pān zūn shī lǐ hè zhāng jí fu zhèng cè chén huì xū wēn jīng zhào
潘尊师李贺张及甫郑册陈惠虚温京兆
pān zūn shī
潘尊师
sōng shān dào shì pān zūn shī míng fǎ zhèng gài gāo dào zhě yě
嵩山道士潘尊师名法正,盖高道者也。
táng kāi yuán zhōng wèi dì zǐ sī mǎ liàn shī yuē táo hóng jǐng wèi sōng shān bó yú jīn bǎi nián yǐ
唐开元中,谓弟子司马炼师曰:“陶弘景为嵩山伯,于今百年矣。
qǐng zì shàng dì qiú tì dì lìng jǔ suǒ zhī yǐ dài
顷自上帝求替,帝令举所知以代。
hóng jǐng jǔ yú wén jí yǐ dìng wú xíng bù dé jiǔ zhù rén jiān yǐ
弘景举余,文籍已定,吾行不得久住人间矣。
bù shù rì nǎi shī jiě ér qù
”不数日,乃尸解而去。
qí hòu dēng fēng xiàn sōng yáng guān xi yǒu lóng qiū jū rén zhāng chán zhě yǐ yīn qì yú jiǎo shàng xǐ zhuó é wéi rén suǒ shè
其后登封县嵩阳观西,有龙湫,居人张辿者,以阴器于湫上洗濯,俄为人所摄。
xíng kě shù lǐ zhì yī jiǎ dì mén qián xī shì qún lóng
行可数里,至一甲第,门前悉是群龙。
rù mén shí yú bù yǒu dà tīng shì jiàn fǎ zhèng dāng tīng ér zuò
入门十余步,有大厅事,见法正当厅而坐。
shǒu chí zhū bǐ lǐ shū wèn chán yuē rǔ shì guān cè rén yì shi wǒ fǒu
手持朱笔理书,问辿曰:“汝是观侧人,亦识我否?
yuē shi shì pān zūn shī
”曰:“识,是潘尊师。
fǎ zhèng wèn chán hé yǐ wū qún lóng shì
”法正问辿:“何以污群龙室?
chán zài bài xiè zuì
”辿载拜谢罪。
yòu wèn rǔ shi sī mǎ dào shì fǒu
又问:“汝识司马道士否?
chán yuē shi zhī
”辿曰:“识之。
fǎ zhèng yún jīn fàng rǔ hái
”法正云:“今放汝还。
suì chí jǐ shàng bái yǔ shàn wèi chán yuē wèi wǒ jì sī mǎ dào shì hé bù lái ér liàn shì jiān lè yé
”遂持几上白羽扇,谓辿曰:“为我寄司马道士,何不来而恋世间乐耶?
shǐ rén sòng chán chū shuǐ shàng chán jiàn qí shī wò zài àn shàng xīn è zhī yǎn rán rú mèng suì huó
”使人送辿出水上,辿见其尸卧在岸上,心恶之,奄然如梦,遂活。
sī mǎ dào shì jiàn yǔ shàn bēi tì yuē cǐ wú shī píng sù suǒ zhí wáng shí yǐ zhì guān zhōng
司马道士见羽扇,悲涕曰:“此吾师平素所执,亡时以置棺中;
jīn jūn chí lái míng wú shī jiàn zài bù xū yě
今君持来,明吾师见在不虚也。
nǎi shēn rù shān shù nián ér zú
”乃深入山,数年而卒。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
lǐ hè
李贺
lǒng xī lǐ hè zì zhǎng jí táng zhèng wáng zhī sūn
陇西李贺字长吉,唐郑王之孙。
zhì ér néng wén yóu shàn yuè fǔ cí jù yì xīn yǔ lì
稚而能文,尤善乐府词句,意新语丽。
dāng shí gōng yú cí zhě mò gǎn yǔ hè chǐ yóu shì míng wén tiān xià
当时工于词者,莫敢与贺齿,由是名闻天下。
yǐ fù míng jìn sù
以父名晋肃。
zi gù bù dé jǔ jìn shì
子故不得举进士。
zú yú tài cháng guān nián èr shí sì
卒于太常官,年二十四。
qí xiān fū rén zhèng shì niàn qí zi shēn jí hè zú fū rén āi bù zì jiě
其先夫人郑氏,念其子深,及贺卒,夫人哀不自解。
yī xī mèng hè lái rú píng shēng shí bái fū rén yuē mǒu xìng de wèi fū rén zi ér fū rén niàn mǒu qiě shēn gù cóng xiǎo fèng qīn mìng néng shī shū wéi wén zhāng suǒ yǐ rán zhě fēi zhǐ qiú yī wèi ér zì shì yě
一夕梦贺来,如平生时,白夫人曰:“某幸得为夫人子,而夫人念某且深,故从小奉亲命,能诗书,为文章,所以然者,非止求一位而自饰也;
qiě yù dà mén zú shàng bào fū rén ēn
且欲大门族,上报夫人恩。
qǐ qī yī rì sǐ bù dé fèng chén xī zhī yǎng de fēi tiān zāi
岂期一日死,不得奉晨夕之养,得非天哉!
