xiè zì rán lú méi niang
谢自然卢眉娘
xiè zì rán xiè zì rán zhě qí xiān yǎn zhōu rén
谢自然谢自然者,其先兖州人。
fù huán jū guǒ zhōu nán chōng jǔ xiào lián xiāng lǐ qì zhòng
父寰,居果州南充,举孝廉,乡里器重。
jiàn zhōng chū cì shǐ li duān yǐ shì mì shū shěng jiào shū biǎo wéi cóng shì
建中初,刺史李端,以试秘书省校书表为从事。
mǔ xū shì yì yì zhōng yòu zú
母胥氏,亦邑中右族。
zì rán xìng yǐng yì bù shí hūn xuè
自然性颖异,不食荤血。
nián qī suì mǔ lìng suí ní yuè huì jīng nián yǐ jí guī
年七岁,母令随尼越惠,经年以疾归。
yòu lìng suí ní rì lǎng shí yuè qiú hái
又让她跟随尼姑日朗,十个月方要求回家。
cháng suǒ yán duō dào jiā shì cí qì gāo yì
常所言多道家事,词气高异。
qí jiā zài dà fāng shān xià dǐng yǒu gǔ xiàng lǎo jūn
其家在大方山下,顶有古像老君。
zì rán yīn bài lǐ bù yuàn què xià
自然因拜礼,不愿却下。
mǔ cóng zhī nǎi xǐ jū shān dǐng zì cǐ cháng sòng dào dé jīng huáng tíng nèi piān
母从之,乃徙居山顶,自此常诵《道德经》、《黄庭》内篇。
nián shí sì qí nián jiǔ yuè yīn shí xīn dào mǐ fàn yún jìn shì qū chóng
年十四,其年九月,因食新稻米饭,云:“尽是蛆虫。
zì cǐ jué lì
”自此绝粒。
shù qǔ zào jiá jiān tāng fú zhī jí tǔ lì kùn jù fù zhōng zhū chóng xī chū tǐ qīng mù míng
数取皂荚煎汤服之,即吐痢困剧,腹中诸虫悉出,体轻目明。
qí chóng dà xiǎo chì bái zhuàng lèi pō duō
其虫大小赤白,状类颇多。
zì cǐ yóu shí bǎi yè rì jìn yī zhī qī nián zhī hòu bǎi yì bù shí
自此犹食柏叶,日进一枝,七年之后,柏亦不食;
jiǔ nián zhī wài nǎi bù yǐn shuǐ
九年之外,乃不饮水。
zhēn yuán sān nián sān yuè yú kāi yuán guān yì jué lì dào shì chéng tài xū shòu wǔ qiān wén zǐ líng bǎo lù
贞元三年三月,于开元观诣绝粒道士程太虚,受五千文《紫灵宝箓》。
liù nián sì yuè cì shǐ hán yì zhì jùn yí qí wàng yán rù zhōu běi táng dōng gé bì zhī lěi yuè fāng lǜ zhǎng yòu kāi yào chū zhī fū tǐ wǎn rán shēng qì lǎng chàng yì jí shǐ nǚ zì míng shī shì yān
六年四月,刺史韩佾至郡,疑其妄,延入州北堂东阁,闭之累月,方率长幼,开钥出之,肤体宛然,声气朗畅,佾即使女自明师事焉。
xiān shì fù huán lǚ lǚ yuán zuò xuán jù míng chāo běn gǎi yóu duō nián jí guī jiàn zì rán xiū dào bù shí yǐ wéi yāo wàng yuē wǒ jiā shì rú fēng wǔ cháng zhī wài fēi xiān wáng zhī fǎ hé de yǒu cǐ yāo huò
先是,父寰旅(旅原作旋,据明抄本改)游多年,及归,见自然修道不食,以为妖妄,曰:“我家世儒风,五常之外,非先王之法,何得有此妖惑?
