻于传耶?
bié chì sān guān sī zhí tuī fū rén zhī qīng xiè yě
别敕三官司直,推夫人之轻泄也。
wú zhī wǔ yuè zhēn xíng tài bǎo nǎi tài shàng tiān huáng suǒ chū qí wén bǎo miào ér wèi tiān xiān zhī xìn qǐ fù yīng xià shòu yú liú chè yé
吾之《五岳真形》太宝,乃太上天皇所出,其文宝妙而为天仙之信,岂复应下授于刘彻耶?
zhí yǐ chè zī zī zhī xīn shù qǐng chuān yuè qín xiū zhāi jiè yǐ qiú shén xiān zhī yīng zhì zài dù shì bù zāo míng shī gù wú děng yǒu yǐ xià miǎn zhī ěr
直以彻孜孜之心,数请川岳,勤修斋戒,以求神仙之应,志在度世,不遭明师,故吾等有以下眄之耳。
zhì yú jiào xian zhī shù bù fù xiàn xī ér fú chuán
至于教仙之术,不复限惜而弗传。
fū rén qiě yǒu zhì líng zhī fāng néng dú zhí zhī hu
夫人且有致灵之方,能独执之乎?
wú jīn suǒ yǐ shòu chè zhēn xíng wén zhě fēi wèi qí bì néng dé dào yù shǐ qí jīng chéng yǒu yàn qiú xiān zhī bù huò kě yǐ yòu jìn xiàng huà zhī tú
吾今所以授彻真形文者,非谓其必能得道,欲使其精诚有验求仙之不惑,可以诱进向化之徒;
yòu yù lìng yōu yōu zhě zhī tiān dì jiān yǒu cǐ líng zhēn zhī shì zú yǐ què bù xìn zhī kuáng fū ěr wú yì zài cǐ yě
又欲令悠悠者,知天地间有此灵真之事,足以却不信之狂夫耳,吾意在此也。
cǐ zi xìng qì yín bào fú jīng bù chún hé néng de chéng zhēn xian fú kōng cēn cī shí fāng hu
此子性气淫暴,服精不纯,何能得成真仙,浮空参差十方乎?
qín ér xíng zhī shì kě dù yú bù sǐ ěr
勤而行之,适可度于不死耳。
míng kē suǒ yún fēi cháng shēng nán wén dào nán yě
明科所云:非长生难,闻道难也;
fēi wén dào nán fēi wén dào nán sì zì yuán quē jù míng chāo běn chén xiào běn bǔ xíng zhī nán
非闻道难(非闻道难四字原缺,据明抄本、陈校本补)行之难;
fēi xíng zhī nán yě zhōng zhī nán
非行之难也,终之难。
liáng jiàng néng yú rén guī ju bù néng shǐ rén bì qiǎo yě
良匠能与人规矩,不能使人必巧也。
hé zú yǐn zhī yé
何足隐之耶?
