bēi dù shì bǎo zhì
杯渡释宝志
bēi dù
杯渡
bēi dù zhě bù zhī xìng míng cháng chéng mù bēi dù shuǐ yīn ér wèi hào
杯渡者,不知姓名,常乘木杯渡水,因而为号。
chū zài jì zhōu bù xiū xì xíng shén lì zhuó yuè shì mò cè qí yóu
初在冀州,不修细行,神力卓越,世莫测其由。
cháng yú běi fāng jì sù yī jiā jiā yǒu yī jīn xiàng dù qiè ér jiāng qù
尝于北方,寄宿一家,家有一金像,渡窃而将去。
jiā zhǔ jué ér zhuī zhī jiàn dù xú xíng zǒu mǎ zhú zhī bù jí
家主觉而追之,见渡徐行,走马逐之不及。
zhì yú mèng jīn hé fú mù bēi yú shuǐ píng zhī dù hé bù jiǎ fēng diào qīng jí rú fēi é ér dù àn dá yú jīng shī
至于孟津河,浮木杯于水,凭之渡河,不假风掉,轻疾如飞,俄而渡岸,达于京师。
jiàn shí kě nián sì shí xǔ dài suǒ lán lǚ dài bù bì shēn
见时可年四十许,带索褴褛,殆不蔽身。
yán yǔ chū mò xǐ nù bù jūn
言语出没,喜怒不均。
huò pōu bīng kòu dòng ér xǐ yù huò zhe lǚ shàng shān huò tú xíng yú shì
或剖冰扣冻而洗浴,或著履上山,或徒行于市。
wéi hé yī lú chuán zi gèng wú yú wù
唯荷一芦圌子,更无余物。
cháng wǎng yán xián sì fǎ yì dào rén chù yì yǐ bié fáng dài zhī
尝往延贤寺法意道人处,意以别房待之。
hòu yù wǎng guā bù zhì zhì yuán zuò jiāng jù míng chāo běn gǎi yú jiāng cè jiù háng rén gào dù bù kěn zài zhī
后欲往瓜步,至(至原作江,据明抄本改)于江侧,就航人告渡,不肯载之。
fù lěi zú bēi zhōng gù miǎn yán yǒng bēi zì rán liú zhí dù běi àn
复累足杯中,顾眄言咏,杯自然流,直渡北岸。
xiàng guǎng líng yù cūn shè lǐ jiā bā guān zhāi xiān bù xiāng shí
向广陵,遇村舍、李家八关斋,先不相识。
nǎi zhí rù zhāi táng ér zuò zhì chuán yú zhōng tíng
乃直入斋堂而坐,置圌于中庭。
zhòng yǐ qí xíng lòu wú gōng jìng zhī xīn
众以其形陋,无恭敬之心。
li jiàn lú chuán dāng dào yù yí zhì qiáng biān
李见芦圌当道,欲移置墙边。
shù rén jǔ bù néng dòng
数人举不能动。
dù shí jìng tí zhī ér qù xiào yuē sì tiān wáng lǐ jiā
渡食竟,提之而去,笑曰:“四天王李家。
yú shí yǒu yī shù zǐ kuī qí chuán zhōng yǒu sì xiǎo ér bìng zhǎng shù cùn miàn mù duān zhèng yī shang xiān jié
”于时有一竖子,窥其圌中,有四小儿,并长数寸,面目端正,衣裳鲜洁。
yú shì zhuī mì bù zhī suǒ zài
于是追觅,不知所在。
hòu sān rì nǎi jiàn zài xi jiè méng lóng shù xià zuò li lǐ bài qǐng huán jiā rì rì gōng yǎng
后三日,乃见在西界蒙龙树下坐,李礼拜请还家,日日供养。
dù bù shèn chí zhāi yǐn jiǔ dàn ròu zhì yú xīn kuài yǔ sú bù shū
渡不甚持斋,饮酒噉肉,至于辛脍,与俗不殊。
bǎi xìng fèng shàng huò shòu bù shòu
百姓奉上,或受不受。
pèi guó liú xìng bó wèi yǎn zhōu cì shǐ qiǎn shǐ yào zhī
沛国刘兴伯为兖州刺史,遣使要之。
fù chuán ér lái
负圌而来。
xìng bó shǐ rén jǔ shì shí yú rén bù shèng bó zì kàn wéi jiàn yī bài nà jí yī mù bēi
兴伯使人举视,十余人不胜,伯自看,唯见一败衲及一木杯。
hòu lǐ jiā fù dé èr shí yú rì qīng dàn hū yún yù de yī jiā shā zhōng shí lìng bàn
后李家复得二十余日,清旦忽云:“欲得一袈裟,中时令办。
li jí jīng yíng zhì zhōng wèi chéng
”李即经营,至中未成。
dù yún zàn chū zhì míng bù fǎn
渡云暂出,至暝不返。
hé jìng wén yǒu yì xiāng yí zhī wèi guài
合境闻有异香,疑之为怪。
chǔ chù mì dù nǎi jiàn zài běi yán xià fū bài jiā shā yú de wò zhī ér sǐ
处处觅渡,乃见在北岩下,敷败袈裟于地,卧之而死。
tóu qián jiǎo hòu bèi shēng lián huá jí xiān xiāng yī xī ér wèi