yīn suǒ bì táng zhōng sì shí yú rì yì jiā shuǎng xiù huán fāng jīng hài yān
”因锁闭堂中四十余日,益加爽秀,寰方惊骇焉。
qī nián jiǔ yuè hán yì yú yú dà fāng shān zhì tán qǐng chéng tài xū jù sān dòng lù
七年九月,韩佾舆于大方山,置坛,请程太虚具《三洞箓》。
shí yī yuè xǐ zì rán jū yú zhōu guō
十一月,徙自然居于州郭。
zhēn yún jiǔ nián cì shǐ li jiān zhì zì rán gào yún jū chéng guō fēi biàn yuàn yī quán shí
贞云九年,刺史李坚至,自然告云:“居城郭非便,愿依泉石。
jiān jí zhù shì yú jīn quán shān yí zì rán jū zhī
”坚即筑室于金泉山,移自然居之。
shān yǒu shí qiàn dòu shuǐ guàn qí kǒu zhōng kě zǎo shì xíng shén huī chì fēn zé
山有石嵌窦,水灌其口中,可澡饰形神,挥斥氛泽。
zì rán chū zhù shān yǒu yī rén nián kě sì shí zì chēng tóu tuó yī fú xíng mào bù lèi zī liú yún sù fǎng zhēn rén
自然初驻山,有一人年可四十,自称头陀,衣服形貌,不类缁流,云:“速访真人。
hé mén jiē jù zhī yún cǐ wú zhēn rén
”合门皆拒之,云:“此无真人。
tóu tuó dàn xiào ěr
”头陀但笑耳。
jǔ jiā bài zhī dú bù shòu zì rán bài
举家拜之,独不受自然拜。
shī qián èr bǎi jìng yì bù shòu
施钱二百,竟亦不受;
nǎi shī shǒu jīn yī tiáo shòu zhī yún hòu huì rì dāng yǐ cǐ xiāng shì
乃施手巾一条,受之,云:“后会日当以此相示。
xū yú chū mén bù zhī hé zài
”须臾出门,不知何在。
jiǔ zhī dāng wǔ yǒu yī dà shé wéi sān chǐ zhǎng zhàng yú yǒu liǎng xiǎo bái jiǎo yǐ tóu zhěn fáng mén tǔ qì mǎn shì
久之,当午有一大蛇,围三尺,长丈余,有两小白角,以头枕房门,吐气满室。
sī xū yún wù sì hé jí wù sàn shé yì bú jiàn
斯须云雾四合,及雾散,蛇亦不见。
zì rán suǒ jū shì wéi róng yī chuáng sì biān cái tōng rén xíng
自然所居室,唯容一床,四边才通人行。
bái shé qù hòu cháng yǒu shí yú xiǎo shé huò dà rú bì huò dà yú gǔ dàn xī zài chuáng zuǒ yòu
白蛇去后,常有十余小蛇,或大如臂,或大于股,旦夕在床左右。
huò hēi huò bái huò tǔ qì huò yǒu shēng gè gè pán jié bù xiāng dú shì
或黑或白,或吐气,或有声,各各盘结,不相毒螫。
yòu yǒu liǎng hǔ chū rù bì cóng rén zhì zé yǐn fú bú jiàn
又有两虎,出入必从,人至则隐伏不见。
jiā quǎn fèi hǔ fán bā nián zì qiān jū guō zhōng quǎn liú fāng shān shān yuán zuò chū jù míng chāo běn gǎi shàng shēng zhī hòu quǎn bù zhī hé zài
家犬吠虎凡八年,自迁居郭中,犬留方山(山原作出,据明抄本改),上升之后,犬不知何在。
zì rán zhī shì fù mǔ yì bù gǎn tóng zuò qí chuáng huò zhé yì qí zhōng bì yǒu biàn yì zì shì hū wèi xiān nǚ zhī shì
自然之室,父母亦不敢同坐其床,或辄诣其中,必有变异,自是呼为仙女之室。
cháng zhòu yè dú jū shēn shān qióng gǔ wú suǒ wèi bù
常昼夜独居,深山穷谷,无所畏怖。
yì yún wù tà shé bèi qí lěng rú bīng
亦云:“误踏蛇背,其冷如冰;
hǔ zài qián hòu
虎在前后。
yì cháng xīng chòu
异常腥臭。
jiān yán cháng yǒu tiān shǐ bā rén shì cè
”兼言常有天使八人侍侧。
èr tóng zǐ qīng yī dài guān bā shǐ yī huáng yòu èr tiān shén wèi qí mén píng
二童子青衣戴冠,八使衣黄,又二天神卫其门屏。
rú jīn bì huà zhū shén shǒu chí qiāng jù měi xíng zhǐ zé zhū shǐ jí shén qū chì shì wèi
如今壁画诸神,手持枪钜,每行止,则诸使及神驱斥侍卫。