fū rén xiè yuē jǐn shòu mìng yǐ
夫人谢曰:“谨受命矣。
dàn huán huán xià yuán yǒu dǎo zì jù míng chāo běn chén xiào běn shān xī méng dǎo jǐng jūn wú cháng xiān shēng èr jūn chuán líng fēi zhī yuē yǐ sì qiān nián yī chuán nǚ shòu nǚ bù shòu nán tài shàng kē jìn yǐ biǎo yú zhāo shēng zhī fú yǐ
但环(环下原有倒字,据明抄本、陈校本删)昔蒙倒景君、无常先生二君,传灵飞之约,以四千年一传,女授女,不授男,太上科禁,已表于昭生之符矣。
huán shòu shū yǐ lái bìng xián dà nǚ jí bào lán fán chuán liù shí bā nǚ zǐ gù bù kě shòu nán yě
环受书以来,并贤大女即抱兰,凡传六十八女子,固不可授男也。
fú jiàn fú guǎng shān qīng zhēn xiǎo tóng shòu liù jiǎ líng fēi yú tài jiǎ zhōng yuán fán shí èr shì yǔ huán suǒ shòu zhě tóng
伏见扶广山青真小童,受《六甲灵飞》于太甲中元,凡十二事,与环所授者同。
qīng zhēn shì huán rù huǒ dì zǐ suǒ shòu liù jiǎ wèi wén bié shòu yú rén
青真是环入火弟子,所受《六甲》,未闻别授于人。
bǐ nán guān yě jīn zhǐ chì qǔ zhī jiāng yǐ shòu chè yě
彼男官也,今止敕取之,将以授彻也。
xiān suǒ yǐ gào piān mù zhě yì shì mǐn qí yǒu xīn jiāng yù jiān qí zhuān qì lìng qiě guǎng qiú
先所以告篇目者,意是悯其有心,将欲坚其专气,令且广求。
tā rì yǔ zhī yì yù yǐ nán shòu nán chéng kē ér xíng
他日与之,亦欲以男授男,承科而行。
shǐ qín ér fāng huò lìng zhī tiān zhēn zhī zhēn guì ěr
使勤而方获,令知天真之珍贵耳。
fēi tú gǒu zhí xuàn xiè tiān dào ā huán zhǔ chén yuàn bù zuì yān
非徒苟执,炫泄天道,阿环主臣,愿不罪焉。
ā mǔ zhēn xíng zhī guì mǐn yú qín zhì yì yǐ shòu zhī kě wèi dà bù yí yǐ
阿母《真形》之贵,悯于勤志,亦已授之,可谓大不宜矣。
wáng mǔ xiào yuē yì kě shù hu
王母笑曰:“亦可恕乎?
shàng yuán fū rén jí mìng shì nǚ jì lí róng jìng dào fú guǎng shān chì qīng zhēn xiǎo tóng chū liù jiǎ zuǒ yòu líng fēi zhì shén zhī fāng shí èr shì dāng yǐ shòu liú chè yě
上元夫人即命侍女纪离容,径到扶广山,敕青真小童,出“六甲左右灵飞致神之方”十二事,当以授刘彻也。
xū yú shì nǚ hái pěng wǔ sè yù jí fèng wén zhī yùn
须臾侍女还,捧五色玉笈,凤文之蕴。
yǐ chū liù jiǎ zhī wén yuē dì zǐ hé chāng yán xiàng fèng shǐ jiàng hé shè nán zhēn qī yuán jūn jiǎn jiào qún lóng měng shòu zhī shù shì bì shòu jiào
以出六甲之文曰:“弟子何昌言:向奉使绛河,摄南真七元君检校群龙猛兽之数,事毕授教。
chéng ā mǔ xiāng yāo yāo zì yuán quē jù míng chāo běn chén xiào běn bǔ yì liú chè jiā bù yì tiān líng yù zūn nǎi fù xià jiàng yú chòu zhuó zhōng yě bù shěn qǐ jū bǐ lái hé rú
承阿母相邀(邀字原缺,据明抄本、陈校本补)诣刘彻家,不意天灵玉尊,乃复下降于臭浊中也,不审起居比来何如?
shì nǚ jì lí róng zhì yún zūn mǔ yù de jīn shū mì zì liù jiǎ líng fēi zuǒ yòu cè jīng zhī wén shí èr shì yù shòu liú chè
侍女纪离容至云:尊母欲得‘金书秘字六甲灵飞左右策精’之文十二事,欲授刘彻。
zhé fēng yī tōng fù xìn yuē chè suī yǒu xīn shí fēi xiān cái jù yi yǐ cǐ chuán xiè yú xíng shī hu
辄封一通付信,曰彻虽有心,实非仙才,讵宜以此传泄于行尸乎?
