太平广记 · 吕文仲 · Chapter 413 of 501

卷四百一十二·草木七(五谷、茶、荈附)

PinyinModern Translation
Size

zhú xù zhú lèi tì zhú jí zhú gàng lè zhú hàn hóng zhú cí zhú jīn zhú bǎi yè zhú táo zhī zhú yǐng zhú

竹叙竹类涕竹棘竹筻簕竹菡苰竹慈竹筋竹百叶竹桃枝竹瘿竹

luó fú zhú tóng zǐ sì zhú zhú huā zhú yuē zhú shí

罗浮竹童子寺竹竹花竹箹竹实

wǔ gǔ yǔ dào yǔ sù yǔ mài diāo hú yǔ gǔ yáo zhī sù fèng guān sù rào míng dòu yán jīng mài zǐ chén má

五谷雨稻雨粟雨麦雕葫雨谷摇枝粟凤冠粟绕明豆延精麦紫沉麻

yǔ wǔ gǔ yě sù shí ké yù què yù gān zhè

雨五谷野粟石壳芋雀芋甘蔗

chá chuǎn xù chá huò shén míng xiǎng míng huò bào xiāo shí chá

茶荈叙茶获神茗飨茗获报消食茶

zhú

xù zhú lèi

叙竹类

zhú pǔ zhú lèi yǒu sān shí jiǔ

《竹谱》:竹类有三十九。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

tì zhú

涕竹

nán fāng huāng zhōng yǒu tì zhú zhǎng shù bǎi zhàng wéi sān zhàng liù chǐ hòu bā jiǔ cùn

南方荒中有涕竹,长数百丈,围三丈六尺,厚八九寸。

kě yǐ wèi chuán

可以为船。

qí sǔn shén měi zhǔ shí zhī kě zhǐ chuāng lì

其笋甚美,煮食之,可止疮疠。

chū shén yì jīng

(出《神异经》)

jí zhú

棘竹

jí zhú yī míng bā zhú jié jiē yǒu cì shù shí jīng wèi cóng

棘竹一名笆竹,节皆有刺,数十茎为丛。

nán yí zhǒng yǐ wéi chéng cù bù kě gōng

南夷种以为城,猝不可攻。

huò zì bēng gēn chū dà rú jiǔ wèng zòng héng xiāng chéng zhuàng rú qiāo chē

或自崩根出,大如酒瓮,纵横相承,状如缲车。

shí zhī xià rén fā

食之,下人发。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

gàng lè zhú

筻簕竹

gàng lè zhú pí báo ér kōng duō dà zhě jìng bù yú èr cùn pí shàng yǒu cū sè wén kě wèi cuò zi

筻簕竹,皮薄而空多,大者径不逾二寸,皮上有粗涩文,可为错子。

cuò jiǎ lì shèng yú tiě

错甲,利胜于铁。

ruò dùn yǐ jiāng shuǐ jiāo zhī hái fù kuài lì chū guǎng zhōu jì

若钝,以浆水浇之,还复快利(出《广州记》。

gǔ lín zhī zhú jìn ér lì xuē wèi dāo gē xiàng pí rú qiè yù

古林之竹,劲而利,削为刀,割象皮如切芋。

chū lǐng biǎo lù yì

出《岭表录异》)

hàn hóng zhú

菡苰竹

hàn hóng zhú dà rú jiǎo zhǐ fù zhōng bái mù lán gé zhuàng rú shī miàn

菡苰竹,大如脚指,腹中白幕拦隔,状如湿面。

jiāng chéng ér tǒng pí wèi luò zhé yǒu xì chóng niè chù chéng chì jī shì xiù huà kě ài

将成而筒皮未落,辄有细虫啮处,成赤迹,似绣画可爱。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

cí zhú

慈竹

cí zhú xià yuè jīng yǔ dī zhī xià dì shēng rù shì lù jiǎo sè bái

慈竹,夏月经雨,滴汁下地,生蓐,似鹿角,色白。

shí zhī yǐ lì

食之,已痢。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

jīn zhú

筋竹

jīn zhú nán fāng yǐ wéi máo

筋竹,南方以为矛。

sǔn wèi chéng zhú shí kān wèi nǔ xián

笋未成竹时,堪为弩弦。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

bǎi yè zhú

百叶竹

bǎi yè zhú yī zhī bǎi yè

百叶竹,一枝百叶。

yǒu dú

有毒。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

táo zhī zhú

桃枝竹

dōng guān jùn hàn shùn dì shí shǔ nán hǎi xi jiē gāo liáng jùn yòu yǐ qí de wèi sī jiān chén xiào běn jiān zuò yán dū wèi