yòu yún mǒu shān shén xìng chén míng shòu wèi jìn shí rén
又云:“某山神姓陈名寿,魏晋时人。
bìng shuō zhēn rén wèi gāo xiān rén wèi bēi yán jǐ jiāng shòu dōng jí zhēn rén zhī rèn
”并说真人位高,仙人位卑,言己将授东极真人之任。
zhēn yuán shí nián sān yuè sān rì yí rù jīn quán dào chǎng
贞元十年三月三日,移入金泉道场。
qí rì yún wù míng mèi yì yú cháng jǐng
其日云物明媚,异于常景。
zì rán yún cǐ rì tiān zhēn qún xian jiē huì
自然云:“此日天真群仙皆会。
jīn quán lín zhōng cháng yǒu lù wèi cháng bì rén
”金泉林中长有鹿,未尝避人。
shì nǚ suī zhòng yì xùn rǎo
士女虽众,亦驯扰。
míng rì shàng xiān sòng bái ān yī jù lǚ yǐ bǎo diàn
明日,上仙送白鞍一具,缕以宝钿。
shàng xiān yuē yǐ cǐ yí zhī qí de kě ān jū yě
上仙曰:“以此遗之,其地可安居也。
wǔ yuè bā rì jīn mǔ yuán jūn mìng lú shǐ jiàng zhī cóng wǔ zhǐ hài
”五月八日,金母元君命卢使降之,从午止亥;
liù yuè èr shí rì wén shǐ cóng wǔ zhì xū
六月二十日闻使,从午至戌;
qī yuè yī rì cuī zhāng èr shǐ cóng yín zhì wǔ
七月一日,崔、张二使,从寅至午。
duō shuō shén xiān guān fǔ zhī shì yán shàng jiè hǎo yì qí duō yīn lè yǔ xiào lǜ lùn zhì dào xuán miào zhī lǐ
多说神仙官府之事,言上界好弈棋,多音乐,语笑率论至道玄妙之理。
yòu yún cǐ shān qiān bǎi shé chóng xī qū xiàng xī yǐ jǐn yǐ lóng zhèn qí shān
又云:“此山千百蛇虫,悉驱向西矣,尽以龙镇其山。
dào chǎng zhōng cháng yǒu èr hǔ wǔ qí lín liǎng qīng luán huò qián huò hòu huò fēi huò míng
”道场中常有二虎五麒麟两青鸾,或前或后,或飞或鸣。
lín rú mǎ xíng wǔ sè yǒu jiǎo zǐ lín zōng wěi bái zhě cháng zài qián jǔ wěi tiáo zhǒu zhou zì yuán quē jù míng chāo běn bǔ
麟如马形,五色有角,紫麟,鬃尾白者常在前,举尾苕帚(帚字原阙,据明抄本补)。
qī yuè shí yī rì shàng xiān dù shǐ jiàng shí tán shàng yǐ fú yī dào wán rú yào wán shǐ zì rán fú zhī
七月十一日,上仙杜使降石坛上,以符一道,丸如药丸,使自然服之。
shí wǔ rì kě fén xiāng wǔ lú yú tán shàng wǔ lú yú shì zhōng zhì shí zhēn rén měi lái
十五日,可焚香五炉于坛上,五炉于室中,至时真人每来。
shí wǔ rì wǔ gēng yǒu qīng yī qī rén nèi yī rén chēng zhōng huá yún shí shí shàng zhēn zhì
十五日五更,有青衣七人,内一人称中华,云:“食时上真至。
liáng jiǔ lú shǐ zhì yún jīn mǔ lái
”良久卢使至,云:“金母来。
xū yú jīn mǔ jiàng yú tíng zì rán bài lǐ
”须臾,金母降于庭,自然拜礼。
mǔ yuē bié rǔ liǎng jié yǐ
母曰:“别汝两劫矣!
zì jiāng jī àn chén shè zhēn qí yì mù
”自将几案陈设,珍奇溢目。
mìng zì rán zuò
命自然坐。
chū lú shǐ shì lì jiǔ yì lìng zuò
初,卢使侍立,久,亦令坐。
lú yún zàn yì zǐ jí gōng
卢云:“暂诣紫极宫。
kàn zhòng yuán dào chǎng guān lì shì shù xián zài
”看中元道场,官吏士庶咸在。
qūn xún lú shǐ lái yún cǐ yī shí quán shèng yǐ qián zhāi
逡巡卢使来云:“此一时全胜以前斋。
wèn qí gù yún cǐ dù bù shāo rǔ tóu xiāng rǔ tóu xiāng tiān zhēn è zhī
”问其故,云:“此度不烧乳头香,乳头香天真恶之。
wéi kě shāo hé xiāng ěr
唯可烧和香耳。
qī rì cuī zhāng èr shǐ zhì wèn zì rán néng jiù cháng lín jū fǒu
”七日,崔、张二使至,问自然:“能就长林居否?
