太平广记 · 吕文仲 · Chapter 425 of 501

卷四百二十四·龙七

PinyinModern Translation
Size

yán fú lóng wú shān rén bái jiāng jūn wēn ǎo liǔ zi huá bān shí zhāng gōng dòng wǔ tái shān chí zhāng lǎo fèi jī shī

阎浮龙吴山人白将军温媪柳子华斑石张公洞五台山池张老费鸡师

fén shuǐ lǎo mǔ li xuān méng yáng jiǎo yán jǐng lóng yǐn hào

汾水老姥李宣蒙阳湫盐井龙尹皓

yán fú lóng

阎浮龙

lóng zài yán fú tí zhě wǔ shí qī yì

龙在阎浮提者五十七亿。

lóng yú dí zhì ní bù jiàng zhuó shuǐ

龙于翟陁尼不降浊水。

xī zhōu rén shí zhuó zé yāo

西洲人食浊则夭。

dān yuè rén è lěng fēng lóng bù fā lěng

单越人恶冷风,龙不发冷。

yú fú zī tí zhōu bù zuò léi shēng bù qǐ diàn guāng

于弗姿提洲,不作雷声,不起电光。

dōng zhōu è zhī yě

东洲恶之也。

qí léi shēng dōu shuài tiān zuò gē sòng yīn yán fú tí zuò hǎi cháo yīn

其雷声,兜率天作歌颂音,阎浮提作海潮音。

qí yǔ dōu shuài tiān shàng yǔ mó ní huò shì chéng yǔ měi shàn

其雨,兜率天上雨摩尼,获世城雨美膳。

hǎi zhōng zhù yǔ bù jué rú lián

海中注雨不绝如连。

ā xiū zhōng yǔ luō qiū fú yǒu yáng zá zǔ sān ā xiū zhōng yǔ luō qiū fú jù zuò ā xiū luó zhōng yǔ bīng zhàng cǐ yǒu dào é yán fú tí zhōng yǔ qīng fú shuǐ

阿修中雨罗丘伏,(《酉阳杂俎》三“阿修中雨罗丘伏”句作“阿修罗中雨兵仗”,此有倒讹)阎浮提中雨清浮水。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

wú shān rén

吴山人

lǒng zhōu wú shān xiàn yǒu yī rén chéng bái mǎ yè xíng fán xiàn rén jiē mèng zhī

陇州吴山县,有一人乘白马夜行,凡县人皆梦之。

yǔ yuē wǒ yù yí jū zàn jiǎ ěr niú

语曰:“我欲移居,暂假尔牛。

yán qì jí guò

”言讫即过。

qí xī shù bǎi jiā niú jí míng jiē bèi tǐ hàn liú rú shuǐ

其夕,数百家牛,及明,皆被体汗流如水。

yú xiàn nán shān qū chū yī jiǎo fāng yuán bǎi yú bù

于县南山曲出一湫,方圆百余步。

lǐ rén yǐ cǐ jiǎo yīn niú ér qiān wèi zhī tè niú jiǎo yě

里人以此湫因牛而迁,谓之“特牛湫”也。

chū dú yì zhì

(出《独异志》)

bái jiāng jūn

白将军

sēng yuán kě yán jìn chuán yǒu bái jiāng jūn zhě cháng yú qǔ jiāng xiǎn mǎ mǎ hū tiào chū jīng zǒu

僧元可言,近传有白将军者尝于曲江洗马,马忽跳出惊走。

qián zú yǒu wù sè bái rú yī dài yíng rào shù zā jù lìng jiě zhī

前足有物,色白如衣带,萦绕数匝,遽令解之。

xuè liú shù shēng

血流数升。

bái yì zhī suì fēng zhǐ tiè zhōng cáng yú yī xiāng

白异之,遂封纸帖中,藏于衣箱。

yī rì sòng kè zhì chǎn shuǐ chū shì zhū kè

一日,送客至浐水,出示诸客。

kè yuē hé yǐ shuǐ shì zhī

客曰:“盍以水试之?

