wáng bāo táng cān jūn tián shì zi xú ān jìn shǒu zhēn yán jiàn wéi cān jūn yáng shì nǚ
王苞唐参军田氏子徐安靳守贞严谏韦参军杨氏女
xuē jiǒng xīn tì fǒu dài zhōu mín qí xiàn mín zhāng lì
薛迥辛替否代州民祁县民张例
wáng bāo
王苞
táng wú jùn wáng bāo zhě shǎo shì dào shì yè jìng néng zhōng ba wèi tài xué shēng shù suì zài xué
唐吴郡王苞者,少事道士叶静能,中罢为太学生,数岁在学。
yǒu fù rén yù sù bāo yǔ jié huān qíng hǎo shén dǔ
有妇人寓宿,苞与结欢,情好甚笃。
jìng néng zài jīng bāo wǎng shěng zhī jìng néng wèi yuē rǔ shēn hé de yǒu yě hú qì
静能在京,苞往省之,静能谓曰:“汝身何得有野狐气?
gù dá yún wú
”固答云无。
néng yuē yǒu yě
能曰:“有也。
bāo yīn yán de fù shǐ mò
”苞因言得妇始末。
néng yuē zhèng shì cǐ lǎo yě hú
能曰:“正是此老野狐。
lín bié shū yī fú yǔ bāo lìng hán
”临别,书一符与苞,令含。
jiè zhī yuē zhì shě kě tǔ qí kǒu dāng zì lái cǐ wèi rǔ qiǎn zhī wú yōu yě
诫之曰:“至舍可吐其口,当自来此,为汝遣之,无忧也。
bāo hái zhì shě rú jìng néng yán
”苞还至舍,如静能言。
nǚ rén de fú biàn wéi lǎo hú xián fú ér zǒu zhì jìng néng suǒ bài xiè
女人得符,变为老狐,衔符而走,至静能所拜谢。
jìng néng yún fàng rǔ yī shēng mìng bù yí gèng zhì yú wáng jiā
静能云:“放汝一生命,不宜更至于王家。
zì cǐ suì jué
”自此遂绝。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
táng cān jūn
唐参军
táng luò yáng sī gōng lǐ yǒu táng cān jūn zhě lì xìng xiū zhěng jiǎn yú jiē duì
唐洛阳思恭里,有唐参军者立性修整,简于接对。
yǒu zhào mén fú jí kāng sān zhě tóu cì yè
有赵门福及康三者投刺谒。
táng wèi chū jiàn zhī wèn qí lái yì
唐未出见之,问其来意。
mén fú yuē zhǐ qiú diǎn xīn fàn ěr
门福曰:“止求点心饭耳。
táng shǐ mén rén cí yún bù zài
”唐使门人辞,云不在。
èr rén jìng rù zhì táng suǒ
二人径入至堂所。
mén fú yuē táng dōu guān hé yǐ yún bù zài
门福曰:“唐都官何以云不在?
xī yī cān ěr
惜一餐耳!
táng cí yǐ mén zhě bù bào
”唐辞以门者不报。
yǐn chū wài tīng lìng jiā rén gōng shí
引出外厅,令家人供食。
sī jiè nú lìng zhì jiàn pán zhōng zhì zé cì zhī
私诫奴,令置剑盘中,至则刺之。
nú zhì táng yǐn jiàn cì mén fú bù zhōng
奴至,唐引剑刺门福,不中;
cì jī kāng sān zhōng zhī yóu yuè rù tíng qián chí zhōng
次击康三,中之,犹跃入庭前池中。
mén fú mà yún bǐ wǒ suī shì hú wǒ yǐ qiān nián
门福骂云:“彼我虽是狐,我已千年。
qiān nián zhī hú xìng zhào xìng zhāng
千年之狐,姓赵姓张。
wǔ bǎi nián hú xìng bái xìng kāng
五百年狐,姓白姓康。
nài hé wú dào shā wǒ kāng sān
奈何无道,杀我康三?
bì dāng xiū bào yú rǔ
必当修报于汝。
zhōng bù lìng kāng shì zi tú sǐ yě
终不令康氏子徒死也!
