yǔ wén róng gē shū hàn cuī yǐn fu xiāo sōng chén huái qīng zōu fèng chì gāo lì shì wáng wéi
宇文融歌舒翰崔隐甫萧嵩陈怀卿邹凤炽高力士王维
shǐ sī míng dòu gǔ rùn zhōu lóu qiū wèi péi jí li bào zhēn yáng zhì jiān
史思明豆谷润州楼丘为裴佶李抱贞杨志坚
yǔ wén róng
宇文融
xuán zōng mìng yǔ wén róng wèi kuò tián shǐ róng fāng zì suī shāo bù fù jǐ zhě bì jiā wū zèn
玄宗命宇文融为括田使,融方恣睢,稍不附己者,必加诬谮。
mì zòu yǐ wéi lú cóng yuàn guǎng zhì tián yuán yǒu dì shù bǎi qǐng
密奏以为卢从愿广置田园,有地数百顷。
dì sù qì zhòng yì yǐ wèi xiāng zhě shù yǐ
帝素器重,亦倚为相者数矣;
ér yòu zú wàng huàn hūn dǐng shèng yú yī shí gù dì yì zhòng yán qí zuì dàn mù cóng yuàn wèi duō tián wēng
而又族望宦婚,鼎盛于一时,故帝亦重言其罪,但目从愿为多田翁。
cóng yuàn shǎo jiā xiāng zhōu yīng míng jīng
从愿少家相州,应明经。
cháng cóng wǔ jǔ zhì cè sān děng shòu xià xiàn wèi
常从五举,制策三等,授夏县尉。
zì qián míng jīng zhì lì bù shì láng cái shí nián
自前明经至吏部侍郎,才十年。
zì lì bù yuán wài zhì shì láng zhǐ qī gè yuè
自吏部员外至侍郎,只七个月。
chū míng huáng zá lù
(出《明皇杂录》)
gē shū hàn
歌舒翰
tiān bǎo zhōng gē shū hàn wèi ān xī jié dù kòng dì shù qiān lǐ shén zhe wēi lìng gù xī bǐ rén gē zhī yuē běi dǒu qī xīng gāo gē shū hàn yè dài dāo
天宝中,歌舒翰为安西节度,控地数千里,甚著威令,故西鄙人歌之曰:“北斗七星高,歌舒翰夜带刀。
tǔ bō zǒng shā jǐn gèng zhù zhù yuán zuò cè jù chén xiào běn gǎi liǎng chóng háo
吐蕃总杀尽,更筑(“筑”原作“策”,据陈校本改)两重濠。
shí chà dōu zhī zhī zì yuán quē jù chén xiào běn bǔ bīng mǎ shǐ zhāng zhuó shàng dōu zòu shì zhí yáng guó zhōng zhuān quán dú huò zhuó dòu liú bù fǎn yīn nà huì jiāo jié
”时差都知(“知”字原缺,据陈校本补)兵马使张擢上都奏事,值杨国忠专权黩货,擢逗留不返,因纳贿交结。
hàn xù rù rù yuán zuò yòu jù chén xiào běn gǎi cháo zòu zhuó zhī hàn zhì jù qiú guó zhōng bá yòng
翰续入(“入”原作“又”,据陈校本改)朝奏,擢知翰至,惧,求国忠拔用。
guó zhōng nǎi chú zhuó jiān yù shǐ dài fū chōng jiàn nán xi chuān jié dù shǐ
国忠乃除擢兼御史大夫,充剑南西川节度使。
chì xià jiù dì cí hàn
敕下,就第辞翰。
hàn mìng bù xià zuó yú tíng shù qí shì zhàng ér shā zhī rán hòu zòu wén
翰命部下捽于庭,数其事,杖而杀之,然后奏闻。
dì què cì zhuó shī gèng lìng hàn jué shī yī bǎi
帝却赐擢尸,更令翰决尸一百。
chū qián quān zi
(出《干鐉子》)
cuī yǐn fu
崔隐甫
lí yuán dì zǐ yǒu hú chú shàn chuī dí yóu chéng ēn
梨园弟子有胡雏善吹笛,尤承恩。
cháng fàn luò yáng lìng cuī yǐn fu yǐ ér zǒu rù jìn zhōng
尝犯洛阳令崔隐甫,已而走入禁中。
xuán zōng fēi shí tuō yǐ tā shì zhào yǐn fu duì hú chú zài cè
玄宗非时,托以他事,召隐甫对,胡雏在侧。
zhǐ yuē jiù qīng qǐ cǐ de fǒu
指曰:“就卿乞此,得否?
