wèi fū rén
魏夫人
wèi fū rén
魏夫人
wèi fū rén zhě rèn chéng rén yě
魏夫人者,任城人也。
jìn sī tú jù yáng wén kāng gōng shū zhī nǚ míng huá cún zì xián ān
晋司徒剧阳文康公舒之女,名华存,字贤安。
yòu ér hǎo dào jìng mò gōng jǐn
幼而好道,静默恭谨。
dú zhuāng lǎo sān chuán wǔ jīng bǎi shì wú bù gāi lǎn
读庄老,三传五经百氏,无不该览。
zhì mù shén xiān wèi zhēn dān xuán
志慕神仙,味真耽玄。
yù qiú chōng jǔ
欲求冲举。
cháng fú hú má sàn fú líng wán tǔ nà qì yè shè shēng yí jìng
常服胡麻散茯苓丸,吐纳气液,摄生夷静。
qīn qī wǎng lái yī wú guān jiàn cháng yù bié jū xián chǔ fù mǔ bù xǔ
亲戚往来,一无关见,常欲别居闲处,父母不许。
nián èr shí sì qiáng shì tài bǎo yuàn nán yáng liú wén zì yòu yàn
年二十四,强适太保掾南阳刘文,字幼彦。
shēng èr zi zhǎng yuē pú cì yuē xiá
生二子,长曰璞,次曰瑕。
yòu yàn hòu wèi xiū wǔ lìng
幼彦后为修武令。
fū rén xīn qī yōu líng jīng chéng mí dǔ
夫人心期幽灵,精诚弥笃。
èr zi cū lì nǎi lí gé yǔ shì
二子粗立,乃离隔宇室。
zhāi yú bié qǐn
斋于别寝。
jiāng yú sān yuè hū yǒu tài jí zhēn rén ān dù míng dōng huá dà shén fāng zhū qīng tóng fú sāng bì ā yáng gǔ shén wáng jǐng lín zhēn rén xiǎo yǒu xiān nǚ qīng xū zhēn rén wáng bāo lái jiàng
将逾三月,忽有太极真人安度明、东华大神、方诸青童、扶桑碧阿阳谷神王、景林真人、小有仙女、清虚真人王褒来降。
bāo wèi fū rén yuē wén zi mì wěi zhēn qì zhù xīn sān qīng qín kǔ zhì yǐ
褒谓夫人曰:“闻子密纬真气,注心三清,勤苦至矣。
fú sāng dà dì jūn chì wǒ shòu zi shén zhēn zhī dào
扶桑大帝君敕我授子神真之道。
qīng tóng jūn yuē qīng xū tiān wáng jí rǔ zhī shī yě
青童君曰:“清虚天王,即汝之师也。
dù míng yuē zi kǔ xīn qiú dào dào jīn lái yǐ
度明曰:“子苦心求道,道今来矣。
jǐng lín zhēn rén yuē xū huáng jiàn ěr qín gǎn tài jí yǐ zhù zǐ zhī xian míng yú yù zhá yǐ
景林真人曰:“虚皇鉴尔勤感,太极已注子之仙名于玉札矣。
zi qí xù zāi
子其勖哉!
