méng shān qín zhān guǎng zhōu rén yuán xuán yīng xuē zhòng gù jiè shù tí jiā suí yáng dì xīng fú sì
蒙山秦瞻广州人袁玄瑛薛重顾楷树提家隋炀帝兴福寺
zhāng qí shì li chóng zhēn mǎ lǐng shān zhì xiāng sì xián zhě lǐ lín fǔ wéi zi chūn xuān zhōu jiāng
张骑士李崇贞马岭山至相寺贤者李林甫韦子春宣州江
li qí wù yán tǐng zhī tiān bǎo qiáo rén wú wèi shī zhāng gǎo bì qián tài dù wěi hǎi zhōu liè rén
李齐物严挺之天宝樵人无畏师张镐毕干泰杜𬀩 海州猎人
méng shān
蒙山
lǔ guó fèi xiàn méng shān shàng yǒu sì fèi jiǔ mín yù jià táng zhě zhé dà shé shù shí zhàng zhǎng chū lái jīng rén gù mò de ān yān
鲁国费县蒙山上有寺废久,民欲架堂者,辄大蛇数十丈长,出来惊人,故莫得安焉。
chū yì yuàn
(出《异苑》)
qín zhān
秦瞻
qín zhān jū qǔ hé míng chāo běn hé zuò ā
秦瞻居曲河(明抄本“河”作“阿”。
péng xīng yě hū yǒu wù rú shé tū rù qí nǎo zhōng
)彭星野,忽有物如蛇,突入其脑中。
shé lái xiān wén chòu qì biàn cóng bí rù pán qí tóu zhōng jué hóng hóng lěng wén qí nǎo jiān shí shēng zā zā shù rì chū qù
蛇来,先闻臭气,便从鼻入,盘其头中,觉泓泓冷,闻其脑间,食声咂咂,数日出去。
xún fù lái qǔ shǒu jīn jí fù kǒu bí gù bù dé rù
寻复来,取手巾,急缚口鼻,故不得入。
jī nián wú tā wéi huàn tóu zhòng
积年无他,唯患头重。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
guǎng zhōu rén
广州人
guǎng zhōu rén gòng zài shān zhōng fá mù hū jiàn shí kē zhōng yǒu sān luǎn dà rú shēng biàn qǔ zhǔ zhī
广州人共在山中伐木,忽见石窠中有三卵,大如升,便取煮之。
tāng shǐ rè biàn wén lín zhōng rú fēng yǔ shēng
汤始热,便闻林中如风雨声。
xū yú yǒu yī shé dà shí wéi zhǎng sì wǔ zhàng jìng lái yú tāng zhōng xián luǎn qù sān rén wú jǐ jiē sǐ
须臾,有一蛇大十围,长四五丈,径来,于汤中衔卵去,三人无几皆死。
chū xù sōu shén jì
(出《续搜神记》)
yuán xuán yīng
袁玄瑛
wú xīng tài shǒu shǒu yuán zuò píng jù míng chāo běn gǎi
吴兴太守(“守”原作“平”,据明抄本改。
yuán xuán yīng dāng zhī guān
)袁玄瑛当之官。
wǎng rì zhě wèn jí xiōng yuē fǎ
往日者问吉凶,曰:“法。
zhì guān dāng yǒu chì shé wèi yāo bù kě shā
至官当有赤蛇为妖,不可杀。
zhì guǒ yǒu chì shé zài tóng hǔ fú shí hán shàng pán xuán yīng mìng shā zhī qí hòu guǒ wèi zéi xú fù suǒ hài yě
”至,果有赤蛇在铜虎符石函上蟠,玄瑛命杀之,其后果为贼徐馥所害也。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
xuē zhòng
薛重
kuài jī jùn lì yún xiàn xuē zhòng de jiǎ huán jiā yè zhì jiā hù bì wén fù chuáng shàng yǒu zhàng fū mián shēng huàn fù jiǔ cóng chuáng shàng chū lái lái yuán zuò wèi jù míng chāo běn gǎi
会稽郡吏郧县薛重得假还家,夜至家,户闭,闻妇床上有丈夫眠声,唤妇,久从床上出来(“来”原作“未”,据明抄本改。
kāi hù
)开户。
chí dāo biàn nì wèn fù yuē chuáng shàng zuì rén shì shuí
持刀便逆问妇曰:“床上醉人是谁?
fù dà jīng è yīn qiě kǔ zì shēn míng shí wú rén
”妇大惊愕,因且苦自申明,实无人。
zhòng jiā wéi yǒu yī hù jì rù biàn bì fù suǒ
重家唯有一户,既入,便闭妇索。
liǎo wú suǒ jiàn
了无所见。
jiàn yī shé yǐn zài chuáng jiǎo jiǔ zuì chòu zhòng zhuó shé cùn duàn zhì yú hòu gōu
见一蛇隐在床脚,酒醉臭,重斫蛇寸断,掷于后沟。
jīng rì ér fù sǐ shù rì chóng yòu sǐ hòu hū rán ér shēng
经日而妇死,数日,重又死,后忽然而生。
shuō shǐ sǐ yǒu rén zhì gù zhī
说始死,有人桎梏之。
jiāng dào yī chù yǒu guān liáo wèn yuē hé yǐ shā rén
将到一处,有官寮问曰:“何以杀人?
