hú chōng lú fén lái jūn chāo chuán bìng téng tíng jùn zhāng sī gōng huáng lěng shé li kuí
胡充卢汾来君绰传病滕庭俊张思恭蝗冷蛇李揆
zhǔ bù chóng zhū yá zhī shù yǐn mù shī gǔ
主簿虫朱牙之树蚓木师古
hú chōng
胡充
sòng yù zhāng hú chōng yuán jiā wǔ nián qiū xī yǒu dà wú gōng zhǎng èr chǐ luò chōng fù yǔ mèi qián lìng bì xié zhì
宋豫章胡充,元嘉五年秋夕,有大蜈蚣长二尺,落充妇与妹前,令婢挟掷。
bì cái chū hù hū dǔ yī mǔ yī fú xiù bài liǎng mù wú jīng
婢裁出户,忽睹一姥,衣服臭败,两目无精。
dào liù nián sān yuè hé mén shí huàn sǐ wáng xiāng jì
到六年三月,阖门时患,死亡相继。
chū yì yuàn
(出《异苑》)
lú fén
卢汾
yāo yì jì yuē xià yáng lú fén zì shì jì yòu ér hào xué zhòu yè bù juàn
《妖异记》曰:夏阳卢汾字士济,幼而好学,昼夜不倦。
hòu wèi zhuāng dì yǒng ān èr nián qī yuè èr shí rì jiāng fù luò yǒu rén yàn yú zhāi zhōng
后魏庄帝永安二年七月二十日,将赴洛,友人宴于斋中。
yè lán yuè chū zhī hòu hū wén tīng qián huái shù kōng zhōng yǒu yǔ xiào zhī yīn bìng sī zhú zhī yùn
夜阑月出之后,忽闻厅前槐树空中,有语笑之音,并丝竹之韵。
shù yǒu rén xián wén yà zhī
数友人咸闻,讶之。
é jiàn nǚ zǐ yī qīng hēi yī chū huái zhōng wèi fén yuē cǐ dì fēi láng jūn suǒ yì nài hé xiāng zào yě
俄见女子衣青黑衣,出槐中,谓汾曰:“此地非郎君所诣,奈何相造也?
fén yuē wú shì yàn ba yǒu rén wén cǐ yīn yuè zhī yùn gù lái qǐng jiàn
”汾曰:“吾适宴罢,友人闻此音乐之韵,故来请见。
jiàn zì yuán kòng quē jù míng chāo běn bǔ
”(“见”字原空缺,据明抄本补。
nǚ zǐ xiào yuē láng jūn zhēn xìng lú ěr
)女子笑曰:“郎君真姓卢耳。
ěr yuán zuò gān jù míng chāo běn gǎi
”(“耳”原作“甘”,据明抄本改。
nǎi rù xué zhōng
)乃入穴中。
é yǒu wēi fēng dòng lín fén tàn yà zhī yǒu rú hūn mèi
俄有微风动林,汾叹讶之,有如昏昧。
jí jǔ mù jiàn gōng yǔ huō kāi mén hù jiǒng rán
及举目,见宫宇豁开,门户迥然。
yǒu yī nǚ zǐ yī qīng yī chū hù wèi fén yuē niáng zǐ mìng láng jūn jí zhū láng xiāng jiàn
有一女子衣青衣,出户谓汾曰:“娘子命郎君及诸郎相见。
fén yǐ sān yǒu jù rù jiàn shù shí rén gè nián èr shí yú lì yú dà wū zhī zhōng qí é hào yuē shěn yǔ táng
”汾以三友俱入,见数十人各年二十余,立于大屋之中,其额号曰“审雨堂”。
fén yǔ sān yǒu lì jiē ér shàng yǔ zǐ yī fù rén xiāng jiàn
汾与三友历阶而上,与紫衣妇人相见。
wèi fén yuē shì huì tóng gōng zhū nǚ gē yàn zhī cì wén zhū láng jiàng zhòng bù gǎn jù yīn cǐ qǐng yīn cǐ qǐng sān zì yuán zuò yán yīn bài jù míng chāo běn gǎi
谓汾曰:“适会同宫诸女,歌宴之次,闻诸郎降重,不敢拒,因此请(“因此请”三字原作“言因拜”,据明抄本改。
jiàn
)见。
zǐ yī zhě nǎi mìng fén děng jiù yàn
”紫衣者乃命汾等就宴。
hòu yǒu yī bái zhě qīng huáng zhě jiē nián èr shí yú zì táng dōng xī gé chū yuē qī bā rén xī yāo yàn jué shì