qīng tóng jūn yòu yuē zi bù gēng wén shàng dào nèi fǎ fǎ zì yuán quē
青童君又曰:“子不更闻上道内法(法字原阙。
jù míng chāo běn bǔ chén jǐng yù jīng zhě xiān dào wú yuán de chéng
据明抄本补)晨景玉经者,仙道无缘得成。
hòu rì dāng huì yáng dí shān zhōng ěr jǐn mì zhī
后日当会旸涤山中,尔谨密之。
wáng jūn nǎi mìng shì nǚ huá sàn tiáo li míng duì děng
王君乃命侍女华散条、李明兑等,
biàn pī yún yùn
便披云蕴,
kāi yù jí
开玉笈,
chū tài shàng bǎo wén bā shí yǐn shū dà dòng zhēn sī líng shū bā dào zǐ dù yán guāng shí jīng jīn mǎ shén zhēn hǔ wén gāo xiān yǔ xuán děng jīng
出《太上宝文》、《八十隐书》、《大洞真丝》、《灵书八道》、《紫度炎光》、《石精金马》、《神真虎文》、《高仙羽玄》等经,
fán sān shí yī juàn
凡三十一卷。
jí shǒu shòu fū rén yān
即手授夫人焉。
wáng jūn yīn gào yuē wǒ xī yú cǐ xué dào yù nán jí fū rén xi chéng wáng jūn shòu wǒ bǎo jīng sān shí yī juàn xíng zhī yǐ chéng zhēn rén wèi wèi xiǎo yǒu dòng tiān xiān wáng
王君因告曰:“我昔于此学道,遇南极夫人、西城王君,授我宝经三十一卷,行之以成真人,位为小有洞天仙王。
lìng suǒ shòu zhě jí nán jí yuán jūn xi chéng wáng jūn zhī běn wén yě
令所授者即南极元君、西城王君之本文也。
cǐ shān dòng tái nǎi qīng xū zhī bié gōng ěr
此山洞台,乃清虚之别宫耳。
yú shì wáng jūn qǐ lì běi xiàng zhí shū ér zhù yuē tài shàng sān yuán jiǔ xīng gāo zhēn xū wēi rù dào shàng qīng yù chén bāo wèi tài dì suǒ chì shǐ jiào yú wèi huá cún
于是王君起立北向,执书而祝曰:“太上三元、九星高真、虚微入道,上清玉晨,褒为太帝所敕,使教于魏华存。
shì yuè dān liáng jí rì wù shēn jǐn àn bǎo shū
是月丹良,吉日戊申,谨按宝书。
shén jīn hǔ wén dà dòng zhēn jīng bā sù yù piān hé sān shí yī juàn shì bāo xī jīng sī yú yáng míng xī shān shòu zhēn rén tài shī zǐ yuán fū rén shū yě
《神金虎文》、《大洞真经》、《八素玉篇》合三十一卷,是褒昔精思于阳明西山,受真人太师紫元夫人书也。
huá cún dāng jǐn àn míng fǎ yǐ chéng zhì zhēn sòng xiū xū dào zhǎng wèi fēi xiān
华存当谨按明法,以成至真,诵修虚道,长为飞仙。
yǒu xiè wǒ shū zú jí yī mén shēn wéi xià guǐ sāi zhū hé yuán jiǔ tiān yǒu mìng gǎn gào huá cún
有泄我书,族及一门,身为下鬼,塞诸河源,九天有命,敢告华存。
zhù bì wáng jūn yòu yuē wǒ shòu mì jué yú zǐ yuán jūn yán tīng jiào yú shī yún cǐ piān dāng chuán zhū zhēn rén bù dàn wǒ de ér yǐ zi jīn huò zhī tài dì mìng yān
祝毕,王君又曰:“我受秘诀于紫元君,言听教于师云,此篇当传诸真人,不但我得而已,子今获之,太帝命焉。
cǐ shū zì wǒ dāng qī rén de zhī
此书自我当七人得之。
yǐ bái yù wèi jiǎn qīng yù wèi zì zhì huá cún zé wèi sì yǐ
以白玉为简,青玉为字,至华存则为四矣。
