xiāng yào chá wú xiāng sān míng xiāng wǔ míng xiāng chén xiāng lóng nǎo xiāng ān xī xiāng yī mù wǔ xiāng hē lí lè bái dòu kòu
香药茶芜香三名香五名香沉香龙脑香安息香一木五香诃黎勒白豆蔻
pú qí xiāng wú shí zǐ zǐ fēi ā wèi bì bō hú jiāo ā bó cān shān shǔ má huáng jīng sān léng
穙齐香无石子紫馡阿魏荜拨胡椒阿勃参山薯麻黄荆三棱
fú ěr
服饵
fú sōng zhī ěr sōng ruǐ cì fú líng fú fú líng fú chāng pú fú guì ěr chǔ shí fú wǔ wèi zǐ shí shù
服松脂饵松蕊赐茯苓服茯苓服菖蒲服桂饵柠实服五味子食术
fú táo jiāo fú dì huáng fú yuǎn zhì fú tiān mén dōng yǐn jú tán shuǐ yǐn gān jú gǔ shuǐ shí huáng jīng
服桃胶服地黄服远志服天门冬饮菊潭水饮甘菊谷水食黄精
xiāng yào
香药
chá wú xiāng
茶芜香
yān zhāo wáng shí yǒu bō yì zhī guó gòng chá wú xiāng
燕昭王时,有波弋之国,贡茶芜香。
ruò fén zhuó yī mí yuè bù jué
若焚着衣,弥月不绝。
suǒ yù de tǔ shí jiē xiāng
所遇地,土石皆香。
jīng xiǔ mù fǔ cǎo jiē róng xiù
经朽木腐草皆荣秀。
yòng xūn kū gǔ zé jī ròu zài shēng
用薰枯骨,则肌肉再生。
chū dú yì zhì
(出《独异志》)
sān míng xiāng
三名香
hàn yōng zhòng zǐ jìn nán hǎi xiāng wù bài wèi fú yáng wèi shí rén wèi zhī xiāng wèi
汉雍仲子进南海香物,拜为涪阳尉,时人谓之香尉。
rì nán jùn yǒu xiāng shì shāng rén jiāo yì zhū xiāng chù
日南郡有香市,商人交易诸香处。
nán hǎi jùn yǒu cūn xiāng hù rì nán jùn yǒu qiān mǔ xiāng lín míng xiāng chū qí zhōng
南海郡有村香户,日南郡有千亩香林,名香出其中。
xiāng zhōu zài zhū yá jùn zhōu zhōng chū zhū yì xiāng wǎng wǎng bù zhī qí míng
香州在朱崖郡,洲中出诸异香,往往不知其名。
qiān nián sōng xiāng wén shí lǐ yì wèi zhī sān xiāng yě
千年松香闻十里,亦谓之三香也。
wǔ míng xiāng
五名香
jù kū zhōu zài xī hǎi zhōng
聚窟洲在西海中。
shēn wèi wèi yuán zuò lái jù míng chāo běn chén xiào běn gǎi zhōu shàng yǒu dà shù
申未(“未”原作“来”,据明抄本、陈校本改),洲上有大树。
yǔ fēng mù xiāng sì ér yè xiāng wén shù bǎi lǐ
与枫木相似,而叶香,闻数百里。
míng cǐ wèi fǎn hún shù
名此为返魂树。
kòu qí shù shù yì néng zì shēng
叩其树,树亦能自声。
shēng rú niú hǒu wén zhī zhě jiē xīn zhèn shén hài
声如牛吼,闻之者皆心振神骇。
fá qí gēn xīn yú yù fǔ zhōng zhǔ qǔ zhī gèng huǒ jiān zhī rú hēi yí kě lìng wán
伐其根心,于玉釜中煮取汁,更火煎之,如黑饴,可令丸。
míng yuē jīng jīng xiāng huò míng zhī wèi zhèn líng wán huò míng zhī wèi fǎn shēng xiāng huò míng zhī wéi rén niǎo jīng xiāng huò míng wéi què sǐ xiāng
名曰惊精香,或名之为振灵丸,或名之为返生香,或名之为人鸟精香,或名为却死香。
yī zhǒng wǔ míng
一种五名。
sī líng wù yě xiāng qì wén shù bǎi lǐ sǐ shī zài dì wén qì nǎi huó
斯灵物也,香气闻数百里,死尸在地,闻气乃活。
shí zhōu jì
(《十洲记》)
chén xiāng
沉香
táng tài zōng wèn gāo zhōu shǒu lǐng féng àng yún qīng zhái qù chén xiāng yuǎn jìn
唐太宗问高州首领冯盎云:“卿宅去沉香远近?