头前脚后,背生莲华,极鲜香,一夕而萎。
yì gòng bìn zàng zhī
邑共殡葬之。
hòu rì yǒu rén cóng běi lái yún jiàn dù fù lú chuán xíng xiàng péng chéng
后日有人从北来云“见渡负芦圌,行向彭城。
nǎi gòng kāi guān wéi jiàn bài yī
”乃共开棺,唯见败衣。
jì zhì péng chéng yù yǒu bái yī huáng xīn shēn xìn fó fǎ jiàn dù lǐ bài qǐng huán jiā
既至彭城,遇有白衣黄欣,深信佛法,见渡礼拜,请还家。
zhì pín dàn yǒu mài fàn ér yǐ dù shí zhī yí rán
至贫,但有麦饭而已,渡食之怡然。
zhǐ de bàn nián hū yǔ xīn yún kě mì lú chuán sān shí liù méi wú xū yòng zhī
止得半年,忽语欣云:“可觅芦圌三十六枚,吾须用之。
dá yún cǐ jiān zhǐ kě yǒu shí méi pín wú yǐ mǎi kǒng bù jìn bàn
”答云:“此间止可有十枚,贫无以买,恐不尽办。
dù yuē rǔ dàn jiǎn mì zhái zhōng yīng yǒu
”渡曰:“汝但检觅,宅中应有。
xīn jí qióng jiǎn
”欣即穷检。
guǒ de sān shí liù méi liè zhī tíng zhōng
果得三十六枚,列之庭中。
suī yǒu qí shù yì duō pò bài
虽有其数,亦多破败。
mìng xīn cì dì shú shì jiē yǐ xīn wán
命欣次第孰视,皆已新完。
dù mì fēng zhī yīn yǔ xīn lìng kāi nǎi jiàn qián bó jiē mǎn kě kān bǎi xǔ wàn
渡密封之,因语欣令开,乃见钱帛皆满,可堪百许万。
shí zhě wèi bēi dù fēn shēn tā tǔ suǒ de qīn shī huí yǐ shī xīn
识者谓杯渡分身他土,所得亲施,回以施欣。
xīn shòu zhī jiē wèi gōng dé
欣受之,皆为功德。
jīng yī nián xǔ dù cí chū xīn wèi bàn liáng shí
经一年许,渡辞出,欣为办粮食。
míng chén xiàn liáng shí jiē cún bù zhī dù suǒ zài
明晨,见粮食皆存,不知渡所在。
jīng yī yuè xǔ fù zhì jīng shī
经一月许,复至京师。
shí cháo gōu yǒu zhū wén shū zhě shǎo fèng fó fǎ
时潮沟有朱文殊者,少奉佛法。
dù duō lái qí jiā wén shū wèi dù yún dì zǐ tuō shě shēn méi hòu yuàn jiàn jiù jì tuō zài hǎo chù yuàn wéi fǎ lǚ
渡多来其家,文殊谓渡云:“弟子脱舍身没后,愿见救济,脱在好处,愿为法侣。
dù bù dá
”渡不答。
wén shū xǐ fó fǎ mò mò yǐ wéi xǔ yǐ
文殊喜,佛法默默,已为许矣。
hòu dōng yóu rù wú jùn lù jiàn diào yú shī yīn jiù qǐ yú
后东游入吴郡,路见钓鱼师,因就乞鱼。
yú shī shī yī něi zhě
鱼师施一𫗪者。
dù shǒu nòng fǎn fù hái tóu shuǐ yóu huó ér qù
渡手弄反复,还投水,游活而去。
yòu jiàn wǎng wǎng yuán zuò wǎng jù míng chāo běn gǎi shī gèng cóng qǐ yú
又见网(网原作往,据明抄本改)师,更从乞鱼。
wǎng shī chēn mà bù yǔ dù nǎi shí qǔ liǎng shí zǐ zhì shuǐ zhōng
网师瞋骂不与,渡乃拾取两石子掷水中。
é ér yǒu liǎng shuǐ niú dòu qí wǎng zhōng wǎng suì bài bù fù jiàn niú dù yì yǐ yǐn
俄而有两水牛斗其网中,网碎败,不复见牛,渡亦已隐。
xíng zhì sōng jiāng nǎi yǎng gài yú shuǐ zhōng chéng ér dù àn
行至松江,乃仰盖于水中,乘而渡岸。
jīng shè kuài jī yǎn xiàn dēng tiān tái shān
经涉会稽剡县,登天台山。
shù yuè ér fǎn jīng shī
数月而返京师。
shǎo shí yóu zhǐ wú dìng qǐng zhào huò wǎng bù wǎng
少时,游止无定,请召或往不往。
shí nán zhōu yǒu chén jiā pō yǒu yī shí dù wǎng qí jiā shén jiàn yíng fèng
时南州有陈家,颇有衣食,渡往其家,甚见迎奉。
wén dū xià fù yǒu yī bēi dù chén fù zǐ wǔ rén xián bù xìn gù xià dū dōu yuán zuò xiāng jù míng chāo běn gǎi kàn zhī guǒ yú qí jiā bēi dù xíng xiāng yī zhǒng
闻都下复有一杯渡,陈父子五人,咸不信,故下都(都原作乡,据明抄本改)看之,果于其家杯渡形相一种。
chén shè yī hé mì jiāng jí dāo zi lù xiāng gāo sēng chuán zi xià yǒu xūn zì xiāng xià yǒu shǒu zhōng èr zì děng cì dù