yú shì jǐng lín yòu shòu fū rén huáng tíng nèi jǐng jīng lìng zhòu yè cún niàn
于是景林又授夫人《黄庭内景经》,令昼夜存念。
dú zhī wàn biàn hòu nǎi néng dòng guān guǐ shén ān shì liù fǔ tiáo hé sān hún wǔ zàng zhǔ huá sè fǎn yīng hái nǎi bù sǐ zhī dào yě
读之万遍后,乃能洞观鬼神,安适六府,调和三魂五脏,主华色,反婴孩,乃不死之道也。
yú shì sì zhēn yín chàng gè mìng yù nǚ tán qín jī zhōng chuī xiāo hé jié ér fā gē gē bì wáng jūn nǎi jiě zhāi jīng zhōng suǒ xiū zhī jié dù jí bǎo jīng zhī zhǐ guī xíng shì zhī kǒu jué zhū yào bèi qì xú nǎi bié qù
于是四真吟唱,各命玉女,弹琴击钟吹箫,合节而发歌,歌毕,王君乃解摘经中所修之节度,及宝经之指归,行事之口诀诸要备讫,徐乃别去。
shì shí tài jí zhēn rén mìng běi hán yù nǚ sòng lián juān dàn jiǔ qì zhī áo qīng tóng mìng dōng huá yù nǚ yān jǐng zhū jī xi yíng zhī zhōng yáng gǔ shén wáng mìng shén lín yù nǚ jiǎ qū tíng chuī fèng lì zhī xiāo qīng xū zhēn rén mìng fēi xuán yù nǚ xiān yú xū fǔ jiǔ hé yù jié
是时太极真人命北寒玉女宋联涓,弹九气之璈,青童命东华玉女烟景珠,击西盈之钟,旸谷神王命神林玉女贾屈廷,吹凤唳之箫,青虚真人命飞玄玉女鲜于虚,拊九合玉节。
tài jí zhēn rén fā pái kōng zhī gē qīng tóng yín tài xiá zhī qū shén wáng fěng chen qǐ wén zhāng qīng xū yǒng jià biāo zhī cí jì sàn hòu zhū zhēn yuán jūn rì xī lái jiàng suī yòu yàn gé bì jì rán mò rú
太极真人发排空之歌,青童吟太霞之曲,神王讽晨启文章,清虚咏驾飚之词,既散后,诸真元君,日夕来降,虽幼彦隔壁,寂然莫如。
qí hòu yòu yàn wù gù zhí tiān xià huāng luàn fū rén fǔ yǎng nèi wài páng jiù qióng fá
其后幼彦物故,值天下荒乱,夫人抚养内外,旁救穷乏。
yì wéi zhēn xian mò shì qí zhào zhī zhōng yuán jiāng luàn xié èr zi dù jiāng
亦为真仙默示其兆,知中原将乱,携二子渡江。
pú wèi yǔ liàng sī mǎ yòu wèi wēn tài zhēn sī mǎ hòu zhì ān chéng tài shǒu
璞为庾亮司马,又为温太真司马,后至安成太守。
xiá wèi táo tài wèi kǎn cóng shì zhōng láng jiàng
瑕为陶太尉侃从事中郎将。
fū rén zì luò yì dá jiāng nán dào kòu zhī zhōng fán suǒ guò chù shén míng bǎo yòu cháng guǒ yuán jí
夫人自洛邑达江南,盗寇之中,凡所过处,神明保佑,常果元吉。
èr zi wèi jì chéng lì fū rén yīn de míng xīn zhāi jìng lèi gǎn zhēn líng xiū zhēn zhī yì yǔ rì jù jìn
二子位既成立,夫人因得冥心斋静,累感真灵,修真之益,与日俱进。
fán zhù shì bā shí sān nián yǐ jìn chéng dì xián hé jiǔ nián suì zài jiǎ wǔ wáng jūn fù yǔ qīng tóng dōng huá jūn lái jiàng shòu fū rén chéng yào èr jì yī yuē qiān shén bái qí shén sàn yī yuē shí jīng jīn guāng huà xíng líng wán
凡住世八十三年,以晋成帝咸和九年,岁在甲午,王君复与青童、东华君来降,授夫人成药二剂,一曰迁神白骑神散,一曰石精金光化形灵丸。