zhòng yuē shí bù xíng xiōng
”重曰:“实不行凶。
yuē ěr yún bù shā zhě jìn cùn duàn zhì zhe hòu gōu cǐ shì hé wù
”曰:“尔云不杀者,近寸断掷著后沟,此是何物?
zhòng yuē zhèng shā shé ěr
”重曰:“正杀蛇耳。
fǔ jūn è rán yǒu wù yuē wǒ dāng yòng wèi shén ér gǎn yín rén fù yòu sòng rén
”府君愕然有悟曰:“我当用为神,而敢淫人妇,又讼人。
chì zuǒ yòu chí lái
”敕左右持来。
lì jiāng yī rén zhe píng jīn zé jù jí qí yín wàng zhī zuì mìng fù yù zhòng wèi guān sī biàn qiǎn jiàng chū zhòng shū hū ér hái
吏将一人,著平巾帻,具诘其淫妄之罪,命付狱,重为官司便遣将出,重倏忽而还。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
gù jiè
顾楷
chén shí wú xīng gù jiè zài tián shàng shù qǔ sāng yè jiàn wǔ sè dà shé rù yī xiǎo xué
陈时吴兴顾楷在田上树取桑叶,见五色大蛇入一小穴。
qí hòu shé xiāng cì huò sān chǐ wǔ chǐ cì dì xiāng suí lüè yǒu shù bǎi
其后蛇相次,或三尺五尺次第相随,略有数百。
jiè jí xià shù kàn suǒ rù zhī chù liǎo bù jiàn yǒu kǒng
楷急下树,看所入之处,了不见有孔。
rì mù huán jiā jiè bìng kǒu yǎ bù fù de yǔ
日暮还家,楷病口哑,不复得语。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
shù tí jiā
树提家
duò jiàng zhōu xià xiàn shù tí jiā xīn zào zhái yù yí rù hū yǒu shé wú shù cóng shì zhōng liú chū mén wài qí chóu rú bó shàng cán gài dì jiē biàn
隋绛州夏县树提家,新造宅,欲移入,忽有蛇无数,从室中流出门外,其稠如箔上蚕,盖地皆遍。
shí yǒu xíng kè yún jiě fú zhèn
时有行客云:“解符镇。
qǔ táo zhī sì méi shū fú rào zhái sì miàn dīng zhī shé jiàn tuì fú yì yí jiù zhī
”取桃枝四枚书符,绕宅四面钉之,蛇渐退,符亦移就之。
shé rù táng zhōng xīn yǒu yī kǒng dà rú pén kǒu shé rù bìng jǐn
蛇入堂中心,有一孔,大如盆口,蛇入并尽。
mìng jiān tāng yī bǎi hú guàn zhī jīng sù yǐ qiāo jué zhī shēn shù chǐ
命煎汤一百斛灌之,经宿,以锹掘之,深数尺。
de gǔ tóng qián èr shí wàn guàn
得古铜钱二十万贯。
yīn chén pò zhù xīn qián suì jù fù
因陈破,铸新钱,遂巨富。
shé nǎi shì gǔ tóng zhī jīng
蛇乃是古铜之精。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
suí yáng dì
隋炀帝
sōu shén jì shé qiān nián zé duàn fù xù
《搜神记》:“蛇千年则断复续。
huái nán zǐ yún shén shé zì duàn qí shēn ér zì xiāng xù
《淮南子》云:“神蛇自断其身而自相续。
suí yáng dì qiǎn rén yú lǐng nán biān hǎi qióng shān qiú cǐ shé shù sì ér zhì luò xià
隋炀帝遣人于岭南,边海穷山,求此蛇数四,而至洛下。
suǒ de zhī zhě zhǎng kě sān chǐ ér sè huáng hēi qí tóu jǐn wén quán shì jīn sè bù néng dú rén jiě shí ròu
所得之者,长可三尺,而色黄黑,其头锦文,全似金色,不能毒人,解食肉。
ruò yù lìng zì duàn qí shēn zhě zé xiān chù zhī lìng nù shǐ bù rèn qí fèn dú zé zì duàn wèi sān sì
若欲令自断其身者,则先触之令怒,使不任其愤毒,则自断为三四。
qí duàn zhī chù rú dāo jié yān jiàn qí pí gǔ wén lǐ yì yǒu xuè yān
其断之处,如刀截焉,见其皮骨文理,亦有血焉。
rán jiǔ nù dìng zé sān sì duàn shāo shāo zì xiāng jiù ér lián xù tǐ fù rú gù yì shì bù xiāng duàn
然久怒定,则三四断稍稍自相就而连续,体复如故,亦似不相断。
duò zhù zuò láng shān lóng yún cǐ líng shé yī lèi zì duàn bù bì qiān suì yě
隋著作郎邓隆云,此灵蛇一类,自断,不必千岁也。
chū qióng shén mì yuàn
(出《穷神秘苑》)