rán mǒu suī sǐ fēi sǐ yě nǎi shàng dì mìng
然某虽死,非死也,乃上帝命。
fū rén xùn qí shì
”夫人讯其事。
hè yuē shàng dì shén xiān zhī jū yě jìn zhě qiān dū yú yuè pǔ gòu xīn gōng mìng yuē bái yáo yǐ mǒu róng yú cí gù zhào mǒu yǔ wén shì shù bèi gòng wèi xīn gōng jì
贺曰:“上帝神仙之居也,近者迁都于月圃,构新宫,命曰‘白瑶’,以某荣于词,故召某与文士数辈,共为新宫记。
dì yòu zuò níng xū diàn shǐ mǒu bèi cuàn yuè zhāng
帝又作凝虚殿,使某辈篡乐章。
jīn wèi shén xiān zhōng rén shén lè yuàn fū rén wú yǐ wéi niàn
今为神仙中人,甚乐,愿夫人无以为念。
jì ér gào qù
”既而告去。
fū rén wù shén yì qí mèng
夫人寤,甚异其梦。
zì shì āi shǎo jiě
自是哀少解。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
zhāng jí fu
张及甫
táng yuán hé zhōng qīng zhōu shǔ xiàn yǒu zhāng jí fu chén yòu xiá tóng jū wéi xué
唐元和中,青州属县,有张及甫、陈幼霞同居为学。
yī yè jù mèng zhì yī chù jiàn dào shì shù rén lìng jí fu děng shū bēi tí yún cāng lóng xī zhǔ ōu yáng mǒu zhuàn tài huáng zhēn jué
一夜俱梦至一处,见道士数人,令及甫等书碑,题云:“苍龙溪主欧阳某撰太皇真诀。
zì zuò zhuàn wén shāo yì yú cháng
”字作篆文,稍异于常。
jí fu děng jì de sì jù yún yún xī chéng yú chē jīn lǚ ruì yún
及甫等记得四句云云:“昔乘鱼车,今履瑞云。
zhú kōng yǎng tú qǐ cuò lún qūn
躅空仰途,绮错轮囷。
hòu tí yún wǔ yún shū gé lì chén yòu xiá zhāng jí fu
”后题云:“五云书阁吏陈幼霞、张及甫。
zhì xiǎo èr rén gòng yán xī tóng
”至晓,二人共言,悉同。
chū yì shǐ
(出《逸史》)
zhèng cè
郑册
wēn zhōu cì shǐ zhèng cè hǎo huáng lǎo zhī shù cháng mì wèi zhī
温州刺史郑册,好黄老之术,常密为之。
yīn jí zì xiàn nǚ xian sān bǎi yú rén
因疾,自见女仙三百余人。
yún yíng gōng
云:“迎公。
nǎi mìng shè zhuàn fén xiān lǐ bài
”乃命设馔,焚香礼拜。
yòu yāo xiōng rǎn tóng yú kōng zhōng lǐ bài
又邀兄冉,同于空中礼拜。
shǎo qǐng mìng zhú wǔ jù yǐn
少顷,命烛五炬引。
xiōng rǎn yǔ zuǒ yòu rén jiē wú suǒ jiàn
兄冉与左右人皆无所见。
míng rì tiān míng
明日天明。
yòu yáng míng chāo běn yáng zuò yīn àn yīn jí yīn zì
又阳(明抄本“阳”作“阥”,按“阥”即“阴”字。
guān lái cuī yuē yuán wài lù yùn jiàn zhōng jīn qǐng sù dēng jià
)官来催曰:“员外禄运见终,今请速登驾。
yòu mìng jiǔ guǒ jì zhī yún yuán wài shòu zhí liù yuè shuò shì shì zhì wǔ shí dāng fèng yíng