shǐ dùn fú zhī chēng jí bù xíng
使顿服之,称疾不行。
fán qī rì
凡七日,
tài yǐ xuán xiān qiǎn biāo chē lái yíng
太乙玄仙遣飚车来迎,
fū rén nǎi tuō jiàn huà xíng ér qù
夫人乃托剑化形而去,
jìng rù yáng luò shān zhōng
径入阳洛山中,
míng rì
明日,
qīng tóng jūn tài jí sì zhēn rén qīng xū wáng jūn
青童君、太极四真人、清虚王君,
lìng fū rén qīng zhāi wǔ bǎi rì
令夫人清斋五百日,
dú dà dòng zhēn jīng
读《大洞真经》,
bìng fēn bié zhēn jīng yào mì
并分别真经要秘,
dào líng tiān shī yòu shòu míng wēi zhāng zòu cún zhù lì bīng fú lù zhī jué
道陵天师又授《明威章奏》、《存祝吏兵符箓之诀》。
zhòng zhēn gè piāo zhì xùn sān rì ér qù
众真各摽至训,三日而去。
dào líng suǒ yǐ biàn jiào wěi qū zhě yǐ fū rén zài shì dāng wèi nǚ guān jì jiǔ lǐng zhí lǐ mín gù yě
道陵所以遍教委曲者,以夫人在世当为女官祭酒,领职理民故也。
fū rén sòng jīng wàn biàn jī shí liù nián yán rú shào nǚ yú shì guī shān jiǔ xū tài zhēn jīn mǔ jīn què shèng jūn nán jí yuán jūn gòng yíng fū rén bái rì shēng tiān
夫人诵经万遍,积十六年,颜如少女,于是龟山九虚太真金母、金阙圣君、南极元君,共迎夫人白日升天。
běi yì shàng qīng gōng yù quē zhī xià
北诣上清宫玉阙之下。
tài wēi dì jūn zhōng yāng huáng lǎo jūn sān sù gāo yuán jūn tài shàng yù chén tài dào jūn tài sù sān yuán jūn fú sāng tài dì jūn jīn què hòu shèng jūn
太微帝君、中央黄老君、三素高元君、太上玉晨太道君、太素三元君、扶桑太帝君、金阙后圣君,
gè lìng shǐ zhě zhì mìng
各令使者致命,
shòu tiān rén yù zhá jīn wén
授《天人玉札金文》,
wèi wèi zǐ xū yuán jūn
位为紫虚元君,
lǐng shàng zhēn sī mìng nán yuè fū rén
领上真司命南岳夫人,
bǐ zhì xiān gōng
比秩仙公,
shǐ zhì tiān tāi dà huò shān dòng tái zhōng
使治天台大霍山洞台中,
zhǔ xià xun fèng dào
主下训奉道,
jiào shòu dāng wèi xiān zhě
教授当为仙者。
nán yuē zhēn rén nǚ yuē yuán jūn
男曰真人,女曰元君。
fū rén shòu xī shì bì wáng mǔ jí jīn què shèng jūn nán jí yuán jūn gè qù
夫人受锡事毕,王母及金阙圣君、南极元君各去。
shǐ fū rén yú wáng wū xiǎo yǒu tiān zhōng
使夫人于王屋小有天中,
gèng zhāi jiè èr yuè bì
更斋戒二月毕,
jiǔ wēi yuán jūn guī shān wáng mǔ sān yuán fū rén zhòng zhū zhēn xiān
九微元君、龟山王母、三元夫人众诸真仙,
bìng jiàng yú xiǎo yǒu qīng xū shàng shàng zì xià yún jí qī qiān jiǔ liù yǒu gōng jiàng fáng zhī zhōng shí fū rén yǔ wáng jūn wèi bīn zhǔ yān shè qióng sū yù jiǔ jīn shāng èr shí èr zì
并降于小有清虚上(上字下云笈七签九六有宫绛房之中时夫人与王君为宾主焉设琼酥玉酒金觞二十二字)。
