jīn xià zhāng tǐng gōng bō yí chūn jùn mín zhāng yàn kāng shì yù zhāng rén chén jùn jiàn ān cūn rén cài yàn qīng
金下张珽龚播宜春郡民张彦康氏豫章人陈浚建安村人蔡彦卿
shuǐ yín lǚ shēng
水银吕生
yù chén yōu zhī yù lóng jiāng yán táng xuán zōng wǔ sè yù yù bì xié ruǎn yù biān yù zhū zi
玉沈攸之玉龙江严唐玄宗五色玉玉辟邪软玉鞭玉猪子
jīn xià
金下
zhāng tǐng
张珽
xián tōng mò nián zhāng tǐng zì xú zhī cháng ān zhì pǔ tián dōng shí yú dà shù xià
咸通末年,张珽自徐之长安,至圃田东,时于大树下。
é qǐng yǒu sān shū shēng jì lái huán zuò
俄顷,有三书生继来,环坐。
tǐng yīn wèn zhī
珽因问之。
yī shū shēng yuē wǒ li tè yě
一书生曰:“我,李特也。
yī yuē wǒ wáng xiàng zhī yě
”一曰:“我,王象之也。
yī yuē wǒ huáng zhēn yě
”一曰:“我,黄真也。
jiē yuē wǒ sān rén jù zì biàn shuǐ lái yù yī yóu lóng mén shān ěr
”皆曰:“我三人俱自汴水来,欲一游龙门山耳。
nǎi gòng xián lùn
”乃共闲论。
qí wáng xiàng zhī yuē wǒ qù nián yóu lóng mén shān jīng yú shì
其王象之曰:“我去年游龙门山,经于是。
lù běi yī èr lǐ yǒu yī zi yì rú liú yě mìng wǒ yú jiā zài sù ér huí kě tóng yī yè zhī
路北一二里,有一子,亦儒流也,命我于家再宿而回,可同一谒之。
tǐng yīn yì tóng háng
”珽因亦同行。
zhì lù běi yī èr lǐ guǒ jiàn yī zhái shén huāng huǐ
至路北一二里,果见一宅,甚荒毁。
jì kòu mén yǒu yī zi rú fú zì nèi ér chū jiàn xiàng zhī pō xǐ
既叩门,有一子儒服,自内而出,见象之颇喜。
wèn xiàng zhī yuē bǐ sān rén zhě hé rén zāi
问象之曰:“彼三人者何人哉。
xiàng zhī yuē zhāng tǐng xiù cái yě li tè huáng zhēn jí wǒ tóng xiāng zhī shū shēng yě
”象之曰:“张珽秀才也,李特、黄真,即我同乡之书生也。
qí rú fú zi nǎi bìng yī rù shēng táng shè jiǔ zhuàn qí suǒ shè shén chén gù
”其儒服子乃并揖入,升堂设酒馔,其所设甚陈故。
rú fú zi wèi xiàng zhī yuē huáng jiā dì xiōng jiāng dà yě
儒服子谓象之曰:“黄家弟兄将大也。
xiàng zhī yuē ruò huáng shàng xiū dé hǎo shēng shǒu dì wáng zhī dào xià niàn lí shù suī zhū huáng chǐ cháng yòu jiāng ruò hé
”象之曰:“若皇上修德好生,守帝王之道,下念黎庶,虽诸黄齿长,又将若何?
huáng zhēn jù qǐ yuē jīn rì liáng huì zhèng kě jìn huān zhū jūn hé zhì jí yù yù yuán zuò dǐng jù míng chāo běn gǎi rén jiā shì bō jí wǒ sūn yé
”黄真遽起曰:“今日良会,正可尽欢,诸君何至亟预(“预”原作“顶”,据明抄本改)人家事,波及我孙耶?
tǐng xìng sù gāng jué yīn dà yí qí jù fēi rén yě nǎi wèn zhī yuē wǒ ǒu yǔ èr sān zǐ huì yú yī shù xià yòu xié wǒ zhì cǐ shì jiàn gāo lùn wǒ shí yí zhī huáng jiā dì xiōng jìng shì shuí yě
”珽性素刚决,因大疑其俱非人也,乃问之曰:“我偶与二三子会于一树下,又携我至此,适见高论,我实疑之,黄家弟兄,竟是谁也?
qiě jūn bèi rén yě
且君辈人也?
fēi rén yě
非人也?
wǒ píng shēng xìng bù wèi jù dàn shí yán zhī
我平生性不畏惧,但实言之!
xiàng zhī xiào yuē huáng shì jiāng luàn dōng xià dì xiōng sān rén yě
”象之笑曰:“黄氏将乱东夏,弟兄三人也。
wǒ sān rén jiē jīng yě
我三人皆精也。
rú fú zi jí guǐ yě
儒服子即鬼也。
tǐng nǎi wèn yuē shì hé wù zhī jīng yě
”珽乃问曰:“是何物之精也?
shì hé guǐ yě
是何鬼也?
xiàng zhī yuē wǒ yù jīng yě huáng zhēn jí jīn jīng yě li tè jí kū shù jīng yě rú fú zi jí shì èr shí nián qián sǐ zhě zhèng shì xiù cái yě
”象之曰:“我玉精也,黄真即金精也,李特即枯树精也,儒服子即是二十年前死者郑适秀才也。
wǒ xī zì cǐ zì huà jīng yòu qù nián fù yù zhèng shì jīn yì zhī
我昔自此自化精,又去年复遇郑适,今诣之。
jūn shì shēng rén dāng qiè wǒ bèi
君是生人,当怯我辈;
jì jūn bù qiè gù liáo de cóng róng ěr
既君不怯,故聊得从容耳。
tǐng yòu wèn yuē zhèng xiù cái jì yǔ wǒ tóng kē xī bù yǔ yé
”珽又问曰:“郑秀才既与我同科,奚不语耶?