yǐn fu duì yuē bì xià cǐ yán shì qīng chén ér zhòng lè rén yě chén qǐng xiū guān
”隐甫对曰:“陛下此言,是轻臣而重乐人也,臣请休官。
zài bài ér qù
”再拜而去。
xuán zōng jù yuē zhèn yǔ qīng xì yě
玄宗遽曰:“朕与卿戏也。
suì lìng yè chū zhì mén wài lì zhàng shā zhī
”遂令曳出,至门外,立杖杀之。
é ér fù chì shì yǐ sǐ yǐ
俄而复敕释,已死矣。
nǎi cì yǐn fu juàn bǎi pǐ
乃赐隐甫绢百匹。
chū guó shǐ bǔ
(出《国史补》)
xiāo sōng
萧嵩
xuán zōng cháng qì zhòng sū tǐng yù yǐ yǐ wéi xiāng lǐ yù gù wèn yǔ qún chén tè yì
玄宗尝器重苏颋,欲倚以为相,礼遇顾问,与群臣特异。
yù mìng xiāng qián yī rì shàng mì mì bù yù lìng zuǒ yòu zhī
欲命相前一日,上秘密,不欲令左右知。
dài yè ài nǎi lìng cǎo zhào fǎng yú shì chén yuē wài tíng zhí sù shuí
迨夜艾,乃令草诏,访于侍臣曰:“外庭直宿谁?
suì mìng bǐng zhú zhào lái
”遂命秉烛召来。
zhì zé zhōng shū shè rén xiāo sōng shàng jí yǐ tǐng xìng míng shòu sōng lìng cǎo zhì shū
至则中书舍人萧嵩,上即以颋姓名授嵩,令草制书。
jì chéng qí cí yuē guó zhī guī bǎo
既成,其词曰:“国之瑰宝。
shàng xún yì sān sì wèi sōng yuē tǐng guī zhī zǐ
”上寻绎三四,谓嵩曰:“颋,瑰之子。
zhèn bù yù chì qí fù míng qīng wèi kān xuē zhī
朕不欲斥其父名,卿为刊削之。
shàng réng mìng chè zhàng zhōng píng fēng yǔ sōng sōng cán jù liú hàn bǐ bù néng xià zhě jiǔ zhī
”上仍命撤帐中屏风与嵩,嵩惭惧流汗,笔不能下者久之。
shàng yǐ sōng zhù sī yí shí bì dāng jīng mì bù jué qián xí yǐ guān
上以嵩杼思移时,必当精密,不觉前席以观。
wéi gǎi yuē guó zhī zhēn bǎo
唯改曰:“国之珍宝。
tā wú gēng yì
”他无更易。
sōng jì tuì shàng zhì qí cǎo yú de yuē xū yǒu qí biǎo ěr
嵩既退,上掷其草于地曰:“虚有其表耳。
sōng zhǎng dà duō rán shàng gù yǒu shì míng
”(嵩长大多髯,上故有是名。
zuǒ yòu shī xiào
)左右失笑。
shàng wén jù qǐ yǎn qí kǒu yuē sōng suī cái yì fēi zhǎng rén chén zhī guì yì wú yǔ bǐ qián yán xì ěr
上闻,遽起掩其口,曰:“嵩虽才艺非长,人臣之贵,亦无与比,前言戏耳。
qí mò shí shén lǎn jiē cǐ lèi yě
”其默识神览,皆此类也。
chū míng huáng zá lù
(出《明皇杂录》)
chén huái qīng
陈怀卿
chén huái qīng lǐng nán rén yě yǎng yā bǎi yú tóu
陈怀卿,岭南人也,养鸭百余头。
hòu yú yā lán zhōng chú fèn fèn zhōng yǒu guāng làn rán shì yǐ pén shuǐ shā tài zhī de jīn shí liǎng
后于鸭栏中除粪,粪中有光烂然,试以盆水沙汰之,得金十两。
nǎi chān suǒ shí chù yú shě hòu shān zú xià tǔ zhōng yǒu fū jīn xiāo de shù qiān jīn
乃觇所食处,于舍后山足下,土中有麸金,消得数千斤。