dá yún bù néng
”答云:“不能。
èr shǐ sè shì bú yuè
”二使色似不悦。
èr shí èr rì wǔ qián jīn mǔ fù jiàng yún wèi bù kěn jū cháng lín bèi biǎn yī jiē
二十二日午前,金母复降云:“为不肯居长林,被贬一阶。
cháng lín xiān gōng yě
”长林仙宫也。
xū shí jīn mǔ qù cuī shǐ fāng yún shàng jiè zuì zūn jīn mǔ
戌时金母去,崔使方云:“上界最尊金母。
cì yào yī qì sè huáng bái wèi gān
”赐药一器,色黄白,味甘。
zì rán ěr bù jìn què jiāng qù
自然饵不尽,却将去。
yòu jiāng yī yī fù zhū bì lǜ sè xiāng jiàn wài sù nèi yǒu wén qí yī piāo miǎo zhí zhī bù zháo shǒu
又将衣一副,朱碧绿色相间,外素,内有文,其衣缥缈,执之不着手。
qiě què jiāng qù yǐ hòu jí qǔ rǔ lái
且却将去,“已后即取汝来。
yòu jiāng táo yī zhī dà yú bì shàng yǒu sān shí táo bì sè dà rú wǎn
”又将桃一枝,大于臂,上有三十桃,碧色,大如碗。
yún cǐ yóu shì xiǎo zhě
云:“此犹是小者。
shì rì jīn mǔ chéng luán shì zhě xī chéng lóng jí hè wǔ sè yún wù fú fàn qí xià
”是日金母乘鸾,侍者悉乘龙及鹤,五色云雾,浮泛其下。
jīn mǔ yún biàn xiàng zhōu zhōng guò qún xian
金母云:“便向州中过群仙。
hòu qù wàng zhī jiē zài yún zhōng
”后去,望之皆在云中。
qí rì zhōu zhōng mǎ fang chú jǐ mén jiē bào yún cháng hóng rù zhōu
其日州中马坊厨戟门皆报云:“长虹入州。
yì rì li jiān wèn yú zì rán fāng yàn zhī
”翌日李坚问于自然,方验之。
zǐ jí gōng yì bào hóng rù yuǎn jìn gòng jiàn
紫极宫亦报虹入,远近共见。
bā yuè jiǔ rì shí rì shí yī rì qún xian rì lái chuán jīn mǔ chì sù lìng pī fà sì shí rì
八月九日、十日、十一日,群仙日来,传金母敕,速令披发四十日。
jīn mǔ dāng zì lái
金母当自来。
suǒ jiàng shǐ huò yán xìng cuī míng mǒu mǒu zì yuán quē jù huáng běn bǔ jiāng yī bǎn kuò èr chǐ zhǎng wǔ chǐ qí shàng yǒu jiǔ sè
所降使或言姓崔名某(某字原阙,据黄本补),将一板,阔二尺,长五尺,其上有九色。
měi qún xian yù zhì qiáng bì jiān xī yíng huáng shì jìng qún xian yì gè zì yǒu jī àn suí cóng
每群仙欲至,墙壁间悉荧煌似镜,群仙亦各自有几案随从。
zì rán měi pī fà zé huáng yún liáo rào qí shēn
自然每披发,则黄云缭绕其身。
yòu yǒu qī rén huáng yī dài guān shì yú zuǒ yòu
又有七人,黄衣戴冠,侍于左右。
zì bā yuè shí jiǔ rì yǐ hòu rì sòng huáng tíng jīng shí biàn
自八月十九日已后,日诵《黄庭经》十遍。
sòng shí yǒu èr tóng zǐ shì lì dān yī biàn jí chāo lù zhì shí biàn tóng zǐ yī rén biàn jiāng xiàng shàng jiè qù
诵时有二童子侍立,丹一遍即抄录,至十遍,童子一人便将向上界去。
jiǔ yuè yī rì qún xian yòu zhì jiāng táo yī zhī dà rú dòu bàn chì bàn huáng bàn hóng yún xiāng lǐ shén zú cǐ guǒ
九月一日,群仙又至,将桃一枝,大如斗,半赤半黄半红,云:“乡里甚足此果。
gē yī luán shí yú zé shì zhě què shōu
”割一脔食,余则侍者却收。
jiǔ yuè wǔ rì jīn mǔ yòu zhì chí sān dào fú lìng tūn zhī bù lìng zhe shuǐ fú zhī jué shēn xīn shū shèng