táng shì shēn xiè zhī lìng zhào kāng sān
”唐氏深谢之,令召康三。
mén fú zhì chí suǒ hū kāng sān zhé yīng yuē wéi
门福至池所,呼康三,辄应曰:“唯。
rán qiú zhī bù kě de dàn yú bí cún
”然求之不可得,但余鼻存。
mén fú jì qù táng shì yǐ táo tāng wò sǎ mén hù jí xuán fú jìn
门福既去,唐氏以桃汤沃洒门户,及悬符禁。
zì ěr bù zhì wèi qí shī xíng yǒu yàn
自尔不至,谓其施行有验。
jiǔ zhī yuán zhōng yīng táo shú táng shì fū qī xiá rì jiǎn xíng
久之,园中樱桃熟,唐氏夫妻暇日检行。
hū jiàn mén fú zài yīng táo shù shàng cǎi yīng táo shí zhī
忽见门福在樱桃树上,采樱桃食之。
táng shì jīng yuē zhào mén fú rǔ fù gǎn lái yé
唐氏惊曰:“赵门福,汝复敢来耶?
mén fú xiào yuē jūn yǐ táo wù jiàn qī jīn liáo fù cǎi shí jūn yì shí zhī fǒu
”门福笑曰:“君以桃物见欺,今聊复采食,君亦食之否?
nǎi pín zhì shù sì yǐ shòu táng
”乃频掷数四以授唐。
táng shì yù kǒng
唐氏愈恐。
nǎi guǎng zhào sēng jié tán chí zhòu
乃广召僧,结坛持咒。
mén fú suì yú rì bù zhì
门福遂逾日不至。
qí sēng chí sòng shén qiè jì qí yǒu xiào yǐ wéi jǐ gōng
其僧持诵甚切,冀其有效,以为己功。
hòu yī rì wǎn jì zhī hòu sēng zuò yíng qián
后一日,晚霁之后,僧坐楹前。
hū jiàn wǔ sè yún zì xi lái jìng zhì táng shì táng qián
忽见五色云自西来,迳至唐氏堂前。
zhōng yǒu yī fú róng sè duān yán
中有一佛,容色端严。
wèi sēng yuē rǔ wèi táng shì què yě hú yé
谓僧曰:“汝为唐氏却野狐耶?
sēng qǐ shǒu
”僧稽首。
táng shì zhǎng yòu qián lǐ shèn zhì xǐ jiàn zhēn fú bài zhū jiàng zhǐ
唐氏长幼虔礼甚至,喜见真佛,拜诸降止。
jiǔ zhī fāng xià zuò qí tán shàng fèng shì shén qín
久之方下,坐其坛上,奉事甚勤。
fú wèi sēng yuē rǔ shì xiū dào qǐng míng chāo běn qǐng zuò wèi tōng dá yì hé xū jiǔ shū shí
佛谓僧曰:“汝是修道,请(明抄本“请”作“谓”)通达,亦何须久蔬食。
ér wéi fǎ néng shí ròu hu
而为法能食肉乎?
dàn wèn xīn néng jiān chí fǒu
但问心能坚持否!
ròu suī shí zhī kě fù wú lěi
肉虽食之,可复无累。
nǎi lìng táng shì shì ròu fú zì shè shí cì yǐ shòu sēng jí jiā rén xī shí
”乃令唐氏市肉,佛自设食,次以授僧及家人,悉食。
shí bì hū jiàn tán shàng shì zhào mén fú
食毕,忽见坛上是赵门福。
jǔ jiā tàn hèn wèi qí suǒ wù
举家叹恨,为其所误。
mén fú xiào yuē wú láo yàn wǒ wǒ bù lái yǐ
门福笑曰:“无劳厌我,我不来矣!
zì ěr bù zhì yě
”自尔不至也。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
tián shì zi
田氏子
táng niú sù yǒu cóng jiù cháng guò miǎn chí
唐牛肃有从舅常过渑池。
yīn zhì xī běi sān shí lǐ yè tián shì zi
因至西北三十里谒田氏子。
qù tián shì zhuāng shí yú lǐ jīng jí xiǎn duō lì lín
去田氏庄十余里,经岌险,多栎林。
chuán yún zhōng yǒu mèi hú wǎng lái jīng zhī zhě jiē jié lǚ nǎi gǎn guò
传云中有魅狐,往来经之者,皆结侣乃敢过。
jiù jì zhì tián shì zi mìng lǎo shù wǎng miǎn chí shì jiǔ zhuàn
舅既至,田氏子命老竖往渑池市酒馔。
tiān wèi míng shù xíng rì mù bù zhì
天未明,竖行,日暮不至。
tián shì zi guài zhī
田氏子怪之。
jí zhì shù yī zú yòu bǒ
及至,竖一足又跛。
wèn hé gù
问何故?