duì yuē zhái zuǒ yòu jí chū xiāng shù rán qí shēng zhě wú xiāng wéi xiǔ zhě shǐ xiāng yǐ
”对曰:“宅左右即出香树,然其生者无香,唯朽者始香矣。
chū guó shǐ yì zuǎn
”(出《国史异纂》)
lóng nǎo xiāng
龙脑香
lóng nǎo xiāng shù chū pó lì guó
龙脑香树,出婆利国。
pó lì hū wèi gè bù pó lǜ
婆利呼为个不婆律。
yì chū bō sī guó
亦出波斯国。
shù gāo bā jiǔ zhàng dà kě liù qī wéi
树高八九丈,大可六七围。
yè yuán ér bèi bái wú huā shí
叶圆而背白,无花实。
qí shù yǒu féi yǒu shòu shòu zhě chū pó lǜ gāo
其树有肥有瘦,瘦者出婆律膏。
xiāng zài mù xīn zhōng duàn qí shù pī qǔ zhī gāo yú shù duān liú chū zhuó shù zuò kǎn ér chéng zhī
香在木心,中断其树,劈取之,膏于树端流出,斫树作坎而承之。
rù yào yòng bié yǒu fǎ
入药用,别有法。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
ān xī xiāng
安息香
ān xī xiāng shù chū bō sī guó
安息香树,出波斯国。
bō sī hū wèi bì xié
波斯呼为辟邪。
shù cháng sān dà pí sè huáng hēi
树长三大,皮色黄黑。
yè yǒu sì jiǎo jīng hán bù diāo
叶有四角,经寒不凋。
èr yuè kāi huā huáng sè xīn wēi bì
二月开花,黄色,心微碧。
bù jié shí
不结实。
kè qí yè ér qí jiāo rú yí míng ān xī xiāng
刻其叶而其胶如饴,名安息香。
liù qī yuè jiān níng nǎi qǔ zhī
六七月坚凝,乃取之。
shāo zhī tōng shén míng pì zhòng wù
烧之通神明,辟众恶。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
yī mù wǔ xiāng
一木五香
yī mù wǔ xiāng gēn jīng tán jié chén huā jī shé yè huò jiāo xūn lù
一木五香:根旍檀,节沉,花鸡舌,叶藿,胶薰陆。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
hē lí lè
诃黎勒
gāo xiān zhī fá dà shí de hē lí lè zhǎng wǔ liù cùn
高仙芝伐大食,得诃黎勒,长五六寸。
chū zhì mǒ dù zhōng biàn jué fù tòng yīn kuài lì shí yú xíng
起初放在怀中,便觉得肚子疼,于是一连大便十几次稀屎。
chū wèi hē lí lè wèi suì yīn yù qì zhī
初谓诃黎勒为祟,因欲弃之。
yǐ wèn dà shí zhǎng lǎo zhǎng lǎo yún cǐ wù rén dài yī qiè bìng xiāo lì zhě chū è wù ěr
以问大食长老,长老云,此物人带,一切病消,痢者出恶物耳。
xiān zhī shén bǎo xī zhī
仙芝甚宝惜之。
tiān bǎo mò bèi zhū suì shī suǒ zài
天宝末被诛,遂失所在。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
bái dòu kòu
白豆蔻
bái dòu kòu chū jiā gǔ luō guó hū wèi duō gǔ
白豆蔻,出加古罗国,呼为多骨。
xíng rú bā jiāo
形如芭蕉。
yè shì dù ruò zhǎng bā jiǔ chǐ dōng xià bù diāo
叶似杜若,长八九尺,冬夏不凋。
huā qiǎn huáng sè
花浅黄色。
zi zuò duo rú pú táo
子作朵,如蒲萄。
qí zi chū chū wēi qīng shú zé biàn bái
其子初出,微青,熟则变白。
qī yuè cǎi
七月采。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
pú qí xiāng
穙齐香
pú qí xiāng chū bō sī guó fú lín hū wèi dǐng bó lí tuō
穙齐香,出波斯国,佛林呼为顶勃梨咃。