sì zòu gè mìng shì nǚ chén jūn chéng zhī qū jiǔ líng hé jié bā yīn líng jì wáng mǔ jī jié ér gē sān yuán fū rén dàn yún áo ér dá gē yú zhēn gè gē xū yú sī mìng shén xiān zhū lì shǔ jí nán yuè yíng guān bìng zhì
四奏,各命侍女陈钧成之曲,九灵合节,八音灵际,王母击节而歌,三元夫人弹云璈而答歌,余真各歌,须臾司命神仙诸隶属,及南岳迎官并至。
hǔ qí lóng niǎn jī yào bǎi lǐ zhōng wáng mǔ zhū zhēn nǎi gòng yǔ fū rén dōng nán ér xíng jù yì tiān tāi huò shān tái yòu biàn dào guò jù yóu jīn tán máo shū shēn yàn huì èr rì èr xī gòng shì yú huò shān
虎旗龙辇,激耀百里中,王母诸真,乃共与夫人东南而行,俱诣天台霍山台,又便道过句由金坛茅叔申,宴会二日二夕,共适于霍山。
fū rén ān jià yù yǔ rán hòu gè bié
夫人安驾玉宇,然后各别。
chū wáng jūn gào fū rén yuē xué zhě dāng qù jí chú bìng
初,王君告夫人曰:“学者当去疾除病。
yīn shòu gān cǎo gǔ xiān fāng fū rén fú zhī
”因授甘草谷仙方,夫人服之。
fū rén néng lì shū xiǎo yǒu wáng jūn bìng chuán shì shén xiáng xī yòu shù huáng tíng nèi jǐng zhù xù qīng jīng jiē fàn fāng
夫人能隶书小有王君并传,事甚详悉,又述《黄庭内景注》,叙青精脻饭方。
hòu lǚ jiàng máo shān
后屡降茅山。
zi pú hòu zhì shì zhōng fū rén lìng pú chuán fǎ yú sī tú láng yá wáng shè rén yáng xī hù jūn zhǎng shǐ xǔ mù
子璞后至侍中,夫人令璞传法于司徒琅邪王舍人杨羲,护军长史许穆。
mù zi yù fǔ bìng jiē shēng xiān
穆子玉斧,并皆升仙。
táo zhēn bái zhēn gào suǒ hū nán zhēn jí fū rén yě
陶贞白真诰所呼南真,即夫人也。
yǐ jìn xīng níng sān nián yǐ chǒu jiàng yáng jiā wèi yáng jūn yuē xiū dào zhī shì bù yù jiàn xuè ròu jiàn suī bì zhī bù rú bú jiàn
以晋兴宁三年乙丑,降杨家,谓杨君曰:“修道之士,不欲见血肉,见虽避之,不如不见。
yòu yún xiàng guò dōng hǎi zhōng bō shēng rú léi
”又云:“向过东海中,波声如雷。
yòu yún péi qīng líng zhēn rén jǐn náng zhōng yǒu bǎo shén jīng xī cóng zǐ wēi fū rén suǒ shòu wú yì yǒu shì xī gōng dìng běn jí shì xuán pǔ běi tán xi yáo zhī shàng tái tiān zhēn zhēn wén jǐn cáng qí zhōng yě
”又云:“裴清灵真人锦囊中有《宝神经》,昔从紫微夫人所受,吾亦有是西宫定本,即是玄圃北坛西瑶之上台,天真珍文尽藏其中也。
yīn shòu shū yún ruò fú yǎng zhì yún lún zǒng pèi tài kōng shǒu xié xiāo yān zú zhì wáng tíng
”因授书云:“若夫仰掷云轮,总辔太空,手携宵烟,足陟王庭。
shēn shēng dì quē pī bǎo yù xī qīng lùn jiǔ xuán zhī yì dù chén wàn chūn zhī cháng shēng zhēn yán xuán lǎng gāo tán yù qīng
身升帝阙,披宝喻吸青,论九玄之逸度,沉万椿之长生,真言玄朗,高谭玉清。
jīn zé huí líng chén yǐ xun wǒ dì zǐ zhōu mù wǔ zhuó láo shén chòu xīng
今则回灵尘矣,训我弟子,周目五浊,劳神臭腥。
zi suǒ yíng zhě dào yán yǒng zhě miào
子所营者道,研咏者妙。
dào miào jì dé wú zǐ jiā zhī lǜ sī dàng sàn niàn qiě shèn zhī