shí rén mò zhī qīng suì jù fù shì zhì wú zhōu cì shǐ
时人莫知,卿遂巨富,仕至梧州刺史。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
zōu fèng chì
邹凤炽
xī jīng huái dé fang nán mén zhī dōng yǒu fù shāng zōu fèng chì jiān gāo bèi qū yǒu sì luò tuó shí rén hào wèi zōu luò tuó
西京怀德坊南门之东,有富商邹凤炽,肩高背曲,有似骆驼,时人号为邹骆驼。
qí jiā jù fù jīn bǎo bù kě shèng jì cháng yǔ cháo guì yóu dǐ diàn yuán zhái biàn mǎn hǎi nèi
其家巨富,金宝不可胜计,常与朝贵游,邸店园宅,遍满海内。
sì fāng wù jǐn wèi suǒ shōu suī gǔ zhī yī bái bú shì guò yě
四方物尽为所收,虽古之猗白,不是过也。
qí jiā nán nǚ bì pú jǐn yī yù shí fú yòng qì wù jiē yī shí jīng yì
其家男女婢仆,锦衣玉食,服用器物,皆一时惊异。
cháng yīn jià nǚ yāo zhū cháo shì wǎng lín lǐ xí bīn kè shù qiān
尝因嫁女,邀诸朝士往临礼席,宾客数千。
yè nǐ gòng zhàng bèi jí huá lì
夜拟供帐,备极华丽。
jí nǚ láng jiāng chū shì bì wéi rào qǐ luó zhū cuì chuí chāi yè lǚ yóu yàn lì zhě zhì shù bǎi rén
及女郎将出,侍婢围绕,绮罗珠翠,垂钗曳履,尤艳丽者,至数百人。
zhòng jiē è rán bù zhī shú shì xīn fù yǐ
众皆愕然,不知孰是新妇矣。
yòu cháng yè jiàn gāo zōng qǐng shì zhōng nán shān zhōng shù gū juàn yì pǐ
又尝谒见高宗,请市终南山中树,估绢一匹。
zì yún shān shù suī jǐn chén juàn wèi jié
自云:“山树虽尽,臣绢未竭。
shì suī bù xíng zhōng wèi tiān xià suǒ sòng
”事虽不行,终为天下所诵。
hòu fàn shì liú guā zhōu huì shè hái
后犯事流瓜州,会赦还。
jí zú zǐ sūn qióng kuì
及卒,子孙穷匮。
yòu yǒu wáng yuán bǎo zhě nián lǎo hǎo xì xuè chū rù lǐ shì wéi rén suǒ zhī
又有王元宝者,年老好戏谑,出入里市,为人所知。
rén yǐ qián wén yǒu yuán bǎo zì yīn hū qián wèi wáng lǎo shèng liú yú shí yǐ
人以钱文有元宝字,因呼钱为王老,盛流于时矣。
chū xī jīng jì
(出《西京记》)
yòu yī shuō xuán zōng cháng zhào wáng yuán bǎo wèn qí jiā sī duō shǎo
又一说,玄宗尝召王元宝,问其家私多少。
duì yuē chén qǐng yǐ juàn yì pǐ xì bì xià nán shān shù nán shān shù jǐn chén juàn wèi qióng
对曰:“臣请以绢一匹,系陛下南山树,南山树尽,臣绢未穷。
yòu xuán zōng yù hán yuán diàn wàng nán shān jiàn yī bái lóng héng gèn shān jiān
”又玄宗御含元殿,望南山,见一白龙横亘山间。
wèn zuǒ yòu jiē yán bú jiàn
问左右,皆言不见。
lìng jí zhào wáng yuán bǎo wèn zhī yuán bǎo yuē jiàn yī bái wù héng zài shān dǐng bù biàn qí zhuàng
令急召王元宝问之,元宝曰:“见一白物,横在山顶,不辨其状。
zuǒ yòu guì chén qǐ yuē hé gù chén děng bú jiàn
”左右贵臣启曰:“何故臣等不见?