后有衣白者、青黄者,皆年二十余,自堂东西阁出,约七八人,悉妖艳绝世。
xiāng yī zhī hòu huān yàn wèi shēn jí yǒu měi qíng
相揖之后,欢宴未深,极有美情。
hū wén dà fēng zhì shěn yǔ táng liáng qīng shé yī shí bēn sàn
忽闻大风至,审雨堂梁倾折,一时奔散。
fén yǔ sān yǒu jù zǒu nǎi xǐng
汾与三友俱走,乃醒。
jì jiàn tíng zhōng gǔ huái fēng zhé dà zhī lián gēn ér duò
既见庭中古槐,风折大枝,连根而堕。
yīn bǎ huǒ zhào suǒ zhé zhī chù yī dà yǐ xuè sān sì lóu gū yī èr qiū yǐn jù sǐ yú xué zhōng
因把火照所折之处,一大蚁穴,三四蝼蛄,一二蚯蚓,俱死于穴中。
fén wèi sān yǒu yuē yì zāi wù jiē yǒu líng kuàng wú tú shì yǔ tóng yàn bù zhī hé yuán ér ér yuán zuò bù jù míng chāo běn gǎi
汾谓三友曰:“异哉,物皆有灵,况吾徒适与同宴,不知何缘而(“而”原作“不”,据明抄本改。
rù
)入。
yú shì jí xiǎo yīn fá cǐ shù gèng wú tā yì
”于是及晓,因伐此树,更无他异。
chū qióng shén mì yuàn
(出《穷神秘苑》)
lái jūn chāo
来君绰
suí yáng dì zhēng liáo shí èr jūn jǐn méi
隋炀帝征辽,十二军尽没。
zǒng guǎn lái hù zuò fǎ shòu lù yáng dì jǐn míng chāo běn jǐn zuò yòu yù zhū qí zhū zhū yuán zuò jiā jù míng chāo běn gǎi
总管来护坐法受戮,炀帝尽(明抄本“尽”作“又”)欲诛其诸(“诸”原作“家”,据明抄本改。
zi
)子。
jūn chāo yōu jù lián rì yǔ xiù cái luō xún luō tì li wàn jìn jié wèi bēn you gòng wáng mìng zhì hǎi zhōu
君绰忧惧,连日与秀才罗巡、罗逖、李万进,结为奔友,共亡命至海州。
yè hēi mí lù lù páng yǒu dēng huǒ yīn yǔ gòng dùn zhī
夜黑迷路,路旁有灯火,因与共顿之。
kòu mén shù xià yǒu yī cāng tóu yíng bài
扣门数下,有一苍头迎拜。
jūn chāo yīn wèn cǐ shì shuí jiā
君绰因问,此是谁家。
dá yuē kē dòu láng jūn xìng wēi jí dāng fǔ xiù cái yě
答曰:“科斗郎君姓威,即当府秀才也。
suì qǐ mén mén yòu míng chāo běn yòu zuò hū
”遂启门,门又(明抄本“又”作“忽”。
zì bì
)自闭。
bì yuán zuò kāi jù míng chāo běn gǎi
(“闭”原作“开”,据明抄本改。
qiāo zhōng mén yuē wō r jīn jīn yuán zuò yě jù míng chāo běn gǎi
)敲中门曰:“蜗儿今(“今”原作“也”,据明抄本改。
yǒu sì wǔ gè kè
)有四五个客。
wō r yé yòu yī cāng tóu yě
”蜗儿耶又一苍头也。
suì kāi mén bǐng zhú yǐn kè jiù guǎn kè wèi chuáng tà yīn rù shèn bèi
遂开门,秉烛引客,就馆客位,床榻茵褥甚备。
é yǒu yī xiǎo tóng chí zhú zì zhōng chū mén yuē liù láng zi chū lái
俄有一小童持烛自中出门,曰:“六郎子出来。
jūn chāo děng jiàng jiē jiàn zhǔ rén
”君绰等降阶见主人。
zhǔ rén cí cǎi lǎng rán wén biàn fēn cuò zì tōng xìng míng yuē wēi wū huò
主人辞采朗然,文辩纷错,自通姓名曰:“威污蠖。
xù hán wēn qì yī kè yóu zuò jiē zuò yuē wū huò tiǎn yǐ běn zhōu xiāng fù de yǔ zú xià tóng shēng
”叙寒温讫,揖客由阼阶,坐曰:“污蠖忝以本州乡赋,得与足下同声。