zhèng shì yuē mǒu shì sī de mǒu shì sī de yuán zuò nǎi mìng bǐ xiě jù míng chāo běn gǎi shī yī shǒu yǐ zèng
”郑适曰:“某适思得(“某”适思得原作“乃命笔写”,据明抄本改)诗一首以赠。
shī yuē xī wèi yín fēng xiào yuè rén jīn shì yín fēng xiào yuè shēn
”诗曰:“昔为吟风啸月人,今是吟风啸月身;
zhǒng huài lù biān yín xiào ba ān zhī jīn rì yòu láo shén
冢坏路边吟啸罢,安知今日又劳神!
tǐng lǎn shī chuàng rán tàn yuē rén zhī sǐ yě fǎn bù jí wù
”珽览诗怆然,叹曰:“人之死也,反不及物;
wù yóu huà jīng rén bù fù huà
物犹化精,人不复化。
xiàng zhī bèi sān rén jiē wén cǐ tàn nù ér chū
”象之辈三人,皆闻此叹,怒而出。
shì yì bù liú
适亦不留。
tǐng nǎi fú yī
珽乃拂衣。
jí zhì mén wài huí gù yǐ jiàn yī huài zhǒng
及至门外回顾,已见一坏冢。
yīn zhú sān jīng yǐ suǒ pèi jiàn jī zhī
因逐三精,以所佩剑击之。
jīn yù yù yuán zuò bēi jù míng chāo běn gǎi jīng jiē zhōng jiàn ér bó wéi kū shù jīng zǒu jí
金玉(“玉”原作“杯”,据明抄本改)精皆中剑而踣,唯枯树精走疾。
zhuī jī bù jí suì huí fǎn jiàn yī gù yù dài jí yī jīn bēi zài lù bàng
追击不及,遂回,反见一故玉带及一金杯在路傍。
wáng tíng shí dé zhī cháng ān huò zhī liǎo wú bié yì yān yǐ
王廷拾得之,长安货之,了无别异焉矣。
chū xiāo xiāng lù
(出《潇湘录》)
gōng bō
龚播
gōng bō zhě xiá zhōng yún ān jiān yán jiǎ yě
龚播是峡中云安监一带的大盐商。
qí chū shén qióng yǐ fàn yù shū guǒ zì yè jié cǎo lú yú jiāng biān jū zhī
其初甚穷,以贩鬻蔬果自业,结草庐于江边居之。
hū yù fēng yǔ zhī xī tiān dì yīn hēi jiàn jiāng nán yǒu jù huǒ fù wén rén hū chuán qiú jì jí
忽遇风雨之夕,天地阴黑,见江南有炬火,复闻人呼船求济急。
shí yǐ yè shēn rén jiē xi yǐ
时已夜深,人皆息矣。
bō jí dú zhào xiǎo tǐng shè fēng ér jì zhī
播即独棹小艇,涉风而济之。
zhì zé zhí jù zhě pū de
至则执炬者仆地。
shì zhī jí jīn rén yě zhǎng sì chǐ yú
视之即金人也,长四尺余。
bō jí zài zhī yǐ guī
播即载之以归。
yú shì suì fù
于是遂富。
jīng yíng fàn yù dòng huò hòu lì bù shí yú nián jiān jī cái jù wàn jìng wèi sān shǔ dà gǔ
经营贩鬻,动获厚利,不十余年间,积财巨万,竟为三蜀大贾。
chū hé dōng jì
(出《河东记》)
yí chūn jùn mín
宜春郡民
yí chūn jùn mín zhāng yǐ qí jiā yǐ xiào yì wén shù shì bù fēn yì zhū cóng tóng cuàn
宜春郡民章乙,其家以孝义闻,数世不分异,诸从同爨。
suǒ jū bié shù yǒu tíng wū shuǐ zhú
所居别墅,有亭屋水竹。
zhū zǐ dì jiē hào shàn jī shū wǎng lái fāng shì gāo sēng rú shēng
诸子弟皆好善积书,往来方士高僧儒生。
bīn kè zhì zhě jiē yán nà zhī
宾客至者,皆延纳之。
hū yī rì wǎn jì yǒu yī fù rén nián shào duān lì bèi fú jìng zhuāng yǔ yī xiǎo qīng yī yì mén qiú jì sù
忽一日晚际,有一妇人,年少端丽,被服靓妆,与一小青衣,诣门求寄宿。
zhāng shì zhū fù xīn rán jìn jiē shè jiǔ zhuàn zhì yè shēn ér ba
章氏诸妇,忻然近接,设酒馔,至夜深而罢。
yǒu yī xiǎo zǐ dì yǐ wén zì yè nián shào ér mǐn jùn jiàn cǐ fù rén yǒu sè suì zhǔ qí rǔ yù bié sǎ sǎo yī shì lìng qí sù zhǐ
有一小子弟,以文自业,年少而敏俊,见此妇人有色,遂嘱其乳妪,别洒扫一室,令其宿止。
zhì shēn yè zhāng shēng qián shēn rù shì nèi lüè bù wén shēng xi suì shēng tà jiù zhī
至深夜,章生潜身入室内,略不闻声息,遂升榻就之。
qí fù rén shēn tǐ rú bīng shēng dà jīng mìng zhú zhào zhī nǎi shì yín rén liǎng tóu kě zhòng qiān bǎi jīn
其妇人身体如冰,生大惊,命烛照之,乃是银人两头,可重千百斤。
yī jiā jīng xǐ rán kǒng qí biàn huà jí yǐ jù tàn rán zhī nǎi zhēn bái jīn yě
一家惊喜,然恐其变化,即以炬炭燃之,乃真白金也。
qí jiā zhì jīn jù fù qún cóng zǐ dì fù nǚ gòng wǔ bǎi yú kǒu
其家至今巨富,群从子弟妇女,共五百余口。
měi rì sān rì sān yuán zuò sān rì jù míng chāo běn gǎi jiù shí shēng gǔ ér shēng táng
每日三(“日三”原作“三日”,据明抄本改)就食,声鼓而升堂。
jiāng xī jùn nèi fù shèng wú bǐ
江西郡内,富盛无比。
chū yù táng xián huà
(出《玉堂闲话》)
zhāng yàn
张彦
ba wū jiān mín duō jī huáng jīn
