péi mín bān zǐ liú jiàn qín zì lì xuān zhōu r dí shī zhāng jié zhōng péi yuè kè lú zào
裴旻斑子刘荐勤自励宣州儿笛师张竭忠裴越客卢造
péi mín
裴旻
péi mín wèi lóng huá jūn shǐ shǒu běi píng
裴旻为龙华军使,守北平。
běi píng duō hǔ
北平多虎。
mín shàn shè
旻善射。
cháng yī rì bì hǔ sān shí yǒu yī jì ér yú shān xià sì gù zì jīn
尝一日毙虎三十有一,既而于山下四顾自矜。
yǒu fù lǎo zhì yuē cǐ jiē biāo yě shì hǔ ér fēi
有父老至曰:“此皆彪也,似虎而非。
jiāng jūn ruò yù zhēn hǔ wú néng wéi yě
将军若遇真虎,无能为也。
mín yuē zhēn hǔ ān zài
”旻曰:“真虎安在?
lǎo fù yuē zì cǐ ér běi sān shí lǐ wǎng wǎng yǒu zhī
”老父曰:“自此而北三十里,往往有之。
mín yuè mǎ ér wǎng cì cóng báo zhōng
”旻跃马而往,次丛薄中。
guǒ yǒu yī hǔ téng chū zhuàng xiǎo ér shì měng jù dì yī hǒu shān shí zhèn liè
果有一虎腾出,状小而势猛,据地一吼,山石震裂。
mín mǎ pì yì gōng shǐ jiē zhuì dài bù dé miǎn
旻马辟易,弓矢皆坠,殆不得免。
zì cǐ cán jù bù fù shè hǔ
自此惭惧,不复射虎。
chū guó shǐ bǔ
(出《国史补》)
bān zǐ
斑子
shān xiāo zhě lǐng nán suǒ zài yǒu zhī dú zú fǎn zhǒng shǒu zú sān qí
山魈者,岭南所在有之,独足反踵,手足三歧。
qí pìn hǎo fu zhī fěn
其牝好傅脂粉。
yú dà shù kōng zhōng zuò kē yǒu mù píng fēng zhàng màn
于大树空中作窠,有木屏风帐幔。
shí wù shèn bèi
食物甚备。
nán rén shān xíng zhě duō chí huáng zhī qiān fěn jí qián děng yǐ zì suí
南人山行者,多持黄脂铅粉及钱等以自随。
xióng zhě wèi zhī shān gōng bì qiú jīn qián
雄者谓之山公,必求金钱。
yù cí zhě wèi zhī shān gū bì qiú zhī fěn
遇雌者谓之山姑,必求脂粉。
yǔ zhě néng xiāng hù
与者能相护。
táng tiān bǎo zhōng běi kè yǒu lǐng nán shān xíng zhě duō yè jù hǔ yù shàng shù sù hū yù cí shān xiāo
唐天宝中,北客有岭南山行者,多夜惧虎,欲上树宿,忽遇雌山魈。
qí rén sù yǒu qīng jī yīn xià shù zài bài hū shān gū
其人素有轻赍,因下树再拜,呼山姑。
shù zhōng yáo wèn yǒu hé huò wù
树中遥问:“有何货物?
rén yǐ zhī fěn yǔ zhī shén xǐ
”人以脂粉与之,甚喜。
wèi qí rén yuē ān wò wú lǜ yě
谓其人曰:“安卧无虑也。
rén sù shù xià zhōng yè yǒu èr hǔ yù zhì qí suǒ
”人宿树下,中夜,有二虎欲至其所。
shān xiāo xià shù yǐ shǒu fǔ hǔ tóu yuē bān zǐ wǒ kè zài yi sù qù yě
山魈下树,以手抚虎头曰:“斑子,我客在,宜速去也。
èr hǔ suì qù
”二虎遂去。
míng rì cí bié xiè kè shén jǐn
明日辞别,谢客甚谨。
qí nán xiǎo zhě měi suì zhōng yú rén yíng tián rén chū tián jí zhǒng yú gēng dì zhòng zhí bìng shì shān xiāo gǔ shú zé lái huàn rén píng fēn
其难晓者,每岁中与人营田,人出田及种,余耕地种植,并是山魈,谷熟则来唤人平分。
xìng zhì zhí yú rén fēn bù qǔ qí duō
性质直,与人分,不取其多。
rén yì bù gǎn qǔ duō qǔ duō zhě yù tiān yì bìng
人亦不敢取多,取多者遇天疫病。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
liú jiàn
刘荐
tiān bǎo mò liú jiàn zhě wèi lǐng nán pàn guān
天宝末,刘荐者为岭南判官。
shān xíng hū yù shān xiāo hū wèi yāo guǐ
山行,忽遇山魈,呼为妖鬼。
shān xiāo nù yuē liú pàn guān wǒ zì yóu xì hé lèi yú jūn
山魈怒曰:“刘判官,我自游戏,何累于君?