bái yǐ jiàn huà de chéng qiào zhì chóng yú zhōng wò guàn qí shàng

”白以剑划地成窍,置虫于中,沃盥其上。

shǎo qǐng chóng rú ér zhǎng qiào zhōng quán yǒng

少顷,虫蠕而长,窍中泉涌。

shū hū zì pán ruò yī xí yǒu hēi qì rú xiāng yān jìng chū yán wài

倏忽自盘若一席,有黑气如香烟,径出檐外。

zhòng jù yuē bì lóng yě

众惧曰:“必龙也。

suì jí guī

”遂急归。

wèi shù lǐ fēng yǔ zhòu zhì dà zhèn shù shēng

未数里,风雨骤至,大震数声。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

wēn ǎo

温媪

wēn ǎo zhě jí kāng zhōu yuè chéng xiàn shuāng fù yě jī bù wèi yè

温媪者,即康州悦城县孀妇也,绩布为业。

cháng yú yě àn shí cài jiàn shā cǎo zhōng yǒu wǔ luǎn suì shōu guī zhì jì kuāng zhōng

尝于野岸拾菜,见沙草中有五卵,遂收归,置绩筐中。

bù shù rì hū jiàn wǔ xiǎo shé ké yī bān sì qīng

不数日,忽见五小蛇,壳一斑四青。

suì sòng yú jiāng cì gù wú yì wàng bào yě

遂送于江次,固无意望报也。

ǎo cháng zhuó huàn yú jiāng biān

媪常濯浣于江边。

hū yī rì jiàn yú zài shuǐ tiào yuè xì yú ǎo qián

忽一日,见鱼在水跳跃,戏于媪前。

zì ěr wèi cháng jiàn yǒu zhī zhě

自尔为常,渐有知者。

xiāng lǐ xián wèi lóng zhī mǔ jìng ér shì zhī huò xún yǐ zāi fú

乡里咸为龙之母,敬而事之,或询以灾福。

yì yán duō zhēng yīng

亦言多征应。

zì shì ǎo yì jiàn fēng zú

自是媪亦渐丰足。

cháo tíng zhī zhī qiǎn shǐ zhēng rù jīng shī

朝廷知之,遣使征入京师。

zhì quán yì lǐng yǒu jí què fǎn yuè chéng ér zú

至全义岭,有疾,却返悦城而卒。

xiāng lǐ gòng zàng zhī jiāng dōng àn

乡里共葬之江东岸。

hū yī xī tiān dì huì míng fēng yǔ suí zuò

忽一夕,天地晦暝,风雨随作。

jí míng yí qí zhǒng yú xi ér cǎo mù xī yú xi àn

及明,移其冢于西,而草木悉于西岸。

chū lǐng biǎo lù yì

(出《岭表录异》)

liǔ zi huá

柳子华

liǔ zi huá táng shí wéi chéng dōu lìng

柳子华,唐时为城都令。

yī dàn fāng wǔ hū yǒu dú chē yī chéng qián hòu nǚ qí dǎo cóng jìng rù tīng shì

一旦方午,忽有犊车一乘,前后女骑导从径入厅事。

shǐ yī jiè gào liǔ yún lóng nǚ qiě lái yǐ

使一介告柳云:“龙女且来矣。

é ér xià chē zuǒ yòu fú wèi shēng jiē yǔ zi huá xiāng jiàn

”俄而下车,左右扶卫升阶,与子华相见。

yún sù mìng yǔ jūn hé wéi pǐ ǒu

云:“宿命与君合为匹偶。

yīn zhǐ

”因止。

mìng jiǔ lè jí huan chéng lǐ ér qù

命酒乐极欢,成礼而去。

zì shì wǎng fù wèi cháng yuǎn jìn xián zhī zhī

自是往复为常,远近咸知之。

zi huá bà zhì bù zhī suǒ zhī

子华罢秩,不知所之。

sú yún rù lóng gōng de shuǐ xiān yǐ

俗云:“入龙宫,得水仙矣。

yuán quē chū chù míng chāo běn zuò chū jù tán lù

”(原阙出处,明抄本作“出《剧谈录》”)