巴巫间民,多积黄金。
měi yǒu jù huì jí yú xí shàng luó liè sān pǐn yǐ kuā shàng zhī
每有聚会,即于席上罗列三品,以夸尚之。
yún ān mín yǒu li rén biǎo zhě shī zé jīn tái pán yǐ cǐ xiāng gāo
云安民有李仁表者,施泽金台盘,以此相高。
luàn lí zhī hòu zhōu jiāng jiē wǔ rén jìng yú tān nüè
乱离之后,州将皆武人,竞于贪虐。
shǔ jiāng zhāng yàn diǎn zhōng zhōu bào è yóu shén
蜀将张彦典忠州,暴恶尤甚。
jiàng xiào kǔ zhī yīn ér zuò pàn lián jí dǎng yǔ shù qiān jiā
将校苦之,因而作叛,连及党与数千家。
zhāng jué qí jīn yín mò zhī jì jí
张攫其金银,莫知纪极。
hòu yú shǔ zhōng sī dì bié gòu yī táng yǐ zhù qí jīn
后于蜀中私第别构一堂,以贮其金。
hū yī dàn wū wài yǒu huǒ yān pín qǐ hài rù yàn zhī nǎi wú yán ruò zhī chù
忽一旦,屋外有火烟频起,骇入验之,乃无延𦶟之处。
yóu shì yí yān jí kāi qiè shì zhī xī yǐ kōng yǐ
由是疑焉,及开箧视之,悉已空矣。
jí xiàng shí huǒ yān nǎi jīn huà yǐ
即向时火烟,乃金化矣。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
kāng shì
康氏
wěi wú yáng xíng mì chū dìng yáng zhōu yuǎn fang jū rén xī shǎo yān huǒ bù jiē
伪吴杨行密,初定扬州,远坊居人稀少,烟火不接。
yǒu kāng shì zhě yǐ yōng lìn wèi yè jiù yī shì yú tài píng fang kōng zhái zhōng
有康氏者,以佣赁为业,僦一室于太平坊空宅中。
kāng chen chū wèi fǎn qí qī shēng yī zi
康晨出未返,其妻生一子。
fāng xí gǎo hū yǒu yī yì rén chì miàn zhū yī guān jù mén ér zuò
方席藁,忽有一异人,赤面朱衣冠,据门而坐。
qī jīng bù huà zhī nǎi zǒu
妻惊怖,叱之乃走。
rú shě xi bó rán yǒu shēng
如舍西,踣然有声。
kāng shì guī yù zhì jiā lù zuǒ hū yǒu qián wǔ qiān yáng bàn biān zūn jiǔ zài yān
康适归,欲至家,路左忽有钱五千、羊半边、尊酒在焉。
cì zhī jiǔ wú xíng rén yīn chí zhī guī
伺之久,无行人,因持之归。
qī yì gào qí suǒ jiàn jí wǎng shě xi xún zhī nǎi yī jīn rén pū yú cǎo jiān yì yè zhī guī
妻亦告其所见,即往舍西寻之,乃一金人,仆于草间,亦曳之归。
yīn pēng yáng yǐn jiǔ dé yǐ zhōu gěi
因烹羊饮酒,得以周给。
zì shì chū bì huò lì rì yǐ fù shàn
自是出必获利,日以富赡。
ér jīn rén liú wèi jiā bǎo
而金人留为家宝。
suǒ shēng zi míng yuē píng
所生子名曰平。
píng zhǎng suì wèi fù rén
平长,遂为富人。
yǒu li xún zhě wèi jiāng dū lìng xíng xiàn zhì xīn níng xiāng jiàn dà zhái jí píng jiā yě
有李浔者,为江都令,行县至新宁乡,见大宅,即平家也。
qí fù lǎo wèi li yán rú cǐ
其父老为李言如此。
chū jī shén lù
(出《稽神录》)
yù zhāng rén
豫章人
tiān fù zhōng yù zhāng yǒu rén zhì shě jué de dé yī mù kuì
天复中,豫章有人治舍,掘地,得一木匮。
fā zhī de jīn rén shí èr tóu gè zhǎng shù cùn jiē gǔ yì guān shǒu dài shí èr chén shǔ shù kuǎn míng chāo běn shù kuǎn zuò kuǎn kè jīng lì dài fēi rén gōng
发之,得金人十二头,各长数寸,皆古衣冠,首戴十二辰属,数款(明抄本数款作款刻)精丽,殆非人功。
qí jiā bǎo cí zhī yīn yǐ zhì fú
其家宝祠之,因以致福。
shí bīng gé wèi dìng suì wèi shù jiāng jié qǔ zhī
时兵革未定,遂为戍将劫取之。
hòu bù zhī suǒ zhōng
后不知所终。
chū jī shén lù
(出《稽神录》)
chén jùn
陈浚
jiāng nán chén jùn shàng shū zì yán qí zhū fù zài xiāng lǐ hǎo wèi shī
江南陈浚尚书,自言其诸父在乡里,好为诗。
lǐ rén wèi zhī chén bái shě rén bǐ zhī lè tiān yě
里人谓之陈白舍,人比之乐天也。
xìng shū jiǎn xǐ bīn kè
性疏简,喜宾客。
cháng yǒu èr dào shì yī huáng yī yī bái yī yì qí jiā qiú sù
尝有二道士,一黄衣,一白衣,诣其家求宿。
shě zhī tīng shì
舍之厅事。
yè jiān wén èr kè chuáng huài hōng rán yǒu shēng
夜间,闻二客床坏,訇然有声。
jiǔ zhī ruò wú rén zhě
久之,若无人者。
bǐng zhú shì zhī jiàn bái yī wò yú bì xià nǎi yín rén yě
秉烛视之,见白衣卧于壁下,乃银人也;
huáng yī bù fù jiàn yǐ
黄衣不复见矣。
zì shì zhì fù
自是致富。
chū jī shén lù
(出《稽神录》)
jiàn ān cūn rén
建安村人
jiàn ān yǒu rén cūn jū zhě cháng shǐ yī xiǎo nú
建安有人村居者,常使一小奴。
chū rù chéng shì jīng shě nán dà zhǒng