chāng jìn zài dì chù jiàn yǒu shàng yán zhě shén zhòng yún shān guǐ kū yú cóng lín gū hún hào yú jué yù
昌近在帝处,见有上言者甚众,云山鬼哭于丛林,孤魂号于绝域;
xīng shī lǚ ér zú yǒu gōng wàng shǎng láo ér xíng shì zú
兴师旅而族有功,忘赏劳而刑士卒;
zòng héng bái gǔ fán rǎo qián shǒu yín kù zì zì
纵横白骨,烦扰黔首,淫酷自恣。
zuì jǐ zhāng yú tài shàng yuàn yǐ jiàn yú tiān qì áo yán hù wén bì bù dé dù shì yě
罪己彰于太上,怨已见于天气,嚣言互闻,必不得度世也。
fèng zūn jiàn chì bù gǎn wéi ěr
奉尊见敕,不敢违耳。
wáng mǔ tàn yuē yán cǐ zi zhě chéng duō rán dì yì bù bì tuī yě
王母叹曰:“言此子者诚多,然帝亦不必推也。
fu hǎo dào mù xiān zhě jīng chéng zhì niàn zhāi jiè sī qiān zhé chú guò yī yuè
夫好道慕仙者,精诚志念:斋戒思愆,辄除过一月;
kè jǐ fǎn shàn fèng jìng zhēn shén cún zhēn shǒu yī xíng cǐ yī yuè zhé chú guò yī nián
克己反善,奉敬真神,存真守一,行此一月,辄除过一年。
chè niàn dào lěi nián zhāi yì qín yǐ lèi dǎo míng shān yuàn qiú dù tuō xiào jì gōng guò dài yǐ xiāng yǎn
彻念道累年,斋亦勤矣,累祷名山、愿求度脱,校计功过,殆已相掩。
dàn jīn yǐ qù qín xiū zhì chéng fèng shàng yuán fū rén zhī yán bù yí fù shē yín bào nüè shǐ wàn zhào láo cán yuān hún qióng guǐ yǒu bèi jué zhī su liú xiě zhī shī wàng gōng shǎng zhī cí ěr
但今以去,勤修至诚,奉上元夫人之言,不宜复奢淫暴虐,使万兆劳残,冤魂穷鬼,有被掘之诉,流血之尸,忘功赏之辞耳。
fū rén nǎi xià xí qǐ lì shǒu zhí bā sè yù jí fèng wén zhī yùn yǎng dì ér zhù yuē jiǔ tiān hào dòng tài shàng yào líng
”夫人乃下席起立,手执八色玉笈凤文之蕴,仰帝而祝曰:“九天浩洞,太上耀灵。
shén zhào xuán jì qīng xū lǎng míng
神照玄寂,清虚朗明。
dēng xū zhě miào shǒu qì zhě shēng
登虚者妙,守气者生。
zhì niàn dào zhēn jì gǎn zhēn chéng
至念道臻,寂感真诚。
yì shén xíng rǔ ān jīng nián róng
役神形辱,安精年荣。
shòu chè líng fēi jí cǐ liù dīng
授彻灵飞,及此六丁。
zuǒ yòu zhāo shén tiān guāng cè jīng
左右招神,天光策精。
kě yǐ bù xū kě yǐ yǐn xíng
可以步虚,可以隐形。
cháng shēng jiǔ shì hái bái liú qīng
长生久视,还白留青。
wǒ chuán yǒu sì wàn zhī jì shòu chè chuán zài sì shí zhī líng
我传有四万之纪,授彻传在四十之龄。
wéi fàn xiè lòu huò bì zú qīng
违犯泄漏,祸必族倾。
fǎn shì tiān zhēn bì chén yōu míng
反是天真,必沉幽冥。
ěr qí shèn huò gǎn gào liú shēng
尔其慎祸,敢告刘生。
ěr shī zhǔ shì zhēn qīng tóng xiǎo jūn tài shàng zhōng huáng dào jūn zhī shī zhēn míng chāo běn shī zhēn zuò sī zhí yuán shǐ shí tiān wáng rù shì dì zǐ yě
尔师主是真青童小君,太上中黄道君之师真,(明抄本师真作司直)元始十天王入室弟子也。
xìng yán líng míng yáng zì bì huá xíng yǒu yīng hái zhī mào gù xiān gōng yǐ qīng zhēn xiǎo tóng wèi hào
姓延陵名阳,字庇华,形有婴孩之貌,故仙宫以青真小童为号。
qí wèi qì yě yù lǎng dòng zhào
其为器也,玉朗洞照。
shèng zhōu wàn biàn xuán jìng yōu lǎn
圣周万变,玄镜幽览。
cái wéi zhēn jùn yóu yú fú guǎng
才为真俊,游于扶广。
quán cǐ shǐ yùn guǎn yú xuán pǔ
权此始运,馆于玄圃。
zhì xian zhí fèn zi zài shī jū cóng ěr suǒ yuàn
治仙职分,子在师居,从尔所愿。
bù cún suǒ shòu mìng bì qīng lún
不存所授,命必倾沦!