”又命酒果祭之,云:“员外授职,六月朔视事,至午时当奉迎。
xiān shì gōng yǔ tiān tái dào shì jīn róu wèi fāng wài zhī you
”先是,公与天台道士金柔为方外之友。
zhì qí rì shí shí zào shěng gōng
至其日食时,造省公。
gōng shuō qián shì
公说前事。
jí yǔ róu gòng rù jìng táng zhōng lǐ bài
即与柔共入净堂中礼拜。
yòu yuē shòu dié shēn yī dào
又曰:“受牒身一道。
gōng kōng zhōng yǐn shǒu jiē zhī
”公空中引手接之。
yòu zì kāi fēng yǐ yòu shǒu diǎn bǐ kōng yā zhī zì shū liù zì
又自开封,以右手点笔空押之,自书六字。
wèi shǐ zhě yuē yǐ yǒu qián yuē de bù yú shí
谓使者曰:“以有前约,的不逾时。
pián yán shí zhì yī jīn róu xiàng àn bù lìng bì què sì mén
”便言时至,揖金柔向按,不令闭却四门。
yòu cuī jiā rén ā lù xià fàn
又催家人阿鹿下饭。
xiān lìng zuò zhēng bǐng
先令作蒸饼。
yóu rè
犹热。
wéi liù qī dié pú jí jiǔ ér yǐ
唯六七牒脯及酒而已。
qiǎn xiōng rǎn chū wài
遣兄冉出外。
jiā rén pái chuáng qī zhǐ
家人排床七只。
yún liù yā yá lái yíng yǐ
云:“六押衙来迎矣。
gōng mìng zuò rú zài sān cí ràng zhī zhuàng
”公命坐,如再三辞让之状。
gōng guì bài zài sān biàn dī tóu bù qǐ
公跪拜再三,便低头不起。
jiā rén zǒu bào xiōng rǎn jí shì rén
家人走报兄冉及室人。
shǎo shí ér shì xíng tǐ róu ruǎn yán sè bù gǎi
少时而逝,形体柔软,颜色不改。
àn zhēn gào yún qí yǒu yīn dé jí hǎo dào xìn xiān zhě cǐ lì pǐn gé gài duō
按《真诰》云,其有阴德及好道信仙者,此例品格盖多。
dǔ zhèng gōng qián huà zhī jī xū wú zhī wèi qí zhāo zhāo hu
睹郑公潜化之迹,虚无之位,其昭昭乎。
chū yuán huà jì
(出《原化记》)
chén huì xū
陈惠虚
chén huì xū zhě jiāng dōng rén yě
陈惠虚者,江东人也。
wèi sēng jū tiān tāi guó qīng sì
为僧,居天台国清寺。
céng yǔ tóng lǚ yóu shān xì guò shí qiáo
曾与同侣游山,戏过石桥。
shuǐ jùn tái huá xuán liú wàn rèn xià bú jiàn dǐ
水峻苔滑,悬流万仞,下不见底。
zhòng jiē gǔ lì bù xíng huì xū dú chāo rán ér guò
众皆股栗不行,惠虚独超然而过。
jìng shàng shí bì zhì xī bù huí qún lǚ jiē shě qù
径上石壁,至夕不回,群侣皆舍去。
huì xū zhì shí bì wài wēi yǒu xiǎo jìng shāo shāo píng kuò
惠虚至石壁外,微有小径,稍稍平阔。
suì jí gōng què
遂及宫阙。
huā huì wàn cóng bù kě mù zhì
花卉万丛,不可目识。
tái gé lián yún shí lǐ xǔ
台阁连云十里许。