jūn yuán zuò wǒ
(“君”原作“我”。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
nǎi ěr mà wǒ
)乃尔骂我!
suì yú xià shù zhī shàng lì hū bān zi
”遂于下树枝上立,呼班子。
yǒu qǐng hǔ zhì lìng qǔ liú pàn guān
有顷虎至,令取刘判官。
jiàn dà jù cè mǎ ér zǒu xū yú wèi hǔ suǒ jué
荐大惧,策马而走,须臾为虎所攫。
zuò jiǎo xià
坐脚下。
xiāo nǎi xiào yuē liú pàn guān jiàn dà jù
魈乃笑曰:“刘判官,荐大惧。
míng chāo běn wú jiàn dà jù sān zì
(明抄本无“荐大惧”三字。
gèng mà wǒ fǒu
)更骂我否?
zuǒ yòu zài bài qǐ mìng
”左右再拜乞命。
xú yuē kě qù
徐曰:“可去。
hǔ fāng shě jiàn jiàn bù jù jǐ jué
”虎方舍荐,荐怖惧几绝。
fú guī bìng shù rì fāng yù
扶归,病数日方愈。
jiàn měi xiàng rén shuō qí shì
荐每向人说其事。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
qín zì lì
勤自励
zhāng pǔ rén qín zì lì zhě yǐ tiān bǎo mò chōng jiàn ér suí jūn ān nán jí jī tǔ bō shí nián bù hái
漳浦人勤自励者,以天宝末充健儿,随军安南,及击吐蕃,十年不还。
zì lì qī lín shì wèi fù mǔ duó zhì jiāng gǎi jià tóng xiàn chén shì
自励妻林氏为父母夺志,将改嫁同县陈氏。
qí hūn xī ér zì lì hái
其婚夕,而自励还。
fù mǔ jù yán qí fù zhòng jià shǐ mò zì lì wén zhī bù shèng fèn nù
父母具言其妇重嫁始末,自励闻之,不胜忿怒。
fù zhái qù jiā shí yú lǐ
妇宅去家十余里。
dāng pò tǔ bō de lì jiàn
当破吐蕃,得利剑。
shì wǎn yīn zhàng jiàn ér xíng yǐ yì lín shì
是晚,因杖剑而行,以诣林氏。
xíng bā jiǔ lǐ shǔ bào yǔ tiān huì jìn tuì bù kě
行八九里,属暴雨天晦,进退不可。
hū yù diàn míng jiàn dào zuǒ dà shù yǒu páng kǒng zì lì quán bì yǔ kǒng zhōng
忽遇电明,见道左大树,有旁孔,自励权避雨孔中。
xiān yǒu sān hǔ zi zì lì bìng shā zhī
先有三虎子,自励并杀之。
jiǔ zhī dà hǔ jiàng yī wù nà kǒng zhōng xiān yǒu sān hǔ zi zhì nà kǒng zhōng èr shí zì yuán quē
久之,大虎将一物纳孔中,(“先有三虎子”至“纳孔中”二十字原缺。
jù míng chāo běn chén xiào běn bǔ
据明抄本、陈校本补。
xū yú fù qù
)须臾复去。
zì lì wén yǒu rén shēn yín jìng qián mén zhī jí fù rén yě
自励闻有人呻吟,径前扪之,即妇人也。
zì lì wèn qí wèi shuí fù rén yún jǐ shì lín shì nǚ xiān jià qín zì lì wèi qī
自励问其为谁,妇人云,己是林氏女,先嫁勤自励为妻。
zì lì cóng jūn wèi hái fù mǔ wú zhuàng jiàn bī gǎi jià yǐ jīn xī chéng qīn
自励从军未还,父母无状,见逼改嫁,以今夕成亲。
wǒ xīn niàn jiù bù néng néng yuán zuò kěn jù míng chāo běn gǎi
我心念旧,不能(“能”原作“肯”,据明抄本改。
zài jiàn fèn hèn mò yǐ
)再见,愤恨莫已。
suì chí jīn yú zhái hòu sāng lín zì yì wèi hǔ suǒ qǔ