xuán zōng yuē wǒ wén zhì fù kě dí guì
”玄宗曰:“我闻至富可敌贵。
zhèn tiān xià zhī guì yuán bǎo tiān xià zhī fù gù jiàn ěr
朕天下之贵,元宝天下之富,故见耳。
chū dú yì zhì
”(出《独异志》)
gāo lì shì
高力士
gāo lì shì jì qiǎn yú wū zhōu shān zhōu shān yuán zuò shān zhōu jù míng chāo běn gǎi gǔ duō jì ér rén bù shí
高力士既谴于巫州,山(“州山”原作“山州”,据明抄本改)谷多荠,而人不食。
lì shì gǎn zhī yīn wèi shī jì yì
力士感之,因为诗寄意。
liǎng jīng zuò zuò yuán zuò wǔ jù chén xiào běn gǎi jīn mài wǔ xī wú rén cǎi
“两京作(“作”原作“五”,据陈校本改)斤卖,五溪无人采。
yí xià suī yǒu shū qì wèi zhōng bù gǎi
夷夏虽有殊,气味终不改。
qí hòu huì shè guī zhì wǔ xī dào yù kāi yuán zhōng yǔ lín jūn shì zuò shì zhé lǐng nán
”其后会赦,归至武溪,道遇开元中羽林军士,坐事谪岭南。
tíng chē fǎng jiù fāng zhī shàng huáng yǐ yàn shì lì shì běi wàng hào qì ǒu xuè ér sǐ
停车访旧,方知上皇已厌世,力士北望号泣,呕血而死。
chū míng huáng zá lù
(出《明皇杂录》)
wáng wéi
王维
tiān bǎo mò qún zéi xiàn liǎng jīng dà lüè wén wǔ cháo chén jí huáng mén gōng pín yuè gōng qí shì
天宝末,群贼陷两京,大掠文武朝臣,及黄门宫嫔,乐工骑士。
měi huò shù bǎi rén yǐ bīng zhàng yán wèi sòng yú luò luò yuán zuò wéi jù míng chāo běn gǎi
每获数百人,以兵仗严卫,送于洛(“洛”原作“维”,据明抄本改。
yáng
)阳。
zhì yǒu táo yú shān gǔ zhě ér zú néng luó bǔ zhuī xié shòu yǐ guàn dài
至有逃于山谷者,而卒能罗捕追胁,授以冠带。
lù shān yóu zhì yì yuè gōng qiú fǎng pō qiè
禄山尤致意乐工,求访颇切。
yú xún rì huò lí yuán dì zǐ shù bǎi rén qún zéi yīn xiāng yǔ dà huì yú níng bì chí yàn wěi guān shù shí rén
于旬日,获梨园弟子数百人,群贼因相与大会于凝碧池,宴伪官数十人。
dà chén yù kù zhēn bǎo luó liè yú qián hòu
大陈御库珍宝,罗列于前后。
lè jì zuò lí yuán jiù rén bù jué xū xī xiāng duì qì xià
乐既作,梨园旧人不觉歔欷,相对泣下。
qún nì jiē lòu rèn chí mǎn yǐ xié zhī ér bēi bù néng yǐ
群逆皆露刃持满以胁之,而悲不能已。
yǒu yuè gōng léi hǎi qīng zhě tóu yuè qì yú de xī xiàng tòng kū
有乐工雷海清者,投乐器于地,西向恸哭。
nì dǎng nǎi fù hǎi qīng wū hū mǎ diàn zhī jiě yǐ shì zhòng wén zhī zhě mò bù shāng tòng