jiàn qí mén tí é yuē huì zhēn fǔ zuǒ mén é yuē jīn tíng gōng yòu é yuē tóng bǎi sān mén xiāng xiàng dǐng zhì jiē yǒu jīn lóu yù chuāng gāo bǎi zhàng
见其门题额曰会真府,左门额曰金庭宫,右额曰桐柏,三门相向鼎峙,皆有金楼玉窗,高百丈。
rù qí yòu nèi zhī xi yòu yī gāo lóu huáng mén tí yuē yòu bì gōng zhōu gù shù qiān jiān qū qǔ xiāng tōng
入其右内之西,又一高楼,黄门,题曰右弼宫,周顾数千间,屈曲相通。
yáo jiē yù bì liú qú jī shuǐ chǔ chù huá lì
瑶阶玉陛,流渠激水,处处华丽。
dài yù wàng guī
殆欲忘归。
ér liǎo wú rén jì
而了无人迹。
yòu rù yī yuàn jiàn qīng tóng wǔ liù rén xiāng gù xiào yǔ ér qù
又入一院,见青童五六人,相顾笑语而去。
zài sān wèn zhī
再三问之。
yīng yuē rǔ wèn zhāng lǎo
应曰:“汝问张老。
xū yú huí gù jiàn yī sōu xié zhàng chí huā ér lái
”须臾回顾,见一叟挟杖持花而来。
yà yuē rǔ fán sú rén hé hū zhì cǐ
讶曰:“汝凡俗人,何忽至此?
huì xū yuē cháng wén guò shí qiáo jí yǒu luó hàn sì rén shì shí wén zhōng shēng
”惠虚曰:“常闻过石桥即有罗汉寺,人世时闻钟声。
gù lái xún fǎng gàn sēng xìng huì de zhì cǐ jìng
故来寻访,干僧幸会,得至此境。
bù zhī luó hàn hé zài
不知罗汉何在?
zhāng lǎo yuē cǐ zhēn xiān zhī fú tíng tiān dì zhī xià fǔ hào yuē jīn tíng bù sǐ zhī xiāng yǎng zhēn zhī líng jìng
”张老曰:“此真仙之福庭,天帝之下府,号曰金庭不死之乡,养真之灵境。
zhōu huí bǎi liù shí lǐ
周回百六十里。
shén xiān yòu bì tóng bǎi shàng zhēn wáng jūn zhǔ zhī
神仙右弼桐柏上真王君主之。
liè xiān sān qiān rén xian wáng lì shì tiān tóng yù nǚ
列仙三千人,仙王力士,天童玉女。
gè wàn rén
各万人。
wèi xiǎo dōu huì zhī suǒ
为小都会之所。
tài shàng yī nián sān jiàng cǐ gōng xiào dìng tiān xià xué dào zhī rén gōng xíng pǐn dì
太上一年三降此宫,校定天下学道之人功行品第。
shén xiān suǒ dōu fēi luó hàn zhī suǒ yě
神仙所都,非罗汉之所也。
wáng jūn zhě zhōu líng wáng zhī zǐ
王君者,周灵王之子。
yáo qiū xiān shēng zhī dì zǐ
瑶丘先生之弟子。
wèi wéi shàng zhēn yǐ
位为上真矣。
huì xū yuē shén xiān kě xué zhī fǒu
”惠虚曰:“神仙可学之否?
zhāng lǎo yuē jī gōng lèi dé ròu shēn shēng tiān zài yú lì zhì jiān jiǔ ěr
”张老曰:“积功累德,肉身升天,在于立志坚久耳。
rǔ de jiàn cǐ fú tíng yì shì yǒu kě xué zhī wàng yě
汝得见此福庭,亦是有可学之望也。
yòu wèn yuē xué xiān yǐ hé mén ér rù
”又问曰:“学仙以何门而入?