xīng fú sì
兴福寺
cháng ān xīng fú sì yǒu shí guāng fó yuàn qí yuàn yǔ jí zhuàng lì yún shì duò suǒ zhì
长安兴福寺有十光佛院,其院宇极壮丽,云是隋所制。
zhēn guàn zhōng sì sēng yǐ qí nián jì mián yuǎn lǜ yǒu cuī pǐ jí jīng fèi jì gōng qiě yù xīn qí tǔ mù nǎi jiāng huǐ chè
贞观中,寺僧以其年纪绵远,虑有摧圮,即经费计工,且欲新其土木,乃将毁撤。
jì qǐ hù jiàn yǒu shé wàn shù lián guàn zài dì shé pán rào rú jī yáo shǒu qù huì ruò tūn shì zhī zhuàng
既启户,见有蛇万数,连贯在地,蛇蟠绕如积,摇首呿喙,若吞噬之状。
sì sēng dà jù yǐ wéi tiān mǐn zhòng láo gù jiǎ líng biàn yú shì bù gǎn chú huǐ
寺僧大惧,以为天悯重劳,故假灵变,于是不敢除毁。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
zhāng qí shì
张骑士
zhāng qí shì zhě zì yún yòu shí suí yīng gōng li jī dù hǎi yù fēng shí yú rì bù zhī háng jǐ wàn lǐ
张骑士者,自云,幼时随英公李𪟝渡海,遇风十余日,不知行几万里。
fēng jìng bù bō hū jiàn èr wù hēi sè tóu zhuàng lèi shé dà rú jù chuán qí cháng wàng ér bù jí
风静不波,忽见二物黑色,头状类蛇,大如巨船,其长望而不极。
xū yú zhì chuán suǒ jiē yǐ tóu rào míng chāo běn rào zuò dā chuán héng tuī qí jí rú fēng
须臾,至船所,皆以头绕(明抄本“绕”作“搭”)船横推,其疾如风。
zhōu rén huáng jù bù zhī suǒ kàng yǐ fēn wéi suǒ dàn shí wéi niàn fó qiú sù sǐ ěr
舟人惶惧,不知所抗,已分为所啖食,唯念佛求速死耳。
jiǔ zhī dào yī shān pò chuán rú jī
久之,到一山,破船如积。
gè zì niàn yún bǐ rén jiē wèi cǐ wù suǒ shí
各自念云,彼人皆为此物所食。
xū yú fēng shì shén jí gù shì chuán hòu fù yǒu sān shé zhuī zhú yì zhì yì rú zhēng shí zhī zhuàng
须臾,风势甚急,顾视船后,复有三蛇,追逐亦至,意如争食之状。
èr shé fàng chuán huí yǔ sān shé dòu yú shā shàng gè xiāng wān dàn yú gū dǎo yān
二蛇放船,回与三蛇斗于沙上,各相蜿蟺于孤岛焉。
zhōu rén yīn shì chéng fēng jǔ fān suì de miǎn nán
舟人因是乘风举帆,遂得免难。
hòu shù rì fù zhì yī shān yáo jiàn yān huǒ wèi shì rén jìng
后数日,复至一山,遥见烟火,谓是人境。
luò fān dēng àn àn yuán zuò líng jù míng chāo běn gǎi
落帆登岸,(“岸”原作“陵”,据明抄本改。
yǔ èr rén tóng háng mén hù shén dà suì qián kuǎn guān
)与二人同行,门户甚大,遂前款关。
yǒu rén zhǎng shù zhàng tōng shēn shēng bái máo chū jiàn èr rén shí zhī
有人长数丈,通身生白毛,出见二人,食之。
yī rén jù zǒu zhì chuán suǒ cái shàng chuán wèi jí kāi bái máo zhī shì zǒu lái qiān lǎn
一人遽走至船所,才上船,未及开,白毛之士走来牵揽。
chuán rén rén gè zhí gōng dāo zhuó shè zhī lèi huī shù dāo rán hòu jiàn shì
船人人各执弓刀斫射之,累挥数刀,然后见释。
lí àn yī lǐ xǔ àn shàng yǐ yǒu shù shí tóu jǐ shǒu dà hū
离岸一里许,岸上已有数十头,戟手大呼。
yīn yòu suí fēng piāo fān wǔ liù rì yáo jiàn hǎi dǎo
因又随风飘帆五六日,遥见海岛。
pō zhōu wèn rén yún jiàn qīng yuǎn xiàn jiè shǔ nán hǎi
泊舟问人,云见清远县界,属南海。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
li chóng zhēn
李崇贞
gāo zōng guāng zhái zhōng li chóng zhēn rèn yì zhōu zhǎng shǐ
高宗光宅中,李崇贞任益州长史。
tīng qián gān zǐ shù yǒu yī zi rú jī zǐ
厅前柑子树有一子如鸡子。
wǎn shú wēi yǒu xiǎo kǒng rú zhēn qún guān xián yì zhī
晚熟,微有小孔如针,群官咸异之。