九月五日,金母又至,持三道符,令吞之,不令着水,服之觉身心殊胜。
jīn mǔ yún gèng yī lái zé bù lái yǐ
金母云:“更一来则不来矣。
yòu zhǐ páng cè yī xian yún cǐ jí rǔ tóng lèi yě
”又指旁侧一仙云:“此即汝同类也。
shí wǔ rì píng míng yī xiān shǐ zhì bù yán xìng míng jiāng sān dào fú chuán jīn mǔ chì jǐn lìng fú zhī
”十五日平明,一仙使至,不言姓名,将三道符,传金母敕,尽令服之。
yòu jiāng táo liù jī lìng shí
又将桃六脔令食;
shí sān jī yòu jiāng qù
食三脔,又将去。
qí shǐ zhì mù fāng hái
其使至暮方还。
shí yuè shí yī rì rù jìng shì zhī jì yǒu xiān rén lái zhào jí chéng qí lín shēng tiān
十月十一日,入静室之际,有仙人来召,即乘麒麟升天。
jiāng tiān yī lái yíng zì rán suǒ zhuó yī liú zài shéng chuáng shàng què huí zhe jiù yī zhì tiān yī yú hè bèi jiāng qù
将天衣来迎,自然所着衣留在绳床上,却回,着旧衣,置天衣于鹤背将去。
yún qù shí chéng lín huí shí chéng hè yě
云:“去时乘麟,回时乘鹤也。
shí jiǔ rì lú xiān shǐ lái zì chén zhì wèi fāng qù
”十九日,卢仙使来,自辰至未方去。
měi tiān shǐ jiàng shí luán hè qiān wàn zhòng xian bì jí
每天使降时,鸾鹤千万,众仙毕集。
wèi gāo zhě chéng luán cì chéng qí lín cì chéng lóng
位高者乘鸾,次乘麒麟,次乘龙。
luán hè měi chì gè dà zhàng yú
鸾鹤每翅各大丈余。
jìn yǒu dà niǎo xià cháng ān luán zhī dà xiǎo jī yù xiāng lèi dàn máo cǎi yì ěr
近有大鸟下长安,鸾之大小,几欲相类,但毛彩异耳。
yán xià cháng ān zhě míng yuē tiān què yì yuē shén què měi jiàng zé guó jiā dāng yǒu dà fú
言下长安者名曰天雀,亦曰神雀,每降则国家当有大福。
èr shí wǔ rì
二十五日。
mǎn shēn máo fà kǒng zhōng chū xuè zhān zì yī shang
满身毛发孔中出血,沾渍衣裳。
jiē zuò tōng pèi shān shuǐ héng wén
皆作通帔山水横纹。
jiù xī xǐ zhuó zhuǎn gèng fēn míng xiàng rì kàn sì jīn sè shǒu chù zhī rú jīn shēng
就溪洗浊,转更分明,向日看似金色,手触之如金声。
èr shí liù rì èr shí qī rì dōng yuè fū rén bìng lái quàn lìng mù yù jiān yòng xiāng tāng bù dé lìng yǒu rǔ tóu xiāng
二十六日、二十七日,东岳夫人并来,劝令沐浴,兼用香汤,不得令有乳头香。
yòu yún tiān shàng zì yǒu shén fēi guǐ shén zhī shén
又云:“天上自有神,非鬼神之神。
shàng jiè wú xuē fà zhī rén ruò dé dào hòu xī jiē dài guān gōng dé zé yī
上界无削发之人,若得道后,悉皆戴冠,功德则一。
fán zhāi shí qiè jì cháng zhī yóu yi jié jìng qì mǐn yì ěr
凡斋食,切忌尝之,尤宜洁净,器皿亦尔。
shàng tiān zhū shén měi zhāi jí jiàng ér shì zhī shēn è bù jīng jié bù wéi wú fú yì dāng huò zuì
上天诸神,每斋即降而视之,深恶不精洁,不唯无福,亦当获罪。
li jiān cháng yǔ fū rén yú jǐ shàng sòng jīng xiān dú wài piān cì dú nèi piān nèi jí wèi fū rén chuán zhōng běn yě
”李坚常与夫人于几上诵经,先读外篇,次读内篇,内即《魏夫人传》中本也。