zhǎng yī zhàng wéi yī chǐ xǔ
长一丈,围一尺许。
pí qīng sè báo ér jí guāng jìng
皮青色,薄而极光净。
yè shì ā wèi měi sān yè shēng yú tiáo duān
叶似阿魏,每三叶生于条端。
wú huā shí
无花实。
xī yù rén cháng bā yuè fá zhī
西域人常八月伐之。
zhì là yuè gèng chōu xīn tiáo jí zī mào ruò bù jiǎn chú kū sǐ
致腊月,更抽新条,极滋茂,若不剪除,枯死。
qī yuè duàn qí zhī yǒu huáng zhī qí zhuàng rú mì
七月断其枝,有黄汁,其状如蜜。
wēi yǒu xiāng qì
微有香气。
rù fǒu liáo bǎi bìng
入缶,疗百病。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
wú shí zǐ
无石子
wú shí zǐ chū bō sī guó
无石子,出波斯国。
bō sī hū wèi mó zéi
波斯呼为摩贼。
shù zhǎng liù qī zhàng wéi bā jiǔ chǐ
树长六七丈,围八九尺。
yè rú táo yè ér zhǎng
叶如桃叶而长。
sān yuè kāi huā bái sè huā xīn wēi hóng
三月开花,白色,花心微红。
zi yuán rú dàn wán chū qīng shú nǎi huáng bái
子圆如弹丸,初青,熟乃黄白。
chóng shí chéng kǒng zhě zhèng shú
虫食成孔者正熟。
pí wú kǒng zhě rù yào yòng
皮无孔者,入药用。
qí shù yì nián shēng wú shí zǐ yì nián shēng bá lǚ zi
其树一年生无石子,一年生跋屡子。
dà rú zhǐ cháng sān cùn shàng yǒu ké
大如指,长三寸,上有壳。
zhōng rén rú lì huáng kě dàn
中仁如栗黄,可啖。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
zǐ fēi
紫馡
zǐ fēi shù chū zhēn là guó
紫馡树,出真腊国。
zhēn là hū wèi lēi qiā
真腊呼为勒佉。
yì chū bō sī guó
亦出波斯国。
shù zhǎng yī zhàng zhī tiáo yù mào
树长一丈,枝条郁茂。
yè shì jú jīng dōng bù diāo
叶似桔,经冬不凋。
sān yuè kāi huā bái sè bù jié zi
三月开花,白色,不结子。
tiān dà wù lù jí yǔ zhān qí shù zhī tiáo jí chū zǐ fēi
天大雾露及雨,沾其树枝条,即出紫馡。
bō sī guó shǐ wū hǎi jí shā lì shēn suǒ shuō bìng tóng
波斯国使乌海及沙利深,所说并同。
zhēn là guó shǐ zhé chōng dū wèi shā shā yuán zuò shè jù míng chāo běn gǎi mén tuó shā ní bá tuó yán yǐ yùn tǔ yú shù zuò kē yǐ rǎng de yǔ lù níng jié ér chéng zǐ fēi
真腊国使折冲都尉沙(“沙”原作“涉”,据明抄本改)门陀沙尼拔陀,言蚁运土于树作窠,蚁壤得雨露凝结,而成紫馡。
kūn lún guó zhě shàn bō sī guó zhě cì zhī
昆仑国者善,波斯国者次之。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
ā wèi
阿魏
ā wèi chū qié dū nà guó jí běi tiān zhú yě
阿魏,出伽阇那国,即北天竺也。
qié dū nà hū wèi xíng yú
伽阇那呼为形虞。
yì chū bō sī guó
亦出波斯国。
bō sī hū wèi ā yú jié
波斯呼为阿虞截。
shù zhǎng bā jiǔ zhàng pí qīng huáng
树长八九丈,皮青黄。
sān yuè shēng yè xíng sì shǔ ěr
三月生叶,形似鼠耳。
wú huā shí
无花实。
duàn qí zhī zhī chū rú yí jiǔ nǎi jiān níng
断其枝,汁出如饴,久乃坚凝。
fú lín guó sēng biàn suǒ shuō tóng
佛林国僧变,所说同。
mó qié tuó guó sēng tí pó yán qǔ qí zhī hé mǐ dòu xiè hé chéng ā wèi