陈设一合蜜姜,及刀子陆香(高僧传子下有薰字,香下有手中二字)等,伺渡。
dù jí shí mì jiāng dōu jǐn yú wù wǎn zài xī qián
渡即食蜜姜都尽,余物宛在膝前。
qí fù zǐ wǔ rén kǒng shì qí jiā bēi dù jí liú èr dì tíng dōu shǒu shì yú sān rén huán jiā
其父子五人,恐是其家杯渡,即留二弟停都守视,余三人还家。
jiàn bēi dù rú jiù xī qián yì yǒu xiāng dāo zi děng dàn bù dàn mì jiāng wèi yì ěr
见杯渡如旧,膝前亦有香刀子等,但不噉蜜姜为异尔。
nǎi yǔ chén yún dāo zi dùn kě wèi mó zhī
乃语陈云:“刀子钝,可为磨之。
èr dì hái dōu yún bēi dù yǐ yí líng jiù sì
”二弟还都,云:“杯渡已移灵鹫寺。
qí jiā hū qiú huáng zhǐ liǎng fú zuò shū bù chéng zì hé tóng qí bèi
”其家忽求黄纸两幅,作书不成字,合同其背。
chén wèn shàng rén zuò hé quàn shū dù bù dá jìng mò cè qí rán
陈问上人作何券书,渡不答,竟莫测其然。
shí wú bù mín zhū líng qī shǐ gāo lí hái zhí fēng bó piāo jīng jiǔ rì zhì yī zhōu biān
时吴部民朱灵期使高丽还,值风,舶飘经九日,至一洲边。
zhōu shàng yǒu shān shān shén gāo dà rù shān cǎi xīn jiàn yǒu rén yú lù líng qī nǎi jiāng shù rén suí lù gào qǐ
洲上有山,山甚高大,入山采薪,见有人于路,灵期乃将数人随路告乞。
xíng qiān yú lǐ wén qìng shēng xiāng yān yú shì gòng chēng fú lǐ bài
行千余里,闻磬声香烟,于是共称佛礼拜。
xū yú jiàn yī sì shén guāng lì duō shì qī bǎo zhuāng yán yòu jiàn shí yú shí rén nǎi gòng lǐ bài
须臾,见一寺甚光丽,多是七宝庄严,又见十余石人,乃共礼拜。
hái fǎn xíng shǎo xǔ wén chàng dào shēng hái wǎng gèng kàn yóu shì shí rén
还反行少许,闻唱道声,还往更看,犹是石人。
líng qī děng xiāng wèi cǐ shì shèng sēng wú děng zuì rén bù néng de jiàn
灵期等相谓:“此是圣僧,吾等罪人,不能得见。
yīn gòng jié chéng chàn huǐ
”因共竭诚忏悔。
gèng wǎng nǎi jiàn zhēn rén wéi qī děng shè shí shí wèi shì cài ér xiāng měi bù tóng
更往,乃见真人,为期等设食,食味是菜,而香美不同。
zhòng shí jìng gòng kòu tóu lǐ bài qǐ sù hái zhì xiāng
众食竟,共叩头礼拜,乞速还至乡。
yǒu yī sēng yún cǐ jiān qù dōu nǎi èr shí yú wàn lǐ dàn lìng zhì xīn bù yōu bù sù yě
有一僧云:“此间去都乃二十余万里,但令至心,不忧不速也。
yīn wèn qī yún shi bēi dù dào rén bù
”因问期云:“识杯渡道人不。
dá yán shén shi
”答言甚识。
yīn zhǐ běi bì yǒu yī hú guà xī zhàng jí bō yún cǐ shì bēi dù zhù chù jīn yīn jūn yǐ bō yǔ zhī
因指北壁,有一壶,挂锡杖及钵,云:“此是杯渡住处,今因君以钵与之。
bìng zuò shū zhe hán zhōng bié yǒu yī qīng zhú zhàng wèi qī yán dàn zhì cǐ zhàng zhì fǎng qián shuǐ zhōng bì mù jìng zuò bù jiǎ láo lì bì lìng sù zhì
”并作书著函中,别有一青竹杖,谓期言:“但掷此杖置舫前水中,闭目静坐,不假劳力,必令速至。
yú shì cí bié lìng yī shā mí sòng zhì mén shàng yǔ yuē cǐ dào qù xíng qī lǐ zhì chuán bù xū cóng xiān lù qù yě
”于是辞别,令一沙弥送至门上,语曰:“此道去,行七里至船,不须从先路去也。
rú yán xi zhuǎn xíng qī lǐ xǔ zhì chuán
”如言西转,行七里许,至船。
jí jù rú suǒ shì wéi wén fǎng cóng shān dǐng shù mù shàng guò dōu bú jiàn shuǐ jīng sān rì zhì shí tou huái ér zhù yì bù fù jiàn zhú zhàng suǒ zài
即具如所示,唯闻舫从山顶树木上过,都不见水,经三日,至石头淮而住,亦不复见竹杖所在。
fǎng rù huái zhì zhū què nǎi jiàn bēi dù qí dà háng lán yǐ chuí chuí zhī yuē mǎ hé bù xíng
舫入淮,至朱雀,乃见杯渡骑大航兰,以捶捶之曰:“马何不行?