东官郡,汉顺帝时属南海,西接高凉郡,又以其地为司监(陈校本“监”作“盐”)都尉。

dōng yǒu wú de xi jiē lín dà hǎi

东有芜地,西接临大海。

yǒu cháng zhōu duō táo zhī zhú yuán àn ér shēng

有长洲,多桃枝竹,缘岸而生。

yuán quē chū chù jīn jiàn yǒu yáng zá zǔ

(原缺出处,今见《酉阳杂俎》)

yǐng zhú

瘿竹

dōng luò shèng jìng yǒu sān xī zhāng wén guī yǒu zhuāng jìn xī

东洛胜境有三溪,张文规有庄近溪。

hū yǒu zhú yī gān shēng yǐng dà rú li

忽有竹一竿生瘿,大如李。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

luó fú zhú

罗浮竹

táng zhēn yuán zhōng yǒu yán hù fàn jìn táo yú luó fú shān

唐贞元中,有盐户犯禁,逃于罗浮山。

shēn rù dì shí sān lǐng nán yuè zhì yún běn zhǐ luó shān hū hǎi shàng yǒu xian fú lái xiāng hé shì wèi luó fú shān

深入第十三岭(《南越志》云,本只罗山,忽海上有仙浮来相合,是谓罗浮山。

yǒu shí wǔ lǐng èr shí èr fēng jiǔ bǎi bā shí pù quán

有十五岭、二十二峰、九百八十瀑泉。

dòng xué zé shān wú chū qí yòu yě

洞穴则山无出其右也。

céng yǒu shī yuē sì bǎi yú yá hǎi shàng pái gēn lián péng dǎo yīn tiān tāi

曾有诗曰:“四百余崖海上排,根连蓬岛荫天台。

bǎi líng ruò wéi yí zhōng tǔ sōng huá dōu wèi yī xiǎo duī

百灵若为移中土,嵩华都为一小堆。

yù jù zhú wàn qiān gān lián zhí yán gǔ

”),遇巨竹万千竿,连直岩谷。

zhú wéi jiē èr zhàng yú yǒu sān shí jiǔ jié èr zhàng xǔ

竹围皆二丈余,有三十九节,二丈许。

táo zhě suì qǔ zhú yī gān pò yǐ wéi miè

逃者遂取竹一竿,破以为蔑。

huì shè yòu suì qiè yǐ guī

会赦宥,遂挈以归。

yǒu rén dé yī miè qí zhī xiàn yú tài shǒu li fù

有人得一蔑,奇之,献于太守李复。

nǎi tú ér jì zhī

乃图而纪之。

yǔ cháng lǎn zhú pǔ yuē yún qiū dì zhú dì líng shàng suǒ shēng zhú yī jié wèi chuán

予尝览《竹谱》曰:“云丘帝竹(帝陵上所生竹),一节为船。

yòu hé wěi zāi

”又何伟哉!

nán hǎi yǐ zhú wèi zèng zhě lèi jiàn zhī yǐ jiē luó fú zhī zhú yě

南海以竹为甑者,类见之矣,皆罗浮之竹也。

chū lǐng biǎo lù yì

(出《岭表录异》)

tóng zǐ sì zhú

童子寺竹

táng lǐ wèi gōng yán běi dōu wéi tóng zǐ sì yǒu zhú yī kē cái zhǎng shù chǐ

唐李卫公言:北都唯童子寺有竹一窠,才长数尺。

xiāng chuán qí sì gāng wéi měi rì bào zhú píng ān

相传其寺纲维,每日报竹平安。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

zhú huā

竹花

shān hǎi jīng yuē zhú shēng huā qí nián biàn kū

《山海经》曰:竹生花,其年便枯。

zhú liù shí nián yì gēn yì gēn bì huā jiē shi ér kū sǐ

竹六十年易根,易根必花,结实而枯死。

shí luò fù shēng liù nián ér chéng tīng

实落复生,六年而成町。

zi zuò suì shì xiǎo mài

子作穗,似小麦。

chū gǎn yìng jīng

(出《感应经》)