摩伽陀国僧提婆,言取其汁和米豆屑,合成阿魏。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
bì bō
荜拨
bì bō chū mó qié tuó guó hū wèi bì bō lí
荜拨,出摩伽陀国,呼为荜拨梨。
fú lín guó hū wèi ā lí hē tuō
佛林国呼为阿梨诃咃。
miáo cháng sān sì chǐ jīng xì rú zhù yè shì jí yè zi shì sāng shèn
苗长三四尺,茎细如箸,叶似蕺叶,子似桑椹。
bā yuè cǎi
八月采。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
hú jiāo
胡椒
hú jiāo chū mó qié tuó guó hū wèi mèi lǚ zhī
胡椒,出摩伽陀国,呼为昧履支。
qí miáo màn shēng jīng jí róu ruò
其苗蔓生,茎极柔弱。
yè zhǎng cùn bàn yǒu xì tiáo yǔ xié qí
叶长寸半,有细条,与叶齐。
tiáo shàng jié zǐ liǎng liǎng xiāng duì
子实是两两相对的。
qí yè chen kāi mù hé hé zé guǒ qí zi yú xié zhōng
其叶晨开暮合,合则裹其子于叶中。
zi xíng sì hàn jiāo zhì fāng là
子形似汉椒,至芳辣。
liù yuè cǎi
六月采。
jīn zuò hú pán ròu shí jiē yòng zhī
今作胡盘肉食,皆用之。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
ā bó cān
阿勃参
ā bó cān chū fú lín guó
阿勃参,出佛林国。
zhǎng yī zhàng yú
长一丈余。
pí sè qīng bái
皮色青白。
yè xì liǎng liǎng xiāng duì
叶细,两两相对。
huā shì mán jing zhèng huáng
花似蔓菁,正黄。
zi shì hú jiāo chì sè
子似胡椒,赤色。
zhuó qí zhī zhī rú yóu yǐ tu xuǎn jiè wú bù chōu
斫其枝,汁如油,以涂癣疥,无不瘳。
qí yóu jí guì jià zhòng yú jīn
其油极贵,价重于金。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
shān shǔ
山薯
xī mù xiàn lǐ duō shān shǔ
他们叫它多骨。
běn cǎo yún nán shān zhī yīn yuē shǔ yù xiāo rè xià qì bǔ wǔ zàng
《本草》云,南山之阴曰署预,消热下气,补五脏。
chū nán yuè zhì
(出《南越志》)
má huáng
麻黄
má huáng jīng duān kāi huā
麻黄,茎端开花。
huā xiǎo ér huáng cù shēng
花小而黄,簇生。
zi rú fù pén kě shí
子如覆盆,可食。
zhì dōng kū sǐ rú cǎo jí chūn què qīng
至冬枯死,如草,及春却青。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
jīng sān léng
荆三棱
táng hé dōng péi tóng fù huàn fù tòng shù nián bù kě rěn
唐河东裴同父,患腹痛数年,不可忍。
zhǔ qí zǐ yuē wú sǐ hòu bì chū wú bìng
嘱其子曰:“吾死后,必出吾病。
zi cóng zhī
”子从之。
chū dé yī wù dà rú lù tiáo pú
出得一物,大如鹿条脯。
xuán zhī jiǔ gàn
悬之久干。
yǒu kè qiè zhī qí jiān rú gǔ xuē zhī wén cǎi huàn fā
有客窃之,其坚如骨,削之,文彩焕发。
suì yǐ wéi dāo bà zi pèi zhī
遂以为刀把子,佩之。
zài lù fàng mǎ chōu dāo zi gē sān léng cǎo zuò qí shàng bǎ jǐn xiāo chéng shuǐ
在路放马,抽刀子割三棱草,坐其上,把尽消成水。
kè guài zhī huí yǐ wèn tóng
客怪之,回以问同。
tóng qì jù yán zhī
同泣,具言之。
hòu bìng zhuàng tóng zhě fú sān léng cǎo zhī duō yàn