bān shí

斑石

jīng yì yǒu yī shì zǐ yīn shān xíng shí dé yī shí zǐ

京邑有一士子,因山行,拾得一石子。

qīng chì bān lán dà rú jī zǐ

青赤斑斓,大如鸡子。

shén yì zhī

甚异之。

zhì jīn xiāng zhōng wǔ liù nián

置巾箱中五六年。

yīn yǔ yīng ér nòng suì shī zhī

因与婴儿弄,遂失之。

shù rì zhòu hū fēng yǔ míng huì tíng qián shù xià jiàng shuǐ bù jué rú pù bù zhuàng

数日,昼忽风雨暝晦,庭前树下,降水不绝如瀑布状。

rén xián yì qí gù

人咸异其故。

fēng yǔ xi shù xià hū jiàn cǐ shí yǐ pò zhōng rú jī luǎn chū ké yān

风雨息,树下忽见此石已破,中如鸡卵出壳焉。

nǎi zhī wèi lóng zǐ yě

乃知为龙子也。

chū yuán huà jì

(出《原化记》)

zhāng gōng dòng

张公洞

yì xīng xiàn shān shuǐ xiù jué zhāng gōng dòng yóu qí lì

义兴县山水秀绝,张公洞尤奇丽。

lǐ rén yún zhāng dào líng xiū xíng zhī suǒ yě

里人云,张道陵修行之所也。

zhōng yǒu dòng hè zhòng wèi gǎn rù

中有洞壑,众未敢入。

tǔ máng yáo shēng xí dào qiè zhàng píng huǒ fù náng yǐ rù

土氓姚生习道,挈杖瓶火,负囊以入。

yuē xíng shù bǎi bù jiàn jiàn míng lǎng yún shù yī xī

约行数百步,渐渐明朗,云树依稀。

jìn tōng bù wǔ yòu shí yú lǐ jiàn èr dào shì duì yì

近通步武,又十余里,见二道士对弈。

yuē hé rén

曰:“何人?

yān de lái cǐ

焉得来此?

jù yán shǐ mò

”具言始末。

yuē dà zhì zhī shì yě

曰:“大志之士也。

yáo shēng něi shén yīn qiú shí

”姚生馁甚,因求食。

páng yǒu qīng ní shù dòu dòu yuán zuò shí jù míng chāo běn gǎi dào shì zhǐ yuē kě shí cǐ

旁有青泥数斗(“斗”原作“十”,据明抄本改),道士指曰:“可食此。

shì tàn jǔ jué jué fāng xīn shí zhī suì bǎo

”试探咀嚼,觉芳馨,食之遂饱。

dào shì yuē ěr kě qù shèn wù yǔ shì rén

道士曰:“尔可去,慎勿语世人。

zài bài ér fǎn mì huái qí yú

”再拜而返,密怀其余。

yǐ fǎng shì sì ǒu hú jiǎ jiàn

以访市肆,偶胡贾见。

jīng yuē cǐ lóng shí yě

惊曰:“此龙食也。

hé fāng ér de

何方而得?

nǎi shù qí shì

”乃述其事。

jù wǎng xún zhī dàn hēi jù xué bù fù yǒu lù

俱往寻之,但黑巨穴,不复有路。

qīng ní chū wài yǐ yìng rú shí bù kě fù shí

青泥出外,已硬如石,不可复食。

chū yì shǐ

(出《逸史》)

wǔ tái shān chí

五台山池

wǔ tái shān běi tái xià yǒu lóng chí yuē èr mǔ yǒu yú

五台山北台下有龙池约二亩有余。

fó jīng yún jìn wǔ bǎi dú lóng zhī suǒ měi zhì tíng wǔ hūn wù zàn kāi bǐ qiū jí jìng xíng jū shì fāng kě yī dǔ