zhú yuē

竹箹

zhú fù sǐ yuē yuē

竹复死曰箹。

liù shí nián yī yì gēn yì gēn zé jiē shi kū sǐ

六十年一易根,易根则结实枯死。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

zhú shí

竹实

táng tiān fù jiǎ zǐ suì zì lǒng ér xi dài yú bāo liáng zhī jìng shù qiān lǐ nèi kàng yáng mín duō liú sàn

唐天复甲子岁,自陇而西,迨于褒梁之境,数千里内亢阳,民多流散。

zì dōng jīng chūn jī mín dàn shí cǎo mù zhì yǒu gǔ ròu xiāng shí zhě shén duō

自冬经春,饥民啖食草木,至有骨肉相食者甚多。

shì nián hū shān zhōng zhú wú jù xì jiē fàng huā jié zi

是年,忽山中竹无巨细,皆放花结子。

jī mín cǎi zhī chōng mǐ ér shí zhēn yú jīng nuò

饥民采之,舂米而食,珍于粳糯。

qí zi cū yán sè hóng xiān yǔ jīn hóng jīng bù shū qí wèi yóu gèng xīn xiāng

其子粗,颜色红纤,与今红粳不殊,其味尤更馨香。

shù zhōu zhī mín jiē qiè lèi rù shān jiù shí zhī

数州之民,皆挈累入山,就食之。

zhì yú xī shān zhī nèi jū rén rú shì rén lì jí zhě jìng zhì dùn lǐn ér zhù zhī

至于溪山之内,居人如市,人力及者,竞置囤廪而贮之。

jiā yǒu xiàn liáng zhě bù shǎo zhě yòu qǔ yǔ hūn rú xuè ròu ér tóng shí zhě ǒu yuě

家有羡粮者不少者,又取与荤茹血肉而同食者,呕哕。

rú qí zhòng dú shí sǐ qí jiǔ

如其中毒,十死其九。

qí zhú zì cǐ qiān xī wàn gǔ bìng jiē lì kū

其竹,自此千蹊万谷,并皆立枯。

shí nián zhī hòu fù chǎn cǐ jūn

十年之后,复产此君。

kě wèi bǎi wàn yuán lú huó zhī yú zhēn yún zhī xià

可谓百万圆颅,活之于贞筠之下。

chū yù táng xián huà

(出《玉堂闲话》)

wǔ gǔ

五谷

yǔ dào

雨稻

xià yǔ shí tiān yù dào

夏禹时,天雨稻。

gǔ shī yún ān dé tiān yù dào sì wǒ tiān xià mín

古诗云:“安得天雨稻,饲我天下民。

chū shù yì jì

”(出《述异记》)

yǔ sù

雨粟

lǚ hòu sān nián qín zhōng tiān yù sù

吕后三年,秦中天雨粟。

chū shù yì jì

(出《述异记》)

yǔ mài

雨麦

hàn wǔ dì shí guǎng yáng xiàn yǔ mài

汉武帝时,广阳县雨麦。

yuán quē chū chù míng chāo běn zuò chū shù yì jì

(原缺出处,明抄本作出《述异记》)

diāo hú

雕葫

tài yè chí biān jiē shì diāo hú zǐ tuò lǜ jié pú cóng zhī lèi

太液池边,皆是雕葫紫萚、绿节蒲丛之类。

gū zhī yǒu mǐ zhě cháng ān rén wèi wéi diāo hú

菰之有米者,长安人谓为雕葫;

jiā lú zhī wèi jiě yè zhě wèi wéi zǐ tuò

葭芦之未解叶者,谓为紫萚;