后病状同者,服三棱草汁多验。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
fú ěr
服饵
fú sōng zhī
服松脂
shàng dǎng yǒu zhào jù zhě bìng lài lì nián zhòng zhì zhī bù yù
上党有赵瞿者,病癞历年,众治之不愈。
chuí sǐ huò yún bù rú jí huó liú qì zhī fǒu zé hòu zǐ sūn zhuǎn xiāng zhù yì
垂死,或云,不如及活流弃之,否则后子孙转相注易。
qí jiā nǎi wèi jī liáng ér sòng zhī zhì shān xué zhōng jù jū xué zhōng
其家乃为赍粮而送之,置山穴中,瞿居穴中。
zì yuàn bù xìng
自怨不幸。
zhòu yè bēi tàn tì qì jīng rì
昼夜悲叹,涕泣经日。
yǒu xiān rén xíng guò xué kǒu ér āi zhī jù wèn xùn yān
有仙人行过穴口而哀之,具问讯焉。
jù zhī qí yì rén nǎi kòu tóu zì chén qǐ āi yú xiān rén
瞿知其异人,乃叩头自陈,乞哀于仙人。
yǐ náng yào cì zhī jiào qí fú fǎ
以囊药赐之,教其服法。
jù fú zhī bǎi xǔ rì yù chuāng yán sè fēng yuè jī fū yù zé
瞿服之百许日,愈疮,颜色丰悦,肌肤玉泽。
xiān rén yòu guò shì zhī jù xiè shòu gēng shēng huó zhī ēn qǐ gài qí fāng
仙人又过视之,瞿谢受更生活之恩,乞丐其方。
xiān rén gào zhī yún cǐ shì sōng zhī ěr cǐ shān zhōng gēng duō cǐ wù rǔ liàn zhī fú kě yǐ cháng shēng bū sǐ
仙人告之云,此是松脂耳,此山中更多此物,汝炼之服,可以长生不死。
jù nǎi guī
瞿乃归。
jiā rén chū wèi zhī guǐ yě shén jīng è
家人初谓之鬼也,甚惊愕。
suì jù yán zhuàng
遂具言状。
hòu fú sōng zhī bù chè shēn tǐ zhuǎn qīng qì lì bǎi bèi dēng gāo yuè xiǎn zhōng rì bù juàn
后服松脂不撤,身体转轻,气力百倍,登高越险,终日不倦。
nián bǎi qī shí suì chǐ bù duò fā bù bái
年百七十岁,齿不堕,发不白。
yè wò hū jiàn wū jiān yǒu guāng dà rú jìng zhě
夜卧,忽见屋间有光,大如镜者。
yǐ wèn zuǒ yòu jiē yún bú jiàn
以问左右,皆云不见。
jiǔ ér jiàn dà yī shì jǐn míng rú zhòu rì
久而渐大,一室尽明,如昼日。
yòu yè jiàn miàn shàng yǒu cǎi nǚ èr rén zhǎng èr sān cùn miàn mù jiē jù dàn wèi xiǎo ěr
又夜见面上有婇女二人,长二三寸,面目皆具,但为小耳。
yóu xì qí kǒu bí zhī jiān
游戏其口鼻之间。
rú shì qiě yī nián
如是且一年。
cǐ nǚ shāo zhǎng rú dà rén zài cè
此女稍长如大人,在侧。
yòu cháng wén qín sè zhī yīn xīn rán dú xiào
又常闻琴瑟之音,欣然独笑。
zài rén jiān èr bǎi xǔ nián sè rú shǎo tóng
在人间二百许年,色如少童。
nǎi bào dú rù shān qù
乃抱犊入山去。
bì dì xiān yě
他一定是个地仙。
qí jiān wén jù fú sōng zhī rú cǐ yú shì jìng fú
其间闻瞿服松脂如此,于是竞服。
qí duō lì zhě nǎi chē yùn lǘ fù shì jī zhī yíng shì
其多力者,乃车运驴负,誓积之盈室。
fú zhī yuǎn zhě bù guò yī yuè wèi jué yǒu dà yì zhé zhǐ
服之远者,不过一月,未觉有大益,辄止。
yǒu zhì zhě nán de rú shì yě
有志者难得如是也。
chū bào pǔ zǐ
(出《抱朴子》)
ěr sōng ruǐ
饵松蕊
dùn jiǎ jīng yún shā tǔ zhī fú yún yáng zhī xū kě yǐ yǐn jū
《遁甲经》云:“沙土之福,云阳之墟,可以隐居。
yún yáng shì gǔ zhī xiān rén
”云阳氏,古之仙人。