佛经云,禁五百毒龙之所,每至亭午,昏雾暂开,比丘及净行居士方可一睹。

bǐ qiū ní jí nǚ zǐ jìn jí léi diàn fēng yǔ shí dà zuò

比丘尼及女子近,即雷电风雨时大作。

rú jìn chí bì wèi dú qì suǒ xī qūn xún ér méi

如近池,必为毒气所吸,逡巡而没。

chū chuán qí míng chāo běn zuò chū chuán zǎi

(出《传奇》,明抄本作“出《传载》”)

zhāng lǎo

张老

jīng xiāng yǒu sēng sì bèi shān jìn shuǐ shuǐ zhōng yǒu lóng

荆湘有僧寺背山近水,水中有龙。

shí huò léi fēng dà zuò sǔn huài shù mù

时或雷风大作,损坏树木。

sì zhōng yǒu dǎn zhōng zhāng lǎo zhě shù shì yě

寺中有掸钟张老者,术士也。

ér sēng bù zhī

而僧不知。

zhāng lǎo è cǐ lóng sǔn wù yù jìn shā zhī mì wéi fǎ

张老恶此龙损物,欲禁杀之,密为法。

cǐ lóng yǐ zhī huà wéi rén qián gào sēng yuē mǒu shí lóng yě zhù cǐ shuǐ duō nián

此龙已知,化为人,潜告僧曰:“某实龙也,住此水多年。

huò yīn chū fēng yǔ sǔn wù wèi zhāng lǎo suǒ jìn xìng mìng wēi jí fēi hé shàng jiù zhī bù kě

或因出,风雨损物,为张老所禁,性命危急,非和尚救之不可。

tǎng jiù qí mìng fèng yī bǎo zhū yǐ shēn bào dá

倘救其命,奉一宝珠,以伸报答。

mǒu jí yí yú bié chù

某即移于别处。

sēng nuò zhī

”僧诺之。

yè huàn zhāng lǎo qiú shì zhī

夜唤张老,求释之。

zhāng lǎo yuē hé shàng mò shòu cǐ lóng xiàn zhū fǒu

张老曰:“和尚莫受此龙献珠否?

cǐ lóng shén qióng wéi yǒu cǐ zhū xìng yòu lìn è

此龙甚穷,唯有此珠,性又吝恶。

jīn ruò shòu zhū tā shí huǐ wú jí

今若受珠,他时悔无及。

sēng bù zhī xìn

”僧不之信。

yuē jūn dàn wèi wǒ fàng zhī

曰:“君但为我放之。

zhāng lǎo bù dé yǐ nǎi fàng

”张老不得已,乃放。

lóng yè hòu sòng zhū yú sēng ér yí chū tán shuǐ

龙夜后送珠于僧,而移出潭水。

zhāng lǎo yì cí sēng qù

张老亦辞僧去。

hòu shù rì hū dà léi yǔ huài cǐ sēng shè duó qí zhū

后数日,忽大雷雨,坏此僧舍,夺其珠。

guǒ rú zhāng lǎo zhī yán

果如张老之言。

chū yuán huà jì

(出《原化记》)

fèi jī shī

费鸡师

shǔ chuān yǒu yī fèi jī shī zhě shàn zhī jiāng lái zhī shì ér yì néng wéi rén ráng jiù

蜀川有一费鸡师者,善知将来之事,而亦能为人禳救。

duō zài qióng zhōu

多在邛州。

shǔ rén jiē shén zhī

蜀人皆神之。

shí yǒu yī sēng yán wǎng zhě shuāng liú xiàn bǎo táng sì sì yǒu zhāng èr shī zhě yīn xún xíng sēng fáng jiàn yǒu kòng yuàn jiāng yù zhù chí lǜ jiā rén sǎo sǎ zhī jì yú zhù shàng dé yī xiǎo píng zi