小奴来来往往到城里买东西,要经过屋南的大坟墓。
zhǒng bàng héng yǒu yī huáng yī r yǔ zhī jiào lì wèi xì
冢傍恒有一黄衣儿,与之较力为戏。
qí zhǔ chí zhī nú yǐ shí gào
其主迟之,奴以实告。
chān zhī xìn rán
觇之信然。
yī rì xié wō ér zhù fú yú cǎo jiān
一日,挟挝而住,伏于草间。
xiǎo nú zhì huáng yī r fù chū
小奴至,黄衣儿复出。
jí qǐ jī zhī yìng shǒu ér bó nǎi jīn r yě
即起击之,应手而踣,乃金儿也。
yīn chí yǐ guī jiā zì shì fù
因持以归,家自是富。
chū jī shén lù
(出《稽神录》)
cài yàn qīng
蔡彦卿
lú zhōu jūn lì cài yàn qīng wèi zhí gāo zhèn jiāng
庐州军吏蔡彦卿,为拓皋镇将。
shǔ yè zuò zhèn mén wài nà liáng hū jiàn dào nán sāng lín zhōng yǒu bái yī fù rén dú wǔ jiù shì jí miè
暑夜,坐镇门外纳凉,忽见道南桑林中,有白衣妇人独舞,就视即灭。
míng yè yàn qīng xié zhàng xiān wǎng fú yú cǎo jiān
明夜,彦卿挟杖先往,伏于草间。
jiǔ zhī fù rén fù chū
久之,妇人复出。
fāng wǔ jí jī zhī duò dì nǎi bái jīn yī píng
方舞,即击之堕地,乃白金一瓶。
fù jué de huò yín qiān liǎng
复掘地,获银千两。
suì wèi fù rén yún
遂为富人云。
chū jī shén lù
(出《稽神录》)
shuǐ yín
水银
lǚ shēng
吕生
dà lì zhōng yǒu lǚ shēng zhě zì kuài jī shàng yú wèi diào jí yú jīng shī
大历中,有吕生者,自会稽上虞尉调集于京师。
jì ér qiáo jū yǒng chóng lǐ
既而侨居永崇里。
cháng yī xī yǔ qí you shù bèi huì shí yú qí shì
尝一夕,与其友数辈会食于其室。
shí bì jiāng jiù qǐn é yǒu yī yù róng fú jié bái zhǎng èr chǐ xǔ chū yú shì zhī běi yú huǎn bù ér lái qí zhuàng jí yì
食毕,将就寝,俄有一妪,容服洁白,长二尺许,出于室之北隅,缓步而来,其状极异。
zhòng shì zhī xiāng mù yǐ xiào
众视之,相目以笑。
qí yù jiàn pò qí tà qiě yǔ yuē jūn yǒu huì bù néng yī mìng yé hé dài wú zhī báo yú
其妪渐迫其榻,且语曰:“君有会,不能一命耶,何待吾之薄欤?
lǚ shēng huà zhī
”吕生叱之。
suì tuì qù
遂退去。
zhì běi yú nǎi wáng suǒ jiàn
至北隅,乃亡所见。
qiě jīng qiě yì mò zhī qí lái yě
且惊且异,莫知其来也。
míng rì rì yuán zuò qí
明日,(“日”原作“其”。
jù xuān shì zhì bā gǎi
据《宣室志》八改。
shēng dú wù yú shì yòu jiàn qí yù zài běi yú xià jiāng qián qiě tuì huáng rán ruò yǒu suǒ jù
)生独寤于室,又见其妪在北隅下,将前且退,惶然若有所惧。
shēng yòu huà zhī suì méi
生又叱之,遂没。
míng rì shēng mò niàn yuē shì bì guài yě jīn xī jiāng zhì ruò bù chú zhī bì wèi wú huàn bù zhāo xī yǐ
明日,生默念曰:“是必怪也,今夕将至,若不除之,必为吾患不朝夕矣。
jí mìng yī jiàn zhì qí tà xià
”即命一剑置其榻下。
shì xī guǒ shì běi yú xú bù ér lái
是夕,果是北隅徐步而来。
yán sè bù jù
颜色不惧。
zhì tà qián shēng yǐ jiàn huī zhī qí yù hū shàng tà yǐ bì zhèn shēng xiōng xiōng yuán zuò yuè jù xuān shì zhì bā gǎi
至榻前,生以剑挥之,其妪忽上榻以臂揕生胸(“胸”原作“月”,据《宣室志》八改)。
yú yòu yuè yú zuǒ yòu jǔ mèi ér wǔ
余又跃于左右,举袂而舞。
jiǔ zhī yòu yǒu yī yù hū shàng tà fù yǐ bì zhèn shēng
久之,又有一妪忽上榻,复以臂揕生。
shēng jù jué yī shēn jǐn lǐn rán ruò shuāng bèi yú tǐ
生遽觉一身尽凛然若霜被于体。
shēng yòu yǐ jiàn luàn huī
生又以剑乱挥。
é yǒu yǒu yuán zuò wèi jù xuān shì zhì bā gǎi shù yù yù yuán zuò zhuàng
俄有(“有”原作“为”,据《宣室志》八改)数妪,(妪原作状。
jù xuān shì zhì bā gǎi
据宣室志八改。
yì suí ér wǔ yān
)亦随而舞焉。
shēng huī jiàn bù yǐ
生挥剑不已。
yòu wèi shí yú yù gè zhǎng cùn xǔ
又为十余妪,各长寸许。
suī yù duō ér mào rú yī yān jiē bù kě biàn
虽愈多而貌如一焉,皆不可辨。
huán zǒu sì yuán shēng jù shén jì bù néng chū
环走四垣,生惧甚,计不能出。
zhōng zhě yī yù wèi shū shēng yuē wú jiāng hé wéi yī yǐ jūn qiě guān zhī
中者一妪谓书生曰:“吾将合为一矣,君且观之。
yán yǐ suì xiāng wàng ér lái jù zhì tà qián xī rán ér hé yòu wèi yī yù yǔ shǐ jiàn zhě bù yì
”言已,遂相望而来,俱至榻前,翕然而合,又为一妪,与始见者不异。
shēng jù yì shén nǎi wèi yuē ěr hé guài
生惧益甚,乃谓曰:“尔何怪?