qīng xiāo liáng huì shū shì xīn yuàn
青霄良会,殊是忻愿。
jí mìng jiǔ qià zuò jiàn zhì hān chàng tán xuè jiāo zhì zhòng suǒ bù néng duì
”即命酒洽坐,渐至酣畅,谈谑交至,众所不能对。
jūn chāo pō bù néng píng yù yǐ lǐ cuò zhī wú jì
君绰颇不能平,欲以理挫之,无计。
yīn jǔ shāng yuē jūn chāo qǐng qǐ yī lìng yǐ zuò zhōng xìng míng shuāng shēng zhě fàn fá rú lǜ
因举觞曰:“君绰请起一令,以坐中姓名双声者,犯罚如律。
jūn chāo yuē wēi wū huò
”君绰曰:“威污蠖。
shí jī qí xìng
”实讥其姓。
zhòng jiē fǔ shǒu dà xiào yǐ wéi de yán
众皆抚手大笑,以为得言。
jí zhì wū huò gǎi lìng yuē yǐ zuò zhōng rén xìng wèi gē shēng zì èr zì zhì sān zì
及至污蠖,改令曰:“以坐中人姓为歌声,自二字至三字。
lìng yuē luō li luō lái li
令曰:“罗李,罗来李。
zhòng jiē cán qí biàn jié
”众皆惭其辩捷。
luō xún yòu wèn jūn fēng yǎ fēng yǎ yuán zuò shēng tuī jù míng chāo běn gǎi
罗巡又问:“君风雅(“风雅”原作“声推”,据明抄本改。
zhī shì
)之士。
shì yuán zuò shì jù míng chāo běn gǎi
(“士”原作““事”,据明抄本改。
zú de zì bǐ yún bǐ yún yuán zuò cǐ yún jù míng chāo běn gǎi
)足得自比云(“比云”原作““此云”,据明抄本改。
lóng hé yù míng zhī zì biǎn yé
)龙,何玉名之自贬耶?
wū huò yuē pū jiǔ cóng bīn xīng duō wéi zhǔ sī jiàn qū yǐ pū hòu yú qún shì hé yì chǐ huò yú wū chí hu
”污蠖曰:“仆久从宾兴,多为主司见屈,以仆后于群士,何异尺蠖于污池乎?
xún yòu wèn gōng huá zōng shì zú hé wéi bù zài
”巡又问:“公华宗,氏族何为不载?
wū huò yuē wǒ běn tián tián yuán zuò rì jù míng chāo běn gǎi
”污蠖曰:“我本田(“田”原作“日”,据明抄本改。
shì chū yú qí wēi wáng yì yóu huán dīng zhī lèi hé zú xià zhī bù xué yé
)氏,出于齐威王,亦犹桓丁之类,何足下之不学耶?
jì ér wō r jǔ fāng zhàng pán zhì zhēn xiū shuǐ lù chōng yì qí jiān
”既而蜗儿举方丈盘至,珍羞水陆,充溢其间。
jūn chāo jí pū wú bù bǎo yù
君绰及仆,无不饱饫。
yè gé chè zhú lián tà ér qǐn
夜阁彻烛,连榻而寝。
chí míng xù bié hèn chàng jù bù zì shèng
迟明叙别,恨怅俱不自胜。
jūn chāo děng xíng shù lǐ yóu niàn wū huò
君绰等行数里,犹念污蠖。
fù lái jiàn zuó suǒ huì zhī chù liǎo wú rén jū
复来,见昨所会之处,了无人居。
wéi wū chí biān yǒu dà yǐn zhǎng shù chǐ yòu yǒu tān luó dīng zǐ jiē dà cháng yǒu shù bèi
唯污池边有大螾,长数尺,又有瘫螺丁子,皆大常有数倍。
fāng zhī wū huò jí èr shù jiē cǐ wù yě
方知污蠖及二竖,皆此物也。
suì gòng è zuó xiāo suǒ shí gè tǔ chū qīng ní jí wū shuǐ shù shēng
遂共恶昨宵所食,各吐出青泥及污水数升。
chū xuán guài lù
(出《玄怪录》)
chuán bìng
传病
suí yáng dì dà yè mò nián luò yáng rén jiā zhōng yǒu chuán shī bìng xiōng dì shù rén xiāng jì wáng mò
隋炀帝大业末年,洛阳人家中有传尸病,兄弟数人,相继亡殁。