dà dū jīng sī jiǎng dú zhě de fú cū xíng zhě zhāo zuì lì yàn
大都精思讲读者得福,粗行者招罪立验。
zì rán jué lì fán yī shí sān nián
自然绝粒,凡一十三年。
zhòu yè mèi liǎng xī shàng hū yǒu yìn xíng xiǎo yú rén jiān guān yìn sì kǎn ruò yǒu gǔ zhuàn liù zì càn rú bái yù
昼夜寐,两膝上忽有印形,小于人间官印,四坎若有古篆六字,粲如白玉。
jīn nián zhēng yuè qí yìn yí zài liǎng xī nèi bìng xī zé liǎng yìn xiāng hé fēn háo wú chà
今年正月,其印移在两膝内,并膝则两印相合,分毫无差。
yòu yǒu shén lì rì xíng èr qiān lǐ huò zhì qiān lǐ rén mò zhī zhī
又有神力,日行二千里,或至千里,人莫知之。
míng yè shēn shì xiān wēi wú bù dòng jiàn
冥夜深室,纤微无不洞鉴。
yòu bù yī mián kuàng hán bù jìn huǒ shǔ bù yáo shàn
又不衣绵纩,寒不近火,暑不摇扇。
rén wèn jí xiōng shàn è wú bù zhī zhě
人问吉凶善恶,无不知者。
xìng yán zhòng shēn mì shì bù chū kǒu suī fù mǔ yì bù dé zhī
性严重深密,事不出口,虽父母亦不得知。
yǐ li jiān chóng shàng zhì dào shāo shāo yán jí yún tiān shàng yì yù qiǎn shì jiān fèng dào rén hé zhī bǐ qí zūn míng dào jiào
以李坚崇尚至道,稍稍言及,云:“天上亦欲遣世间奉道人和之,俾其尊明道教。
yòu yán fán lǐ zūn xiàng sì bài wéi zhòng sān bài wèi qīng
”又言:“凡礼尊像,四拜为重,三拜为轻。
yòu jū jīn quán dào chǎng měi jìng zuò zé qún lù bì zhì
”又居金泉道场,每静坐则群鹿必至。
yòu yún fán rén néng qīng jìng yī shì fén xiāng fěng huáng tíng dào dé jīng huò yī biàn huò qī biàn quán shèng bù shī xiū zhāi
又云:“凡人能清静一室,焚香讽《黄庭》、《道德经》,或一遍,或七遍,全胜布施修斋。
fán sòng jīng zài jīng xīn
凡诵经在精心。
bù zài biàn shù duō
不在遍数多。
shì zhī rén zhōng lù ér tuì suǒ sǔn yóu duō bù rú yuán bú huì zhě
事之人,中路而退,所损尤多,不如元不会者。
shèn zhī shèn zhī
慎之慎之!
rén mìng zhì zhòng duō shā rén zé sǔn nián yāo shòu lái wǎng zhī bào yǒng wú xiū zhǐ yǐ
人命至重,多杀人则损年夭寿,来往之报,永无休止矣。
yòu měi xíng cháng wén tiān lè jiē xiān chàng bù xū cí duō zhǐ sān shǒu dì yī piān dì wǔ piān dì bā piān
”又每行常闻天乐,皆先唱《步虚词》,多止三首,第一篇、第五篇、第八篇。
bù xū qì jí zòu yuè xiān fǔ yún áo
《步虚》讫,即奏乐,先抚云璈。
yún áo xíng yuán shì jìng yǒu xián
云璈形圆似镜,有弦。
fán chuán dào fǎ bì xū zhì xìn zhī rén
凡传道法,必须至信之人。
wèi fū rén chuán zhōng qiè yuē bù xǔ chuán jiào dàn lìng mì mì yì kǒng guāi yú zhé zhōng
《魏夫人传》中,切约不许传教,但令秘密,亦恐乖于折中。
fu yào lì zhǐ kě yì shòu ruò shēng tiān jià jǐng quán zài xiū dào fú yào
夫药力只可益寿,若升天驾景,全在修道服药。
xiū dào shì pō bù tóng fú bǎi biàn kě jué lì
修道事颇不同,服柏便可绝粒。