遂持巾于宅后桑林自缢,为虎所取。
xìng ér yù jūn jīn yóu wèi sǔn
幸而遇君,今犹未损。
tǎng néng xiāng jiù dāng yǒu hòu bào
倘能相救,当有后报。
zì lì wèi yuē wǒ jí zì lì lì zì yuán quē jù míng chāo běn bǔ
自励谓曰:“我即自励(“励”字原缺,据明抄本补。
yě
)也。
xiǎo hái zhì shě fù mǔ yán jūn shì rén gù bá jiàn ér lái xiāng fǎng
晓还至舍,父母言君适人,故拔剑而来相访。
hé qī yú cǐ xiāng yù
何期于此相遇?
nǎi xiāng chí ér qì
”乃相持而泣。
qǐng zhī hǔ zhì
顷之,虎至。
chū dà hǒu jiào rán hòu dǎo shēn rù kǒng
初大吼叫,然后倒身入孔。
zì lì yǐ jiàn huī zhī hǔ yāo zhōng duàn
自励以剑挥之,虎腰中断。
kǒng yòu yǒu hǔ gù wèi gǎn chū
恐又有虎,故未敢出。
xún ér yuè míng hòu guǒ yī hǔ zhì
寻而月明后,果一虎至。
jiàn qí ǒu bì hǒu jiào yù shén
见其偶毙,吼叫愈甚。
zì ěr fù dào rù yòu wèi zì lì suǒ shā
自尔复倒入,又为自励所杀。
nǎi fù qī huán jiā jīn shàng wú yàng
乃负妻还家,今尚无恙。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
xuān zhōu r
宣州儿
tiān bǎo mò xuān zhōu yǒu xiǎo ér qí jū jìn shān
天宝末,宣州有小儿,其居近山。
měi zhì yè héng jiàn yī guǐ yǐn hǔ zhú jǐ
每至夜,恒见一鬼引虎逐己。
rú shì yǐ shí shù dù
如是已十数度。
xiǎo ér wèi fù mǔ yún guǐ yǐn hǔ lái zé bì sǐ
小儿谓父母云:“鬼引虎来则必死。
shì rén yún wèi hǔ suǒ shí qí guǐ wèi chāng
世人云:‘为虎所食,其鬼为伥。
wǒ sǐ wèi chāng bì yǐ
’我死,为伥必矣。
ruò hǔ shǐ wǒ zé yǐn lái cūn zhōng
若虎使我,则引来村中。
cūn zhōng yi shè jǐng yú yào lù yǐ dài hǔ kě de yě
村中宜设阱于要路以待,虎可得也。
hòu shù rì guǒ sǐ yú hǔ
”后数日,果死于虎。
jiǔ zhī jiàn mèng yú fù yún shēn yǐ wèi chāng míng rì yǐn hǔ lái yí yú xī piān sù xiū yī jǐng
久之,见梦于父云:“身已为伥,明日引虎来,宜于西偏速修一阱。
fù nǎi yǔ cūn rén zuò jǐng
”父乃与村人作阱。
jǐng chéng zhī rì guǒ de hǔ
阱成之日,果得虎。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
dí shī
笛师
táng tiān bǎo mò lù shān zuò luàn tóng guān shī shǒu jīng shī zhī rén yú shì niǎo sàn
唐天宝末,禄山作乱,潼关失守,京师之人于是鸟散。
lí yuán dì zǐ yǒu dí shī zhě yì cuàn yú zhōng nán shān gǔ
梨园弟子有笛师者,亦窜于终南山谷。
zhōng yǒu lán rě yīn ér yù jū
中有兰若,因而寓居。
qīng xiāo lǎng yuè āi luàn duō sī nǎi yuán dí ér chuī liáo lì zhī shēng sǎn màn shān gǔ
清宵朗月,哀乱多思,乃援笛而吹,嘹唳之声,散漫山谷。
é ér yǒu wù hǔ tóu rén xíng zhe bái jiá dān yī zì wài ér rù
俄而有物虎头人形,着白袷单衣,自外而入。
dí shī jīng jù xià jiē è yí
笛师惊惧,下阶愕眙。
hǔ tóu rén yuē měi zāi dí hu
虎头人曰:“美哉,笛乎!