逆党乃缚海清于戏马殿,支解以示众,闻之者莫不伤痛。
wáng wéi shí wéi zéi jū yú pú tí fó sì zhōng wén zhī fù shī yuē wàn hù shāng xīn shēng yě yān bǎi guān hé rì gèng cháo tiān
王维时为贼拘于菩提佛寺中,闻之,赋诗曰:“万户伤心生野烟,百官何日更朝天。
qiū huái yè luò kōng gōng lǐ níng bì chí tóu zòu guǎn xián
秋槐叶落空宫里,凝碧池头奏管弦。
chū míng huáng zá lù
”(出《明皇杂录》)
shǐ sī míng
史思明
ān lù shān bài shǐ sī míng jì nì
安禄山败,史思明继逆。
zhì dōng dōu yù yīng táo shú qí zi zài hé běi yù jì yí zhī yīn zuò shī tóng qù
至东都,遇樱桃熟,其子在河北,欲寄遗之,因作诗同去。
shī yún yīng táo yī lóng zi bàn yǐ chì bàn yǐ huáng
诗云:“樱桃一笼子,半已赤,半已黄。
yī bàn yǔ huái wáng
一半与怀王。
yī bàn yǔ zhōu zhì
一半与周至。
shī chéng zuǒ yòu zàn měi zhī jiē yuē míng gōng cǐ shī dà jiā ruò néng yán yī bàn zhōu zhì yī bàn huái wáng jí yǔ huáng zì shēng shì shāo wěn
”诗成,左右赞美之,皆曰:“明公此诗大佳,若能言'一半周至,一半怀王',即与'黄'字声势稍稳。
sī míng dà nù yuē wǒ r qǐ kě jū zhōu zhì zhī xià
”思明大怒曰:“我儿岂可居周至之下?
sī míng cháng qū zhì yǒng níng xiàn wèi qí zi cháo yì suǒ shā
”思明长驱至永宁县,为其子朝义所杀。
sī míng yuē ěr shā wǒ tài zǎo lù shān shàng de zhì dōng dōu ér ěr hé jí jí yuán zuò hán jù míng chāo běn gǎi yě
思明曰:“尔杀我太早,禄山尚得至东都,而尔何亟(“亟”原作“函”,据明抄本改)也。
sī míng zi wěi fēng huái wáng zhōu zhì jí qí fu yě
思明子伪封怀王,周至即其傅也。
chū zhī tián lù
(出《芝田录》)
dòu gǔ
豆谷
zhì dé chū ān shǐ zhī luàn hé dōng dà jī
至德初,安史之乱,河东大饥。
huāng dì shí wǔ lǐ shēng dòu gǔ yī xī sǎo ér fù shēng yuē de wǔ liù qiān dàn
荒地十五里生豆谷,一夕扫而复生,约得五六千石。
qí shí shén yuán xì měi rén jiē lài cǐ huó yān
其实甚圆细美,人皆赖此活焉。
chū chuán zǎi
(出《传载》)
rùn zhōu lóu
润州楼
rùn zhōu chéng nán yú yǒu lóu míng wàn suì lóu
润州城南隅,有楼名万岁楼。
sú chuán lóu shàng yān chū cì shǐ jí sǐ bù sǐ jí biǎn
俗传楼上烟出,刺史即死,不死即贬。
kāi yuán yǐ qián yǐ rùn zhōu wèi xiōng xiōng yuán zuò diàn jù míng chāo běn gǎi quē
开元已前,以润州为凶(“凶”原作“店”,据明抄本改)阙。