hòu yǒu yī rén sǐ qì yóu wèi jué jiā rén bìng kū
后有一人死,气犹未绝,家人并哭。
qí dì hū jiàn wù zì sǐ rén kǒu zhōng chū yuè rù qí kǒu zì cǐ jí bìng suì yú suì zú
其弟忽见物自死人口中出,跃入其口,自此即病,岁余遂卒。
lín zhōng wèi qí qī yuē wú jí nǎi suǒ jiàn wù wèi zhī hài
临终,谓其妻曰:“吾疾乃所见物为之害。
wú qì jué zhī hòu biàn kě kāi wǒ nǎo hóu shì yǒu hé wù yù zhī qí gēn běn
吾气绝之后,便可开我脑喉,视有何物,欲知其根本。
yán zhōng ér sǐ
”言终而死。
dì zǐ yī mìng kāi shì nǎo zhōng de yī wù xíng rú yú ér bìng yǒu liǎng tóu biàn tǐ xī yǒu ròu lín
弟子依命开视,脑中得一物,形如鱼,而并有两头,遍体悉有肉鳞。
dì zǐ zhì bō zhōng tiào yuè bù zhǐ
弟子致钵中,跳跃不止。
shì yǐ zhū wèi zhì zhōng suī bú jiàn shí xī xū yú jiē chéng shuǐ zhū dú yào yīn jiē suí xiāo huà
试以诸味致中,虽不见食,悉须臾皆成水,诸毒药因皆随销化。
shí xià zhōng lán shú sì zhòng rú shuǐ cì zuò diàn qīng
时夏中蓝熟,寺众如水次作靛青。
yī rén wǎng yīn yǐ xiǎo diàn zhì bō zhōng cǐ wù jí jù bēn chí
一人往,因以小靛致钵中,此物即遽奔驰。
xū yú jiān biàn huà wèi shuǐ
须臾间,便化为水。
chuán diàn yǐ liáo yē
传靛以疗噎。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
téng tíng jùn
滕庭俊
wén míng yuán nián pí líng téng tíng jùn huàn rè bìng jī nián
文明元年,毗陵滕庭俊患热病积年。
měi fā shēn rú huǒ shāo shù rì fāng dìng
每发,身如火烧,数日方定。
míng yī bù néng zhì
名医不能治。
hòu zhī luò diào xuǎn xíng zhì yíng shuǐ xi shí sì wǔ lǐ tiān xiàng mù wèi dá qián suǒ suì tóu yī dào bàng zhuāng jiā
后之洛调选,行至荥水西十四五里,天向暮,未达前所,遂投一道傍庄家。
zhǔ rén zàn chū wèi zhì
主人暂出,未至。
tíng jùn xīn wú liáo lài yīn tàn xī yuē wèi kè duō kǔ xīn rì mù wú zhǔ rén
庭俊心无聊赖,因叹息曰:“为客多苦辛,日暮无主人。
jí yǒu lǎo fù bìn fà shū tū yī fú yì bì zì táng xi chū
”即有老父,鬓发疏秃,衣服亦弊,自堂西出。
bài yuē lǎo fù suī wú suǒ jiě ér xìng hǎo wén zhāng
拜曰:“老父虽无所解,而性好文章。
shì bù zhī láng jūn lái zhǐ yǔ hé qiě yé lián jù cì
适不知郎君来,止与和且耶连句次。
wén láng jūn yín wèi kè duō kǔ xīn rì mù wú zhǔ rén suī cáo pī mén míng chāo běn mén zuò zhī
闻郎君吟‘为客多苦辛,日暮无主人’,虽曹丕门(明抄本“门”作“之”。
kè zi cháng cháng yuán zuò zhǎng jù cáo pī zá shī gǎi
)客,子常(“常”原作“长”,据曹丕杂诗改。
wèi wèi yuán zuò yì jù cáo pī zá shī gǎi
)畏(“畏”原作“异”,据曹丕杂诗改。
rén bù néng guò yě
)人,不能过也。
lǎo fù yǔ hé qiě yé tóng zuò hún jiā mén kè suī pín yì yǒu dǒu jiǔ jiē láng jūn qīng huà ěr
老父与和且耶,同作浑家门客,虽贫亦有斗酒,接郎君清话耳。
tíng jùn shén yì zhī wèn yuē lǎo fù zhù zhǐ hé suǒ
”庭俊甚异之,问曰:“老父住止何所?