shù yuē shì zhì lì lín wèi yī mèi hú suǒ bàn yīn jué ér pū gù shāng yān
竖曰:“适至栎林,为一魅狐所绊,因蹶而仆,故伤焉。
wèn hé yǐ jiàn mèi
”问何以见魅?
shù yuē shì xià pō shí hú biàn wéi fù rén jù lái zhuī wǒ
竖曰:“适下坡时,狐变为妇人,遽来追我。
wǒ jīng qiě zǒu
我惊且走。
hú yòu jí xíng suì wèi suǒ jí
狐又疾行,遂为所及。
yīn dào qiě sǔn
因倒且损。
wú kǒng mèi zhī wèi guài qiáng qǐ jī zhī
吾恐魅之为怪,强起击之。
fù rén kǒu dàn āi qí fǎn wèi wǒ wǒ yuán zuò shā jù míng chāo běn gǎi
妇人口但哀祈,反谓我(“我”原作“杀”,据明抄本改。
wèi hú
)为狐。
lǚ yún kòu tóu yě hú kòu tóu yě hú
屡云:‘叩头野狐,叩头野狐。
wú yǐ qí bù zì zì yuán zuò shì jù míng chāo běn gǎi
’吾以其不自(“自”原作“是”,据明抄本改。
zhī yīn yǔ tòng shǒu gù miǎn qí huò
)知,因与痛手,故免其祸。
tián shì zǐ yuē rǔ wú jī rén wàng wèi hú yé
”田氏子曰:“汝无击人,妄谓狐耶?
shù yuē wú suī kǔ jī zhī zhōng bù gǎi fù rén zhuàng ěr
”竖曰:“吾虽苦击之,终不改妇人状耳!
tián shì zǐ yuē rǔ bì wù sǔn tā rén qiě rù hù
”田氏子曰:“汝必误损他人,且入户。
rì rù jiàn fù rén tǐ shāng péng shǒu guò mén ér qiú yǐn
”日入,见妇人体伤蓬首,过门而求饮。
wèi tián shì zǐ yuē wú shì lì lín féng yī lǎo hú biàn wéi rén
谓田氏子曰:“吾适栎林,逢一老狐变为人。
wú bù zhī shì hú qián qū wèi bàn tóng guò lì lín
吾不知是狐,前趋为伴,同过栎林。
bù zhī lǎo hú què shāng wǒ rú cǐ
不知老狐却伤我如此。
lài lǎo hú qù yú mìng de quán
赖老狐去,余命得全。
qiè běi cūn rén yě kě gù qiú yǐn
妾北村人也,渴故求饮。
tián shì zi kǒng qí jiàn cāng tóu yě yǔ zhī yǐn ér qiǎn zhī
”田氏子恐其见苍头也,与之饮而遣之。
chū jì wén
(出《纪闻》)
xú ān
徐安
xú ān zhě xià pī rén yě
徐安者,下邳人也。
hǎo yǐ yú liè wéi shì
好以渔猎为事。
ān qī wáng shì mào shén měi rén pō zhī zhī
安妻王氏貌甚美,人颇知之。
kāi yuán wǔ nián qiū ān yóu hǎi zhōu wáng shì dú jū xià pī
开元五年秋,安游海州,王氏独居下邳。
hū yī rì yǒu yī shào nián zhuàng shén wěi gù wáng shì yuē kě xī fāng yàn xū guò yī shēng
忽一日,有一少年状甚伟,顾王氏曰:“可惜芳艳,虚过一生。
wáng shì wén ér yuè zhī suì yǔ zhī jié hǎo ér lái qù wú dàn
”王氏闻而悦之,遂与之结好,而来去无惮。
ān jì hái qī jiàn zhī ēn yì shū gé
安既还,妻见之,恩义殊隔。
ān pō yà zhī
安颇讶之。
qí qī zhì rì jiāng xī jí shì zhuāng jìng chǔ
其妻至日将夕,即饰妆静处。
zhì èr gēng nǎi shī suǒ zài
至二更,乃失所在。
dài xiǎo fāng huí yì bú jiàn qí chū rù zhī chù
迨晓方回,亦不见其出入之处。
tā rì ān qián cì zhī
他日,安潜伺之。
qí qī nǎi qí gù lóng cóng chuāng ér chū zhì xiǎo fù fǎn
其妻乃骑故笼从窗而出,至晓复返。
ān shì xī bì fù yú tā shì nǎi zhà wèi nǚ zǐ zhuāng shì xiù duǎn jiàn qí gù lóng yǐ dài zhī
安是夕,闭妇于他室,乃诈为女子妆饰,袖短剑,骑故笼以待之。
zhì èr gēng hū cóng chuāng ér chū
至二更,忽从窗而出。
jìng rù yī shān lǐng nǎi zhì huì suǒ
径入一山岭,乃至会所。
wéi wò huá huàn jiǔ zhuàn luó liè zuò yǒu sān shǎo nián
帷幄华焕,酒馔罗列,座有三少年。
ān wèi jí xià sān shǎo nián yuē wáng shì lái hé zǎo hu
安未及下,三少年曰:“王氏来何早乎?