guān zhě shén duō
”观者甚多。
líng qī děng zài fǎng yáo lǐ zhī
灵期等在舫,遥礼之。
dù nǎi zì xià fǎng qǔ shū bìng bō kāi shū shì zhī zì wú rén shí zhě
渡乃自下舫,取书并钵,开书视之,字无人识者。
dù dà xiào yuē shǐ wǒ hái yé
渡大笑曰:“使我还耶。
qǔ bō zhì yún zhōng hái jiē zhī yuē wǒ bú jiàn cǐ bō sì qiān nián yǐ
”取钵掷云中,还接之曰:“我不见此钵,四千年矣。
dù duō zài yán xián sì fǎ yì chù shí shì yǐ cǐ bō yì wù jìng wǎng guān zhī
”渡多在延贤寺法意处,时世以此钵异物,竟往观之。
yī shuō yún líng qī fǎng piào zhì yī qióng shān yù jiàn yī sēng lái yún shì dù dì zǐ xī chí shī bō ér sǐ yě chéng sì jīn yīn jūn yǐ bō hái shī dàn lìng yī rén qíng bō fǎng qián zì ān yǐn zhì yě
一说云:灵期舫漂至一穷山,遇见一僧来,云是渡弟子,昔持师钵而死冶城寺,今因君以钵还师,但令一人擎钵舫前,自安隐至也。
qī rú suǒ jiào guǒ huò quán jì
期如所教,果获全济。
zhì nán zhōu bēi dù qī dāng qí lán zhī rì
至南州杯渡,期当骑兰之日。
ěr rì zǎo chū zhì wǎn bù hái chén shì míng dàn jiàn mén shàn shàng yǒu qīng shū liù zì yún fú jīng mén líng rén jiàng
尔日早出,至晚不还,陈氏明但见门扇上有青书六字云:“福经门,灵人降。
zì jìn kě shi qí jiā bēi dù suì jué jì yǐ
”字劲可识,其家杯渡遂绝迹矣。
dū xià bēi dù wǎng lái shān yì duō xíng shén zhòu
都下杯渡往来山邑,多行神咒。
shí yǔ cháng bì tōu wù ér pàn sì zhuī bù qín nǎi wèn dù yún yǐ sǐ zài chéng jiāng biān kōng zhǒng zhōng
时庾常婢偷物而叛,四追不擒,乃问渡,云:“已死,在城江边空冢中。
wǎng kàn guǒ rú suǒ yán
”往看果如所言。
kǒng níng zǐ shí yǐ huáng mén shì láng zài jiā huàn lì qiǎn xìn qǐng dù zhòu jìng yún nán chà jiàn yǒu sì guǐ jiē bèi shāng jié
孔宁子时以黄门侍郎在家患痢,遣信请渡,咒竟云:“难差,见有四鬼,皆被伤截。
níng zǐ qì yuē xī sūn ēn zuò luàn jiā wèi jūn rén suǒ pò èr qīn jí shū jiē bèi tòng kù
”宁子泣曰:“昔孙恩作乱,家为军人所破,二亲及叔,皆被痛酷。
níng zǐ guǒ sǐ
”宁子果死。
yòu yǒu qí xié qī hú mǔ shì bìng zhòng zhì bù yù bèi qǐng sēng shè zhāi
又有齐谐妻胡母氏病,众治不愈,被请僧设斋。
zuò yǒu sēng quàn yíng bēi dù
坐有僧,劝迎杯渡。
dù jì zhì yī zhòu bìng zhě jí yù
渡既至,一咒,病者即愈。
qí xié fú shì wèi shī yīn wèi zuò chuán jì qí cóng lái shén yì bù kě bèi jì
齐谐伏事为师,因为作传,记其从来神异,不可备纪。
yuán jiā sān nián jiǔ yuè cí xié rù dōng liú yī wàn qián wù jì xié qǐng wèi yíng zhāi yú shì bié qù
元嘉三年九月,辞谐入东,留一万钱物寄谐,请为营斋,于是别去。
xíng zhì chì shān hú huàn lì ér sǐ
行至赤山湖,患痢而死。
xié jí wéi yíng zhāi bìng jiē shī hái zàng jiàn kāng fù zhōu shān
谐即为营斋,并接尸还,葬建康覆舟山。
zhì sì nián yǒu wú wú yuán zuò wǔ jù míng chāo běn gǎi xìng shào xìn zhě shén fèng fǎ yù shāng hán bìng wú rén gǎn kàn nǎi bēi zhù niàn guān yīn
至四年,有吴(吴原作五,据明抄本改)兴邵信者,甚奉法,遇伤寒病,无人敢看,乃悲注念观音。
hū jiàn yī sēng lái yún shì bēi dù dì zǐ yǔ yún mò yōu jiā shī xún lái xiāng kàn
忽见一僧来,云是杯渡弟子,语云:“莫忧,家师寻来相看。
dá yún dù jiǔ yǐ sǐ hé róng de lái
”答云:“渡久已死,何容得来?
dào rén yún lái fù hé nán
”道人云:“来复何难。
biàn yī dài tóu chū yī hé xǔ sàn yǔ fú zhī bìng jí chà
”便衣带头出一合许散,与服之,病即差。
yòu yǒu dù sēng āi zhě zhù zài nán gāng xià xī jīng fú shì bēi dù
又有杜僧哀者,住在南冈下,昔经伏事杯渡。
jǐ bìng shén dǔ nǎi sī niàn hèn bù dé dù yǔ niàn shén zhòu
几病甚笃,乃思念,恨不得渡与念神咒。
míng rì hū jiàn dù lái yán yǔ rú cháng jí wéi zhòu bìng zhě biàn yù
明日,忽见渡来,言语如常,即为咒,病者便愈。
zhì wǔ nián sān yuè dù fù lái qí xié jiā
至五年三月,渡复来齐谐家。
lǚ dào huì wén rén rén yuán zuò ér jù gāo sēng chuán gǎi dá zhī dù tiān qī shuǐ qiū xī děng bìng jiàn jiē dà jīng jí qǐ lǐ bài