fāng yù jiāng jìn jiǔ ér nǎi ba
方欲将进,久而乃罢。
yīn pōu zhī dé yī chì bān shé zhǎng chǐ yú chóng zhēn hòu jìng yǐ zuì sǐ
因剖之,得一赤斑蛇,长尺余,崇贞后竟以罪死。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
yòu lián zhōu jiàn yī gān shù sì yuè zhōng yǒu zi rú quán dà pōu zhī yǒu liǎng tóu shé
又连州见一柑树,四月中,有子如拳大,剖之,有两头蛇。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì yì wén
(出《广古今五行记》)【译文】
táng gāo zōng guāng zhái nián jiān li chóng zhēn dān rèn yì zhōu zhǎng shǐ
唐高宗光宅年间,李崇贞担任益州长史。
tā de guān tīng qián gān zǐ shù shàng jié le yí gè guǒ shí xiàng jī dàn yí yàng hěn wǎn cái chéng shú shàng miàn wēi wēi de yǒu xiàng zhēn jiān nà me dà de xiǎo kǒng
他的官厅前柑子树上结了一个果实象鸡蛋一样,很晚才成熟,上面微微地有象针尖那么大的小孔。
suǒ yǒu de guān yuán men quán dōu duì cǐ gǎn dào chà yì zhèng yào zhǔn bèi jìn xiàn gěi huáng shàng
所有的官员们全都对此感到诧异,正要准备进献给皇上。
shí jiān guò cháng jiù suàn le
时间过长就算了。
yú shì pōu kāi tā lǐ miàn yǒu yī tiáo hóng bān shé zhǎng yī chǐ duō
于是剖开它,里面有一条红斑蛇,长一尺多。
chóng zhēn hòu lái yīn fàn zuì ér bèi chǔ sǐ
崇贞后来因犯罪而被处死。
zài lián zhōu kàn dào yī kē gān zǐ shù sì yuè zhōng xún jié le guǒ xiàng quán tou nà me dà yòu pōu kāi yī kàn lǐ miàn yǒu yī zhī liǎng tóu shé
在连州看到一棵柑子树,四月中旬,结了果象拳头那么大,又剖开一看,里面有一只两头蛇。
mǎ lǐng shān
马岭山
kāi yuán sì nián liù yuè chēn zhōu mǎ lǐng shān cè yǒu bái shé zhǎng liù qī chǐ hēi shé zhǎng zhàng yú
开元四年六月,郴州马岭山侧有白蛇,长六七尺,黑蛇长丈余。
xū yú èr shé dòu bái zhě tūn hēi shé dào cū chù kǒu liǎng yì jiē liè xuè liú pāng pèi
须臾,二蛇斗,白者吞黑蛇,到粗处,口两嗌皆裂,血流滂沛。
hēi shé tóu rù niè bái shé lèi shàng zuò kǒng tóu chū èr chǐ yú é ér liǎng shé bìng sǐ hòu shí yú rì dà yǔ shān shuǐ bào zhǎng piào pò wǔ bǎi yú jiā shī sān bǎi yú rén
黑蛇头入,啮白蛇肋上作孔,头出二尺余,俄而两蛇并死,后十余日,大雨,山水暴涨,漂破五百余家,失三百余人。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
zhì xiāng sì xián zhě
至相寺贤者
cháng ān zhì xiāng sì yǒu xián zhě zì shí yú suì biàn zài xi chán yuàn xiū dào
长安至相寺有贤者,自十余岁,便在西禅院修道。
yuàn zhōng fó táng zuò xià héng yǒu yī shé xián zhě chū xiū dào shí shé dà yī wéi jí hòu sì shí yú nián shé rú táng zhù
院中佛堂座下,恒有一蛇,贤者初修道时,蛇大一围,及后四十余年,蛇如堂柱。
rén rén yuán zuò dà jù míng chāo běn gǎi
人(“人”原作“大”,据明抄本改。
shé suī xiāng jiàn ér bù néng xiāng è
)蛇虽相见,而不能相恶。
kāi yuán zhōng xián zhě yè zhōng zhì fó táng lǐ bài táng zhōng wú dēng ér guāng càn mǎn táng xīn shén guài zhī
开元中,贤者夜中至佛堂礼拜,堂中无灯,而光粲满堂,心甚怪之。
yīn yú shé chū zhī chù de jìng cùn zhū
因于蛇出之处,得径寸珠。
zhì shì gāo jǔ jià jì qí shí zhě
至市高举价,冀其识者。
shù rì yǒu hú rén jiāo shì dìng hái bǎi wàn
数日,有胡人交市,定还百万。
xián zhě yuē cǐ yè guāng zhū dāng wú jià hé yǐ rú cǐ chóu zhí
贤者曰:“此夜光珠,当无价,何以如此酬直?