ān nǎi fèn jiàn jī zhī sān shǎo nián sǐ yú zuò
”安乃奋剑击之,三少年死于座。
ān fù qí lóng jí bù fù fēi yǐ
安复骑笼,即不复飞矣。
sì xiǎo ér fǎn shì yè lái suǒ shā shào nián jiē lǎo hú yě
俟晓而返,视夜来所杀少年,皆老狐也。
ān dào shě qí qī shì xī bù fù zhuāng shì yǐ
安到舍,其妻是夕不复妆饰矣。
chū jí yì jì
(出《集异记》)
jìn shǒu zhēn
靳守贞
huò yì gǔ lǚ zhōu yě chéng chí shén gù
霍邑古吕州也,城池甚固。
xiàn lìng zhái dōng běi yǒu chéng miàn gè bǎi bù qí gāo sān zhàng hòu qī bā chǐ míng yuē qiú zhōu lì wáng chéng
县令宅东北有城,面各百步,其高三丈,厚七八尺,名曰囚周厉王城。
zé zuǒ zhuàn suǒ chēng wàn rén bù rěn liú wáng yú zhì chéng jí huò yì yě
则《左传》所称万人不忍,流王于彘城,即霍邑也。
wáng bēng yīn zàng chéng zhī běi
王崩,因葬城之北。
chéng jì jiǔ yuǎn zé mèi hú jū zhī
城既久远,则魅狐居之。
huò guān lì jiā huò bǎi xìng zǐ nǚ zī sè zhě yè zhōng hú duàn qí fā yǒu rú dāo jié
或官吏家,或百姓子女姿色者,夜中狐断其发,有如刀截。
suǒ yù wú zhī wǎng wǎng ér yǒu
所遇无知,往往而有。
táng shí yì rén jìn shǒu zhēn zhě sù shàn fú zhòu wèi xiàn sòng tú zhì zhào chéng hái guī zhì jīn gǒu bí
唐时,邑人靳守贞者,素善符咒,为县送徒至赵城,还归至金狗鼻。
bàng fén hé shān míng qù xiàn wǔ lǐ
(傍汾河山名,去县五里。
jiàn fén hé xi àn shuǐ bīn yǒu nǚ gōng táng huàn yī shuǐ cì
)见汾河西岸水滨,有女红棠,浣衣水次。
shǒu zhēn mù zhī nǚ zǐ hū ěr chéng kōng guò hé suì yuán lǐng niè xū zhì shǒu zhēn suǒ
守贞目之,女子忽尔乘空过河,遂缘岭蹑虚,至守贞所。
shǒu pān qí lì zú tà qí dài jiāng qǔ qí fā yān
手攀其笠,足踏其带,将取其发焉。
shǒu zhēn sòng tú shǒu yóu chí fǔ yīn jī nǚ zǐ zhuì cóng ér zhuó zhī
守贞送徒,手犹持斧,因击女子坠,从而斫之。
nǚ zǐ sǐ zé wèi cí hú
女子死则为雌狐。
shǒu zhēn yǐ hú zhì xiàn jù liè qí yóu
守贞以狐至县,具列其由。
xiàn lìng bù zhī xìn
县令不之信。
shǒu zhēn guī suì měi yè yǒu lǎo fù jí ǎo rào qí jū kū cóng suǒ qí nǚ
守贞归,遂每夜有老父及媪,绕其居哭,从索其女。
shǒu zhēn bù jù
守贞不惧。
yuè huì lǎo fù jí ǎo mà ér qù
月会,老父及媪骂而去。
yuē wú zhuàng shā wǒ nǚ wú yóu yǒu sān nǚ zhōng dāng kùn rǔ
曰:“无状杀我女,吾犹有三女,终当困汝。
yú shì suì jué ér jié fà yì wáng