ruò shān gǔ nán qiú cè bǎi zhǐ xún cháng bǎi yè dàn bù jìn qiū mù biàn kě fú zhī shí shàng zhě yóu hǎo
若山谷难求侧柏,只寻常柏叶,但不近丘墓,便可服之,石上者尤好。
pù gàn zhě nán jiāng xī xuán cǎi xuán shí shàng yǒu jīn rùn yì qīng yì rén
曝干者难将息,旋采旋食,尚有津润,易清益人。
dà dū bǎi yè fú líng gǒu qǐ hú má jù néng cháng nián jiǔ shì kě shì yàn
大都柏叶、茯苓、枸杞、胡麻,俱能常年久视,可试验。
xiū dào yào shān lín jìng jū bù yí fǔ jìn cūn zhà
修道要山林静居,不宜俯近村栅。
ruò chéng guō bù kě yǐ qí hūn xīng líng xiān bù jiàng yǔ dào bèi yǐ
若城郭不可,以其荤腥,灵仙不降,与道背矣。
liàn yào yǐn shuǐ yi yòng quán shuǐ yóu è jǐng shuǐ réng xū yuǎn jiā jí xuè shǔ lǜ yǒu ēn qíng hū qǐ jí fēi xiū chí zhī xíng
炼药饮水,宜用泉水,尤恶井水,仍须远家及血属,虑有恩情忽起,即非修持之行。
fán shí mǐ tǐ zhòng shí mài tǐ qīng
凡食米体重,食麦体轻。
bì gǔ rù shān xū yī zhòng fāng chú sān chóng fú shī
辟谷入山,须依众方,除三虫伏尸。
fán fú qì xiān tiáo qì cì bì qì chū rù bù yóu kǒu bí lìng mǎn shēn zì yóu zé shēng sǐ bù néng qīn yǐ
凡服气,先调气,次闭气,出入不由口鼻,令满身自由,则生死不能侵矣。
shì nián jiǔ yuè lín yǔ shén zì rán zì jīn quán wǎng nán shān shěng chéng jūn líng chén dào shān yī lǚ bù shī
是年九月,霖雨甚,自然自金泉往南山省程君,凌晨到山,衣履不湿。
jí zhī yún dàn lí jīn quán ěr
诘之,云:“旦离金泉耳。
chéng jūn shén yì zhī
”程君甚异之。
shí yī yuè jiǔ rì yì zhōu yǔ jì jiān bié yún zhōng xún de qù yǐ
十一月九日,诣州与季坚别,云:“中旬的去矣。
yì bù gēng rù jìng shì
”亦不更入静室。
èr shí rì chén shí yú jīn quán dào chǎng bái rì shēng tiān shì nǚ shù qiān rén xián gòng zhān yǎng
二十日辰时,于金泉道场白日升天,士女数千人,咸共瞻仰。
zǔ mǔ zhōu shì mǔ xū shì mèi zì róu dì zǐ li shēng wén qí jué bié zhī yǔ yuē qín xiū zhì dào
祖母周氏、母胥氏、妹自柔、弟子李生,闻其诀别之语曰:“勤修至道。
xū yú wǔ sè yún zhē xuān yī chuān tiān lè yì xiāng sǎn màn mí jiǔ
”须臾五色云遮亘一川,天乐异香,散漫弥久。
suǒ zhuó yī guān zān pèi yī shí shì tuō liú xiǎo shéng chuáng shàng jié xì rú jiù
所着衣冠簪帔一十事,脱留小绳床上,结系如旧。
cì shǐ li jiān biǎo wén lùn bāo měi zhī
刺史李坚表闻,论褒美之。
li jiān shù jīn quán dào chǎng bēi lì běn mò wèi chuán yún tiān shàng yǒu bái yù táng lǎo jūn jū zhī
李坚述《金泉道场碑》,立本末为传,云:“天上有白玉堂,老君居之。
diàn bì shàng gāo liè zhēn xian zhī míng rú rén jiān bì jì
殿壁上高列真仙之名,如人间壁记。
shí yǒu zhū shū zhù qí xià yún jiàng shì wèi dì wáng huò wèi zǎi fǔ zhě
时有朱书注其下云:‘降世为帝王’或为‘宰辅’者。
yòu zì rán dāng shēng tiān shí yǒu táng nèi dōng bì shàng shū jì wǔ shí èr zì yún jì yǔ zhǔ rén jí zhū juàn shǔ dàn dāng quán shēn mò shēng bēi kǔ zì kě qín xiū gōng dé