hú yún bàng zhū zé guì cǐ nǎi shé zhū duō zhì qiān guàn
”胡云:“蚌珠则贵,此乃蛇珠,多至千贯。
xián zhě tàn fú suì mài yān
”贤者叹伏,遂卖焉。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
lǐ lín fǔ
李林甫
lǐ lín fǔ zhái jí lǐ jìng zhái
李林甫宅,即李靖宅。
yǒu hóng shī zhě yǐ dào shù wén yú ruì zōng shí cháng yǔ guò qí zhái wèi rén yuē hòu zhī rén yǒu néng jū cǐ zhě guì bù kě yán
有泓师者以道术闻于睿宗时,尝与过其宅,谓人曰:“后之人有能居此者,贵不可言。
qí hòu jiǔ wú jū rén
”其后久无居人。
kāi yuán chū lín fu guān wèi fèng yù suì cóng ér jū yān
开元初,林甫官为奉御,遂从而居焉。
rén yǒu gào yú hóng shī yuē yì hū zāi
人有告于泓师,曰:“异乎哉!
wú yán guǒ yàn
吾言果验。
yàn yuán zuò rú
(验原作如。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
shì shí yǒu jiǔ nián jū xiàng wèi chēng háo guì yú tiān xià zhě cǐ cǐ yuán zuò yī
)是十有九年居相位,称豪贵于天下者,此(此原作一。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
rén yě
)人也。
suī rán wú jù qí yì zhì zhōng mén zé huò qiě jí yǐ
虽然,吾惧其易制中门,则祸且及矣。
lín fu guǒ xiāng xuán zōng shì quán guì wéi rén jué wàng zhě jiǔ zhī
”林甫果相玄宗,恃权贵,为人觖望者久之。
jí mò nián yǒu rén xiàn liáng mǎ shén gāo ér qí mén shāo bì bù kě chéng yǐ guò suì yì ér zhì
及末年,有人献良马,甚高,而其门稍庳,不可乘以过,遂易而制。
jì huǐ qí yán hū yǒu shé qiān wàn shù zài wū wǎ zhōng
既毁其檐,忽有蛇千万数,在屋瓦中。
lín fu è zhī jí ba ér bù néng huǐ yān
林甫恶之,即罢而不能毁焉。
wèi jǐ lín fu jìng jí mò
未几,林甫竟籍没。
qí shǐ xiāng zhì jí mò guǒ shí jiǔ nián yǐ
其始相至籍没,果十九年矣。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
wéi zi chūn
韦子春
lín huái jùn yǒu guǎn tíng bīn sì shuǐ shàng
临淮郡有馆亭,滨泗水上。
tíng yǒu dà mù zhōu shù shí gǒng gǒng yuán zuò zhū jù míng chāo běn gǎi
亭有大木,周数十栱,(“栱”原作“株”,据明抄本改。
tū rán jìng bá yīn hé bǎi bù wǎng wǎng yǒu shèn fēng xùn léi xī fā qí zhōng
)突然劲拔,阴合百步,往往有甚风迅雷,夕发其中。
rén wàng jiàn tíng yǒu èr guāng duì ér shàng xià hè rán ruò diàn fēng jì xi qí guāng yì bì
人望见亭有二光,对而上下,赫然若电,风既息,其光亦闭。
kāi yuán zhōng yǒu wéi zi chūn yǐ yǒng lì wén huì zǐ chūn kè yú lín huái yǒu rén yǔ qí shì zhě zi chūn yuē wú néng cì zhī
开元中,有韦子春以勇力闻,会子春客于临淮,有人语其事者,子春曰:“吾能伺之。
yú shì qiè yī tuó zhǐ yú tíng zhōng yǐ cì yān
”于是挈衣橐止于亭中以伺焉。
hòu yī xī suì yǒu dà fēng léi zhèn yú de tíng wū yáo hàn guǒ jiàn èr guāng zhào yào tíng yǔ
后一夕,遂有大风雷震于地,亭屋摇撼,果见二光照耀亭宇。
zi chūn nǎi liǎn yī ér xià hū jué yǒu wù pán rào qí shēn lěng rú shuǐ dòng shù bù kě jiě
子春乃敛衣而下,忽觉有物蟠绕其身,冷如水冻,束不可解。
huí shì jiàn èr lǎo zài qí shēn hòu
回视,见二老在其身后。
zi chūn jí fèn shēn huī bì huō rán yǒu shēng qí fù yì jiě suì guī tíng zhōng
子春即奋身挥臂,𬴃然有声,其缚亦解,遂归亭中。
wèi jǐ ér fēng yǔ jì wén tíng zhōng xīng ruò bào sì
未几而风雨霁,闻亭中腥若鲍肆。
míng rì shì zhī jiàn yī jù shé zhōng duàn ér bì xuè biàn qí de
明日视之,见一巨蛇中断而毙,血遍其地。
lǐ rén xiāng yǔ lái guān wèi zi chūn qiě sǐ yǐ
里人相与来观,谓子春且死矣。
nǎi jiàn zhī dà jīng
乃见之,大惊。
zì shì qí tíng wú fēng léi huàn
自是其亭无风雷患。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
xuān zhōu jiāng
宣州江