”于是遂绝,而截发亦亡。
chū jì wén
(出《纪闻》)
yán jiàn
严谏
táng luò yáng wèi yán jiàn cóng shū wáng jiàn wǎng diào zhī
唐洛阳尉严谏,从叔亡,谏往吊之。
hòu shí yú rì shū jiā xī jiē qù fú
后十余日,叔家悉皆去服。
jiàn zhào jiā rén wèn
谏召家人问。
dá yún wáng zhě bù xǔ
答云:“亡者不许。
yīn shù qí yán yǔ chǔ zhì zhuàng yǒu rú píng shēng
”因述其言语处置状,有如平生。
jiàn yí shì yě hú héng yù liào lǐ
谏疑是野狐,恒欲料理。
hòu zhì shū shě líng biàn nì nù yuē shù zǐ dì wù gèng lìng shào fǔ zhí lái wú yì rén jiā shì zhǐ jiě xiāng yí ěr
后至叔舍,灵便逆怒,约束子弟,勿更令少府侄来,无益人家事,只解相疑耳。
yì wèi jiàn yuē wǔ láng gōng shì shì máng bù yí shù lái yě
亦谓谏曰:“五郎公事似忙,不宜数来也。
jiàn hòu hū jiāng cāng yīng shuāng gǔ zào diāo liè quǎn děng shù shí shì yǔ tā shǒu lì bǎi yú rén xī chí qì xiè wéi rào qí zhái shù zhòng suì rù líng táng
”谏后忽将苍鹰双鹘皂雕猎犬等数十事,与他手力百余人,悉持器械围绕其宅数重,遂入灵堂。
hū jiàn yī chì ròu yě hú yǎng xíng wū shàng shè jī bù néng zhōng xún ér kāi mén yuè chū bù fù jiàn yīn ér guài jué
忽见一赤肉野狐,仰行屋上,射击不能中,寻而开门跃出,不复见,因而怪绝。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
wéi cān jūn
韦参军
táng rùn zhōu cān jūn yòu yǒu yǐn dé suī xiōng dì bù néng zhī yě
唐润州参军幼有隐德,虽兄弟不能知也。
wéi cháng wèi qí bù huì qīng zhī
韦常谓其不慧,轻之。
hòu hū wèi zhū xiōng yuē cái bó dāng yǐ dào bù kě lì qiú
后忽谓诸兄曰:“财帛当以道,不可力求”。
zhū xiōng shén qí qí yán wèn rǔ hé zhǎng jìn rú cǐ
诸兄甚奇其言,问汝何长进如此?
duì yuē jīn kūn míng chí zhōng dà yǒu zhēn bǎo kě gòng qǔ zhī
对曰:“今昆明池中大有珍宝,可共取之。
zhū xiōng nǎi yǔ jiē xíng
”诸兄乃与皆行。
zhì chí suǒ yǐ shǒu zhuó shuǐ shuǐ xī kū hé jiàn jīn bǎo shén duō
至池所,以手酌水,水悉枯涸,见金宝甚多。
wèi xiōng yuē kě qǔ zhī
谓兄曰:“可取之。
xiōng děng yù rù yù shēn jìng bù néng de
”兄等愈入愈深,竟不能得。
nǎi yún cǐ kě jiàn ér bù kě de zhì zhě yǒu dìng fēn yě
乃云:“此可见而不可得致者,有定分也。
zhū xiōng tàn měi zhī
”诸兄叹美之。
wèn yuē sù bù chū hé yǐ de miào fǎ
问曰:“素不出,何以得妙法?