fāng jì yuē nán yuè bǎi lǐ yǒu fú de sōng gāo yī qiān chǐ wéi jí shù xún ér ruǐ gān xiān rén kě ěr
《方记》曰:“南岳百里有福地,松高一千尺,围即数寻,而蕊甘,仙人可饵。
xiāng chuán fú shí liàn xíng zhī rén cǎi cǐ sōng gāo ér fú bù kǔ sè
”相传服食炼行之人,采此松膏而服,不苦涩。
yǔ zhū chǔ sōng bié
与诸处松别。
chū shí dào jì
(出《十道记》)
cì fú líng
赐茯苓
shěn yuē xiè shǐ ān wáng cì fú líng
沈约谢始安王赐茯苓。
yī zhī zhòng yī shí èr jīn bā liǎng
一枝重一十二斤八两。
yǒu biǎo
有表。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
fú fú líng
服茯苓
rèn zǐ jì fú fú líng shí bā nián xiān rén yù nǚ wǎng cóng zhī
任子季,服茯苓十八年,仙人玉女往从之。
néng yǐn néng zhāng bù fù shí gǔ zhì bān jiē miè miàn tǐ yù guāng
能隐能彰,不复食谷,炙瘢皆灭,面体玉光。
chū bào pǔ zǐ
(出《抱朴子》)
fú chāng pú
服菖蒲
hán zhòng fú chāng pú shí sān nián shēn shēng máo
韩众,服菖蒲十三年,身生毛。
rì shì shū wàn yán jiē sòng zhī
日视书万言,皆诵之。
dōng tǎn bù hán
冬袒不寒。
yòu chāng pú xū shēng de shí shàng yī cùn jiǔ jié yǐ shàng zǐ huā zhě yóu shàn
又菖蒲须生得石上,一寸九节已上,紫花者尤善。
chū bào pǔ zǐ
(出《抱朴子》)
fú guì
服桂
zhào tā zi fú guì èr shí yī nián máo shēng rì xíng wǔ bǎi lǐ lì jǔ qiān jīn
赵他子,服桂二十一年,毛生,日行五百里,力举千斤。
chū bào pǔ zǐ
(出《抱朴子》)
ěr chǔ shí chǔ yǔ chǔ tóng
饵柠实(柠与楮同)
chǔ mù shí zhī chì zhě ěr zhī yī nián lǎo zhě hái shǎo lìng rén chè shí jiàn guǐ
柠木实之赤者,饵之一年,老者还少,令人彻食见鬼。
xī dào shì liáng qǐng nián qī shí nǎi fú zhī zhuǎn gèng shǎo
昔道士梁顷,年七十,乃服之,转更少。
nián zhì bǎi sì shí suì néng yè shū zǒu jí bēn mǎ
年至百四十岁,能夜书,走及奔马。
rù qīng lóng shān qù
入青龙山去。
chū bào pǔ zǐ
(出《抱朴子》)
fú wǔ wèi zǐ
服五味子
yí mén zǐ shí fú wǔ wèi zǐ liù shí nián sè rú yù nǚ rù shuǐ bù zhān rù huǒ bù zhuó
移门子,食服五味子六十年,色如玉女,入水不沾,入火不灼。
chū bào pǔ zǐ
(出《抱朴子》)
shí shù
食术
nán yáng wén shì shuō qí xiān zǔ hàn mò dà luàn táo hú shān zhōng jī kùn yù sǐ yǒu yī rén jiào zhī shí shù yún suì bù jī
南阳文氏说,其先祖汉末大乱,逃壶山中,饥困欲死,有一人教之食术,云遂不饥。
shí nián nǎi lái huán xiāng lǐ yán sè gèng shǎo qì lì shèng gù
十年乃来还乡里,颜色更少,气力胜故。
zì shuō zài shān zhōng shí shēn qīng yù tiào dēng gāo lǚ xiǎn lì rì bù juàn xíng bīng xuě zhōng liǎo bù zhī hán
自说在山中时,身轻欲跳,登高履险,历日不倦,行冰雪中,了不知寒。
cháng jiàn yī gāo yán shàng yǒu shù rén duì bó xì zhě yǒu dú shū zhě fǔ ér shì zhī wén shì yīn wén qí xiāng wèn
常见一高岩上,有数人对博戏者,有读书者,俯而视之,文氏因闻其相问。
yán cǐ zi kě hū shàng fǒu
言:“此子可呼上否?
