huá yán hé shàng táng xiū jǐng mén sēng yí guāng chán shī xuán lǎn fǎ jiāng
华严和尚唐休璟门僧仪光禅师玄览法将
huá yán hé shàng
华严和尚
huá yán hé shàng xué yú shén xiù
华严和尚学于神秀。
chán zōng zōng yuán zuò shī jù chén xiào běn gǎi wèi zhī běi zǔ cháng zài luò dōu tiān gōng sì dì zǐ sān bǎi yú rén
禅宗(宗原作师,据陈校本改)谓之北祖,常在洛都天宫寺,弟子三百余人。
měi rì táng shí hé shàng yán zhěng píng bō bì xū qí jí
每日堂食,和尚严整,瓶钵必须齐集。
yǒu dì zǐ xià là dào yè gāo chū liú bèi ér xìng pō biǎn zào
有弟子,夏腊道业,高出流辈,而性颇褊躁。
shí yīn wò jí bù suí zhòng fù huì
时因卧疾,不随众赴会。
yī shā mí píng bō wèi zú lái yì cǐ sēng dǐng lǐ yún yù shàng táng wú bō rú hé
一沙弥瓶钵未足,来诣此僧,顶礼云:“欲上堂,无钵如何?
zàn jiè míng rì dāng zì zhì zhī
暂借,明日当自置之。
sēng bù yǔ yuē wú bō yǐ shòu chí shù shí nián jiè rǔ bì kǒng sǔn zhī
”僧不与曰:“吾钵已受持数十年,借汝必恐损之。
shā mí kěn gào yuē shàng táng shí qǐng ér guī qǐ biàn huǐ sǔn
”沙弥恳告曰:“上堂食顷而归,岂便毁损。
zhì yú zài sān sēng nǎi jiè zhī yuē wú ài bō rú mìng bì ruò yǒu sǔn tóng shā wǒ yě
”至于再三,僧乃借之曰:“吾爱钵如命,必若有损,同杀我也。
shā mí de bō pěng chí jīng jù
”沙弥得钵,捧持兢惧。
shí bì jiāng guī sēng yǐ cuī zhī
食毕将归,僧已催之。
shā mí chí bō xià táng bù yì zhuān pò cù dào suì suì zhī
沙弥持钵下堂,不意砖破蹴倒,遂碎之。
shǎo qǐng sēng yòu cuī zhī
少顷,僧又催之。
jì jù suì zhì sēng suǒ zuò lǐ chéng guò qiě qiān bǎi bài
既惧,遂至僧所,作礼承过,且千百拜。
sēng dà jiào yuē rǔ shā wǒ yě
僧大叫曰:“汝杀我也。
nù mà zhì shén yīn zhī bìng jí yī xī ér zú
”怒骂至甚,因之病亟,一夕而卒。
ěr hòu jīng shí hé shàng yú sōng shān yuè sì yǔ dì zǐ bǎi yú rén fāng jiǎng huá yán jīng shā mí yì zài tīng huì
尔后经时,和尚于嵩山岳寺与弟子百余人,方讲华严经,沙弥亦在听会。
hū wén sì wài shān gǔ ruò fēng yǔ shēng
忽闻寺外山谷,若风雨声。
hé shàng suì zhāo cǐ shā mí lìng yú jǐ bèi hòu lì
和尚遂招此沙弥,令于己背后立。
xū yú jiàn yī dà shé zhǎng bā jiǔ zhàng dà sì wǔ wéi zhí rù sì lái
须臾,见一大蛇,长八九丈,大四五围,直入寺来。
nù mù zhāng kǒu
怒目张口。
zuǒ yòu jiē yù bēn zǒu hé shàng jiè zhī bù lìng dòng
左右皆欲奔走,和尚戒之不令动。
shé jiàn zhì jiǎng táng shēng jiē pì nì ruò yǒu suǒ qiú
蛇渐至讲堂,升阶睥睨,若有所求。
hé shàng yǐ xī zhàng zhǐ zhī yún zhù
和尚以锡杖止之,云:“住。
shé yù zhì zuò
”蛇欲至坐。
fǔ shǒu bì mù
,俯首闭目。
hé shàng jiè zhī yǐ xī zhàng kòu qí shǒu yuē jì míng suǒ yè jīn dāng huí xiàng sān bǎo
和尚诫之,以锡杖扣其首曰:“既明所业,今当回向三宝。