”又自然当升天时,有堂内东壁上书记五十二字,云:“寄语主人及诸眷属:但当全身,莫生悲苦,自可勤修功德。
bìng zhū shàn xīn xiū lì fú tián qīng zhāi niàn dào bǎi jié zhī hòu jì yǒu shàn yuán zǎo huì qīng yuán zhī xiāng jí yǔ xiāng jiàn
并诸善心,修立福田,清斋念道,百劫之后,冀有善缘,早会清原之乡,即与相见。
qí shū jì cún yān
”其书迹存焉。
chū jí xian lù
(出《集仙录》)
lú méi niang
卢眉娘
táng yǒng zhēn nián nán hǎi gòng qí nǚ lú méi niang nián shí sì suì
唐永真年,南海贡奇女卢眉娘,年十四岁。
méi niang shēng méi rú xiàn qiě zhǎng gù yǒu shì míng
眉娘生,眉如线且长,故有是名。
běn běi zǔ dì shī zhī yì zì dà dìng dìng zì míng chāo běn zuò zú zhōng liú luò lǐng biǎo
本北祖帝师之裔,自大定(定字明抄本作足)中流落岭表。
hòu hàn lú jǐng yù jǐng zuò jǐng xuān jǐng róng xiōng dì sì rén jiē wèi huáng wáng zhī shī yīn hào dì shī
后汉卢景裕、景祚、景宣、景融,兄弟四人,皆为皇王之师,因号帝师。
méi niang yòu ér huì wù gōng qiǎo wú bǐ néng yú yī chǐ juàn shàng xiù fǎ huá jīng qī juǎn zì zhī dà xiǎo bù yú sù lì ér diǎn huà fēn míng xì rú máo fà qí pǐn tí zhāng jù wú bù jù yǐ
眉娘幼而慧悟,工巧无比,能于一尺绢上,绣《法华经》七卷,字之大小,不逾粟粒,而点画分明,细如毛发,其品题章句,无不具矣。
gèng shàn zuò fēi xiān gài yǐ sī yī gōu fēn wéi sān duàn rǎn chéng wǔ sè jié wèi jīn gài wǔ zhòng
更善作飞仙盖,以丝一钩,分为三段,染成五色,结为金盖五重。
qí zhōng yǒu shí zhōu sān dǎo tiān rén yù nǚ tái diàn lín fèng zhī xiàng ér chí chuáng pěng jié tóng zǐ yì bù chì qiān shù
其中有十洲三岛、天人玉女、台殿麟凤之像,而持幢捧节童子,亦不啻千数。
qí gài kuò yī zhàng zhǒng wú sān liǎng jiān líng xiāng gāo chuán zhī zé jiān yìng bù duàn
其盖阔一丈,种无三两,煎灵香膏传之,则坚硬不断。
táng shùn zōng huáng dì jiā qí gōng wèi zhī shén gū yīn lìng zhǐ yú gōng zhōng
唐顺宗皇帝嘉其工,谓之神姑,因令止于宫中。
měi rì zhǐ yǐn jiǔ èr sān hé
每日止饮酒二三合。
zhì yuán hé zhōng xiàn zōng jiā qí cōng huì ér yòu qí qiǎo suì cì jīn fèng huán yǐ shù qí wàn
至元和中,宪宗嘉其聪慧而又奇巧,遂赐金凤环,以束其腕。
méi niang bù yuàn zài jìn zhōng suì dù wéi dào shì fàng guī nán hǎi réng cì hào yuē xiāo yáo
眉娘不愿在禁中,遂度为道士,放归南海,仍赐号曰逍遥。
jí hòu shén qiān xiāng qì mǎn táng dì zǐ jiāng zàng jǔ guān jué qīng jí chè qí gài wéi jiàn zhī jiù lǚ ér yǐ
及后神迁,香气满堂,弟子将葬,举棺觉轻,即撤其盖,帷见之旧履而已。
hòu rén jiàn wǎng wǎng chéng zǐ yún yóu yú hǎi shàng
后人见往往乘紫云游于海上。
luó fú chǔ shì li xiàng xiān zuò luō xiāo yáo chuán ér xiàng xiān zhī míng wú wén gù bù wéi shí rén chuán yān
罗浮处士李象先作《罗逍遥传》,而象先之名无闻,故不为时人传焉。
chū dù yáng zá biān
(出《杜阳杂编》)