qí yī rén dá wèi kě yě
”其一人答:“未可也。
lín zi míng fú shù shí yī nián ěr zhǎng wǔ cùn shēn qīng rú fēi néng chāo yú yuān gǔ èr zhàng xǔ
”林子明服术十一年,耳长五寸,身轻如飞,能超逾渊谷二丈许。
chū bào pǔ zǐ
(出《抱朴子》)
fú táo jiāo
服桃胶
táo jiāo yǐ sāng mù huī zì fú zhī bǎi bìng yù
桃胶,以桑木灰渍,服之,百病愈。
jiǔ jiǔ shēn yǒu guāng zài huì yè zhī de rú yuè chū yě
久久身有光,在晦夜之地,如月出也。
duō fú zhī zé kě yǐ duàn gǔ yǐ
多服之,则可以断谷矣。
chū bào pǔ zǐ
(出《抱朴子》)
fú dì huáng
服地黄
chu zi fú dì huáng bā nián yè shì yǒu guāng shǒu shàng chē nǔ
楚子,服地黄八年,夜视有光,手上车弩。
chū bào pǔ zǐ
(出《抱朴子》)
fú yuǎn zhì
服远志
líng yáng zi zhòng fú yuǎn zhì èr shí nián yǒu zi èr shí qī rén
陵阳子仲,服远志二十年,有子二十七人。
kāi shū suǒ shì bù wàng
开书所视不忘。
chū bào pǔ zǐ
(出《抱朴子》)
fú tiān mén dōng
服天门冬
dù zi wēi fú tiān mén dōng bā shí nián qiè yǒu zi bǎi sì shí rén
杜子微,服天门冬八十年,妾有子百四十人。
rì xíng sān bǎi lǐ
日行三百里。
chū bào pǔ zǐ
(出《抱朴子》)
yǐn jú tán shuǐ
饮菊潭水
jīng zhōu jú tán qí yuán páng fāng jú bèi yá yù qí zī yè jí gān
荆州菊潭,其源旁,芳菊被涯澳,其滋液极甘。
shēn gǔ zhōng yǒu sān shí yú jiā bù dé chuān jǐng yǎng yǐn cǐ shuǐ
深谷中有三十余家,不得穿井,仰饮此水。
shàng shòu èr sān bǎi zhōng shòu bǎi yú qí qī shí bā shí yóu yǐ wéi yāo
上寿二三百,中寿百余,其七十八十,犹以为夭。
jú néng qīng shēn yì qì lìng rén jiǔ shòu yǒu zhēng
菊能轻身益气,令人久寿,有征。
chū shí zhōu jì
(出《十洲记》)
yǐn gān jú gǔ shuǐ
饮甘菊谷水
nán yáng lì xiàn shān zhōng yǒu gān gǔ shuǐ
南阳郦县山中,有甘谷水。
suǒ yǐ gān zhě gǔ shàng zuǒ yòu jiē shēng gān jú jú huā duò qí zhōng lì shì mí jiǔ gù shuǐ wèi wèi biàn
所以甘者,谷上左右皆生甘菊,菊花堕其中,历世弥久,故水味为变。
qí lín cǐ gǔ zhōng jū mín jiē bù chuān jǐng xī yǐn gān gǔ shuǐ
其临此谷中居民皆不穿井,悉饮甘谷水。
yǐn zhě wú bù kǎo shòu gāo zhě bǎi sì wǔ shí suì xià zhě bù shī bā jiǔ shí wú yāo nián rén
饮者无不考寿,高者百四五十岁,下者不失八九十,无夭年人。
de cǐ jú lì yě
得此菊力也。
gù sī kōng wáng chàng tài wèi liú kuān tài fù biǎo wěi jiē wèi nán yáng tài shǒu měi dào guān cháng shǐ lì xiàn yuè sòng gān gǔ shuǐ sì shí hú yǐ wéi yǐn shí
故司空王畅、太尉刘宽、太傅表隗,皆为南阳太守,每到官,常使郦县月送甘谷水四十斛,以为饮食。
cǐ zhū gōng duō huàn fēng bì jí xuàn mào jiē de yù
此诸公多患风痹及眩冒,皆得愈。
dàn bù néng dà de qí yì
但不能大得其益。
rú gān gǔ shàng jū mín xiǎo shēng biàn yǐn shí cǐ shuǐ zhě ěr
如甘谷上居民,小生便饮食此水者耳。
yòu jú huā yǔ yì huā xiāng shì zhí yǐ gān kǔ bié zhī ěr
又菊花与薏花相似,直以甘苦别之耳。
jú gān ér yì kǔ
菊甘而薏苦。
yàn yán suǒ wèi kǔ rú yì yě
谚言所谓“苦如薏”也。
jīn suǒ zài yǒu gòng jú dàn wèi shǎo ěr
今所在有贡菊,但为少耳。
lǜ duō shēng yú shuǐ cè yě
率多生于水侧也。
gōu shì shān yǔ lì xiàn zuì duō
缑氏山与郦县最多。
xiān fāng suǒ wèi bái jīng gēng shēng zhōu yíng jiē yī jú ér gēn jīng huā shí yì míng
仙方所谓“白精、更生、周盈”,皆一菊,而根茎花实异名。
qí shuō shén měi
其说甚美。
ér jìn lái fú zhī zhě lüè wú xiào zhèng yóu bù dé zhēn jú yě
而近来服之者略无效,正由不得真菊也。
fu gān jú gǔ shuǐ nán fāng qì wèi yì wèi zú yán ér qí shàng jū mín yǐ yán nián kuàng de fú hǎo yào ān dé wú yì hu
夫甘菊谷水,南方气味,亦未足言,而其上居民以延年,况得服好药,安得无益乎?