gū zhī yǒu shǒu zhě wèi wéi lǜ jié

菰之有首者,谓为绿节。

qí jiān fú chú zi bù mǎn chōng jī

其间凫雏子,布满充积。

yòu duō zǐ guī lǜ biē

又多紫龟绿鳖。

chí biān duō píng shā shā shàng tí hú yú

池边多平沙,沙上鹈鹕鸆。

hóng yì dòng zhé chéng qún

鸿鶃,动辄成群。

chū xī jīng zá jì

(出《西京杂记》)

yǔ gǔ

雨谷

hàn xuān dì shí jiāng huái jī jǐn rén xiāng shí

汉宣帝时,江淮饥馑,人相食。

tiān yù gǔ sān rì

天雨谷三日。

xún wèi de zòu wáng gǔ èr qiān qǐng

寻魏地奏,亡谷二千顷。

chū shù yì jì

(出《述异记》)

yáo zhī sù

摇枝粟

xuān dì dì jié yuán nián lè làng zhī zhī yuán zuò zi jù míng chāo běn chén xiào běn gǎi dōng yǒu bèi bèi zì yuán quē jù shí yí jì bǔ míng zhī guó rén zhì gòng fāng wù

宣帝地节元年,乐浪之(“之”原作“子”,据明抄本、陈校本改)东,有背(“背”字原缺,据《拾遗记》补)明之国人至,贡方物。

yán qí xiāng tǔ zài fú sāng zhī dōng jiàn rì chū yú xī fāng

这人说他的国家在扶桑之东,看见太阳从西方升起。

qí guó hūn hūn héng kāi

其国昏昏恒开。

yi wǔ gǔ míng rì róng zé fāng sān qiān lǐ

宜五谷,名日融泽,方三千里。

wǔ gǔ jiē liáng shí zhě yán nián qīng fù yī lì

五谷皆良,食者延年,清腹一粒。

lì nián bù jī

历年不饥。

yǒu yáo zhī sù yán qí zhī zhǎng ér ruò wú fēng cháng yáo shí zhī yì suǐ

有摇枝粟,言其枝长而弱,无风常摇,食之益髓。

chū wáng zi nián shí yí jì

(出王子年《拾遗记》)

fèng guān sù

凤冠粟

fèng guān sù shì fèng niǎo zhī guān

凤冠粟,似凤鸟之冠。

shí zhě duō lì

食者多力。

yǒu yóu lóng sù zhī yè qū qǔ rú yóu lóng

有游龙粟,枝叶屈曲,如游龙。

yǒu qióng gāo sè bái rú yín

有琼膏,色白如银。

shí cǐ èr sù lìng rén gǔ qīng

食此二粟,令人骨轻。

chū wáng zi nián shí yí jì

(出王子年《拾遗记》)

rào míng dòu

绕明豆

rào míng dòu

绕明豆。

yán qí jīng ruò

言其茎弱。

zì xiāng yíng chán

自相萦缠。

yǒu xié jiàn dòu

有挟剑豆。

yán jiá xíng sì rén xié jiàn

言荚形似人挟剑。

ér héng xié shēng

而横斜生。

yǒu qīng lí dòu

有倾篱豆。

yán jiàn rì zé yè chuí fù de

言见日则叶垂覆地。

shí zhě bù lǎo bù jí

食者不老不疾。

chū wáng zi nián shí yí jì

(出王子年《拾遗记》)

yán jīng mài

延精麦

yán jīng mài yán yán shòu yì qì

延精麦,言延寿益气。

yǒu kūn hé mài tiáo chàng liù fǔ

有昆和麦,调畅六腑。

yǒu qīng xīn mài shí zhě tǐ qīng

有轻心麦,食者体轻。

yǒu chún hé mài miàn yǐ niàng jiǔ yī zuì lěi yuè shí zhī líng dōng bù hán

有淳和麦,面以酿酒,一醉累月,食之凌冬不寒。

yǒu hán lù mài lì zhōng yǒu lù gān rú yí

有含露麦,粝中有露,甘如饴。

chū wáng zi nián shí yí jì

(出王子年《拾遗记》)

zǐ chén má

紫沉麻

zǐ chén má qí shí bù fú

紫沉麻,其实不浮。

yǒu yún shuǐ má shí lěng ér guāng yi wèi yóu zé

有云水麻,实冷而光,宜为油泽。

yǒu guāng tōng má shí zhě xíng bù dài zhú zé jù shèng yě

有光通麻,食者行不待烛,则巨胜也。

shí zhī yán shòu hòu tiān ér sǐ

食之延寿,后天而死。

chū wáng zi nián shí yí jì

(出王子年《拾遗记》)