yán bì fū rén yī yī shǒu zhǐ suǒ shī yòng jié dù yǐ shì dì yān
言毕,夫人一一手指所施用节度,以示帝焉。
fán shí èr shì dōu bì yòu gào dì yuē fu wǔ dì zhě fāng miàn zhī tiān jīng liù jiǎ liù wèi zhī tōng líng pèi ér zūn zhī kě zhì cháng shēng
凡十二事都毕,又告帝曰:“夫五帝者,方面之天精,六甲六位之通灵,佩而尊之,可致长生。
cǐ shū shàng dì fēng yú xuán jǐng zhī tái zi qí bǎo mì yān
此书上帝封于玄景之台,子其宝秘焉。
wáng mǔ yuē cǐ sān tiān tài shàng zhī suǒ zhuàn cáng yú zǐ líng zhī tái yǐn yǐ líng tán zhī fáng fēng yǐ huá lín zhī hán yùn yǐ lán jiǎn zhī bó yuē yǐ zǐ luō zhī sù yìn yǐ tài dì zhī xǐ
王母曰:“此三天太上之所撰,藏于紫陵之台,隐以灵坛之房,封以华琳之函,韫以兰茧之帛,约以紫罗之素,印以太帝之玺。
shòu zhī zhě sì shí nián chuán yī rén
受之者,四十年传一人;
wú qí rén bā shí nián kě dùn shòu èr rén
无其人,八十年可顿授二人。
dé dào zhě sì bǎi nián yī chuán de xiān zhě sì qiān nián yī chuán
得道者四百年一传,得仙者四千年一传。
de zhēn zhě sì wàn nián yī chuán shēng tài shàng zhě sì shí wàn nián yī chuán
得真者四万年一传,升太上者四十万年一传。
fēi qí rén wèi zhī xiè tiān dào
非其人谓之泄天道;
de qí rén bù chuán shì wèi bì tiān bǎo
得其人不传,是谓蔽天宝;
fēi xiàn wàng chuán shì wèi qīng tiān lǎo
非限妄传,是谓轻天老;
shòu ér bù jìng shì wèi màn tiān zǎo
受而不敬,是谓慢天藻。
xiè bì qīng màn sì zhě qǔ sǐ zhī dāo fǔ yán huò zhī chē chéng yě
泄、蔽、轻、慢四者,取死之刀斧,延祸之车乘也。
xiè zhě shēn sǐ yú dào lù shòu shàng xíng ér hái liè
泄者身死于道路,受上刑而骸裂;
bì zhě máng lóng yú lái shì mìng diāo wang ér zú mò
蔽者盲聋于来世,命凋枉而卒殁;
qīng zhě zhōng huò yú fù mǔ yì xuán dōu ér kǎo fá
轻者钟祸于父母,诣玄都而考罚;
màn zé bào zhōng ér duò è dào qì jí yú hòu shì
慢则暴终而堕恶道,弃疾于后世。
cǐ jiē dào zhī kē jìn gù yǐ xiāng jiè bù kě bù shèn yě
此皆道之科禁,故以相戒,不可不慎也。
wáng mǔ yīn shòu yǐ wǔ yuè zhēn xíng tú dì bài shòu jù bì
”王母因授以《五岳真形图》,帝拜受俱毕。
fū rén zì dàn yún lín zhī áo gē bù xuán zhī qū
夫人自弹云林之璈,歌步玄之曲。
wáng mǔ mìng shì nǚ tián tián yuán zuò yuē jù míng chāo běn chén xiào běn gǎi sì fēi dá gē
王母命侍女田(田原作曰,据明抄本、陈校本改)四非,答歌。
gē bì nǎi gào dì cóng zhě xìng míng jí guān dài zhí pèi wù míng suǒ yǐ dé zhī ér jì yān
歌毕,乃告帝从者姓名,及冠带执佩物名,所以得知而纪焉。