xiào ér bù yán
”笑而不言。
jiǔ zhī yuē míng nián dāng de yī guān wú lǜ pín fá
久之曰:“明年当得一官,无虑贫乏。
nǎi xuǎn bài rùn zhōu shū zuǒ suì dōng zhī rèn
”乃选拜润州书佐,遂东之任。
tú jīng kāi fēng xiàn
途经开封县。
kāi fēng xiàn lìng zhě qí mǔ huàn hú mèi qián hòu shù shì bù néng liáo
开封县令者,其母患狐媚,前后术士不能疗。
yǒu dào shì zhě shàn jiàn guǐ wèi lìng yuē jīn bǐ jiàn zhū duì zhàng yǒu yì rén rù jìng
有道士者善见鬼,谓令曰:“今比见诸队仗,有异人入境。
ruò de cǐ rén tài fū rén jí kǔ bì yù
若得此人,太夫人疾苦必愈。
lìng qiǎn hou zhī
”令遣候之。
hòu shù rì bái yún zhì cǐ xiàn nì lǚ yi zì yè jiàn
后数日白云:“至此县逆旅,宜自谒见。
lìng wǎng jiàn wéi jù shēn lǐ qǐng
”令往见韦,具申礼请。
xiào yuē cǐ dào shì wèi jūn yán yé
笑曰:“此道士为君言耶?
rán yǐ tài fū rén gù qū shēn yú rén yì kě mǐn yǐ
然以太夫人故,屈身于人,亦可悯矣。
xìng yǔ jūn yù qí jí bì yù
幸与君遇,其疾必愈。
míng rì zì xiàn qiáo zhì zhái kě shǎo zhǐ rén lìng bǎi xìng jiàn zhī
明日,自县桥至宅,可少止人,令百姓见之。
wǒ dāng zhì bǐ wèi fā qiǎn
我当至彼为发遣。
qiě yi huán jiā sǎ sǎo fén xiāng xiāng dài
且宜还家洒扫,焚香相待。
lìng jiē rú yán
”令皆如言。
míng rì zhì shě jiàn tài fū rén wèn yǐ jí kǔ yǐ liǔ zhī sǎ shuǐ yú shēn shàng
明日至舍,见太夫人,问以疾苦,以柳枝洒水于身上。
xū yú yǒu lǎo bái yě hú zì chuáng ér xià xú xíng zhì xiàn qiáo rán hòu bú jiàn
须臾,有老白野狐自床而下,徐行至县桥,然后不见。
lìng yǒu zèng yí wéi jiē bù shòu
令有赠遗,韦皆不受。
zhì guān yī nián wèi qí qī yuē hòu yuè wǒ dāng sǐ
至官一年,谓其妻曰:“后月我当死。
sǐ hòu jūn jià cǐ zhōu pàn sī dāng shēng sān zi
死后,君嫁此州判司,当生三子。
jiē rú qí yán
”皆如其言。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
yáng shì nǚ
杨氏女
táng yǒu yáng shì zhě èr nǚ bìng jià hú jiā
唐有杨氏者,二女并嫁胡家。
xiǎo hú láng wéi zhǔ mǔ suǒ xī
小胡郎为主母所惜。
dà hú láng wèi qí bì yuē xiǎo hú láng nǎi yě hú ěr
大胡郎谓其婢曰:“小胡郎乃野狐尔。
zhàng mǔ nǎi bù xī wǒ fǎn xī yě hú
丈母乃不惜我,反惜野狐。
bì hái bái mǔ
”婢还白母。
wèn hé yǐ zhī zhī dá yún yi qǔ què tóu xuán hù shàng
问何以知之,答云:“宜取鹊头悬户上。
xiǎo hú láng ruò lái lìng qī hū yī qí shú ròu
小胡郎若来,令妻呼伊祈熟肉。
zài sān yán zhī bì dāng zǒu yě
再三言之,必当走也。
yáng shì rú yán xiǎo hú láng guǒ zǒu
”杨氏如言,小胡郎果走。
gù jīn rén xiāng chuán yún yī qí shú ròu pì hú mèi shén yǒu yàn yě
故今人相传云:伊祈熟肉辟狐魅,甚有验也。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
xuē jiǒng
薛迥
táng hé dōng xuē jiǒng yǔ qí tú shí rén yú dōng dōu xiá chāng fù liú lián shù xī gè shǎng qián shí qiān
唐河东薛迥与其徒十人于东都狎娼妇,留连数夕,各赏钱十千。
hòu yī xī wǔ yè chāng ǒu qiú qù
后一夕午夜,娼偶求去。
jiǒng liú dài shǔ fù rén zào rǎo qiú qù shù sì bào qián chū mén
迥留待曙,妇人躁扰,求去数四,抱钱出门。
jiǒng chì mén zhě wú chū kè
迥敕门者无出客。
mén zhě bù wéi qǐ suǒ
门者不为启锁。