lǎo fù nù yuē pū tiǎn hún jiā sǎo mén zhī kè xìng má míng lái hé xíng yī
”老父怒曰:“仆忝浑家扫门之客,姓麻名来和,行一。
xíng yī yuán zuò dì dà jù míng chāo běn gǎi
(“行一”原作“弟大”,据明抄本改。
jūn hé bù hū wèi má dà
)君何不呼为麻大。
tíng jùn jí xiè bù mǐn yǔ zhī xié xíng
”庭俊即谢不敏,与之偕行。
rào táng xi yú yù jiàn èr mén mén qǐ huá táng fù gé shén qí xiù
绕堂西隅,遇见二门,门启,华堂复阁甚奇秀。
guǎn zhōng yǒu zūn jiǔ pán hé má dà yī ràng tíng jùn tóng zuò
馆中有樽酒盘核,麻大揖让庭俊同坐。
liáng jiǔ zhōng mén yòu yǒu yī kè chū má dà yuē hé zhì yǐ
良久,中门又有一客出,麻大曰:“和至矣。
míng chāo běn zhì yǐ zuò jūn zhì
”(明抄本“至矣”作“君至”。
jí jiàng jiē yī ràng zuò
)即降阶揖让坐。
qiě yé wèi má dà yuē
且耶谓麻大曰。
shì yǔ jūn yù lián jù jūn shī tí chéng wèi
适与君欲连句,君诗题成未。
má dà nǎi shū tí mù yuē tóng zài hún jiā píng yuán mén guǎn lián jù yī shǒu yǔ yǐ yǔ yǐ yuán zuò shǐ qǐng jù míng chāo běn gǎi
麻大乃书题目曰:《同在浑家平原门馆连句》一首,予已(“予已”原作“使请”,据明抄本改。
wèi sì jù yǐ
)为四句矣。
má dà shī yuē zì yǔ hún jiā lín xīn xiāng suì mǎn shēn
麻大诗曰:“自与浑家邻,馨香遂满身。
wú xīn hǎo qīng jìng rén yòng qù huī chén
无心好清静,人用去灰尘。
pū zuò sì jù chéng yǐ
仆作四句成矣。
qiě yé yuē pū shì qī yán yùn yòu bù tóng rú hé
”且耶曰:“仆是七言,韵又不同,如何?
má dà yuē dàn zì wèi yī zhāng yì bù è
”麻大曰:“但自为一章,亦不恶。
qiě yé liáng jiǔ yín yuē dōng dōng yuán zuò zhōng jù míng chāo běn gǎi
”且耶良久吟曰:“冬(“冬”原作“终”,据明抄本改。
cháo měi qù yī yān huǒ chūn zhì hái guī yǎng zǐ sūn
)朝每去依烟火,春至还归养子孙。
céng xiàng fú wáng bǐ duān zuò ěr lái qiú shí hún hún mén
曾向苻王笔端坐,尔来求食浑浑门。
tíng jùn yóu bù wù jiàn mén guǎn huá shèng yīn yǒu yān liú xiē wèi zhī jì
”庭俊犹不悟,见门馆华盛,因有淹留歇为之计。
shī yuē tián wén chēng hào kè fán yǎng jǐ duō rén
诗曰:“田文称好客,凡养几多人。
rú qiàn féng xuān zài jīn xī cè xià bīn
如欠冯谖在,今希厕下宾。
qiě yé má dà xiāng gù xiào yuē hé de xiāng jī
”且耶、麻大,相顾笑曰:“何得相讥?
xiàng shǐ jūn zài hún jiā mén yī rì dāng yàn yù yǐ
向使君在浑家门,一日当厌饫矣。
yú shì cān shàn yáo zhuàn yǐn mǎn shù shí xún
”于是餐膳肴馔,引满数十巡。
zhǔ rén zhì mì tíng jùn bú jiàn shǐ rén jiào huàn zhī tíng jùn yīng yuē wéi
主人至,觅庭俊不见,使人叫唤之,庭俊应曰唯。
ér guǎn yǔ bìng má hé èr rén yī shí bú jiàn nǎi zuò cè wū xià bàng yǒu dà cāng yíng tū sào zhǒu ér yǐ
主人回来后,找不见滕庭俊,派人去呼叫他,他答应一声:唯然而馆舍和麻、和二人,此时都不见了,自己却坐在厕所里,旁边只有一只大苍蝇和一把秃扫帚。
tíng jùn xiān yǒu rè jí zì cǐ yǐ hòu dùn yù gèng bù fù fā yǐ
庭俊先有热疾,自此已后顿愈,更不复发矣。
chū xuán guài lù
(出《玄怪录》)
zhāng sī gōng
张思恭
táng tiān hòu zhōng shàng shí fèng yù zhāng sī gōng jìn niú kū lì shàng yóu yán dà rú zhù tiān hòu yǐ yù hé zhù zhī
唐天后中,尚食奉御张思恭进牛窟利上蚰蜒,大如箸,天后以玉合贮之。
zhào sī gōng shì yuē zuó kū lì shàng yǒu cǐ jí shì dú wù
召思恭示曰:“昨窟利上有此,极是毒物。
jìn yǒu jī jī zì yuán kòng quē jù huáng běn bǔ
近有鸡(“鸡”字原空缺,据黄本补。