kě fù chuī zhī
可复吹之。
rú shì lèi zòu wǔ liù qū
”如是累奏五六曲。
qū zhōng jiǔ zhī hū mèi nǎi hāi xī dà hān
曲终久之,忽寐,乃咍嘻大鼾。
shī jù jué nǎi chōu shēn zǒu chū de shàng gāo shù
师惧觉,乃抽身走出,得上高树。
zhī yè yīn mì néng bì rén xíng
枝叶阴密,能蔽人形。
qí wù jué hòu bú jiàn dí shī yīn dà ào tàn yún bù zǎo shí zhī bèi qí yì yě
其物觉后,不见笛师,因大懊叹云:“不早食之,被其逸也。
nǎi lì ér cháng xiào
”乃立而长啸。
xū yú yǒu hǔ shí yú tóu xī zhì zhuàng rú cháo yè
须臾,有虎十余头悉至,状如朝谒。
hǔ tóu yún shì yǒu chuī dí xiǎo ér chéng wǒ zhī mèi yīn ér bēn cuàn kě fēn lù sì yuǎn qǔ zhī
虎头云:“适有吹笛小儿,乘我之寐,因而奔窜,可分路四远取之。
yán qì gè sàn qù
”言讫,各散去。
wǔ gēng hòu fù lái jiē rén yǔ yún gè xíng sì wǔ lǐ qiú zhī bù huò
五更后复来,皆人语云:“各行四五里,求之不获。
huì yuè luò xié zhào hū jiàn rén yǐng zài gāo shù shàng
”会月落斜照,忽见人影在高树上。
hǔ gù shì xiào yuē wèi rǔ yún xíng diàn miè
虎顾视笑曰:“谓汝云行电灭。
ér nǎi zài cí
而乃在兹。
suì lǜ zhū hǔ
”遂率诸虎。
shǐ jiē qǔ jué
使皆取攫。
jì bù kě jí hǔ tóu fù zì tiào shēn yì bù zhì
既不可及,虎头复自跳,身亦不至。
suì gè sàn qù
遂各散去。
shǎo jiàn tiān shǔ xíng rén shāo jí
少间天曙,行人稍集。
dí shī nǎi de suí hái
笛师乃得随还。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
zhāng jié zhōng
张竭忠
tiān bǎo zhōng hé nán gōu shì xiàn dōng tài zǐ líng xiān hè guān cháng yǒu dào shì qī shí yú rén jiē jīng zhuān xiū xí fǎ lù
天宝中,河南缑氏县东太子陵仙鹤观,常有道士七十余人皆精专,修习法箓。
zhāi jiè xián bèi
斋戒咸备。
yǒu bù zhuān zhě bù zhī zhù yǐ
有不专者,不之住矣。
cháng měi nián jiǔ yuè sān rì yè yǒu yī dào shì de xiān yǐ yǒu jiù lì
常每年九月三日夜有一道士得仙,已有旧例。
zhì dàn zé jù xìng míng shēn bào yǐ wéi cháng
至旦,则具姓名申报,以为常。
qí zhōng dào shì měi nián dào qí yè jiē bù jiōng hù
其中道士每年到其夜,皆不扃户。
gè zì dú qǐn yǐ qiú shàng shēng zhī yīng
各自独寝,以求上升之应。
hòu zhāng jié zhōng shè gōu shì lìng bù xìn
后张竭忠摄缑氏令,不信。
zhì shí nǎi lìng èr yǒng shì chí bīng qì qián chān zhī
至时,乃令二勇士持兵器潜觇之。
chū wú suǒ dǔ zhì sān gēng hòu jiàn yī hēi hǔ rù guān lái
初无所睹,至三更后,见一黑虎入观来。
xū yú xián chū yī dào shì
须臾,衔出一道士。
èr rén shè zhī bù zhōng
二人射之,不中。
hǔ qì dào shì ér qù
虎弃道士而去。
zhì míng wú rén de xiān zhě
至明,无人得仙者。