时有一僧言,往者双流县保唐寺,寺有张二师者,因巡行僧房,见有空院,将欲住持,率家人扫洒之际,于柱上得一小瓶子。

èr shī guān zhī jiàn yī shé zài píng nèi

二师观之,见一蛇在瓶内。

fù píng chū zhī yuē zhǎng yī chǐ wén cǎi bān bó wǔ sè bèi jù

覆瓶出之,约长一尺,文彩斑驳,五色备具。

yǐ zhàng chù zhī suí shǒu ér zhǎng

以杖触之,随手而长。

zhòng xī jīng yì

众悉惊异。

èr shī lìng yī wù xié zhī sòng yú sì wài

二师令一物挟之,送于寺外。

dāng xié duó zhī jì suí chù suí dà yǐ zhì zhàng yú rú wū chuán yǐ

当携掇之际,随触随大,以至丈余,如屋椽矣。

èr rén dān zhī fāng jǔ sòng zhě yù jù guān zhě suí ér yì duō

二人担之方举,送者愈惧,观者随而益多。

jù sì yuē èr sān lǐ suǒ zài hàn dòng zhī shí zēng zhǎng bù yǐ

距寺约二三里,所在撼动之时,增长不已。

zhòng yì jù suì jī shāng zhì yú sǐ

众益惧,遂击伤,至于死。

míng rì cǐ sì yuàn zhōng yǒu hóng huì tíng wǔ shí xià sì zhōng

明日,此寺院中有虹蟪,亭午时下寺中。

sēng yǒu shì zhì lín qióng jiàn jī shī shuō zhī

僧有事至临邛,见鸡师说之。

jī shī yuē shā lóng nǚ yǐ

鸡师曰:“杀龙女矣!

zhāng èr shī yǔ rǔ sì zhī sēng tú

张二师与汝寺之僧徒。

jiē dāng sǐ hu

皆当死乎!

hòu zú rú qí yán

”后卒如其言。

tā yìng yàn bù kě shèng jì

他应验不可胜记。

jìng bù zhī shì hé hé zì yuán quē

竟不知是何(“何”字原阙。

jù chén xiào běn bǔ shù

据陈校本补)术。

wéi xuàn cháng zú wèi dù yuán yǐng cóng shì qí dì mèi jiē shi fèi shī

韦绚长足为杜元颖从事,其弟妹皆识费师。

yú jīng zhōng yǐ xī zhī yǒu cǐ shì

于京中已悉知有此事。

zì dào jí xún fǎng jī shī zhī shù

自到,即询访鸡师之术。

fán yǒu bìng zhě lái gào jī shī fā jí bào yī jī ér wǎng

凡有病者来告,鸡师发即抱一鸡而往。

jí qí mén nǎi chí zhòu qí jī lìng rù nèi dǐ bìng zhě zhī suǒ

及其门,乃持咒其鸡,令入内,抵病者之所。

jī rù ér sǐ bìng zhě chà

鸡入而死,病者差。

jī chū zé bìng zhě bù qǐ yǐ

他曾经对上述说法看不起。

shí rén suì hào wèi fèi jī shī

时人遂号为“费鸡师”。

yòu yǐ shí zǐ zhì bìng zhě fù shàng zuò fǎ jié yìn qí shí zǐ duàn zhě qí rén yì bù qǐ yě

又以石子置病者腹上,作法结印,其石子断者,其人亦不起也。

yòu néng shū fú xiān fén fú wèi huī hé tāng shuǐ yú rén tūn zhī é fù tǔ chū qí fú wǎn rán rú bù shāo

又能书符,先焚符为灰,和汤水,与人吞之,俄复吐出,其符宛然如不烧。

yòu yún chéng nán jiàn chāng qiáo xià qí nán àn xiān yǒu lóng kū suì cháng sǔn rén