ér gǎn rú shì náo shēng rén yé
而敢如是挠生人耶!
dāng jí qù
当疾去!
bù rán wú qiú fāng shì jiāng yǐ shén shù zhì rǔ rǔ yòu ān néng wèi yé
不然,吾求方士,将以神术制汝,汝又安能为耶?
yù xiào yuē jūn yán guò yǐ
”妪笑曰:“君言过矣。
ruò yǒu shù shì wú yuàn jiàn zhī
若有术士,吾愿见之。
wú zhī lái xì jūn ěr fēi gǎn hài yě
吾之来,戏君耳,非敢害也。
xìng jūn wú jù wú yì hái qí suǒ yǐ
幸君无惧,吾亦还其所矣。
yán bì suì tuì yú běi yú ér méi
”言毕遂退于北隅而没。
míng rì shēng yǐ shì yǔ yú rén
明日,生以事语于人。
yǒu tián shì zi zhě shàn yǐ fú shù chú qù guài mèi míng wén cháng ān zhōng
有田氏子者,善以符术除去怪魅,名闻长安中。
jiàn shuō xǐ yuè yuē shì wǒ shì yě qù zhī ruò zhǎo yī yǐ ěr
见说喜跃曰:“是我事也,去之若爪一蚁耳。
jīn xī yuàn wǎng jūn shě qiě cì yān
今夕愿往君舍,且伺焉。
zhì yè shēng yǔ tián shì zi jù zuò yú shì
”至夜,生与田氏子俱坐于室。
wèi jǐ ér yù guǒ lái zhì tà qián
未几而妪果来,至榻前。
tián shì zi huà yuē mèi jí qù
田氏子叱曰:“魅疾去!
yù yáng rán qí sè bù gù zuǒ yòu xú bù ér lái qù zhě jiǔ zhī
”妪扬然其色不顾,左右徐步而来去者久之。
wèi tián shēng yuē fēi wú zhī suǒ zhī yě
谓田生曰:“非吾之所知也。
qí yù hū huī qí shǒu shǒu duò yú de yòu wèi yī yù shén xiǎo yuè ér shēng tà tū rù tián shēng kǒu zhōng
”其妪忽挥其手,手堕于地,又为一妪甚小,跃而升榻,突入田生口中。
tián shēng jīng yuē wú sǐ hu
田生惊曰:“吾死乎!
yù wèi shēng yuē wú bǐ yán bù wéi jūn hài jūn bù tīng
”妪谓生曰:“吾比言不为君害,君不听;
jīn tián shēng zhī jí guǒ hé rú zāi
今田生之疾,果何如哉?
rán yì jiāng chéng jūn zhī fù ěr
然亦将成君之富耳。
yán bì bì zì yuán quē jù xuān shì zhì bā bǔ yòu qù
”言毕(“毕”字原阙,据《宣室志》八补),又去。
míng rì yǒu wèi lǚ shēng zhě yí yú běi yú fā zhī kě jiàn yǐ
明日,有谓吕生者,宜于北隅发之,可见矣。
shēng xǐ ér guī mìng jiā tóng yú qí suǒ méi qióng yān
生喜而归,命家僮于其所没穷焉。
guǒ bù zhì zhàng dé yī píng kě shòu hú xǔ zhù shuǐ yín shén duō
果不至丈,得一瓶,可受斛许,贮水银甚多。
shēng fāng guài qí yù nǎi shuǐ yín jīng yě
生方怪其妪乃水银精也。
tián shēng jìng yǐ hán lì ér zú
田生竟以寒栗而卒。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
yù
玉
chén yōu zhī
沈攸之
sòng shùn dì shēng míng zhōng jīng zhōu cì shǐ chén yōu zhī jiù zhōng qún mǎ zhé zhí tà jīng sī rú shì jiàn wù
宋顺帝升明中,荆州刺史沈攸之,厩中群马,辄踯蹋惊嘶,如似见物。
yōu zhī lìng rén cì zhī jiàn yī bái jū yòu lǜ shéng xì fù zhí cóng wài lái
攸之令人伺之,见一白驹,又绿绳系腹,直从外来。
yǔ zhě jù yán yōu zhī shǐ rén yè fú lì biān hòu zhī
圉者具言,攸之使人夜伏枥边候之。
é ér jiàn bái jū lái hū rán fù qù
俄而见白驹来,忽然复去。
shì jiù mén yóu bì jì qí zōng jì zhí rù gé nèi
视厩门犹闭,计其踪迹,直入阁内。
shí rén jiàn zhě xián wèi wéi guài
时人见者,咸谓为怪。
jiǎn nèi rén wéi ài qiè féng yuè huá bì shàng yī yù mǎ yǐ lǜ sī shéng chuān zhī
检内人,唯爱妾冯月华臂上一玉马,以绿丝绳穿之。
zhì yè zhé tuō zhì zhěn biān zhì yè yǒu shí shī qù xiǎo shí zé hái
至夜,辄脱置枕边,至夜有时失去,晓时则还。
shì qǔ kàn zhī jiàn tí xià yǒu ní
试取看之,见蹄下有泥。
hòu yōu zhī bài
后攸之败。
bù zhī suǒ zài
不知所在。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
yù lóng
玉龙
liáng dà tóng bā nián shù zhǔ yáng guāng xīn huò yù lóng yī méi
梁大同八年,戍主杨光欣,获玉龙一枚。