jù yǐ cǐ wù bái jié zhōng
具以此物白竭忠。
shēn fǔ qǐng gōng shǐ dà liè yú tài zǐ líng dōng shí xué zhōng gé shā shù hǔ
申府请弓矢,大猎于太子陵东石穴中,格杀数虎。
yǒu jīn jiǎn yù lù jì guān pèi jí rén zhī fā gǔ shén duō sī jiē wèi měi nián de xiān dào shì yě
有金简玉箓洎冠帔及人之发骨甚多,斯皆谓每年得仙道士也。
zì hòu xiān hè guān zhōng jí jiàn wú dào shì
自后仙鹤观中,即渐无道士。
jīn bìng xiū fèi wèi líng shǐ suǒ jū
现在整个观都废了,成了守陵人的住所。
chū bó yì jì
(出《博异记》)
péi yuè kè
裴越客
táng qián yuán chū lì bù shàng shū zhāng gǎo biǎn yǐ zhōu sī hù
唐乾元初,吏部尚书张镐贬扆州司户。
xiān shì gǎo zhī zài jīng yǐ cì nǚ dé róng yǔ pú yè péi miǎn dì sān zi qián lán tián wèi yuè kè jié hūn yān
先是镐之在京,以次女德容,与仆射裴冕第三子,前蓝田尉越客结婚焉。
yǐ kè yíng rì ér gǎo zuǒ qiān
已克迎日,而镐左迁。
suì gǎi qī lái suì zhī chūn jì
遂改期来岁之春季。
qí nián yuè kè zé sù zhuāng nán mài yǐ bì jiā lǐ
其年,越客则速装南迈,以毕嘉礼。
chūn zhòng jù yǐ bǎi lǐ gǎo zhī qí jiāng zhì yǐ
春仲,拒扆百里,镐知其将至矣。
zhāng chì zài yuǎn fāng bào yōu tì shēn xǐ yuè kè zūn yuē ér zhì
张斥在远,方抱忧惕,深喜越客遵约而至。
yīn mìng jiā zú yàn yú huā yuán ér dé róng yì suí gū yí mèi yóu yān
因命家族宴于花园,而德容亦随姑姨妹游焉。
shān jùn xiāo tiáo zhú shù jiāo mì
山郡萧条,竹树交密。
rì mù zhòng jiāng guī
日暮,众将归。
huò hòu huò xiān
或后或先。
fēn yún xiào yǔ
纷纭笑语。
hū yǒu měng hǔ chū zì zhú jiān suì qín dé róng tiào rù yì huì
忽有猛虎出自竹间,遂擒德容,跳入翳荟。
zhòng jiē jīng hài bēn gào zhāng
众皆惊骇,奔告张。
yè sè yǐ hūn jì lì jù jǐn jǔ jiā hào kū mò zhī suǒ wéi
夜色已昏,计力俱尽,举家号哭,莫知所为。
jí xiǎo zé dà fā rén tú qiú hái gǔ yú shān yě jiān
及晓,则大发人徒,求骸骨于山野间。
zhōu huí yuǎn jìn céng wú zōng jī
周回远近,曾无踪迹。
yóu shì xī zhī qián yè yuè kè xíng zhōu qù jùn sān èr shí lǐ shàng wèi zhī qí qī zhī wèi hǔ bào
由是夕之前夜,越客行舟,去郡三二十里,尚未知其妻之为虎暴。
nǎi zhào pú fū shí shù bèi dēng àn xú xíng qí chuán yì suí yān
乃召仆夫十数辈登岸徐行,其船亦随焉。
bù èr sān lǐ yù shuǐ cì bǎn wū wū nèi yǒu tà yīn sǎo fú jí zhī qì yān
不二三里,遇水次板屋,屋内有榻,因扫拂,即之憩焉。
pú cóng luó liè yú qián hòu
仆从罗列于前后。
é wén yǒu wù lái zì lín mù zhī jiān zhòng nǎi jìng cì
俄闻有物来自林木之间,众乃静伺。
wēi yuè zhī xià hū jiàn měng hǔ fù yī wù zhì
微月之下,忽见猛虎负一物至。