zhāng lǎo yuē nèi yǐ bǎo shén liàn qì wài yǐ fú ěr dān huá biàn huà wèi xian shén dān zhī lì yě
”张老曰:“内以保神炼气,外以服饵丹华,变化为仙,神丹之力也。
rǔ bù kě jiǔ zhù
汝不可久住。
shàng zhēn shì yóu dōng hǎi qí wèi ruò hái kǒng yǒu zī zé
上真适游东海,骑卫若还,恐有咨责。
yīn yǐn zhī shǐ chū mén xíng shí yú bù yǐ zài guó qīng yǐ
”因引之使出门,行十余步,已在国清矣。
huì xū zì cǐ mù dào hǎo dān shí suī yī bì lǚ chuān bù yǐ wèi lòu
惠虚自此慕道,好丹石,虽衣弊履穿,不以为陋。
wén yǒu lú huǒ fāng shù zhī shì bù yuǎn ér yì zhī
闻有炉火方术之士,不远而诣之。
dān shí suǒ fèi gù yì duō yǐ
丹石所费,固亦多矣。
wǎn jū zhōng nán shān pěng rì sì
晚居终南山捧日寺。
nián jiàn shuāi lǎo qí xīn yù qiè qǐn jí yuè yú léi bèi qiě shén
年渐衰老,其心愈切,寝疾月余,羸惫且甚。
yī dàn bào yǔ hòu yǒu lǎo sǒu fù yào náng rù sì dà hū yuē mài dà huán dān
一旦暴雨后,有老叟负药囊入寺,大呼曰:“卖大还丹!
rào láng shù huí
”绕廊数回。
zhòng sēng jiē xiào zhī nǎi zhǐ bìng sēng huì xū zhī mén wèi lǎo sǒu yuē cǐ sōu pō hǎo huán dān shòu zhī kě yě
众僧皆笑之,乃指病僧惠虚之门,谓老叟曰:“此叟颇好还丹,售之可也。
lǎo sǒu xīn rán yì zhī
”老叟欣然诣之。
huì xū yuē huán dān zhī shì líng yào yī jì jǐ qián
惠虚曰:“还丹知是灵药,一剂几钱?
sōu yuē suí lì kě zhì ěr
”叟曰:“随力可致耳。
huì xū yuē lǎo bìng chén kùn chuáng zhěn yuè yú
”惠虚曰:“老病,沉困床枕月余。
zuó sēng cì dào zì xíng bù dé tuō lín sēng dài zhāi
昨僧次到,自行不得,托邻僧代斋。
de háng qián shǎo xǔ kě zhì yào fǒu
得貥钱少许,可致药否?
sōu qǔ qí qián ér liú yào shù wán jiào qí suǒ fú zhī fǎ
”叟取其钱,而留药数丸,教其所服之法。
huì xū biàn tūn zhī
惠虚便吞之。
lǎo sǒu nǎi qù
老叟乃去。
zhòng sēng xiāng shuài lái wèn
众僧相率来问。
yán yǐ mǎi de huán dān tūn fú zhī yǐ
言已买得还丹,吞服之矣。
qǐng jiān jiǔ jí dōu yù yáo zhǐ zhòng sēng yuē wù qián jué yǒu chòu wú jí yù yǐ dàn yào xīn yī yī liǎng shì ěr
顷间,久疾都愈,遥止众僧曰:“勿前,觉有臭,吾疾愈矣,但要新衣一两事耳。
tiào shēn qǐ chuáng shì ruò fēi yuè
”跳身起床,势若飞跃。
zhòng jīng tàn zhī
众惊叹之。
yǒu xīn yī yǔ zhī zhě qǔ ér zhe yān
有新衣与之者,取而着焉。
hū fēi diàn shàng cóng róng jiǔ zhī huī shǒu xiāng bié rǎn rǎn shēng tiān ér qù
忽飞殿上,从容久之,挥手相别,冉冉升天而去。