道妙既得,吾子加之,虑斯荡散,念且慎之。
réng yún hé dōng tóng bǎi shān zhī xī tóu shì bēng èr bǎi yú zhàng wú zuó yǔ máo quán shēn yì qīng xū gōng shòu zhēn xiān zhī jí dé shī zhī shì
”仍云:“河东桐柏山之西头,适崩二百余丈,吾昨与茅权申诣清虚宫,授真仙之籍,得失之事。
dùn luò sì shí qī rén fù shàng zhě sān rén ěr
顿落四十七人,复上者三人耳。
gù dāng xǐ xīn xū mài qín zhù lǐ jǐn xīn dān yì jié rú lǚ bīng huǒ jiǔ jiǔ rú cǐ xiān dào yì bù yǐn yǐ
固当洗心虚迈,勤注理尽,心殚意竭,如履冰火,久久如此,仙道亦不隐矣。
dàn zài zhuāng jìng dān dào ér jué yín sè zhī niàn yě
但在庄敬丹到,而绝淫色之念也。
ruò bào yín yù zhī xīn xíng shàng zhēn zhī dào zhě qīng gōng suǒ luò jiē cǐ bèi yě
若抱淫欲之心,行上真之道者,清宫所落,皆此辈也。
qǐ zhǐ luò míng shēng jí fāng jiāng bèi kǎo yú sān guān yě
岂止落名生籍,方将被考于三官也。
miǎn zhī shèn zhī
勉之慎之。
zōng dào zhě guì wú yá qī zhēn zhě ān tián yú zhì jì fēi yǐn shùn zhī zhǔ dàn rán fēi jiào shòu zhī jiang gù dāng kùn fán yǐ lǐng wú ěr
宗道者贵无邪,栖真者安恬愉,至寂非引顺之主,淡然非教授之匠,故当困烦以领无耳。
wéi dào zhě jīng zé kě yǐ yǒu jīng ér bù qín néng ér bù zhuān wú yì yě
为道者精则可矣,有精而不勤,能而不专,无益也。
yào zài lìn xīn xiāo huō huì niàn jí kāi kě yǐ shù kàn dōng shān qín wàng sān xiù chà fù yì ěr
要在吝心消豁,秽念疾开,可以数看东山,勤望三秀,差复益耳。
yán zhě xìng mìng zhī quán bài xìn zhě dé shī zhī guān yuè
言者性命之全败,信者得失之关籥。
zhāng liáng sān qī kě wèi dǔ dào ér míng xīn yǐ
张良三期,可谓笃道而明心矣。
yòu yuē dé dào qù shì huò xiǎn huò yǐn
”又曰:“得道去世,或显或隐。
tuō tǐ yí jì zhě dào zhī yǐn yě
托体遗迹者,道之隐也。
xī yǒu zài hān qióng yè ér kòu guān yī fù dāo guī ér shī làn
昔有再酣琼液而叩棺,一服刀圭而尸烂。
lù pí gōng tūn yù huá ér liú chóng chū hù
鹿皮公吞玉华而流虫出户;
gǔ jì zǐ yàn jīn yè ér chòu wén bǎi lǐ
贾季子咽金液而臭闻百里;
huáng dì huǒ jiǔ dǐng yú jīng shān shàng yǒu qiáo lǐng zhī mù
黄帝火九鼎于荆山,尚有乔岭之墓;
li yù míng chāo běn li zuò jì
李玉(明抄本李作季。
yǒu yáng zá zǔ èr zuò jì zhǔ fú yún sàn yǐ qián shēng yóu tóu zú yì chǔ
酉阳杂俎二作季主)服云散以潜升,犹头足异处;
mò dí yǐn hóng dān yǐ méi shuǐ
墨狄饮虹丹以没水;
níng shēng fú shí nǎo ér fù huǒ
宁生服石脑而赴火;
wù guāng jiǎn xiè yǐ rù qīng lěng zhī quán
务光翦薤以入清冷之泉;
bǎi chéng nà qì ér cháng wèi sān fǔ
柏成纳气而肠胃三腐。
rú cǐ zhī bǐ bù kě shèng jì
如此之比,不可胜纪。
wēi hu dé dào qù shè zhī jī gù wú cháng yǐ
微乎得道,趣舍之迹,固无常矣。