zhòng jiē huáng náo zé gòng kàn hē zhī réng dà jī bǎn wū bìng wù
众皆惶挠,则共阚喝之,仍大击板屋并物。
qí hǔ xú xíng xún fǔ yú bǎn wū cè liú xià suǒ fù wù suì rù shān jiān
其虎徐行,寻俯于板屋侧,留下所负物,遂入山间。
gòng kuī kàn yún shì rén shàng yǒu yú chuǎn
共窥看,云是人,尚有余喘。
yuè kè jí lìng yú zhī dēng zhōu yīn cù shǐ jiě lǎn
越客即令舁之登舟,因促使解缆。
rán hòu chuán zhōng liè zhú shú shì nǎi shì shí liù qī měi nǚ yě róng mào yī fú gù fēi cūn jiān zhī suǒ yǒu
然后船中烈烛熟视,乃是十六七美女也,容貌衣服固非村间之所有。
yuè kè shēn yì zhī zé qiǎn qún bì kàn zhěn zhī
越客深异之,则遣群婢看胗之。
suī jì bèi sàn yī pò fú liè ér shēn fū wú shǎo sǔn
虽髻被散,衣破服裂,而身肤无少损。
qún bì jiàn yǐ tāng yǐn guàn zhī jí néng wēi wēi rù kǒu
群婢渐以汤饮灌之,即能微微入口。
jiǔ zhī shén qì ān jí é fù kāi mù
久之,神气安集,俄复开目。
yǔ zhī yán yǔ mò kěn yīng
与之言语,莫肯应。
yè jiǔ jí yǒu zì jùn zhì zhě jiē yún zhāng shàng shū cì nǚ zuó yè yóu yuán wèi bào hǔ suǒ shí zhì jīn qiú qí cán hái wèi huò
夜久,即有自郡至者,皆云,张尚书次女昨夜游园,为暴虎所食,至今求其残骸未获。
wén zhě suì yǐ gào zhī yú yuè kè
闻者遂以告之于越客。
jí qiǎn qún bì jù yǐ cǐ xún dé róng yīn hào tí bù zhǐ
即遣群婢具以此询德容,因号啼不止。
yuè kè jì dēng àn suì yǐ qí shì liè yú gǎo
越客既登岸,遂以其事列于镐。
gǎo líng chén yuè mǎ ér zhì jì bēi qiě xǐ suì yǔ tóng guī
镐凌晨跃马而至,既悲且喜,遂与同归。
ér hūn gòu guǒ xié qí qī
而婚媾果谐其期。
zì shì qián xiá wǎng wǎng jiàn lì hǔ méi zhī cí yān jīn shàng yǒu cún zhě
自是黔峡往往建立虎媒之祠焉,今尚有存者。
chū jí yì jì
(出《集异记》)
lú zào
卢造
rǔ zhōu yè xiàn lìng lú zào zhě yǒu yòu nǚ dà lì zhōng xǔ jià tóng yì zhèng chu zhī zǐ yuán fāng
汝州叶县令卢造者有幼女,大历中,许嫁同邑郑楚之子元方。
é ér chu lù tán zhōu jūn shì zào yì cí ér yù yè
俄而楚录潭州军事,造亦辞而寓叶。
hòu chu zú yuán fāng hù sàng jū jiāng líng shù nián jiān yīn wèn liǎng jué
后楚卒,元方护丧居江陵,数年间音问两绝。
xiàn lìng wéi jì wèi zi qǔ yān
县令韦计为子娶焉。
qí jí chén
其吉辰。
yuán fāng shì dào huì wǔ chāng shù biān bīng yì zhǐ qí xiàn
元方适到,会武昌戍边兵亦止其县。
xiàn ài tiān yù shén yuán fāng shì dào huì wǔ chāng zhì yuán fāng shí jiǔ zì yuán quē jù míng chāo běn chén xiào běn bǔ
县隘,天雨甚,元方(“适到会武昌”至“元方”十九字原缺,据明抄本、陈校本补。
wú suǒ róng jìng wǎng xiàn dōng shí yú lǐ fó shè