吕道惠、闻人(人原作而,据高僧传改)怛之、杜天期、水丘熙等并见,皆大惊,即起礼拜。
dù yǔ zhòng rén yán nián dāng dà xiōng kě qín xiū fú yè
渡语众人,言年当大凶,可勤修福业。
fǎ yì dào rén shén yǒu dé kě wǎng jiù zhī
法意道人甚有德,可往就之。
xiū lì gù sì yǐ ráng zāi huò yě
修立故寺,以禳灾祸也。
xū yú mén shàng yǒu yī sēng huàn dù biàn cí qù yún pín dào dāng xiàng jiāo guǎng zhī jiān bù fù lái yě
须臾,门上有一僧唤,渡便辞去,云:“贫道当向交广之间,不复来也。
qí xié děng bài sòng yīn qín yú shì jué jì
”齐谐等拜送殷勤,于是绝迹。
qǐng shì yì yán shí yǒu jiàn zhě
不久,世间也有传说时常有人看见他的。
chū gāo sēng chuán
(出《高僧传》)
shì bǎo zhì
释宝志
shì bǎo zhì běn xìng zhū jīn chéng rén
释宝志本姓朱,金城人。
shǎo chū jiā zhǐ jiāng dōng dào lín sì xiū xí chán yè
少出家,止江东道林寺,修习禅业。
zhì sòng tài shǐ chū hū rú pì yì jū zhǐ wú dìng yǐn shí wú shí fā zhǎng shù cùn cháng xiǎn xíng jiē xiàng
至宋大始初,忽如僻异,居止无定,饮食无时,发长数寸,常跣行街巷。
zhí yī xī zhàng zhàng tóu guà jiǎn dāo jí jìng huò guà yī liǎng pǐ bó
执一锡杖,杖头挂剪刀及镜,或挂一两匹帛。
qí jiàn yuán zhōng shāo jiàn yì jī shù rì bù shí
齐建元中,稍见异迹,数日不食。
yì wú jī róng
亦无饥容;
yú rén yán shǐ kǔ nàn xiǎo hòu jiē xiào yàn
与人言,始苦难晓,后皆效验;
shí huò fù shī yán rú chèn jì
时或赋诗,言如谶记。
jiāng dōng shì shù jiē gòng shì zhī
江东士庶皆共事之。
qí wǔ dì wèi qí huò zhòng shōu zhù jiàn kāng
齐武帝谓其惑众,收驻建康。
jì dàn rén jiàn qí rù shì hái jiǎn yù zhōng zhì yóu zài yān
既旦,人见其入市,还检狱中,志犹在焉。
zhì yǔ yù lì mén wài yǒu liǎng yú shí lái jīn bō chéng fàn rǔ kě qǔ zhī
志语狱吏:“门外有两舆食来,金钵盛饭,汝可取之。
jì ér qí wén huì tài zǐ jìng líng wáng zǐ liáng bìng sòng shí xiǎng zhì guǒ rú qí yán
”既而齐文惠太子、竟陵王子良并送食饷志,果如其言。
jiàn kāng lìng lǚ wén xiǎn yǐ shì wén wǔ dì jí yíng rù gōng jū zhī hòu táng yī shí bǐng chú nèi yàn zhì yì suí zhòng chū
建康令吕文显以事闻,武帝即迎入宫,居之后堂,一时屏除内宴,志亦随众出。
jì ér jǐng yáng shān shàng yóu yǒu yī zhì yǔ qī sēng jù
既而景阳山上,犹有一志,与七僧具。
dì nù qiǎn tuī jiǎn qí suǒ
帝怒,遣推检其所。
guān míng chāo běn guān zuò gé lì qǐ yún zhì jiǔ chū zài zài yuán zuò yǒu jù gāo sēng chuán gǎi shěng fāng yǐ mò tu qí shēn
关(明抄本关作阁)吏启云:志久出在(在原作有,据高僧传改)省,方以墨涂其身。
shí sēng zhèng fǎ xiàn yù yǐ yī yī yí zhì qiǎn shǐ yú lóng guāng jì bīn èr sì qiú zhī bìng yún zuó sù qiě qù
”时僧正法献欲以一衣遗志,遣使于龙光罽宾二寺求之,并云昨宿且去。
yòu zhì qí cháng suǒ zào hòu bó jiā xún zhī bó yún zhì zuó zài cǐ háng dào dàn mián wèi jué
又至其常所造侯伯家寻之,伯云:“志昨在此行道,旦眠未觉。
shǐ hái yǐ gào xiàn fāng zhī qí fēn shēn sān chù sù yān
”使还以告,献方知其分身三处宿焉。
zhì cháng shèng dōng tǎn dōng tǎn yuán zuò shù zǔ jù gāo sēng chuán gǎi xíng
志常盛冬袒(冬袒原作束祖,据高僧传改)行。
shā mén bǎo liàng yù yǐ nà yī yí zhī wèi jí fā yán zhì hū lái yǐn nà ér qù
沙门宝亮欲以衲衣遗之,未及发言,志忽来引衲而去。
hòu jiǎ qí wǔ dì shén lì shǐ jiàn gāo dì yú dì xià cháng shòu zhuī dāo zhī kǔ dì zì shì yǒng fèi zhuī dāo
后假齐武帝神力,使见高帝于地下,常受锥刀之苦,帝自是永废锥刀。
wǔ dì yòu cháng yú huá lín yuán zhào zhì zhì hū zhe sān chóng bù mào yǐ jiàn
武帝又常于华林园召志,志忽著三重布帽以见。
é ér wǔ dì bēng wén huì tài zǐ jí yù zhāng wáng xiāng jì ér hōng
俄而武帝崩,文惠太子及豫章王相继而薨。
yǒng míng zhōng cháng zhù dōng gōng hòu táng
永明中,常住东宫后堂。
yī dàn píng míng cóng mén chū rù hū yún mén shàng xuè wū yī
一旦平明,从门出入,忽云:“门上血污衣。
qiān yī zǒu guò
”褰衣走过。
jí yù lín jiàn hài chē zài chū cǐ dì jǐng xuè liú yú mén xiàn
及郁林见害,车载出此,帝颈血流于门限。