shí dà zhōng shí èr nián wù yín suì
时大中十二年戊寅岁。
shì nián guī tóng bǎi guān yǔ dào liú huà dé dào zhī yóu
是年归桐柏观,与道流话得道之由。
yún jīn zài tóng bǎi gōng zhōng mài yào lǎo sǒu jiāng shì zhāng lǎo ěr
云:“今在桐柏宫中,卖药老叟,将是张老耳。
yán qì yǐn qù
”言讫隐去。
chū xiān chuán shí yí
(出《仙传拾遗》)
wēn jīng zhào
温京兆
wēn zhāng táng xián tōng rén chén yǐn zhèng tiān fǔ
温璋,唐咸通壬辰尹正天府。
xìng dú huò gǎn shā
性黩货,敢杀。
rén yì wèi qí yán cán bù fàn
人亦畏其严残不犯。
yóu shì zhì yǒu néng míng
由是治有能名。
jiù zhì jīng zhào yǐn zhī chū jìng tōng qú bì lǐ mén yǒu xiào qí qián dào zhě lì zhàng shā zhī
旧制,京兆尹之出,静通衢,闭里门,有笑其前道者,立杖杀之。
shì qiū wēn gōng chū zì tiān jiē jiāng nán dǐ wǔ mén
是秋,温公出自天街,将南抵五门。
hē hè fēng shēng
呵喝风生。
yǒu huáng guān lǎo ér qiě yǔ bì yī yè zhàng jiāng héng jué qí jiān
有黄冠老而且伛,弊衣曳杖,将横绝其间。
zōu rén ā bù néng zhǐ
驺人呵不能止。
wēn gōng mìng zuó lái chī bèi èr shí
温公命捽来,笞背二十。
zhèn xiù ér qù ruò wú kǔ zhě
振袖而去,若无苦者。
wēn yì zhī hū lǎo jiē lì lìng qián ér chān zhī yǒu hé yán
温异之,呼老街吏,令潜而觇之,有何言。
fù mìng huáng guān kòu zhī jì ér jī zhī
复命黄冠扣之,既而迹之。
dài mù guò lán líng lǐ nán rù xiǎo xiàng zhōng yǒu héng mén zhǐ chù yě
迨暮过兰陵里,南入小巷,中有衡门,止处也。
lì suí rù guān
吏随入关。
yǒu huáng guān shù rén chū yè shén jǐn qiě yuē zhēn jūn hé chí yě
有黄冠数人出谒甚谨,且曰:“真君何迟也?
dá yuē wèi xiōng rén suǒ rǔ
”答曰:“为凶人所辱。
kě jù tāng shuǐ
可具汤水。
huáng guān qián yǐn shuāng huán qīng tóng cóng ér rù lì yì suí zhī
”黄冠前引,双鬟青童从而入,吏亦随之。
guò shù mén táng yǔ huá lì xiū zhú jiā dào nǐ wáng gōng zhī jiǎ dì
过数门,堂宇华丽,修竹夹道,拟王公之甲第。
wèi jí tíng zhēn jūn gù yuē hé de yǒu sú wù qì
未及庭,真君顾曰:“何得有俗物气。
huáng guān zhēng chū suǒ zhī
”黄冠争出索之。
lì wú suǒ yǐn nǎi wèi suǒ lù jiàn zhēn jūn
吏无所隐,乃为所录,见真君。
lì kòu tóu bài fú jù shù wēn yì
吏叩头拜伏,具述温意。
zhēn jūn shèng nù yuē kù lì bù zhī huò jiāng fù zú sǐ qiě jiāng zhì yóu gǎn sì dú yú rén
真君盛怒曰:“酷吏不知祸将覆族,死且将至,犹敢肆毒于人。
zuì zài wú shè
罪在无赦!