dǒng wǎn wèi jiāng dōng cǎi fǎng shǐ cháng jū cǐ zhōu
董琬为江东采访使,尝居此州。
qí shí zhòu rì yān chū cì shǐ jiē yōu jù láng bèi chóu qíng zhì sǐ
其时昼日烟出,刺史皆忧惧狼狈,愁情至死。
qián yuán zhōng hū rán yòu zhòu rì yān chū yuán kě yī chǐ yú zhí shàng shù zhàng
乾元中,忽然又昼日烟出,圆可一尺余,直上数丈。
yǒu lì mì sì zhī jiù shì qí yān nǎi chū yú lóu jiǎo xì zhōng gèng jìn ér shì zhī nǎi wén zi yě
有吏密伺之,就视其烟,乃出于楼角隙中,更近而视之,乃蚊子也。
lóu xià yǒu jǐng jǐng zhōng wú shuǐ hēi ér qiě shēn xiǎo chóng hòu fēn jiǎ zhī lèi sè hēi ér xiǎo
楼下有井,井中无水,黑而且深,小虫后分胛之类,色黑而小。
měi wǎn qíng chū zì yú xì zhōng zuò tuán ér shàng
每晚晴,出自于隙中作团而上。
yáo kàn lèi yān yǐ shǒu lǎn zhī jí wén ruì ěr
遥看类烟,以手揽之,即蚊蚋耳。
cóng cǐ zhī fēi cì shǐ yì wú lǜ yǐ
从此知非,刺史亦无虑矣。
chū biàn yí zhì
(出《辨疑志》)
qiū wèi
丘为
qiū wèi zhì shì huán xiāng tè gěi lù fèng zhī bàn
丘为致仕还乡,特给禄俸之半。
jì dīng mǔ sāng zhōu jùn yí suǒ gěi qǐng yú guān chá shǐ hán huàng
既丁母丧,州郡疑所给,请于观察使韩滉。
huàng yǐ wéi shòu guān zhì shì běn bù lǐ wu tè lìng gěi lù yǐ ēn yǎng lǎo chén
滉以为授官致仕,本不理务,特令给禄,以恩养老臣。
bù kě yǐ zài sàng wèi yì yì yuán zuò yì jù chén xiào běn gǎi mìng réng jiù gěi zhī
不可以在丧为异(“异”原作“义”,据陈校本改),命仍旧给之。
wéi chūn qiū èr shí yáng jiǔ zhī zhí zé bù gěi
唯春秋二时,羊酒之直则不给。
suī chéng shì wú wén jiàn chēng shé zhōng
虽程式无文,见称折衷。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)
péi jí
裴佶
zhū cǐ jì luàn péi jí yǔ yì guān shù rén yáng wéi nú qiú chū chéng
朱泚既乱,裴佶与衣冠数人,佯为奴,求出城。
jí mào qǐn zì chū chēng gān cǎo
佶貌寝,自出称甘草。
mén bīng yuē cǐ shù zi bì fēi rén nú
门兵曰:“此数子,必非人奴。
rú gān cǎo bù yí zhī
如甘草,不疑之。
chū guó shǐ bǔ
”(出《国史补》)
li bào zhēn
李抱贞
li bào zhēn zhèn lù zhōu jūn zī kuì quē jì wú suǒ wèi
李抱贞镇潞州,军资匮缺,计无所为。
yǒu lǎo sēng dà wéi jùn rén xìn fú
有老僧,大为郡人信服。
bào zhēn yīn qǐng zhī yuē jiǎ hé shàng zhī dào yǐ jì jūn zhōng kě hu
抱贞因请之曰:“假和尚之道,以济军中,可乎?