zhì míng dàn wáng mǔ yǔ shàng yuán fū rén tóng chéng ér qù rén mǎ lóng hǔ dǎo cóng yīn yuè rú chū ér shí yún cǎi yù bó jǐn wèi xiāng qì jí wàng xī nán liáng jiǔ nǎi jué
至明旦,王母与上元夫人同乘而去,人马龙虎,导从音乐如初,而时云彩郁勃,尽为香气,极望西南,良久乃绝。
dì jì jiàn wáng mǔ jí shàng yuán fū rén nǎi xìn tiān xià yǒu shén xian zhī shì
帝既见王母及上元夫人,乃信天下有神仙之事。
qí hòu dì yǐ wáng mǔ suǒ shòu wǔ zhēn tú líng guāng jīng
其后帝以王母所授《五真图》、《灵光经》,
jí shàng yuán fū rén suǒ shòu liù jiǎ líng fēi shí èr shì
及上元夫人所授《六甲灵飞》十二事,
zì zhuàn jí wèi yī juàn
自撰集为一卷,
jí zhū jīng tú
及诸经图,
jiē fèng yǐ huáng jīn zhī xiāng
皆奉以黄金之箱,
fēng yǐ bái yù zhī hán
封以白玉之函,
yǐ shān hú wèi zhóu
以珊瑚为轴,
zǐ jǐn wèi náng
紫锦为囊,
ān zhe bǎi liáng tái shàng
安著柏梁台上。
shù zì zhāi jié cháo bài shāo xiāng sǎ sǎo rán hòu nǎi zhí shěng yān
数自斋洁朝拜,烧香洒扫,然后乃执省焉。
dì zì shòu fǎ chū rù liù nián yì zhǐ qīng chàng gāo yùn zì xǔ wèi shén zhēn jiàn jiàng bì dāng dù shì
帝自受法,出入六年,意旨清畅,高韵自许,为神真见降,必当度世。
shì cǐ bù xiū zhì dé gēng xīng qǐ tái guǎn láo bì wàn mín kēng jiàng shā fú yuǎn zhēng yí qiū lù yíng nù tàn liú xiě gāo chéng měi shì bù cóng
恃此不修至德,更兴起台馆,劳弊万民,坑降杀服,远征夷秋,路盈怒叹,流血膏城,每事不从。
zhì tài chū yuán nián shí yī yuè yǐ yǒu tiān huǒ shāo bǎi liáng tái zhēn xíng tú líng fēi jīng lù shí èr shì líng guāng jīng jí zì zhuàn suǒ shòu fán shí sì juǎn bìng hán bìng shī
至太初元年,十一月乙酉,天火烧柏梁台,《真形图》、《灵飞经》、录十二事《灵光经》,及自撰所受,凡十四卷,并函并失。
wáng mǔ dāng zhī wǔ dì jì bù cóng xun gù huǒ zāi ěr
王母当知武帝既不从训,故火灾耳。
qí hòu dōng fāng shuò yī dàn chéng lóng fēi qù
其后东方朔一旦乘龙飞去。
tóng shí zhòng rén jiàn cóng xī běi shàng rǎn rǎn yǎng wàng liáng jiǔ dà wù fù zhī bù zhī suǒ shì
同时众人,见从西北上冉冉,仰望良久,大雾覆之,不知所适。
zhì yuán shòu èr nián èr yuè dì bìng xíng zhōu zhì xi qì wǔ zhà gōng
至元狩二年二月,帝病,行周至西,憩五柞宫。
dīng mǎo dì bēng rù bìn wèi yāng gōng qián diàn
丁卯,帝崩,入殡未央宫前殿;
sān yuè zàng mào líng
三月,葬茂陵。
shì xī dì guān zì dòng ér yǒu shēng wén gōng wài rú cǐ shù biàn yòu yǒu fāng xiāng yì cháng
是夕,帝棺自动,而有声闻宫外,如此数遍,又有芳香异常。
líng bì fén shān jiān dà wù mén zhù huài wù jīng yī yuè xǔ rì
陵毕,坟埏间大雾,门柱坏,雾经一月许日。