zhǎng yī chǐ èr cùn gāo wǔ cùn diāo lòu jīng miào bù shì rén zuò
长一尺二寸,高五寸,雕镂精妙,不似人作。
fù zhōng róng dòu yú jǐng yì kōng qǔ
腹中容斗余,颈亦空曲。
zhì shuǐ zhōng lìng shuǐ mǎn dào zhī shuǐ cóng kǒu chū chū shēng rú qín sè shuǐ jǐn nǎi zhǐ
置水中,令水满,倒之,水从口出,出声如琴瑟,水尽乃止。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
jiāng yán
江严
jiāng yán yú fù chūn xiàn qīng quán shān yáo jiàn yī měi nǚ zǐ yī ér gē
江严于富春县清泉山,遥见一美女,紫衣而歌。
yán jiù zhī shù shí bù nǚ suì yǐn wéi jiàn suǒ jù shí
严就之,数十步,女遂隐,唯见所据石。
rú cǐ shù sì nǎi dé yī zǐ yù guǎng yī chǐ
如此数四,乃得一紫玉,广一尺。
yòu bǐng làng yú jiǔ tián shān jiàn niǎo zhuàng rú jī sè chì míng rú chuī shēng
又邴浪于九田山见鸟,状如鸡,色赤,鸣如吹笙。
shè zhī zhōng jí rù xué
射之中,即入穴。
làng suì záo shí dé yī chì yù rú niǎo xíng zhuàng yě
浪遂凿石,得一赤玉,如鸟形状也。
chū liè yì chuán
(出《列异传》)
táng xuán zōng
唐玄宗
táng tiān hòu cháng zhào zhū huáng sūn zuò yú diàn shàng guān qí xī xì
唐天后尝召诸皇孙,坐于殿上,观其嬉戏。
yīn chū xī guó suǒ gòng yù huán chuàn bēi pán liè yú qián hòu zòng lìng zhēng qǔ yǐ guān qí zhì
因出西国所贡玉环钏杯盘,列于前后,纵令争取,以观其志。
mò bù bēn jìng hòu yǒu suǒ huò
莫不奔竞,厚有所获。
dú xuán zōng duān zuò lüè bù wéi dòng
独玄宗端坐,略不为动。
hòu dà qí zhī fǔ qí bèi yuē cǐ r dāng wèi tài píng tiān zǐ
后大奇之,抚其背曰:“此儿当为太平天子。
yīn mìng qǔ yù lóng zi yǐ cì
”因命取玉龙子以赐。
yù lóng zi tài zōng yú jìn yáng gōng de zhī wén dé huáng hòu cháng zhì zhī yī xiāng zhōng
玉龙子,太宗于晋阳宫得之,文德皇后常置之衣箱中。
jí dà dì zài dàn zhī sān rì hòu yǐ zhū luò yī bǎo bìng yù lóng zi cì yān
及大帝载诞之三日,后以珠络衣褓并玉龙子赐焉。
qí hòu cháng cáng zhī nèi fǔ
其后常藏之内府。
suī qí guǎng bù shù cùn ér wēn rùn jīng qiǎo fēi rén jiān suǒ yǒu
虽其广不数寸,而温润精巧,非人间所有。
jí xuán zōng jí wèi měi jīng shī tiě yǔ bì qián chéng qí dǎo
及玄宗即位,每京师僣雨,必虔诚祈祷。
jiāng yǒu lín zhù bī ér shì zhī ruò fèn lín liè
将有霖注,逼而视之,若奋鳞鬣。
kāi yuán zhōng sān fǔ dà hàn xuán zōng fù qí dǎo ér shè xún wú yǔ
开元中,三辅大旱,玄宗复祈祷,而涉旬无雨。
dì mì tóu nán nèi zhī lóng chí é ér yún wù bào qǐ fēng yǔ suí zuò
帝密投南内之龙池,俄而云物暴起,风雨随作。
jí xìng xī shǔ chē jià cì wèi shuǐ jiāng dù zhu bi yú shuǐ bīn zuǒ yòu shì yù huò yǒu lín liú zhuó nòng zhě wū shā zhōng de zhī
及幸西蜀,车驾次渭水,将渡,驻跸于水滨,左右侍御,或有临流濯弄者,于沙中得之。
shàng wén jīng xǐ shì zhī xuàn rán liú qì yuē cǐ wú xī shí suǒ bǎo yù lóng zǐ yě
上闻惊喜,视之泫然流泣曰:“此吾昔时所宝玉龙子也。
zì hòu měi yè zhōng guāng cǎi huī zhú yī shì
”自后每夜中,光彩辉烛一室。
shàng jì hái jīng wèi xiǎo huáng mén rǎng qiè yǐ yí li fǔ guó
上既还京,为小黄门攘窃,以遗李辅国。
li fǔ guó cháng zhì yú guì zhōng
李辅国常置于柜中。
fǔ guó jiāng bài yè wén guì zhōng yǒu shēng kāi shì zhī yǐ wáng qí suǒ
辅国将败,夜闻柜中有声,开视之,已亡其所。
chū míng huáng zá lù
(出《明皇杂录》)
wǔ sè yù
五色玉
tiān bǎo chū ān sī shùn jìn wǔ sè yù dài
天宝初,安思顺进五色玉带。
yòu yú zuǒ cáng kù zhōng de wǔ sè yù
又于左藏库中得五色玉。
shàng guài jìn rì xī gòng wú wǔ sè yù lìng zé ān xī zhū fān