qí wèi wèi hú xié jí qǐng zhì zhì zhù shū yún míng rì jìng bù wǎng
齐卫尉胡谐疾,请志,志注疏云明日,竟不往。
shì rì xié wáng zài shī hái zhái
是日谐亡,载尸还宅。
zhì yuē míng rì shī chū yě
志曰:“明日尸出也。
qí tài wèi sī mǎ yīn qí zhī suí chén xiǎn dá zhèn jiāng zhōu cí zhì zhì huà zhǐ zuò shù shù shàng yǒu niǎo yǔ yún jí shí kě dēng cǐ
”齐太尉司马殷齐之随陈显达镇江州,辞志,志画纸作树,树上有鸟,语云:“急时可登此。
hòu xiǎn dá nì jié liú qí zhī zhèn zhōu
”后显达逆节,留齐之镇州。
jí bài qí zhī pàn rù lú shān zhuī qí jiāng jí
及败,齐之叛入庐山,追骑将及。
qí zhī jiàn lín zhōng yǒu yī shù shù shàng yǒu niǎo rú zhì suǒ huà wù ér dēng zhī niǎo jìng bù fēi
齐之见林中有一树,树上有鸟,如志所画,悟而登之,鸟竟不飞。
zhuī zhě jiàn niǎo wèi wú rén ér fǎn
追者见鸟,谓无人而反。
zú yǐ jiàn miǎn
卒以见免。
qí tún qí sāng yǎn jiāng yù móu fǎn wǎng yì yuán wú yì zì jù míng chāo běn bǔ zhì
齐屯骑桑偃将欲谋反,往诣(原无诣字,据明抄本补)志。
yáo jiàn ér zǒu dà hū yún wéi tái chéng yù fǎn nì zhuó tóu pò fù
遥见而走,大呼云:“围台城,欲反逆,斫头破腹。
hòu yǒu xún shì fā yǎn pàn wǎng zhū fāng wéi rén suǒ de guǒ zhuó tóu pò fù
”后有旬事发,偃叛往朱方,为人所得,果斫头破腹。
liáng pó yáng zhōng liè wáng cháng qū zhì zhì dì hū lìng mì jīng zǐ shén jí jì dé ān yú mén shàng mò cè suǒ yǐ
梁鄱阳忠烈王,尝屈志至第,忽令觅荆子甚急,既得,安于门上,莫测所以。
shǎo shí wáng chū wèi jīng zhōu cì shǐ
少时王出为荆州刺史。
qí yù jiàn zhī míng cǐ lèi fēi yī
其预鉴之明,此类非一。
zhì duō wǎng lái xìng huáng jìng míng liǎng sì
志多往来兴皇、净名两寺。
jí liáng wǔ jí wèi xià zhào yuē zhì gōng jī jūn chén gòu shén yóu míng mò shuǐ huǒ bù néng jiāo rú shé hǔ bù néng qīn jù
及梁武即位,下诏曰:“志公迹均尘垢,神游冥漠,水火不能焦濡,蛇虎不能侵惧。
yǔ qí fó lǐ zé shēng wén wú shàng
语其佛理,则声闻无上;
tán qí yǐn lún zé dào héng gāo zhe
谈其隐沦,则道行高著。
qǐ de yǐ sú shì fán qíng kōng xiāng jū zhì hé qí bǐ lòu yī zhì yú cǐ
岂得以俗士凡情,空相拘制,何其鄙陋,一至于此。
zì jīn xíng lái suí yì chū rù wù de fù jìn
自今行来,随意出入,勿得复禁。
zhì zì shì duō chū rù jìn zhōng cháng yú tái chéng
”志自是多出入禁中,长于台城。
duì liáng wǔ dì chī kuài zhāo míng zhū wáng zi jiē shì cè shí qì wǔ dì yuē zhèn bù zhī wèi èr shí yú nián yǐ
对梁武帝吃鲙,昭明诸王子皆侍侧,食讫,武帝曰:“朕不知味二十余年矣。
shī hé wèi ěr
师何谓尔?
zhì gōng nǎi tǔ chū xiǎo yú yī yī lín wěi wǔ dì shēn yì zhī
”志公乃吐出小鱼,依依鳞尾,武帝深异之。
rú jīn mò líng shàng yǒu kuài cán yú yě
如今秣陵尚有脍残鱼也。
tiān jiàn wǔ nián dōng hàn yú jì bèi zhì ér wèi jiàng yǔ
天监五年冬旱,雩祭备至,而未降雨。
hū shàng qǐ yún zhì bìng bù chà jiù guān qǐ huó ruò bù qǐ bái guān yīng de biān zhàng
忽上启云:“志病不差,就官乞活,若不启白官,应得鞭杖。
yuàn yú huá guāng diàn jiǎng shèng bìn jīng qǐng yǔ
愿于华光殿讲胜鬓经请雨。
liáng wǔ jí shǐ shā mén fǎ yún jiǎng shèng mán jìng yè gèng dà yǔ
”梁武即使沙门法云讲胜鬘竟,夜更大雨。
zhì yòu yún xū yī pén shuǐ jiā dāo qí shàng
志又云:“须一盆水,加刀其上。
é ér tiān yù dà jiàng gāo xià jiē zú
”俄而天雨大降,高下皆足。
liáng wǔ cháng wèn zhì yún dì zǐ fán huò wèi chú hé yǐ zhì zhī
梁武尝问志云:“弟子烦惑未除,何以治之?
dá yún shí èr
”答云:“十二。
shi shi yuán zuò chèn jù míng chāo běn gǎi zhě yǐ wéi shí èr yīn yuán zhì huò yào yě
”识(识原作谶,据明抄本改)者以为十二因缘,治惑药也。
yòu wèn shí èr zhī wén yuán zuò zhī jù míng chāo běn gǎi zhǐ
又问十二之(文原作之,据明抄本改)旨?
dá yún zài shū zì shí jié kè lòu zhōng
答云:“在书字时节刻漏中。
shí zhě yǐ wéi shū zhī zài shí èr shí zhōng
”识者以为书之在十二时中。
yòu wèn dì zǐ hé shí de jìng xīn xiū xí
又问弟子何时得静心修习?