fù rén chí qián xún shěn zhì shuǐ dòu biàn chéng yě hú cóng dòu zhōng chū qù qí qián yì liú
妇人持钱寻审,至水窦,变成野狐,从窦中出去,其钱亦留。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
xīn tì fǒu
辛替否
táng xīn tì fǒu mǔ sǐ zhī hòu qí líng zuò zhōng héng yǒu líng yǔ bù yì hu sù
唐辛替否,母死之后,其灵座中,恒有灵语,不异乎素。
jiā rén jìng shì rú shēng
家人敬事如生。
tì fǒu biǎo dì shì shù shì
替否表弟是术士。
zài jīng wén qí shì yīn ér lái guān
在京闻其事,因而来观。
qián yú tì fǒu zhái hòu zuò fǎ
潜于替否宅后作法。
rù mén jiàn yī wú máo pìn yě hú shā zhī suì jué
入门,见一无毛牝野狐,杀之,遂绝。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
dài zhōu mín
代州民
táng dài zhōu mín yǒu yī nǚ qí xiōng yuǎn shù bù zài mǔ yǔ nǚ dú jū
唐代州民有一女,其兄远戍不在,母与女独居。
hū jiàn pú sà chéng yún ér zhì wèi mǔ yuē rǔ jiā shén shàn wú yù jū zhī kě sù xiū lǐ xún dāng lái yě
忽见菩萨乘云而至,谓母曰:“汝家甚善,吾欲居之,可速修理,寻当来也。
cūn rén jìng wǎng chǔ zhì shì bì pú sà yù wǔ sè yún lái xià qí yi
”村人竞往,处置适毕,菩萨驭五色云来下其宜。
cūn rén gōng yǎng shén zhòng réng chì zhòng děng bù lìng yǒu yán kǒng sì fāng xìn xīn wǎng lái bù zhǐ
村人供养甚众,仍敕众等不令有言,恐四方信心,往来不止。
cūn rén yǐ shì xiāng jiè bù shuō qí shì
村人以是相戒,不说其事。
pú sà yǔ nǚ sī tōng yǒu shēn
菩萨与女私通有娠。
jīng nián qí xiōng hái
经年,其兄还。
pú sà yún bù yù jiàn nán zǐ
菩萨云:“不欲见男子。
lìng mǔ zhú zhī
”令母逐之。
r bù dé zhì yīn qīng cái qiú dào shì
儿不得至,因倾财求道士。
jiǔ zhī yǒu dào shì wéi zuò fǎ qiè shì pú sà shì yī lǎo hú nǎi chí dāo rù kǎn shā zhī
久之,有道士为作法,窃视菩萨,是一老狐,乃持刀入,砍杀之。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
qí xiàn mín
祁县民
táng qí xiàn yǒu cūn mín yīn niǎn dì zhēng chú sù zhì tài yuán fǔ
唐祁县有村民,因辇地征𫇴粟,至太原府。
jí guī tú zhōng rì mù yǒu yī bái yī fù rén lì lù páng wèi cūn mín yuē qiè jīn rì dū chéng ér lái kùn qiě shén yuàn jì zǎi chē zhōng kě hu
及归,途中日暮,有一白衣妇人立路旁,谓村民曰:“妾今日都城而来,困且甚,愿寄载车中,可乎?
cūn mín xǔ zhī nǎi shēng chē
”村民许之,乃升车。
xíng wèi sān sì lǐ yīn zhī xiá hū jiàn yī hú wěi zài chē zhī xì zhōng chuí yú chē yuán xià
行未三四里,因脂辖,忽见一狐尾在车之隙中,垂于车辕下。
cūn mín jí yǐ lián duàn zhī qí fù rén huà wèi wú wěi bái hú míng háo ér qù
村民即以镰断之,其妇人化为无尾白狐,鸣嗥而去。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
zhāng lì
张例
táng shǐ fēng lìng zhāng lì jí huàn mèi shí yǒu fā dòng jiā rén bù néng zhì yě
唐始丰令张例,疾患魅,时有发动,家人不能制也。
héng shū yòu bì shàng zuò zhòu yún hú niang jiàn zi
恒舒右臂上作咒云:“狐娘健子。
qí zi mì chí tiě chǔ hou lì jí fā jí zì hòu zhuàng zhī zhuì yī lǎo pìn hú
”其子密持铁杵,候例疾发,即自后撞之,坠一老牝狐。
fén yú sì tòng zhī qú zì ěr biàn yù yě
焚于四通之衢,自尔便愈也。