上怪近日西贡无五色玉,令责安西诸蕃。
fán yán cǐ cháng jìn jiē wèi xiǎo bó lǜ suǒ jié bù dá
蕃言此常进,皆为小勃律所劫,不达。
shàng nù yù zhēng zhī
上怒,欲征之。
qún chén duō jiàn dú lǐ lín fǔ zàn chéng shàng yì qiě yán wǔ chén wáng tiān yùn móu yǒng kě jiāng
群臣多谏,独李林甫赞成上意,且言武臣王天运,谋勇可将。
nǎi mìng wáng tiān yùn jiāng sì wàn rén jiān tǒng zhū fān bīng fá zhī
乃命王天运将四万人,兼统诸蕃兵伐之。
jí bī bó lǜ chéng xià bó lǜ jūn zhǎng kǒng jù qǐng zuì xī chū bǎo yù yuàn suì gòng xiàn
及逼勃律城下,勃律君长,恐惧请罪,悉出宝玉,愿岁贡献。
tiān yùn bù xǔ jí tú chéng lǔ èr qiān rén jí qí zhū jī ér hái
天运不许,即屠城,虏二千人及其珠玑而还。
bó lǜ zhōng yǒu shù zhě yán jiāng jūn wú yì bù xiáng tiān jiàng dà fēng yǐ
勃律中有术者,言将军无义不祥,天将大风矣。
xíng shù bǎi lǐ hū jīng fēng sì qǐ xuě huā rú yì fēng jī xiǎo hǎi shuǐ chéng bīng zhù qǐ ér fù cuī
行数百里,忽惊风四起,雪花如翼,风激小海水成冰柱,起而复摧。
jīng bàn rì xiǎo hǎi zhǎng yǒng sì wàn rén yī shí dòng sǐ
经半日,小海涨涌,四万人一时冻死。
wéi fán hàn gè yī de hái jù zòu
唯蕃汉各一得还,具奏。
xuán zōng dà jīng yì jí mìng zhōng shǐ suí èr rén yàn zhī
玄宗大惊异,即命中使随二人验之。
zhì xiǎo hǎi cè bīng yóu zhēng róng rú shān gé shuǐ jiàn bīng shì shī lì zhě zuò zhě yíng chè kě shǔ
至小海侧,冰犹峥嵘如山,隔水见兵士尸,立者坐者,莹彻可数。
zhōng shǐ jiāng fǎn bīng hū xiāo shì zhòng shī yì bù fù jiàn
中使将返,冰忽消释,众尸亦不复见。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
yù bì xié
玉辟邪
sù zōng cì li fǔ guó xiāng yù bì xié èr gè gāo yī chǐ wǔ cùn
肃宗赐李辅国香玉辟邪二,各高一尺五寸。
gōng qiǎo dài fēi rén gōng
工巧殆非人工。
qí yù zhī xiāng kě wén shù bǎi bù suī suǒ zhī yú jīn hán shí guì zhōng bù néng yǎn qí qì
其玉之香,可闻数百步,虽锁之于金函石柜中,不能掩其气。
huò yǐ yī jū wù fú fēn fù jīng nián zòng hàn zhuó shù sì yì bù xiāo xiē
或以衣裾误拂,芬馥经年,纵瀚濯数四,亦不消歇。
fǔ guó cháng zhì zhī zuò cè
辅国常置之坐侧。
yī rì fāng jīn zhì ér bì xié yī zé dà xiào yī zé bēi hào
一日,方巾栉,而辟邪一则大笑,一则悲号。
fǔ guó jīng è shī jù
辅国惊愕失据。
ér chǎn rán zhě bù yǐ bēi hào zhě gèng tì qì jiāo xià
而冁然者不已,悲号者更涕泣交下。
fǔ guó è qí guài suì suì zhī wèi fěn méi yú cè zhōng
辅国恶其怪,遂碎之为粉,没于厕中。
zì hòu cháng wén yuān tòng zhī shēng
自后常闻冤痛之声。
qí fǔ guó suǒ jū ān yì lǐ fēn fù mí yuè yóu zài
其辅国所居安邑里,芬馥弥月犹在。
gài chōng zhī wèi fěn yù xiāng gù yě
盖舂之为粉,愈香故也。
bù zhōu suì ér fǔ guó sǐ yān shǐ suì bì xié
不周岁而辅国死焉,始碎辟邪。
fǔ guó bì nú mù róng gōng zhī yì cháng wù yǐn xiè èr hé
辅国嬖奴慕容宫,知异常物,隐屑二合。
yú cháo ēn bù è fǔ guó zhī huò yǐ qián sān shí wàn mǎi zhī
鱼朝恩不恶辅国之祸,以钱三十万买之。
ér cháo ēn jiāng fú zhū qí xiāng huà wèi bái dié chōng tiān ér qù
而朝恩将伏诛,其香化为白蝶,冲天而去。
dāng shí yì zhě yǐ qí xiāng yì bǎo fēi rén chén zhī suǒ xù yě
当时议者,以奇香异宝,非人臣之所蓄也。
fǔ guó jiā cáng zhēn wán jiē fēi shì rén suǒ shí
辅国家藏珍玩,皆非世人所识。
xià jí yú táng zhōng shè yíng liáng cǎo qí sè lèi bì ér gàn shì kǔ zhú yè xì yú shān shān yuán zuò shān jù dù yáng zá biān gǎi
夏即于堂中设迎凉草,其色类碧,而干似苦竹,叶细于杉(“杉”原作“山”,据《杜阳杂编》改)。