又云,城南建昌桥下,其南岸先有龙窟,岁常损人。

zhì yǒu lián mǎ ér ruò zhě rú yǒu jué ná yú shuǐ

至有连马而溺者,如有攫拿于水。

dāng wéi gāo shí qián hòu yùn shí fán jǐ wàn shù

当韦皋时,前后运石,凡几万数。

qǐng zhī shí fù shī yān

顷之,石复失焉。

hòu mìng dào shì tóu jiǎn yú nèi yǐ tǔ zhù zhī fāng mǎn

后命道士投简于内,以土筑之,方满。

zì cǐ zhī hòu lóng kū yí yú jiàn chāng sì fó diàn xià yǔ xi láng lóng jǐng tōng yān

自此之后,龙窟移于建昌寺佛殿下,与西廊龙井通焉。

ér jiàn chāng qiáo xià wǎng wǎng sǔn rén ér bù shèn yě

而建昌桥下,往往损人而不甚也。

xún wèn lì zú wǎng shí rén mǎ ruò yú qí jiān liáng jiǔ shī fú jiē bái qí xuè bèi shǔn xī yǐ jǐn ér shī nǎi chū yān

询问吏卒,往时人马溺于其间,良久尸浮皆白,其血被吮吸已尽,而尸乃出焉。

chū róng mù xián tán

(出《戎幕闲谈》)

fén shuǐ lǎo mǔ

汾水老姥

fén shuǐ biān yǒu yī lǎo mǔ huò yī chì lǐ yán sè yì cháng bù yǔ zhòng yú tóng

汾水边有一老姥获一赤鲤,颜色异常,不与众鱼同。

jì xié guī lǎo mǔ lián xī qiě qí zhī

既携归,老姥怜惜,且奇之。

záo yī xiǎo chí jí shuǐ yǎng zhī

凿一小池,汲水养之。

jīng yuè yú hòu hū jiàn yún wù xīng qǐ qí chì lǐ jí téng yuè qūn xún zhī jiān nǎi jiàn shēng xiāo hàn qí shuǐ chí jí jié

经月余后,忽见云雾兴起,其赤鲤即腾跃,逡巡之间,乃渐升霄汉,其水池即竭。

zhì yè yòu fù lái rú gù

至夜,又复来如故。

rén jiàn zhī zhě shén jīng yà yǐ wéi yāo guài

人见之者甚惊讶,以为妖怪。

lǎo mǔ kǒng wèi huò pō zhuī huǐ yān

老姥恐为祸,颇追悔焉。

suì qīn zhì xiǎo chí biān dǎo zhù yuē wǒ běn xī ěr mìng róng ěr shēng fǎn yù huò wǒ yé

遂亲至小池边祷祝曰:“我本惜尔命,容尔生,反欲祸我耶?

yán cái jué qí chì lǐ yuè qǐ yún cóng fēng zhì jí rù fén shuǐ

”言才绝,其赤鲤跃起,云从风至,即入汾水。

wéi kōng zhōng yí xià yī zhū rú dàn wán guāng jīng shè rén

唯空中遗下一珠,如弹丸,光晶射人。

qí lǎo mǔ de zhī zhòng rén bù gǎn qǔ

其老姥得之,众人不敢取。

hòu wǔ nián lǎo mǔ zhǎng zǐ huàn fēng bìng jiàn dǔ yī mò néng liáo lǎo mǔ shén shāng

后五年,老姥长子患风,病渐笃,医莫能疗,老姥甚伤。

hū yì qǔ shì zhū yǐ zhào liáng yī

忽意取是珠,以召良医。

qí zhū hū huà wèi yī wán dān

其珠忽化为一丸丹。

lǎo mǔ yuē cǐ chì lǐ yí wǒ yǐ jiù wǒ zi dá wǒ zhī huì yě

老姥曰:“此赤鲤遗我,以救我子,答我之惠也。

suì yǔ zǐ fú zhī qí bìng xún yù

”遂与子服之,其病寻愈。

chū xiāo xiāng lù

(出《潇湘录》)