shí wū bǎi zú chóng hū sǐ kāi fù zhōng yǒu yóu yán yī chāo zhū chóng bìng jǐn cǐ wù bù huà
)食乌百足虫忽死,开腹,中有蚰蜒一抄,诸虫并尽,此物不化。
zhèn zuó rì yǐ lái yì è bù néng shí
朕昨日以来,意恶不能食。
sī gōng dùn shǒu qǐng sǐ shè miǎn zhī yǔ zǎi fū bìng liú lǐng nán
”思恭顿首请死,赦免之,与宰夫并流岭南。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
huáng
蝗
táng kāi yuán sì nián hé nán běi zhōng wèi zāi fēi zé yì rì dà rú zhǐ shí miáo cǎo shù yè lián gēn bìng jǐn
唐开元四年,河南北螽为灾,飞则翳日,大如指,食苗草树叶,连根并尽。
chì chāi shǐ yǔ zhōu xiàn xiāng zhī qū zhú cǎi dé yī shí zhě yǔ yī shí sù yī dòu sù yì rú zhī
敕差使与州县相知驱逐,采得一石者,与一石粟,一斗,粟亦如之。
jué kēng mái què mái yī shí zé shí shí shēng luǎn dà rú shǔ mǐ hòu bàn cùn gài dì
掘坑埋却,埋一石则十石生,卵大如黍米,厚半寸,盖地。
fú xiū zǐ yuē xī wén wǔ shèng huáng dì shí rào jīng chéng huáng dà qǐ dì lìng qǔ ér guān zhī duì zhàng xuǎn yī dà zhě zhù zhī yuē zhèn zhèng xíng guāi pì rén xìn wèi fú dāng shí wǒ xīn wú hài miáo jià
浮休子曰:“昔文武圣皇帝时,绕京城蝗大起,帝令取而观之,对仗选一大者,祝之曰:‘朕政刑乖僻,仁信未孚,当食我心,无害苗稼。
suì tūn zhī
’遂吞之。
xū yú yǒu wū rú guàn bǎi wàn wèi qún shi huáng yī rì ér jǐn
须臾,有乌如鹳,百万为群,拾蝗一日而尽。
cǐ nǎi jīng gǎn suǒ zhì
此乃精感所致。
tiān ruò ǒu rán zé rú wù shēng tiān ruò wéi lì mái zhī zī shén
天若偶然,则如勿生,天若为厉,埋之滋甚。
dāng míng dé shèn fá yǐ dá tiān qiǎn nài hé bú jiàn fú xiū yǐ ráng zāi ér yù chěng shā yǐ xiāo huò
当明德慎罚,以答天谴,奈何不见福修以禳灾,而欲逞杀以消祸。
cǐ zǎi xiàng yáo wén míng chāo běn wén zuò yuán
此宰相姚文(明抄本“文”作“元”。
chóng shī xiè lǐ zhī dào yǐ
)崇失燮理之道矣。
chū cháo yě qiān zài
”(出《朝野佥载》)
lěng shé
冷蛇
shēn wáng yǒu ròu jí fù chuí zhì gàn měi chū zé yǐ bái liàn shù zhī
申王有肉疾,腹垂至骭,每出,则以白练束之。
zhì shǔ yuè hān xī bù kě guò
至暑月,鼾息不可过。
xuán zōng zhào nán fāng qǔ lěng shé èr tiáo cì zhī
玄宗诏南方取冷蛇二条赐之。
shé zhǎng shù chǐ sè bái bù shì rén zhí zhī lěng rú wò wò yuán zuò jué jù míng chāo běn gǎi
蛇长数尺,色白,不螫人,执之,冷如握(“握”原作“掘”,据明抄本改。
bīng
)冰。
shēn wáng fù yǒu shù yuē xià yuè zhì yú yuē zhōng bù fù jué fán shǔ
申王腹有数约,夏月置于约中,不复觉烦暑。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
li kuí
李揆
táng li kuí qián tiān zhōng wèi lǐ bù shì láng
唐李揆,干天中,为礼部侍郎。
cháng yī rì zhòu zuò yú táng zhī qián xuān hū wén táng zhōng yǒu shēng jí zhèn ruò qiáng pǐ
尝一日,昼坐于堂之前轩,忽闻堂中有声极震,若墙圮。
kuí jīng rù shì zhī jiàn yī há má fǔ yú de gāo shù chǐ mèi rán shū zhuàng
揆惊入视之,见一虾蟆,俯于地,高数尺,魅然殊状。
kuí qiě jīng qiě yì mò qióng qí lái
揆且惊且异,莫穷其来。
jí mìng jiā tóng yǐ jù fǒu gài yān
即命家童,以巨缶盖焉。
yǒu jiě yuē fu há má yuè zhōng zhī chóng yì tiān shǐ yě
有解曰:“夫虾蟆月中之虫,亦天使也。
jīn tiān shǐ lái gōng táng qǐ fēi shàng dì yǐ mì mìng fù gōng hu
今天使来公堂,岂非上帝以密命付公乎?