dì zhǒng zhōng xiān yǒu yī yù xiāng yī yù zhàng cǐ shì xī hú kāng qú wáng suǒ xiàn dì shén ài zhī gù rù zǐ gōng zhōng
帝冢中先有一玉箱,一玉杖,此是西胡康渠王所献,帝甚爱之,故入梓宫中。
qí hòu sì nián yǒu rén yú fú fēng shì zhōng mǎi de cǐ èr wù
其后四年,有人于扶风市中买得此二物。
dì shí zuǒ yòu shì rén yǒu shí cǐ wù shì xiān dì suǒ zhēn wán zhě yīn rèn yǐ gào
帝时左右侍人,有识此物,是先帝所珍玩者,因认以告。
yǒu sī jí zhī mǎi zhě nǎi shāng rén yě cóng guān wài lái sù chán shì
有司诘之,买者乃商人也,从关外来,宿鄽市。
qí rì jiàn yī rén yú běi chē xiàng zhōng mài cǐ èr wù qīng bù sān shí pǐ qián jiǔ wàn jí shòu jiāo yuán zuò zhī jù míng chāo běn chén xiào běn gǎi dù shí bù zhī mài xiāng zhàng zhǔ xìng míng shì shí rú cǐ
其日,见一人于北车巷中,卖此二物,青布三十匹,钱九万,即售交(原作之,据明抄本、陈校本改)度,实不知卖箱杖主姓名,事实如此。
yǒu sī yǐ wén shāng rén fàng hái zhào yǐ èr wù fù tài miào
有司以闻,商人放还,诏以二物付太庙。
yòu dì bēng shí yí zhào yǐ zá jīng sān shí yú juǎn cháng dú wán zhī shǐ suí shēn liǎn
又帝崩时,遗诏以杂经三十余卷,常读玩之,使随身敛。
dào yuán yuán yuán wù jiàn jù wěi lüè yǐn jiào gǎi kāng èr nián hé dōng gōng cáo li you rù shàng dǎng bào dú shān cǎi yào yú yán shì zhōng de cǐ jīng shèng yǐ jīn xiāng juǎn hòu tí dōng guān chén xìng míng jì yuè rì wǔ dì shí yě
到元(元原误建,据纬略引校改)康二年,河东功曹李友,入上党抱犊山采药,于岩室中得此经,盛以金箱,卷后题东观臣姓名,记月日,武帝时也。
hé dōng tài shǒu zhāng chún yǐ jīng xiāng zòu jìn
河东太守张纯,以经箱奏进。
dì wèn wǔ dì shí zuǒ yòu shì chén yǒu diǎn shū zhōng láng rǎn dēng jiàn jīng jí xiāng liú tì duì yuē cǐ xiào wǔ huáng dì bìn liàn shí wù yě chén dāng shí yǐ zhe zǐ gōng zhōng bù zhī hé yuán dé chū
帝问武帝时左右侍臣,有典书中郎冉登,见经及箱,流涕对曰:“此孝武皇帝殡殓时物也,臣当时以著梓宫中,不知何缘得出?
xuān dì dà chuàng rán jīng è yǐ jīng fù xiào wǔ dì miào zhōng
”宣帝大怆然惊愕,以经付孝武帝庙中。
àn jiǔ dōu lóng zhēn jīng yún de xiān zhī xià zhě jiē xiān sǐ guò tài yīn zhōng liàn shī hái dù dì hù rán hòu nǎi de shī jiě qù ěr
按《九都龙真经》云:得仙之下者,皆先死,过太阴中炼尸骸,度地户,然后乃得尸解去耳。
qiě xiān liǎn jīng zhàng nǎi hū xiǎn chū huò yú shì zhōng jīng jiàn shān shì zì fēi shén biàn yōu miào shú néng rú cǐ zhě hu
且先敛经杖,乃忽显出,货于市中,经见山室,自非神变幽妙,孰能如此者乎?
chū hàn wǔ nèi zhuàn
(出《汉武内传》)