chū bào pǔ zǐ
(出《抱朴子》)
shí huáng jīng
食黄精
lín chuān yǒu shì rén nüè yù qí suǒ shǐ bì
临川有士人,虐遇其所使婢。
bì bù kān qí dú nǎi táo rù shān zhōng
婢不堪其毒,乃逃入山中。
jiǔ zhī liáng jǐn jī shén
久之粮尽,饥甚。
zuò shuǐ biān jiàn yě cǎo zhī yè kě ài jí bá qǔ zhuó shuǐ zhōng lián gēn shí zhī shén měi
坐水边,见野草枝叶可爱,即拔取,濯水中,连根食之,甚美。
zì shì héng shí jiǔ zhī suì bù jī ér gèng qīng jiàn
自是恒食,久之遂不饥,而更轻健。
yè xi dà shù xià wén cǎo zhōng shòu zǒu yǐ wéi hǔ ér jù yīn niàn de shàng shù shāo nǎi jiā yě
夜息大树下,闻草中兽走,以为虎而惧,因念得上树梢乃佳也。
zhèng ěr niàn zhī ér shēn yǐ zài shù shāo yǐ
正尔念之,而身已在树梢矣。
jí xiǎo yòu niàn dāng xià píng dì yòu chuā rán ér xià
及晓,又念当下平地,又歘然而下。
zì shì yì yǒu suǒ zhī shēn jí piāo rán ér qù
自是意有所之,身即飘然而去。
huò zì yī fēng zhī yī fēng dǐng ruò fēi niǎo yān
或自一峰之一峰顶,若飞鸟焉。
shù suì qí jiā rén fá xīn jiàn zhī yǐ gào qí zhǔ shǐ bǔ zhī
数岁,其家人伐薪见之,以告其主,使捕之。
bù dé
不得。
yī rì yù qí zài jué bì xià jí yǐ xì shéng sān miàn wéi zhī
一日,遇其在绝壁下,即以细绳三面围之。
é téng shàng shān dǐng qí zhǔ yì hài yì bì yù zhì zhī
俄腾上山顶,其主益骇异,必欲致之。
huò yuē cǐ bì yě ān yǒu xiān gǔ
或曰:“此婢也,安有仙骨?
bù guò de líng yào ěr zhī ěr
不过得灵药饵之尔。
shì yǐ shèng zhuàn duō qí wǔ wèi lìng shén xiāng měi zhí qí wǎng lái zhī lù guān qí shí zhī fǒu
试以盛馔,多其五味,令甚香美,值其往来之路,观其食之否?
rú qí yán guǒ lái jiù shí
”如其言,果来就食。
shí qì bù fù néng yuǎn qù suì wèi suǒ qín jù shù qí gù
食讫,不复能远去,遂为所擒,具述其故。
wèn qí suǒ shí cǎo zhī xíng jí huáng jīng yě
问其所食草之形,即黄精也。
fù shǐ zhī suì bù néng de
复使之,遂不能得。
qí bì shù nián yì zú
其婢数年亦卒。
chū jī shén lù
(出《稽神录》)