qí míng qǐ ér shì zhī yǐ wáng jiàn yǐ
”其明启而视之,已亡见矣。
hòu shù rì guǒ bài zhōng shū shì láng píng zhāng shì
后数日,果拜中书侍郎平章事。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
zhǔ bù chóng
主簿虫
rùn zhōu jīn tán xiàn dà lì zhōng yǒu běi rén wéi zhǔ bù yǐ zhú tǒng jī hé shí yú méi zhì yú tīng shì zhī shù hòu suì yù zhì bǎi yú méi wèi tǔ qì suǒ zhēng ér bù néng shì rén
润州金坛县,大历中,有北人为主簿,以竹筒赍蝎十余枚,置于厅事之树,后遂育至百余枚,为土气所蒸,而不能螫人。
nán mín bù shí hū wéi zhǔ bù chóng
南民不识,呼为主簿虫。
yuán quē chū chù míng chāo běn chén xiào běn zuò chū chuán zǎi
(原缺出处,明抄本、陈校本作出《传载》)
zhū yá zhī
朱牙之
dōng yáng tài shǒu zhū yá zhī yuán xìng zhōng hū yǒu yī lǎo gōng cóng qí qiè dǒng chuáng xià chū zhe huáng cháng jīn mào
东阳太守朱牙之,元兴中,忽有一老公,从其妾董床下出,著黄裳衿帽。
suǒ chū zhī kǎn huá zé yǒu quán suì yǔ dǒng jiāo hǎo
所出之坎,滑泽有泉,遂与董交好。
ruò yǒu jí xiōng suì yǐ gào
若有吉凶,遂以告。
yá zhī r bìng nüè gōng yuē cǐ yīng de hǔ luǎn fú zhī
牙之儿病疟,公曰:“此应得虎卵服之。
chí jǐ xiàng shān dōng de hǔ yīn shàng yú nuǎn qì shǐ r zhì dàn nüè jí duàn
”持戟向山东,得虎阴,尚余暖气,使儿炙噉,疟即断。
gōng cháng shǐ dǒng shū tóu fā rú yě zhū
公常使董梳头,发如野猪。
yá hòu zhū jì jiǔ shàng zhāng yú shì jué jì
牙后诸祭酒上章,于是绝迹。
zuò fèi tāng shì jiāo cǐ kǎn jué de shù hú dà yǐ
作沸汤,试浇此坎,掘得数斛大蚁。
bù rì cūn rén zhuō dà dāo yě xíng féng yī zhàng fū jiàn dāo cāo huáng jīn yī bǐng qiú yǐ yì dāo
不日,村人捉大刀野行,逢一丈夫,见刀,操黄金一饼,求以易刀。
shòu dāo yǎn shī qí rén suǒ zài zhòng chá xiàng jīn nǎi shì niú fèn
授刀,奄失其人所在,重察向金,乃是牛粪。
jì cǐ jí yá jiā guǐ
计此即牙家鬼。
chū yì yuàn
(出《异苑》)
shù yǐn
树蚓
shàng dōu hún jiān zhái jǐ mén wài yī xiǎo huái shù shù yǒu xué dà rú qián
上都浑瑊宅,戟门外一小槐树,树有穴大如钱。
měi xià yuè jì hòu yǒu yǐn dà rú jù bì zhǎng èr chǐ yú bái jǐng hóng bān
每夏月霁后,有蚓大如巨臂,长二尺余,白颈红斑。
lǐng yǐn shù bǎi tiáo rú suǒ yuán shù zhī gàn
领蚓数百条,如索,缘树枝干。
jí xiǎo xī rù xué
及晓,悉入穴。
huò shí zhòng jīng wǎng wǎng chéng qū
或时众惊,往往成曲。
xué shì zhāng chéng yán hún jiān shí táng qián hū yǒu shù cóng de yǒng chū qiū yǐn biàn guà qí shàng
学士张乘言,浑瑊时,堂前忽有树,从地踊出,蚯蚓遍挂其上。
yǐ yǒu chū chù wàng qí shū míng mù
已有出处,忘其书名目。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
mù shī gǔ
木师古
yóu zǐ mù shī gǔ zhēn yuán chū xíng yú jīn líng jiè cūn luò
游子木师古,贞元初,行于金陵界村落。
rì mù tóu gǔ jīng shè sù jiàn zhǔ rén sēng zhǔ rén sēng nǎi sòng yī lòu shì nèi ān zhǐ
日暮,投古精舍宿,见主人僧,主人僧乃送一陋室内安止。
qí běn kè tīng nǎi fēng bì bù kāi
其本客厅,乃封闭不开。