xuān zhōu què tóu zhèn tiān bǎo qī zài jiāng shuǐ shèng zhǎng màn sān shí lǐ
宣州鹊头镇,天宝七载,江水盛涨漫三十里。
wú sú shàn qiú jiē rù shuǐ jiē chái mù
吴俗善泅,皆入水接柴木。
jiāng zhōng liú yǒu yī cái xià zhǎng shí yú zhàng qiú zhě wǎng guān zhī nǎi dà shé yě
江中流有一材下,长十余丈,泅者往观之,乃大蛇也。
qí sè huáng wèi shuǐ suǒ fú zhōng jiāng ér xià
其色黄,为水所浮,中江而下。
qiú zhě jù ér fǎn shé suì kāi kǒu xián zhī qiú zhě zhèng héng shé kǒu jǔ qí tóu qù shuǐ shù chǐ
泅者惧而返,蛇遂开口衔之,泅者正横蛇口,举其头,去水数尺。
qiú zhě yóu dà hū qǐng jiù guān zhě mò gǎn jiù yān
泅者犹大呼请救,观者莫敢救焉。
chū jì wén
(出《纪闻》)
li qí wù
李齐物
hé nán yǐn li qí wù tiān bǎo zhōng zuǒ qiān jìng líng tài shǒu
河南尹李齐物,天宝中,左迁竟陵太守。
jùn chéng nán lóu yǒu bái yān cì shǐ bù gǎi jí sǐ tǔ rén yǐ wéi cháng zhàn
郡城南楼有白烟,刺史不改即死,土人以为常占。
qí wù bèi chù yì shén hèn hèn
齐物被黜,意甚恨恨。
lóu zhōng hū chū bái yān nǎi fā nù yún wú bù wèi sǐ shén rú yú hé
楼中忽出白烟,乃发怒云:“吾不畏死,神如余何?
shǐ rén xún yān chū chù yún bái yān xī bái chóng kǒng shì dà shé
”使人寻烟出处,云:“白烟悉白虫,恐是大蛇。
qí wù lìng jué zhī qí kǒng jiàn dà zhōng yǒu dà shé shēn rú jù wèng
”齐物令掘之,其孔渐大,中有大蛇,身如巨瓮。
mìng yǐ huò jiān yóu shù shí hú fèi zé zhuó zhī
命以镬煎油数十斛,沸则灼之。
shé chū léi hǒu chéng dié zhèn dòng jīng rì fāng sǐ
蛇初雷吼,城堞震动,经日方死。
nǎi shǐ rén xià qiàn sāi zhī qí wù yì gèng wú tā
乃使人下堑塞之,齐物亦更无他。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
yán tǐng zhī
严挺之
yán tǐng zhī wèi wèi zhōu cì shǐ chū dào guān lín tīng shì
严挺之为魏州刺史,初到官,临厅事。
yǒu xiǎo shé cóng mén rù zhì àn suǒ yǐ tóu zhěn àn
有小蛇从门入,至案所,以头枕案。
tǐng zhī chū bù dá jù chí yá hù yā qí tóu xià de
挺之初不达,遽持牙笏,压其头下地。
zhèng lì níng xiǎng qǐng zhī shé huà chéng yī fú
正立凝想,顷之,蛇化成一符。
tǐng zhī yì shì shù shì suǒ wéi xún suǒ wú huò ér zhǐ
挺之意是术士所为,寻索无获而止。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
tiān bǎo qiáo rén
天宝樵人
tiān bǎo zhōng yǒu qiáo rén rù shān zuì wò wèi shé suǒ tūn
天宝中,有樵人入山醉卧,为蛇所吞。
qí rén wēi xǐng guài shēn dòng yáo kāi shì bù dé fāng zhī wèi wù suǒ tūn
其人微醒,怪身动摇,开视不得,方知为物所吞。
yīn yǐ qiáo dāo huà fù dé chū zhī
因以樵刀画腹,得出之。
xuàn rán mí mèn jiǔ zhī fāng wù
眩然迷闷,久之方悟。
qí rén zì ěr bàn shēn pí tuō rú má fēng zhuàng
其人自尔半身皮脱,如麻风状。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
wú wèi shī
无畏师
tiān bǎo zhōng wú wèi shī zài luò shì shí yǒu jù jù yuán zuò mù jù míng chāo běn gǎi
天宝中,无畏师在洛,是时有巨(“巨”原作“目”,据明抄本改。
shé zhuàng shén yì gāo zhàng yú wéi wǔ shí chǐ kuí kuí ruò
)蛇,状甚异,高丈余,围五十尺,魁魁若。
pán rào chū yú shān xià luò mín xián jiàn zhī
盘绕出于山下,洛民咸见之。
yú shì wú wèi yuē hòu cǐ shé jué shuǐ zhū luò chéng
于是无畏曰:“后此蛇决水潴洛城。
jí shuō fó shū yì shén jīng
”即说佛书义甚精。
shé zhì xī zé jià fēng lù lái ruò qīng tīng zhuàng
蛇至夕,则驾风露来,若倾听状。
wú wèi nǎi zé zé yuán zuò fèn jù míng chāo běn gǎi
无畏乃责(“责”原作“愤”,据明抄本改。
zhī yuē ěr shé yě yíng jū shēn shān zhōng gù ān qí suǒ hé wéi jiāng yù sì dú yú shì
)之曰:“尔蛇也,营居深山中,固安其所,何为将欲肆毒于世?