bǎo mìng jūn yuē suǒ wèi shī jiě zhě jiǎ xíng ér shì sǐ fēi zhēn sǐ yě
保命君曰:“所谓尸解者,假形而示死,非真死也。
nán zhēn yuē rén sǐ bì shì qí xíng rú shēng rén zhě shī jiě yě
”南真曰:“人死必视其形,如生人者,尸解也。
zú bù qīng pí bù zhòu zhě yì shī jiě yě
足不青、皮不皱者,亦尸解也。
mù bù là guāng míng chāo běn zuò mù guāng bù là wú yì shēng rén zhě shī jiě yě
目不落光,(明抄本作目光不落)无异生人者,尸解也。
fā jǐn luò ér shī xíng gǔ zhě shī jiě yě
发尽落而失形骨者,尸解也。
bái rì shī jiě zì shì xian yǐ
白日尸解,自是仙矣。
ruò fēi shī jiě zhī lì
若非尸解之例,
sǐ jīng tài yīn
死经太阴,
zàn guò sān guān zhě
暂过三官者,
ròu tuō mài sàn
肉脱脉散,
xuè chén huī làn
血沉灰烂,
ér wǔ zàng zì shēng
而五脏自生,
gǔ rú yù
骨如玉,
qī pò yíng shì
七魄营侍,
sān hún shǒu zhái zhě
三魂守宅者,
huò sān shí nián èr shí nián shí nián sān nián
或三十年、二十年、十年、三年,
dāng xuè ròu zài shēng
当血肉再生,
fù zhì chéng xíng
复质成形,
bì shèng yú xī rì wèi sǐ zhī róng zhě
必胜于昔日未死之容者,
cǐ míng liàn xíng
此名炼形。
tài yīn yì mào sān guān zhī xian yě
太阴易貌,三官之仙也。
tiān dì yún tài yīn liàn shēn xíng shèng fú jiǔ zhuàn dān
天帝云:“太阴炼身形,胜服九转丹。
xíng róng duān qiě yán miàn sè shì líng yún shàng dēng tài jí quē shòu shū wéi zhēn rén
形容端且严,面色似灵云,上登太极阙,受书为真人。
shì yě
”是也。
ruò zàn yóu tài yīn zhě tài yī shǒu shī sān hún yíng gǔ qī pò shì ròu tāi líng lù qì jiē shù mǎn zài shēng ér fēi tiān
若暂游太阴者,太一守尸,三魂营骨,七魄侍肉,胎灵录气,皆数满再生而飞天。
qí yòng tā yào shī jiě fēi shì líng wán zhě jí bù dé fǎn gù xiāng
其用他药尸解,非是灵丸者,即不得返故乡。
sān guān zhí zhī yě qí sǐ ér gēng shēng zhě wèi liàn ér shī qí shī yǒu xíng pí cún ér wú zhě yǒu yī jié bù jiě yī cún ér xíng qù zhě yǒu fā tuō ér xíng fēi zhě yǒu tóu duàn yǐ sǐ nǎi cóng yī páng chū zhě jiē shī jiě yě
三官执之也,其死而更生者,未殓而失其尸,有形皮存而无者,有衣结不解,衣存而形去者,有发脱而形飞者,有头断已死,乃从一旁出者,皆尸解也。
bái rì jiě zhě wéi shàng
白日解者为上;
yè bàn jiě zhě wéi xià
夜半解者为下;
xiàng wǎn xiàng mù qù zhě wéi dì xià zhǔ zhě
向晚向暮去者,为地下主者。
cǐ dé dào zhī chà jiàng yě
此得道之差降也。
fū rén zhī xiū dào huò zāi bī huò shēng xíng huài qì wáng zhě shì yóu duō yán ér shǒu yī duō duān ér qī gǒu miǎn yě
夫人之修道,或灾逼祸生,形坏气亡者,似由多言而守一,多端而期苟免也。
shì yǐ céng cháo tuí zhī ér zhuì luò bǎi shèng shī yú yī bài xī hu
是以层巢颓枝而坠落,百胜失于一败,惜乎。
tōng xiān zhī cái ān kě wèi èr shù zi ér zhì bì yé
通仙之才,安可为二竖子而致毙耶?