)无所容,径往县东十余里佛舍。
shě xī běi yú yǒu ruò xiǎo shòu hào míng zhě chū huǒ shì zhī nǎi sān hǔ chú
舍西北隅有若小兽号鸣者,出火视之,乃三虎雏。
mù shàng wèi kāi
目尚未开。
yǐ qí xiǎo wèi néng hài rén qiě bù rěn shā
以其小,未能害人,且不忍杀。
bì mén jiān jù ér yǐ
闭门坚拒而已。
yuē sān gēng chū hǔ lái chù qí mén bù dé rù
约三更初,虎来触其门,不得入。
qí xi yǒu chuāng yì shén jiān
其西有窗亦甚坚。
hǔ nù bó zhī líng chāi xiàn tóu yú zhōng wèi zuǒ yòu suǒ xiá jìn tuì bù dé
虎怒搏之,棂拆,陷头于中,为左右所辖,进退不得。
yuán fāng qǔ fó tǎ zhuān jī zhī hǔ hǒu nù ná jué zhōng mò néng qù
元方取佛塔砖击之,虎吼怒拿攫,终莫能去。
lián jī zhī é qǐng ér bì
连击之,俄顷而毙。
jì ér mén wài ruò nǚ rén shēn yín qì shén kùn liè
既而门外若女人呻吟,气甚困劣。
yuán fāng wèn yuē mén wài shēn yín zhě rén yé
元方问曰:“门外呻吟者,人耶?
guǐ yé
鬼耶?
yuē rén yě
”曰:“人也。
yuē hé yǐ dào cǐ
”曰:“何以到此。
yuē qiè qián lú lìng nǚ yě
”曰:“妾前卢令女也。
jīn xī jiāng shì wéi shì qīn yíng fāng dēng chē wèi hǔ suǒ zhí fù hè ér lái tóu cǐ
今夕将适韦氏,亲迎方登车,为虎所执,负荷而来投此。
jīn xī wú sǔn ér shén wèi qí fù lái
今夕无损,而甚畏其复来。
néng jiù hu
能救乎?
yuán fāng qí zhī zhí jù chū shì nǎi zhēn yī yīng yě
”元方奇之,执炬出视,乃真衣缨也。
nián shí qī bā lǐ fú yǎn rán
年十七八,礼服俨然。
ní shuǐ jiē chè fú rù fù gù qí mén
泥水皆澈,扶入,复固其门。
mén yuán zuò míng jù míng chāo běn gǎi
(“门”原作“明”,据明抄本改。
suì shi fó tǎ huǐ xiàng yǐ jì qí míng
)遂拾佛塔毁像,以继其明。
nǚ yuē cǐ hé chǔ yě
女曰:“此何处也?
yuē xiàn dōng fó shè ěr
曰:“县东佛舍尔。
yuán fāng yán xìng míng qiě huà jiù nuò
”元方言姓名,且话旧诺。
nǚ yì néng jì zhī
女亦能记之。
yuē qiè fù céng xǔ qī jūn yī dàn yǐ jūn zhī jué hào yě jiāng jià wéi shì tiān mìng nán gǎi hǔ sòng guī jūn
曰:“妾父曾许妻君,一旦以君之绝耗也,将嫁韦氏,天命难改,虎送归君。
zhuāng qù cǐ shén jìn jūn néng sòng guī qǐng jué wéi shì ér fèng jīn zhì
庄去此甚近,君能送归,请绝韦氏而奉巾栉。
jí míng sòng guī qí jiā
”及明,送归其家。
qí jiā yǐ hǔ jué qù fāng jiāng zhì fú hū jiàn qí lái xǐ ruò tiān jiàng
其家以虎攫去,方将制服,忽见其来,喜若天降。
yuán fāng zhì hǔ yú xiàn qiě jù yán qí shì
元方致虎于县,且具言其事。
xiàn zǎi yì zhī yǐ lú shì guī yú zhèng yān
县宰异之,以卢氏归于郑焉。
dāng shí wén zhě mò bù tàn yì zhī
当时闻者莫不叹异之。
chū xù xuán guài lù
(出《续玄怪录》)