jí sù qù wú huàn shēng rén
即速去,无患生人。
qí shé wén zhī suì fǔ yú de ruò yǒu cán sè xū yú ér sǐ yān
”其蛇闻之,遂俯于地,若有惭色,须臾而死焉。
qí hòu lù shān jù luò yáng jǐn huǐ gōng miào guǒ wú wèi suǒ wèi jué luò shuǐ zhū chéng zhī yīng
其后禄山据洛阳,尽毁宫庙,果无畏所谓决洛水潴城之应。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
zhāng gǎo
张镐
hóng zhōu chéng zì mǎ yuàn zhì lì hòu bù fù xiū gé
洪州城自马瑗置立后,不复修革。
xiāng chuán yún xiū zhě bì sǐ
相传云:“修者必死。
yǒng tài zhōng dū du zhāng gǎo xiū zhī bù yí
”永泰中,都督张镐修之不疑。
hū chéng xī běi zōu yù yī dà kǎn kǎn zhōng jiàn èr shé yī bái yī hēi tóu lèi niú xíng rú jù wèng zhǎng liù shí yú chǐ wān dàn zài kēng zhōng qí yú xiǎo shé bù kě shèng shǔ
忽城西北陬遇一大坎,坎中见二蛇,一白一黑,头类牛,形如巨瓮,长六十余尺,蜿蟺在坑中,其余小蛇不可胜数。
jù yǐ bái gǎo gǎo mìng zhú zhī chū nǎi yǐ zhú miè fù qí tóu qiān zhī
遽以白镐,镐命逐之出,乃以竹篾缚其头,牵之。
shé chū bù kāi mù suí qiān ér chū
蛇初不开目,随牵而出。
xiǎo shé shén duō jūn rén huò yǒu shāng qí xiǎo zhě shí yú tóu rán yóu dà rú yǐn wǎn
小蛇甚多,军人或有伤其小者十余头,然犹大如饮椀。
èr shé xiāng suí rù xú rú tíng xià fàng shēng chí zhōng chí shuǐ shēn shù zhàng qí guī jiē zǒu chū shàng àn wéi rén suǒ huò yú yì gǔ sāi chū shuǐ xū yú jiē sǐ
二蛇相随入徐孺亭下放生池中,池水深数丈,其龟皆走出上岸,为人所获,鱼亦鼓鳃出水,须臾皆死。
hòu qī rì gǎo hōng
后七日,镐薨。
pàn guān zhèng cóng nán chāng lìng mǎ jiǎo èr zi xiāng jì ér zú
判官郑从、南昌令马皎,二子相继而卒。
yuán quē chū chù míng chāo běn zuò chū guǎng yì jì
(原缺出处,明抄本作出《广异记》)
bì qián tài
毕干泰
táng zuǒ bǔ quē bì qián tài yíng zhōu rén qiū rén fù mǔ nián wǔ shí zì yíng shēng cáng qì
唐左补阙毕干泰,瀛州任丘人,父母年五十,自营生藏讫。
zhì fù nián bā shí wǔ yòu zì zào guān shāo gāo dà xián cáng xiǎo gèng jiā zhuān èr wàn kǒu
至父年八十五,又自造棺,稍高大,嫌藏小,更加砖二万口。
kāi cáng yù xiū zhī yǒu shé wú shù
开藏欲修之,有蛇无数。
shí zhēng yuè shàng hán zhé wèi néng dòng qǔ shé tóu yī kōng jǐng zhōng réng shòu shé bù jìn qí shé jīn sè
时正月尚寒,蛰未能动,取蛇投一空井中,仍受蛇不尽,其蛇金色。
tài zì yǔ nú kāi zhī xún bìng ér zú
泰自与奴开之,寻病而卒。
yuè yú fù mǔ jù wáng
月余,父母俱亡。
cǐ kāi zhī bù dé qí suǒ yě
此开之不得其所也。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
dù wěi
杜𬀩
diàn zhōng shì yù shǐ dù wěi cháng shǐ lǐng wài zhì kāng zhōu yì qí sī zhǐ zhǐ yuán zuò shàng jù míng chāo běn gǎi
殿中侍御史杜𬀩尝使岭外,至康州,驿骑思止,(“止”原作“上”,据明抄本改。
bái yuē qǐng bì dú wù
)白曰:“请避毒物。
yú shì jiàn dà shé jié dào nán chū zhǎng shù zhàng xuán wǔ hòu zhuī zhī
”于是见大蛇截道南出,长数丈,玄武后追之。
dào nán yǒu dà sōng shù shé shēng gāo zhī pán rào chuí tóu xià shì xuán wǔ
道南有大松树,蛇升高枝盘绕,垂头下视玄武。
xuán wǔ zì shù xià yǎng qí bí bí zhōng chū liǎng dào bì yān zhí chōng shé tóu shé suì liè ér sǐ zhuì yú shù xià
玄武自树下仰其鼻,鼻中出两道碧烟,直冲蛇头,蛇遂裂而死,坠于树下。
yòu jiàn wú gōng dà rú zhēng
又见蜈蚣大如筝。
zhēng zì yuán kòng quē jù míng chāo běn bǔ
(“筝”字原空缺,据明抄本补。
niú sù céng yǐ qí shì wèn kāng zhōu sī mǎ dí gōng dí gōng yuē xī tiān bǎo sì zài guǎng fǔ yīn hǎi cháo piào yī wú gōng sǐ pōu qí yī zhǎo zé de ròu bǎi èr shí jīn
)牛肃曾以其事问康州司马狄公,狄公曰:“昔天宝四载,广府因海潮,漂一蜈蚣,死,剖其一爪,则得肉百二十斤。
zhì guǎng zhōu shì yǒu rén lóng shèng liǎng tóu shé
至广州市,有人笼盛两头蛇。
jí rén zhòng zhōng yán rǔ shi èr shǒu shé hu
集人众中言:‘汝识二首蛇乎?