sēng yuē wú bù kě
”僧曰:“无不可。
bào zhēn yuē dàn yán zé rì jū chǎng fén shēn móu dāng yú shǐ zhái záo yī dì dào tōng lián
”抱贞曰:“但言择日鞠场焚身,谋当于使宅凿一地道通连。
sì huǒ zuò jí qián yǐ xiāng xiāng yuán zuò sēng
俟火作,即潜以相(“相”原作“僧”。
jù míng chāo běn gǎi chū
据明抄本改)出。
sēng xǐ cóng zhī suì chén zhuàng shēng yán
”僧喜从之,遂陈状声言。
bào zhēn mìng yú jū chǎng jī xīn zhù yóu
抱贞命于鞠场积薪贮油。
yīn wèi qī rì dào chǎng zhòu yè xiāng dēng fén bei zá zuò bào zhēn yì yǐn sēng rù dì dào shǐ zhī bù yí
因为七日道场,昼夜香灯,焚呗杂作,抱贞亦引僧入地道,使之不疑。
sēng nǎi shēng tán zhí lú duì zhòng shuō fǎ
僧乃升坛执炉,对众说法。
bào zhēn lǜ jiān jūn liáo shǔ jí jiāng lì mó bài qí xià
抱贞率监军僚属及将吏,膜拜其下。
yǐ fèng rù shàn shī duī yú qí páng
以俸入擅施,堆于其旁。
yóu shì shì nǚ pián tián
由是士女骈填。
shě cái yì jì
舍财亿计。
mǎn qī rì suì sòng chái jī guàn yóu fā yàn jī zhōng niàn fó
满七日,遂送柴积,灌油发焰,击钟念佛。
bào zhēn mì yǐ qiǎn rén tián sāi dì dào é qǐng zhī jì sēng xīn bìng huī
抱贞密已遣人填塞地道,俄顷之际,僧薪并灰。
shù rì jí suǒ de huò cái niǎn rù jūn zī kù
数日,籍所得货财,辇入军资库。
bié qiú suǒ wèi shè lì zhě shù shí lì zào tǎ zhù yān
别求所谓舍利者数十粒,造塔贮焉。
chū shàng shū gù shí
(出《尚书故实》)
yáng zhì jiān
杨志坚
yán zhēn qīng wèi fǔ zhōu cì shǐ yì rén yǒu yáng zhì jiān zhě shì xué ér jū pín xiāng rén wèi zhī zhī yě
颜真卿为抚州刺史,邑人有杨志坚者嗜学而居贫,乡人未之知也。
qí qī yǐ zī gěi bù chōng suǒ shū qiú lí
其妻以资给不充,索书求离。
zhì jiān yǐ shī sòng zhī yuē dāng nián lì zhì zǎo cóng shī jīn rì fān chéng bìn yǒu sī
志坚以诗送之曰:“当年立志早从师,今日翻成鬓有丝。
luò tuō zì zhī qiú shì wǎn cuō tuó gān dào chū shēn chí
落托自知求事晚,蹉跎甘道出身迟。
jīn chāi rèn yì liāo xīn fā luán jìng cóng tā bié huà méi
金钗任意撩新发,鸾镜从他别画眉。
cǐ qù biàn tóng háng lù kè xiāng féng jí shì xià shān shí
此去便同行路客,相逢即是下山时。
qí qī chí shī yì zhōu gōng dié yǐ qiú bié shì
”其妻持诗,诣州公牒,以求别适。
zhēn qīng pàn qí dú yuē yáng zhì jiān zǎo qīn rú jiào pō fù shī míng
真卿判其牍曰:“杨志坚早亲儒教,颇负诗名。
xīn suī mù yú gāo kē shēn wèi zhān yú cùn lù
心虽慕于高科,身未沾于寸禄。
yú qī dǔ qí wèi yù céng bù shǎo liú
愚妻睹其未遇,曾不少留。
mǐ zhuī jì quē zhī qī zàn chéng hǎo shì
靡追冀缺之妻,赞成好事;
zhuān xué mǎi chén zhī fù yàn qì liáng rén
专学买臣之妇,厌弃良人。
wū rǔ xiāng jiān shāng bài fēng jiào ruò wú chéng jiè shú è fú xiāo
污辱乡间,伤败风教,若无惩诫,孰遏浮嚣?
qī kě chī èr shí rèn zì gǎi jià
妻可笞二十,任自改嫁。
yáng zhì jiān xiù cái xiǎng sù bó réng shǔ suí jūn
杨志坚秀才,饷粟帛,仍署随军。
sì yuǎn wén zhī wú bù yuè fú
”四远闻之,无不悦服。
zì shì jiāng biǎo fù rén wú gǎn qì qí fu zhě
自是江表妇人,无敢弃其夫者。
chū yún xī you yì
(出《云溪友议》)