huà jiē lì lìng qù
”叱街吏令去。
lì bài xiè le qū chū
吏拜谢了,趋出。
suì zǒu yì fǔ qǐng jiàn wēn shí zé shēn yè yǐ
遂走诣府,请见温,时则深夜矣。
wēn wén lì zhì jīng qǐ yú biàn shì zhào zhī
温闻吏至,惊起,于便室召之。
lì xī chén suǒ jiàn
吏悉陈所见。
wēn dà jiē wǎn
温大嗟惋。
míng rì jiāng mù zhào lì yǐn zhī
明日将暮,召吏引之。
jiē gǔ jì jué wēn wēi fú yǔ lì tóng yì huáng guān suǒ jū
街鼓既绝,温微服,与吏同诣黄冠所居。
zhì míng lì kuǎn fēi
至明,吏款扉。
yìng mén zhě wèn shuí
应门者问谁。
yuē jīng zhào wēn shàng shū lái yè zhēn jūn
曰:“京兆温尚书来谒真君。
jì pì zhòng guī lì xiān rù bài
”既辟重闺,吏先入拜。
réng bái yuē jīng zhào jūn wēn zhāng
仍白曰:“京兆君温璋。
wēn qū rù bài
”温趋入拜。
zhēn jūn jù zuò táng shàng dài yuǎn yóu guān yī jiǔ xiá zhī yī sè mào shén jùn
真君踞坐堂上,戴远游冠,衣九霞之衣,色貌甚峻。
wēn fú ér xù yuē mǒu rèn zǒng hào ráng quán wéi zhèn sù
温伏而叙曰:“某任惣浩穰,权唯震肃;
ruò shāo wèi nuò zé sǔn wēi shēng
若稍畏懦,则损威声。
zuó rì bù wèi lìng pò dà xiān zì yí zuì lì gù lái shǒu fú xìng cì jīn āi
昨日不谓凌迫大仙,自贻罪戾,故来首服,幸赐矜哀。
zhēn jūn zé yuē jūn rěn shā lì míng zhuān lì bù yàn
”真君责曰:“君忍杀立名,专利不厌。
huò jiāng xíng jí yóu chěng xiōng wēi
祸将行及,犹逞凶威。
wēn bài shǒu qiú āi zhě shù sì ér zhēn jūn zhōng xù nù bù xǔ
”温拜首求哀者数四,而真君终蓄怒不许。
shǎo qǐng yǒu huáng guān zì dōng xù lái gǒng lì yú zhēn jūn cè nǎi guì qǐ yuē yǐn suī dé zuì yì tiān zǐ yà qīng
少顷,有黄冠自东序来,拱立于真君侧,乃跪启曰:尹虽得罪,亦天子亚卿;
kuàng zhēn jūn dòng qí zhí suǒ tǒng yi shǎo jiàng lǐ
况真君洞其职所统,宜少降礼。
yán qì zhēn jūn lìng huáng guān yī wēn shēng táng bié shè xiǎo tà lìng zuò
”言讫,真君令黄冠揖温升堂,别设小榻,令坐。
mìng jiǔ shù xíng ér zhēn jūn nù sè bù jiě
命酒数行,而真君怒色不解。
huáng guān fù dá yuē yǐn zhī wǔ fàn hóng yòu chéng nán
黄冠复答曰:“尹之忤犯,弘宥诚难;
rán zé zhēn jūn biàn fú chén yóu sú shì yān shi
然则真君变服尘游,俗士焉识。
bái lóng yú fú jiàn kùn yù qiě
白龙鱼服,见困豫且。
shěn sī zhī
审思之。
zhēn jūn qiǎo rán
”真君悄然。
liáng jiǔ yuē shù ěr jiā zú
良久曰:“恕尔家族。
cǐ jiān yì fēi yān jiǔ zhī suǒ
此间亦非淹久之所。
wēn suì qǐ yú tíng zhōng bài xiè ér qù yǔ jiē lì jí xíng zhì fǔ dòng xiǎo zhōng yǐ
”温遂起,于庭中拜谢而去,与街吏疾行至府,动晓钟矣。
suī yǔ qīn jìn yì mì bù lìng yán
虽语亲近,亦秘不令言。
míng nián tóng chāng zhǔ hōng yì huáng shāng niàn bù yǐ fèn yào shí zhī bù zhēng yě
明年同昌主薨,懿皇伤念不已,忿药石之不征也。
yī hán zōng shào děng sì jiā zhào fǔ qióng jìng jiāng zhū zhī
医韩宗绍等四家诏府穷竟,将诛之。
ér wēn yù yù huǎn xíng nà zōng shào děng jīn dài jí yú huò fán shù qiān wàn shì jué yǐn zhèn ér sǐ
而温鬻狱缓刑,纳宗绍等金带及余货,凡数千万,事觉,饮鸩而死。
chū sān shuǐ xiǎo dú
(出《三水小牍》)