dá yún ān lè lè yuán zuò yào jù míng chāo běn gǎi jìn
答云:“安乐(乐原作药,据明抄本改)禁。
shí zhě yǐ wéi jìn zhě zhǐ yě zhì ān lè lè yuán zuò yào jù míng chāo běn gǎi shí nǎi zhǐ yuán wú zhǐ zì jù gāo sēng chuán bǔ ěr
”识者以为禁者止也,至安乐(乐原作药,据明抄本改),时乃止(原无止字,据高僧传补)耳。
hòu fǎ yún yú huá lín jiǎng fǎ huá jīng zhì jiǎ shǐ hēi fēng jiǎ shǐ hēi fēng yuán zuò jiǎ shǐ fēng mò jù fǎ huá jīng gǎi zhì hū wèn zhī yǒu wú
后法云于华林讲法华经,至假使黑风,(假使黑风原作假使风墨,据法华经改)志忽问之有无。
dá yún shì dì dì yuán zuò dì jù míng chāo běn gǎi gù yǒu dì yī yì zé wú yě
答云:“世谛(谛原作帝,据明抄本改)故有,第一义则无也。
zhì wǎng fù sān sì fān biàn xiào yún ruò tǐ shì jiǎ yǒu cǐ yì bù kě jiě nán kě jiě
”志往复三四番,便笑云:“若体是假有,此亦不可解,难可解。
qí cí zhǐ yǐn mò lèi jiē rú cǐ yǒu chén zhēng lǔ zhě jǔ jiā shì zhì shén dǔ
”其辞旨隐没,类皆如此,有陈征虏者,举家事志甚笃。
zhì cháng wèi qí jiàn zhēn xíng guāng xiāng rú pú sà xiàng yān
志尝为其见真形,光相如菩萨像焉。
zhì zhī míng xiǎn qí sì shí yú zài shì nǚ gòng shì zhě bù kě shèng shǔ
志知名显奇,四十余载,士女供事者,不可胜数。
rán hǎo yòng xiǎo biàn zhuó fā sú sēng àn yǒu jī xiào zhě
然好用小便濯发,俗僧暗有讥笑者。
zhì yì zhī zhòng sēng duō bù duàn jiǔ ròu
志亦知众僧多不断酒肉。
jī zhī zhě yǐn jiǔ shí zhū dǔ zhì bó rán wèi yuē rǔ xiào wǒ yǐ ruò xǐ tóu rǔ hé wéi shí shèng fèn dài
讥之者饮酒食猪肚,志勃然谓曰:“汝笑我以溺洗头,汝何为食盛粪袋?
jī zhě jù ér cán fú
”讥者惧而惭服。
jìn ān wáng xiāo gāng chū shēng rì liáng wǔ qiǎn shǐ wèn zhì zhì hé zhǎng yún huáng zǐ dàn yù xìng shèn rán yuān jiā yì shēng
晋安王萧纲初生日,梁武遣使问志,志合掌云:“皇子诞育幸甚,然冤家亦生。
yú hòu tuī xún lì shǔ
”于后推寻历数。
yǔ hóu jǐng tóng nián yuè rì ér shēng yě
与侯景同年月日而生也。
kuài jī lín hǎi sì yǒu dà dé cháng wén yáng zhōu dū xià yǒu zhì gōng yǔ yán diān kuáng fàng zòng zì zài
会稽临海寺有大德,常闻扬州都下有志公,语言颠狂,放纵自在。
sēng yún bì shì hú lí zhī mèi yě
僧云:“必是狐狸之魅也。
yuàn xiàng dū xià mì liè quǎn yǐ zhú zhī
愿向都下,觅猎犬以逐之。
yú shì qīng chuán rù hǎi qū pǔ kǒu
”于是轻船入海,趋浦口。
yù xī shàng hū dà fēng suǒ piāo yì wèi dōng nán liù qī rì shǐ dào yī dǎo zhōng
欲西上,忽大风所飘,意谓东南,六七日始到一岛中。
wàng jiàn jīn zhuāng fú tú gān yún xiù chū suì xún jìng ér wǎng
望见金装浮图,干云秀出,遂寻径而往。
zhì yī sì yuàn yǔ jīng lì huā huì fāng fēi yǒu wǔ liù sēng jiē kě nián sān shí měi róng sè bìng zhe yuán fēi jiā shā yǐ zhàng yú mén shù xià yán yǔ
至一寺,院宇精丽,花卉芳菲,有五六僧,皆可年三十,美容色,并著员绯袈裟,倚仗于门树下言语。
sēng yún yù xiàng dū xià wèi fēng piāo dàng bù zhī shàng rén cǐ chù hé zhōu guó
僧云:“欲向都下,为风飘荡,不知上人此处何州国?