shī gǔ nù suì jié zé zhǔ rén sēng
师古怒,遂诘责主人僧。
sēng yuē chéng fēi lìn xī yú cǐ ér bēi wú rén yú bǐ jù yǐ chéng qián kè sù yú cǐ zhě wèi cháng bù dà jiàn yú sī
僧曰:“诚非吝惜于此,而卑吾人于彼,俱以承前客宿于此者,未尝不大渐于斯。
zì mǒu dào yǐ sān shí yú zài dài shāng sān shí rén yǐ
自某到,已三十余载,殆伤三十人矣。
bì zhǐ yǐ yǐ zì yuán quē jù míng chāo běn bǔ
闭止已(“已”字原“缺”,据明抄本补。
zhōu suì zài bù gǎn lìng rén zhǐ sù
)周岁,再不敢令人止宿。
shī gǔ bù yǔn qí cí yù shēng cāi zé sēng bù dé yǐ lìng qǐ hù sǎ sǎo nǎi shí nián shēn xiǔ shì yǐ
”师古不允,其词愈生猜责,僧不得已,令启户洒扫,乃实年深朽室矣。
shī gǔ cún xīn xìn ér kǒu mào yóu nù
师古存心信,而口貌犹怒。
jí rù qǐn yì bù miǎn yǒu bèi yù zhī zhì suì qǔ qiè zhōng biàn shǒu dāo zi yī kǒu yú chuáng tóu xí xià yòng zhuàng qí dǎn ěr
及入寝,亦不免有备预之志,遂取箧中便手刀子一口,于床头席下,用壮其胆耳。
qǐn zhì èr gēng hū jué zēng hán jīng jué nǎi piào fèi fēng lěng rú yǒu shàn yān
寝至二更,忽觉增寒,惊觉,乃漂沸风冷,如有扇焉。
liáng jiǔ qí shàn fù lái
良久,其扇复来。
shī gǔ nǎi qián chōu dāo zi yú wò zhōng yǐ dāo zi yī huī rú zhōng wù nǎi wén duò yú chuáng zuǒ yì gèng wú tā
师古乃潜抽刀子于幄中,以刀子一挥,如中物,乃闻堕于床左,亦更无他。
shī gǔ fù dāo zi yú gù chǔ nǎi ān qǐn
师古复刀子于故处,乃安寝。
zhì sì gēng yǐ lái qián shàn yòu zhì
至四更已来,前扇又至。
shī gǔ yì yī qián fǎ huī dāo zhōng wù yòu rú duò yú de
师古亦依前法,挥刀中物,又如堕于地。
wò dāo gèng hou liǎo wú yú shì
握刀更候,了无余事。
xū yú tiān shǔ sì sēng jí cè jìn rén tóng lái kòu hù shī gǔ nǎi lǎng yán wèn zhī wèi shuí sēng tú jiē jīng shī gǔ zhī yóu cún
须臾天曙,寺僧及侧近人,同来扣户,师古乃朗言问之为谁,僧徒皆惊师古之犹存。
shī gǔ zhī sān zì jí cún zì yuán quē jù míng chāo běn bǔ
(“师古之”三字及“存”字原缺,据明抄本补。
xún qí lái yóu shī gǔ jù shù qí zhuàng xú xú fú yī ér qǐ zhū rén suì yú chuáng yòu jiàn biān fú èr méi jiē zhōng dāo láng jí ér sǐ
)询其来由,师古具述其状,徐徐拂衣而起,诸人遂于床右,见蝙蝠二枚,皆中刀狼藉而死。
měi chì zhǎng yī chǐ bā cùn zhū yǎn yuán dà rú guā rú guā yuán zuò zhǎo rú jù míng chāo běn gǎi
每翅长一尺八寸,珠眼圆大如瓜,(“如瓜”原作““爪如”,据明抄本改。
yín sè
)银色。
àn shén yì mì jīng fǎ yún bǎi suì biān fú yú rén kǒu shàng fú rén jīng qì yǐ qiú cháng shēng
按《神异秘经法》云,百岁蝙蝠,于人口上,服人精气,以求长生。
zhì sān bǎi suì néng huà xíng wéi rén fēi yóu zhū tiān
至三百岁,能化形为人,飞游诸天。
jù sī wèi jí sān bǎi suì ěr shén lì yóu liè shì wèi shī gǔ suǒ zhì
据斯未及三百岁耳,神力犹劣,是为师古所制。
shī gǔ yīn zhī yì zhī yǒu fú fú yuán zuò bào jù huáng běn gǎi
师古因之亦知有服(“服”原作“报”,据黄本改。
liàn shù suì rù chì chéng shān bù zhī suǒ zhōng
)练术,遂入赤城山,不知所终。
sù zài gǔ shè xià zhě yì zú fáng yǐ
宿在古舍下者,亦足防矣。
chū bó yì zhì
(出《博异志》)