rǔ jiàn èr shǒu shé zé qí shǒu bìng chū wú jīn yì yú shì shǒu shé gè yī tóu yù jiàn zhī hu
汝见二首蛇,则其首并出,吾今异于是,首蛇各一头,欲见之乎?
shì rén qǐng jiàn zhī nǎi chū qí shé
’市人请见之,乃出其蛇。
shé zhǎng èr chǐ tóu zài shǒu wěi
蛇长二尺,头在首尾。
shì rén ling zhě cháng yǐ nòng shé wèi yè měi zhí zhū shé bù bì dú hài
市人伶者,常以弄蛇为业,每执诸蛇,不避毒害。
jiàn liǎng tóu shé zé yǐ shǒu zhí zhī
见两头蛇,则以手执之。
shé shì qí shǒu ling zhě yán tòng qì shé yú de
蛇螫其手,伶者言痛,弃蛇于地。
jiā yào yān bù yù
加药焉,不愈。
qí niè chù zhǒng suì jìn yín é ér biàn shēn
其啮处肿,遂浸淫,俄而遍身。
ling zhě sǐ shēn suì hóng dà qí gǔ ròu jiē huà wèi shuǐ shēn rú zhù shuǐ náng
伶者死,身遂洪大,其骨肉皆化为水,身如贮水囊。
yǒu qǐng shuǐ kuì suì huà jǐn
有顷水溃,遂化尽。
rén yǔ liǎng tóu shé shī suǒ zài
人与两头蛇失所在。
chū jì wén
”(出《纪闻》)
hǎi zhōu liè rén
海州猎人
hǎi zhōu rén yǐ shè liè wéi shì céng yú dōng hǎi shān zhōng shè lù
海州人以射猎为事,曾于东海山中射鹿。
hū jiàn yī shé hēi sè dà rú lián shān zhǎng jìn shí zhàng liǎng mù chéng rì
忽见一蛇,黑色,大如连山,长近十丈,两目成日。
zì hǎi ér shàng rén jiàn shé jīng jù zhī zhī yuán zuò rú jù míng chāo běn gǎi
自海而上,人见蛇惊惧,知(“知”原作“如”,据明抄本改。
bù miǎn sǐ
)不免死。
yīn fú fú yuán zuò zhàng
因伏(伏原作杖。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
niàn fó
)念佛。
shé zhì rén suǒ yǐ kǒu xián rén jí qí gōng shǐ dù hǎi ér qù
蛇至人所,以口衔人及其弓矢,渡海而去。
yáo zhì yī shān zhì rén yú gāo yán zhī shàng
遥至一山,置人于高岩之上。
é ér fù yǒu yī shé zì nán lái zhì shān suǒ zhuàng lèi xiān shé ér dà bèi zhī
俄而复有一蛇自南来,至山所,状类先蛇而大倍之。
liǎng shé xiāng yǔ dòu yú shān xià chū yǐ shēn xiāng wān dàn jiǔ zhī kǒu xiāng shì
两蛇相与斗于山下,初以身相蜿蟺,久之,口相噬。
shè shì zhī qí qiú jǐ zhù
射士知其求己助。
nǎi fu yào shǐ yù shè zhī
乃傅药矢,欲射之。
dà shé xiān huàn yī mù rén nǎi fù shè qí mù shù shǐ lèi zhōng
大蛇先患一目,人乃复射其目,数矢累中。
jiǔ zhī dà shé suì sǐ dǎo dì shàng
久之,大蛇遂死,倒地上。
xiǎo shé shǒu wěi jù suì nǎi xián dà zhēn zhū sè sè děng shù dòu sòng rén guī zhì běn suǒ yě
小蛇首尾俱碎,乃衔大真珠瑟瑟等数斗,送人归至本所也。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)