yǔ wǔ gǔ

雨五谷

wú huán wáng shí jīn líng yǔ wǔ gǔ yú pín mín jiā fù mín jiā zé bù yǔ

吴桓王时,金陵雨五谷于贫民家,富民家则不雨。

chū shù yì jì

(出《述异记》)

yě sù shí ké

野粟石壳

sòng gāo zǔ zǔ yuán zuò zōng jù míng chāo běn xǔ běn gǎi zhī chū dāng jìn mò jī jǐn zhī hòu

宋高祖(“祖”原作“宗”,据明抄本、许本改)之初,当晋末饥馑之后。

jì jí wèi ér jiāng biǎo èr qiān yú lǐ yě sù shēng yān

既即位,而江表二千余里,野粟生焉。

yòu huái nán zhū shān shí ké shēng shí shàng shēng ké yě

又淮南诸山石壳生,石上生壳也。

yuán ān yún shí ké yào míng suì zhī yóu xiǎo zhě shì yě

袁安云,石壳药名,穗之尤小者是也。

chū shù yì jì

(出《述异记》)

tiān yù shēng zhōng nán shān zhōng yè rú hé ér hòu

天芋,生终南山中,叶如荷而厚。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

què yù

雀芋

què yù zhuàng rú què tóu

雀芋,状如雀头。

zhì gàn de fǎn shī zhì shī chù fǎn gàn

置干地反湿,置湿处反干。

fēi niǎo chù zhī duò

飞鸟触之堕。

zǒu shòu yù zhī jiāng

走兽遇之僵。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

gān zhè

甘蔗

nán fāng shān yǒu gān zhè gān zhù èr yīn zhī lín

南方山有柑樜(“甘庶”二音)之林。

qí gāo bǎi zhàng wéi sān chǐ bā cùn

其高百丈,围三尺八寸。

cù jié duō zhī tián rú mì

促节多汁,甜如蜜。

zuò niè qí zhī lìng rén yǒng zé

作啮其汁,令人涌泽。

kě yǐ jié huí chóng

可以节蛔虫。

rén fù zhōng huí chóng qí zhuàng rú yǐn

人腹中蛔虫,其状如蚓。

cǐ xiāo gǔ chóng yě

此消谷虫也。

duō zé shāng rén shǎo zé gǔ bù xiāo

多则伤人,少则谷不消。

shì gān zhè néng miè duō yì shǎo

是甘蔗能灭多益少。

fán zhe yì rán

凡蔗亦然。

chū shén yì jīng

(出《神异经》)

chá chuǎn

茶荈

xù chá

叙茶

chá zhī míng qì yì zhòng

茶之名器益众。

jiàn nán yǒu méng dǐng shí huā huò xiǎo fāng huò sàn yá hào wèi dì yī

剑南有蒙顶石花,或小方,或散芽,号为第一;

hú zhōu yǒu gù zhǔ zhī zǐ sǔn dōng chuān shén quán chāng míng

湖州有顾渚之紫笋,东川神泉、昌明;

xiá zhōu yǒu bì jiàn míng yuè fāng ruǐ zhū yú liáo

硖州有碧涧、明月、芳蕊、茱萸簝;

fú zhōu yǒu fāng shān zhī shēng yá

福州有方山之生芽;

kuí zhōu yǒu xiāng shān

夔州有香山。

jiāng líng yǒu nán mù

江陵有楠木;

hú nán yǒu héng shān

湖南有衡山;

yuè zhōu yǒu yì hú zhī hán gāo

岳州有浥湖之含膏;

cháng zhōu yǒu yì xīng zǐ sǔn

常州有义兴紫笋;

wù zhōu yǒu lái bái

婺州有来白;

mù zhōu yǒu jiū kēng

睦州有鸠坑;

hóng zhōu yǒu xī shān bái lù

洪州有西山白露;

shòu zhōu yǒu huò shān huáng yá

寿州有霍山黄芽;

qí zhōu yǒu qí mén tuán huáng

蕲州有蕲门团黄。

fú liáng shāng gǔ bù zài yān

浮梁商贾不在焉。

chū guó shǐ bǔ

(出《国史补》)

huò shén míng

获神茗

shén yì jì yuē yú yáo rén yú máng rù shān cǎi míng yù yī dào shì qiān sān bǎi qīng yáng yǐn pù bù shuǐ