li xuān

李宣

li xuān zǎi yáng xiàn xiàn zuǒ yǒu tán chuán yǒu lóng jū ér lín wù yóu měi

李宣宰阳县,县左有潭,传有龙居,而鳞物尤美。

li zhī zǐ duò xué ài diào shù rì zhù tán shàng

李之子惰学,爱钓术,日住潭上。

yī dàn lóng xiàn mǎn tán huǒ fā rú shū jǐn bèi

一旦龙见,满潭火发,如舒锦被。

lǐ zǐ chǐ pò wěi gān ér zǒu

李子褫魄,委竿而走。

gài diào shù duō yǐ jiān yàn wèi ěr guǒ fā lóng zhī shì yù yě

盖钓术多以煎燕为饵,果发龙之嗜欲也。

chū běi mèng suǒ yán

(出《北梦琐言》)

méng yáng jiǎo

蒙阳湫

péng zhōu méng yáng xiàn jiè dì míng qīng liú yǒu yī jiǎo

彭州蒙阳县界,地名清流,有一湫。

xiāng sú yún cǐ jiǎo lóng yǔ xī shān cí mǔ chí lóng wèi hūn měi suì yī huì

乡俗云,此湫龙与西山慈母池龙为昏,每岁一会。

xīn fán rén wáng ruì nǎi bó wù zhě duō suǒ biàn zhèng

新繁人王睿乃博物者,多所辨正。

cháng bǐ zhī

尝鄙之。

cháng bǐ zhī yuán zuò dāng bǐ jù běi mèng suǒ yán yún zì zài kān cóng shū běn gǎi qiū yǔ hòu jīng guò cǐ jiǎo nǎi yù xī biān léi yǔ míng huì kuáng fēng bá shù

(“尝鄙之”原作“当鄙”,据《北梦琐言》[云自在龛丛书本]改)秋雨后经过此湫,乃遇西边雷雨冥晦,狂风拔树。

wáng ruì zhí mǎ zhàng shù ér bì

王睿絷马障树而避。

xū yú léi diàn zhī shì zhǐ yú jiǎo shàng shū rán ér jì tiān wú xiān yún

须臾,雷电之势,止于湫上,倏然而霁,天无纤云。

jí bǐ jū rén zhèng fú qián shuō yě

诘彼居人,正符前说也。

yún ān xiàn xi yǒu xiǎo tāng xī

云安县西有小汤溪。

tǔ sú yún cǐ xī lóng yǔ yún ān xī lóng wèi qīn

土俗云,此溪龙与云安溪龙为亲。

cǐ nǎi bù jīng zhī tán yě

此乃不经之谈也。

huò yī rì fēng léi zì xiǎo tāng xī xún shǔ jiāng zhōng ér xià xià yuán zuò bù jù chén xiào běn gǎi zhì yún ān xiàn

或一日,风雷自小汤溪,循蜀江中而下(“下”原作“不”,据陈校本改),至云安县。

yún wù huí báo rù xī zhōng jí diàn kuáng tíng chéng kě wèi

云物回薄,入溪中,疾电狂霆诚可畏。

yǒu liǔ yì dòng tíng zhī shì yǔ cǐ xiāng fú

有柳毅洞庭之事,与此相符。

xiǎo tāng zhī shì zì mù dǔ

小汤之事自目睹。

míng chāo běn zuò chū běi mèng suǒ yán

(明抄本作“出《北梦琐言》”)

yán jǐng lóng

盐井龙

wáng shǔ shí

王蜀时。

kuí zhōu dà chāng yán jǐng shuǐ zhōng wǎng wǎng yǒu lóng huò bái huò huáng lín liè guāng míng

夔州大昌盐井水中往往有龙,或白或黄,鳞鬣光明。

jiǎo zhī bù dòng wéi jū jū yuán zuò zhā jù běi mèng suǒ yán gǎi mò ér yǐ

搅之不动,唯沮(“沮”原作“柤”,据《北梦琐言》改)沫而已。

bǐ rén bù yǐ wèi yì

彼人不以为异。

jìn zhě zǐ guī yǒng jì jǐng lǔ cáo yì yǒu lóng pán yǔ dà chāng zhě wú yì

近者秭归永济井卤槽,亦有龙蟠,与大昌者无异。

shí zhě yuē lóng zhī wèi líng ruì yě fù tú yǐ shēng tiān jīn nǎi jiàn yú xī zhōng qǐ néng yún xíng yǔ shī hu