zhì yǐ wú yá shāng xìng xīn yǐ yù è dàng zhēn qǐ ruò shǒu gēn jìng zhōng xī yán sān shén mí guàn wàn wù ér dòng xuán jìng jì hùn rán yǔ ní wán wèi yī ér nèi wài jūn fú yě
智以无涯伤性,心以欲恶荡真,岂若守根静中,牺研三神,弥贯万物,而洞玄镜寂,混然与泥丸为一,而内外均福也。
zhēn rén guī xīn yú yī rèn yú yǒng xìn
真人归心于一,任于永信。
xīn guī zé zhèng shén hé xìn shùn lì zhēn zhī zhào zì rán zhī gǎn
心归则正,神和信顺,利真之兆,自然之感。
wú jiǎ liǎng jì yě ruò wài jiàn chá guān zhī qì nèi yǒu yùn jié zhī shěn yǒu rú cǐ zhě wǒ jiàn qí bài wèi jiàn qí lì
无假两际也,若外见察观之气,内有愠结之哂,有如此者,我见其败,未见其立。
dì xià zhǔ zhě nǎi xià dào zhī wén guān
地下主者,乃下道之文官。
dì xià guǐ shī nǎi xià dào zhī wǔ guān
地下鬼师,乃下道之武官。
wén jiě yī bǎi sì nián yī jìn wǔ jiě bèi zhī
文解一百四年一进,武解倍之。
shì rén qín xīn yú shì yù jiān wèi yú qīng zhèng huá mù yǐ suí shì
世人勤心于嗜欲,兼味于清正,华目以随世。
wèi sǐ ér xī xiān zhě jiē duō wǔ jiě shī zhī zuì xià yě
畏死而希仙者,皆多武解,尸之最下也。
fū rén yǔ zhòng zhēn yín shī yuē xuán gǎn miào xiàng wài hé shēng zì xiāng zhāo
夫人与众真吟诗曰:“玄感妙象外,和声自相招。
líng yún yù zǐ chen lán fēng shàn lǜ yáo
灵云郁紫晨,兰风扇绿轺。
shàng zhēn yàn qióng tái miǎo wéi dì xiān biāo
上真宴琼台,邈为地仙标。
suǒ qī guì yuǎn mài gù néng xiù yǐng qiào
所期贵远迈,故能秀颖翘。
wán bǐ bā sù hàn dào chéng chū bù liáo
玩彼八素翰,道成初不辽。
rén shì hú kě yù shǐ ěr xíng qì xiāo
人事胡可预,使尔形气消。
fū rén jì yóu jiāng nán suì yú fǔ zhōu bìng shān lì jìng shì yòu yú lín rǔ shuǐ xī zhì tán yǔ
”夫人既游江南,遂于抚州并山立静室,又于临汝水西置坛宇。
suì jiǔ wú gěng zōng jì dài píng
岁久芜梗,踪迹殆平。
yǒu nǚ dào shì huáng líng huī nián mài bā shí mào ruò yīng rú
有女道士黄灵徽,年迈八十,貌若婴孺。
hào wèi huā gū tè jiā xiū shì lèi yǒu líng yìng
号为花姑,特加修饰,累有灵应。
fū rén yì yù mèng yǐ shì zhī hòu yì shēng tiān
夫人亦寓梦以示之,后亦升天。
xuán zōng jiào dào shì cài wěi biān rù hòu xiān chuán
玄宗教道士蔡伟编入后仙传。
dà lì sān nián wù shēn lǔ guó gōng yán zhēn qīng zhòng jiā xiū qì lì bēi yǐ jì qí shì yān
大历三年戊申,鲁国公颜真卿重加修葺,立碑以纪其事焉。
chū jí xian lù jí běn chuán
(出《集仙录》及《本传》)