《神异记》曰,余姚人虞茫,入山采茗,遇一道士,牵三百青羊,饮瀑布水。

yuē wú dān qiū zi yě

曰:“吾丹丘子也。

wén zi shàn míng yǐn cháng sī huì

闻子善茗饮,常思惠。

shān zhōng yǒu dà míng kě yǐ xiāng gěi

山中有大茗,可以相给。

qí zǐ tā rì yǒu ōu yǐ zhī yú bì xiāng yí yě

祈子他日有瓯檥之余,必相遗也。

yīn lì chá cí

”因立茶祠。

hòu cháng yǔ rén wǎng shān huò dà míng yān

后常与人往山,获大茗焉。

chū gù zhǔ shān jì

(出《顾渚山记》)

xiǎng míng huò bào

飨茗获报

liú jìng shū yì yuàn yuē yǎn xiàn chén wù qī shǎo yǔ èr zi guǎ jū hǎo yǐn chá míng

刘敬叔《异苑》曰,剡县陈婺妻,少与二子寡居,好饮茶茗。

yǐ zhái zhōng yǒu gǔ zhǒng měi yǐn xiān zhé sì zhī

以宅中有古冢,每饮,先辄祀之。

èr zi huì zhī yuē zhǒng hé zhī

二子恚之曰:“冢何知?

tú yǐ láo sì

徒以劳祀。

yù jué qù zhī

”欲掘去之。

mǔ kǔ jìn ér zhǐ

母苦禁而止。

jí yè mǔ mèng yī rén yuē wú zhǐ cǐ zhǒng sān bǎi yú nián mǔ èr zi héng yù jiàn huǐ lài xiāng bǎo hù yòu xiǎng wú jiā míng suī quán rǎng xiǔ gǔ qǐ wàng yì sāng zhī bào

及夜,母梦一人曰:“吾止此冢三百余年,母二子恒欲见毁,赖相保护,又飨吾嘉茗,虽泉壤朽骨,岂忘翳桑之报?

jí xiǎo xiǎo yuán zuò bào

”及晓(“晓”原作“报”。

jù chén xiào běn gǎi yú tíng nèi huò qián shí wàn

据陈校本改),于庭内获钱十万。

shì jiǔ mái zhě wéi guàn xīn

似久埋者,唯贯新。

mǔ gào èr zi

母告二子。

èr zi cán zhī

二子惭之。

cóng shì dǎo lèi yù zhì

从是祷酹愈至。

chū gù zhǔ shān jì

(出《顾渚山记》)

xiāo shí chá

消食茶

táng yǒu rén shòu shū zhōu mù

唐有人授舒州牧。

lǐ dé yù wèi zhī yuē dào bǐ jùn rì tiān zhù fēng chá kě huì sān shù jiǎo

李德裕谓之曰,到彼郡日,天柱峰茶,可惠三数角。

qí rén xiàn zhī shù shí jīn

其人献之数十斤。

li bù shòu tuì huán

李不受,退还。

míng nián ba jùn

明年罢郡。

yòng yì jīng qiú huò shù jiǎo tóu zhī

用意精求,获数角,投之。

dé yù yuè zhī ér shòu

德裕悦之而受。

yuē cǐ chá kě yǐ xiāo jiǔ shí dú

曰:“此茶可以消酒食毒。

nǎi mìng pēng yī ōu wò yú ròu shí nèi yǐ yín hé bì zhī

”乃命烹一瓯,沃于肉食内,以银合闭之。

jié dàn kāi shì qí ròu yǐ huà wèi shuǐ yǐ

诘旦开视,其肉已化为水矣。

zhòng fú qí guǎng shi yě

众伏其广识也。

chū zhōng cháo gù shì

(出《中朝故事》)

✦ You read 卷四百一十二·草木七(五谷、茶、荈附)

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.