识者曰:“龙之为灵瑞也,负图以升天,今乃见于卤中,岂能云行雨施乎?

yún ān xiàn hàn chéng gōng jué dǐng yǒu tiān chí shēn qī bā zhàng

”云安县汉成宫绝顶,有天池深七八丈。

qí zhōng yǒu wù rú xī yì zhǎng zhǐ chǐ wǔ sè bèi jù yuè yú shuǐ miàn xiàng xiǎo lóng yě

其中有物如蜥蜴,长咫尺,五色备具,跃于水面,象小龙也。

yǒu gāo yù zhě wèi cì shǐ yì gōng shè jiào hū fú chū

有高遇者为刺史,诣宫设醮,忽浮出。

huò wèn jiān guān lǐ dé fú yuē shì hé xiáng yě

或问监官李德符曰:“是何祥也?

fú yuē mǒu zì shēng zhǎng yú cǐ qiě wèi cháng jiàn hàn chéng chí zhōng zhī wù

”符曰:“某自生长于此,且未常见汉成池中之物。

gāo jì wú shàn zhèng chǎn fú nìng shén yì yǐ zhì yǐ

高既无善政,谄佛侫神,亦已至矣。

ān kě dìng qí shì fēi yě

安可定其是非也?

yí líng qīng jiāng yǒu láng shān tán qí zhōng yǒu lóng

”夷陵清江有狼山潭,其中有龙。

tǔ háo li wù qiú dǎo ér shì zhī

土豪李务求祷而事之。

wǎng jiàn jǐn jiāng yǒu láng shān tán zhì wǎng jiàn jǐn èr shí yī zì yuán quē jù míng chāo běn chén xiào běn bǔ qīn fù shuǐ huò fú chū dà mù héng sāi shuǐ miàn hào wèi lóng cháo

往见锦(“江有狼山潭”至“往见锦”二十一字原阙,据明抄本、陈校本补)衾覆水,或浮出大木,横塞水面,号为龙巢。

suì zhōu gāo dòng xī tán měi suì lóng xiàn yī rú láng shān zhī shì

遂州高栋溪潭,每岁龙见,一如狼山之事。

chū běi mèng suǒ yán

(出《北梦琐言》)

yǐn hào

尹皓

zhū liáng yǐn hào zhèn huá zhōu

朱梁尹皓镇华州。

xià jiāng bàn chū chéng xún jǐng

夏将半,出城巡警。

shí pú yōng gè yǒu bīng gē xiāng chí gù yě

时蒲雍各有兵戈相持故也。

yīn xià mǎ yú huāng dì zhōng de yī wù rú shí yòu rú luǎn

因下马,于荒地中得一物如石,又如卵。

qí sè qīng hēi guāng huá kě ài

其色青黑,光滑可爱。

mìng zuǒ yòu shōu zhī

命左右收之。

yòu xíng sān èr shí lǐ jiàn cūn yuàn fó táng táng zì yuán quē jù míng chāo běn bǔ

又行三二十里,见村院佛堂(“堂”字原阙,据明抄本补)。

suì zhì yú xiàng qián

遂置于像前。

qí yè léi tíng dà zhèn měng yǔ rú zhù tiān huǒ shāo fó táng ér bù sǔn fó xiàng

其夜雷霆大震,猛雨如注,天火烧佛堂,而不损佛像。

gài lóng luǎn yě

盖龙卵也。

yuàn wài liǔ shù shù bǎi zhū jiē dǎo zhí zhī

院外柳树数百株,皆倒植之。

qí luǎn yǐ shī

其卵已失。

chū yù táng xián huà

(出《玉堂闲话》)

✦ You read 卷四百二十四·龙七

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.