suī ruò qián kū wèi cháng diāo luò
虽若干枯,未尝凋落。
shèng shǔ cì cì yuán zuò cì jù dù yáng zá biān shàng gǎi zhī chuāng hù jiān liáng zì zhì
盛暑朿(朿原作刺,据《杜阳杂编》上改)之窗户间,凉自至。
fèng shǒu mù gāo yī chǐ ér diāo kè rú luán fèng zhī xíng qí mù pō shì kū gǎo gù máo yǔ tū luò bù shèn jǐn
凤首木高一尺,而凋刻如鸾凤之形,其木颇似枯槁,故毛羽秃落不甚尽。
suī yán níng zhī shí zhì yú gāo táng dà shà zhōng ér hé xù zhī qì rú èr sān yuè gù bié míng yuē cháng chūn mù
虽严凝之时,置于高堂大厦中,而和煦之气如二三月,故别名曰常春木。
zòng yǐ liè huǒ fén zhī zhōng bù jiāo hēi
纵以烈火焚之,终不焦黑。
liáng cǎo fèng mù huò chū yú xuē wáng zhái
凉草凤木,或出于薛王宅。
shí zhōu jì yún huǒ lín guó chū yě
《十洲记》云:火林国出也。
chū dù yáng zá biān
(出《杜阳杂编》)
ruǎn yù biān
软玉鞭
dé zōng cháng xìng xīng qìng qìng yuán zuò fèi jù míng chāo běn gǎi gōng yú fù bì jiān de bǎo xiá zhōng huò yù biān
德宗尝幸兴庆(“庆”原作“废”,据明抄本改)宫,于复壁间得宝匣,中获玉鞭。
qí mò yǒu wén yuē ruǎn yù biān
其末有文,曰“软玉鞭”。
jí tiān bǎo zhōng yì guó suǒ xiàn yě
即天宝中异国所献也。
ruì yán jié wén guāng míng kě jiàn suī lán tián zhī měi bù néng guò yě
瑞妍节文,光明可鉴,虽蓝田之美,不能过也。
qū zhī zé shǒu wěi xiāng jiù shū zhī zé jìng zhí rú shéng
屈之则首尾相就,舒之则径直如绳。
suī yǐ fǔ zhì duàn zhuó zhuó yuán zuò yán jù dù yáng zá biān gǎi zhōng bù shāng quē
虽以斧锧锻斫(“斫”原作“研”,据《杜阳杂编》改),终不伤缺。
dé zōng tàn wèi shén wù suì mìng lián chán xiù wèi náng bì cán sī wèi qiào
德宗叹为神物,遂命联蝉绣为囊,碧蚕丝为鞘。
bì cán sī jí yǒng tài yuán nián dōng hǎi mí luó guó suǒ gòng yě
碧蚕丝,即永泰元年东海弥罗国所贡也。
yún qí guó yǒu sāng zhī gàn pán qū fù de ér shēng
云其国有桑,枝干盘屈,覆地而生。
dà zhě yì lián yán shí shù lǐ xiǎo zhě yì yīn bǎi mǔ
大者亦连延十数里,小者亦荫百亩。
qí shàng yǒu cán kě zhǎng sì cùn
其上有蚕,可长四寸。
qí sè jīn qí sī bì yì wèi zhī jīn cán sī
其色金,其丝碧,亦谓之金蚕丝。
zòng zhī yī chǐ yǐn zhī yī zhàng
纵之一尺,引之一丈。
fǎn niǎn wèi qiào biǎo lǐ tōng yíng rú guàn sè suī bìng shí fū zhī lì wǎn zhī bù duàn
反撚为鞘,表里通莹如贯瑟,虽并十夫之力,挽之不断。
wèi qín xián guǐ shén chóu wèi nǔ xián zé jiàn chū yī qiān bù wèi gōng xián zé jiàn chū wǔ bǎi bù
为琴弦,鬼神愁,为弩弦,则箭出一千步,为弓弦,则箭出五百步。
shàng lìng cáng yú nèi fǔ
上令藏于内府。
zhì zhū cǐ fàn jìn quē qí biān bù zhī suǒ zài
至朱泚犯禁阙,其鞭不知所在。
chū dù yáng zá biān
(出《杜阳杂编》)
yù zhū zi
玉猪子
zhí jīn wú lù dà jūn cóng zǐ mǒu qí qī cháng yè qǐn zhōng wén yǒu wù zhōu jiū dòu shēng
执金吾陆大钧,从子某,其妻常夜寝中,闻有物啁啾斗声。
jì jué wū zhěn xià lǎn zhī dé èr wù jù yǐ huǒ zhào jiē bái yù zhū zi yě
既觉,于枕下揽之,得二物,遽以火照,皆白玉猪子也。
dà shù cùn zhuàng shén jīng miào
大数寸,状甚精妙。
zhì zhī zhěn zhōng ér bǎo bǎo yuán zuò shí jù xiǎo shuō dà guān běn gǎi zhī
置之枕中而宝(“宝”原作“实”,据《小说大观》本改,)之。
zì cǐ cái huò rì zēng jiā zhuǎn fán yǎn yǒu qiú bì suì míng wèi wèi yuán zuò xian jù míng chāo běn gǎi qiān téng
自此财货日增,家转蕃衍,有求必遂,名位(“位”原作“仙”,据明抄本改)迁腾。
rú cǐ èr shí nián
如此二十年。
yī xī hū shī suǒ zài ér lù shì yì bù chāng yǐ
一夕忽失所在,而陆氏亦不昌矣。
chū jì wén liè yì
(出《纪闻列异》)