jīn sì wàng huán hǎi kǒng běn xiāng bù kě fù jiàn
今四望环海,恐本乡不可复见。
dá yuē bì yù xiàng yáng zhōu jí shí biàn dào
”答曰:“必欲向扬州,即时便到。
jīn fù shū dào zhōng shān sì xi xíng nán tóu dì èr fáng mì huáng tóu fù zhī
今附书到钟山寺西行南头第二房,觅黄头付之。
sēng yīn bì mù zuò chuán fēng shēng dìng kāi yǎn rú yán yǎn zhì xi àn
”僧因闭目坐船,风声定开眼,如言奄至西岸。
rù shù shí lǐ zhì dōu
入数十里,至都。
jìng wǎng zhōng shān sì fǎng wèn dōu wú yǒu huáng tóu zhě
径往钟山寺访问,都无有黄头者。
sēng jù shuō wěi qū bào yún xi xíng nán tóu dì èr fáng nǎi fēng bìng dào rén zhì gōng
僧具说委曲,报云:“西行南头第二房,乃风病道人志公。
suī yán pèi zài cǐ sì zài dū xià jù lè lè yuán zuò yào jù míng chāo běn gǎi chù bǎi rì bù yī dù lái
虽言配在此寺,在都下聚乐(乐原作药,据明抄本改)处,百日不一度来。
fáng kōng wú rén yě
房空无人也。
wèn dá zhī jiān bù jué zhì gōng yǐ zài sì chú shàng chéng zuì suǒ shí
”问答之间,不觉志公已在寺厨上,乘醉索食。
rén yǐ zhāi guò rì wǎn wèi yǔ jiān
人以斋过日晚,未与间。
biàn fèn shēn è mà
便奋身恶骂。
sì sēng shì qiǎn shā mí rào chú cè màn jiào huáng tóu
寺僧试遣沙弥绕厨侧,漫叫黄头。
zhì gōng hū yún ā shuí huàn wǒ
志公忽云:“阿谁唤我。
jí zhú shā mí lái dào sēng chù
”即逐沙弥来到僧处。
wèi yuē rǔ xǔ jiāng liè gǒu zhuō wǒ hé wéi kōng lái
谓曰:汝许将猎狗捉我,何为空来?
sēng zhī shì fēi cháng rén dǐng lǐ chàn huǐ shòu shū yǔ zhī
”僧知是非常人,顶礼忏悔,授书与之。
zhì gōng kàn shū yún fāng zhàng dào rén huàn wǒ bù jiǔ yì dāng zì hái
志公看书云:“方丈道人唤我,不久亦当自还。
zhì gōng suì qū zhǐ yún mǒu yuè rì qù
”志公遂屈指云:“某月日去。
biàn bù fù gòng cǐ sēng yǔ
”便不复共此僧语。
zhòng dàn jì mǒu yuè rì
众但记某月日。
zhì tiān jiàn shí sān nián dōng yú tái chéng hòu táng wèi rén yuē pú sà jiāng qù
至天监十三年冬,于台城后堂谓人曰:“菩萨将去。
wèi jí xún rì wú jí ér zhōng
”未及旬日,无疾而终。
shī tǐ xiāng ruǎn xíng mào xī yuè
尸体香软,形貌熙悦。
lín wáng rán yī zhú yǐ fù hòu gé jīn rén wú qìng
临亡,燃一烛以付后阁金人吴庆。
qìng jí qǐ wén liáng wǔ tàn yuē dà shī bù fù liú
庆即启闻,梁武叹曰:“大师不复留。
yǐ zhú zhě jiāng yǐ hòu shì shǔ wǒ hu
以烛者,将以后事属我乎?
yīn hòu jiā bìn sòng zàng yú zhōng shān dú lóng zhī fù
”因厚加殡送,葬于钟山独龙之阜。
réng yú mù suǒ lì kāi shàn sì chì lù chuí zhì míng yú zhǒng nèi wáng yún lēi bēi wén yú sì mén
仍于墓所立开善寺,敕陆倕制铭于冢内,王筠勒碑文于寺门。
chuán qí yí xiàng chǔ chù cún yān
传其遗像,处处存焉。
chū zhì xiǎn jì zhī shǐ nián kě wú wǔ liù shí xǔ ér zhōng yì bù lǎo rén chéng mò cè qí nián
初志显迹之始,年可无五六十许,而终亦不老,人诚莫测其年。
yǒu yú jié dào zhě jū yú jīng shī jiǔ rì tái běi zì yán shì zhì wài jiù dì xiǎo zhì sì nián
有余捷道者,居于京师九日台北,自言是志外舅弟,小志四年。
jì zhì wáng shí yīng nián jiǔ shí qī yǐ
计志亡时,应年九十七矣。
yòu hòu wèi yǒu shā mén bǎo gōng zhě bù zhī hé chǔ rén yě xíng mào qǐn lòu xīn shí tōng dá guò qù wèi lái yù dǔ sān shì
又后魏有沙门宝公者,不知何处人也,形貌寝陋,心识通达,过去未来,预睹三世。
fā yán shì chèn bù kě de jiě
发言似谶,不可得解。
shì guò zhī hòu shǐ yàn qí shí hú tài hòu wèn yǐ shì shì bǎo gōng bǎ sù yǔ jī huàn zhū zhū shí rén mò jiě
事过之后,始验其实,胡太后问以世事,宝公把粟与鸡,唤朱朱,时人莫解。
jiàn yì yuán nián hòu wéi ěr zhū róng suǒ hài shǐ yàn qí yán
建义元年,后为尔朱荣所害,始验其言。
shí yǒu luò yáng rén zhào fǎ hé qǐng zhàn zǎo wǎn dāng yǒu jué bǎo gōng yuē dà zhú jiàn bù xū yǔ
时有洛阳人赵法和,请占早晚当有爵,宝公曰:“大竹箭,不须羽。
dōng xiāng wū jí shǒu zuò
东厢屋,急手作。
shí rén bù xiǎo qí yì
”时人不晓其意。
jīng yuè yú fǎ hé fù wáng
经月余,法和父亡。
dà zhú jiàn zhě jū zhàng
大竹箭者,苴杖;
dōng xiāng wū zhě yǐ lú
东厢屋者,倚庐。
chū zào shí èr chén gē zhōng qí yán yě
初造十二辰歌,终其言也。
cǐ bǎo gōng yǔ jiāng nán zhě wèi wěi shì yī rén yě liǎng rén yě
此宝公与江南者,未委是一人也两人也。
chū gāo sēng chuán jí luò yáng qié lán jì
(出《高僧传》及《洛阳伽蓝记》)