lìng zhū sēng wèi zhī qí shēng niàn fó yǔ shòu sān guī wǔ jiè cǐ shé wǎn zhuǎn ér chū
”令诸僧为之齐声念佛,与受三归五戒,此蛇宛转而出。
shí wáng sēng dì zǐ yǐ yǒu dēng huì zhě hé shàng zhào wèi yuē cǐ shé rǔ zhī shī yě
时亡僧弟子已有登会者,和尚召谓曰:“此蛇汝之师也。
xiū xíng lěi nián hé zhèng guǒ zhī wèi wèi lín zhōng zhī shí xī yī bō pò nù cǐ shā mí suì zuò yī mǎng shé
修行累年,合证果之位,为临终之时,惜一钵破,怒此沙弥,遂作一蟒蛇。
shì cǐ lái zhě yù shā cǐ shā mí
适此来者,欲杀此沙弥。
gèng ruò shā zhī dāng duò dà dì yù wú chū qī yě
更若杀之,当堕大地狱,无出期也。
lài wú zhǐ zhī yǔ shòu jìn jiè jīn dāng shě cǐ shēn yǐ rǔ wǎng xún zhī
赖吾止之,与受禁戒,今当舍此身矣,汝往寻之。
dì zǐ shòu mìng ér chū
”弟子受命而出。
shé xíng suǒ guò cǎo mù kāi mǐ rú chē lù yān
蛇行所过,草木开靡,如车路焉。
xíng sì shí wǔ lǐ zhì shēn gǔ jiān cǐ shé zì yǐ qí shǒu kòu shí ér sǐ yǐ
行四十五里,至深谷间,此蛇自以其首叩石而死矣。
guī bái hé shàng yuē cǐ shé jīn yǐ shòu shēng zài péi láng zhōng zhái zuò nǚ
归白和尚曰:“此蛇今已受生,在裴郎中宅作女。
yì shén cōng huì nián shí bā dāng wáng
亦甚聪慧,年十八当亡。
jí què wèi nán rán hòu chū jiā xiū dào
即却为男,然后出家修道。
péi láng zhōng jí wǒ mén tú rǔ kě rù chéng wèi wú shěng wèn zhī
裴郎中即我门徒,汝可入城,为吾省问之。
qí nǚ jīn yǐ yù shēng ér shén jiān nán rǔ kě jiù zhī
他女儿现在正往下生,但是很难产,你可以救救她。
shí péi kuān wèi bīng bù láng zhōng jí hé shàng mén rén yě
”时裴宽为兵部郎中,即和尚门人也。
dì zǐ shòu mìng rù chéng yáo zhǐ péi jiā yù péi qǐng jià zài zhái suì lìng bào yún huá yán hé shàng chuán yǔ
弟子受命入城,遥指裴家,遇裴请假在宅,遂令报云:“华严和尚传语。
láng zhōng chū jiàn shén sè shén yōu
”郎中出见,神色甚忧。
sēng wèn qí gù yún qī yù chǎn yǐ liù qī rì dēng zhú xiāng shǒu shén wēi kùn yǐ
僧问其故,云妻欲产,已六七日,灯烛相守,甚危困矣。
sēng yuē wǒ néng jiù zhī
僧曰:“我能救之。
suì lìng yú táng mén zhī wài jìng shè chuáng xí
”遂令于堂门之外,净设床席。
sēng rù fén xiāng jī qìng hū hé shàng zhě sān qí fū rén ān rán ér chǎn yī nǚ
僧入焚香击磬,呼和尚者三,其夫人安然而产一女。
hòu guǒ nián shí bā suì ér zú
后果年十八岁而卒。
chū yuán huà jì
(出《原化记》)
táng xiū jǐng mén sēng
唐休璟门僧
táng zhōng zōng shí táng gōng xiū jǐng wèi xiāng
唐中宗时,唐公休璟为相。
cháng yǒu yī sēng fā yán duō zhōng hǎo wèi yā shèng zhī shù
尝有一僧,发言多中,好为厌胜之术。
xiū jǐng shén jìng zhī
休璟甚敬之。
yī rì sēng lái wèi xiū jǐng yuē xiàng guó jiāng yǒu dà huò qiě bù yuǎn shù yuè rán kě yǐ ráng qù
一日,僧来谓休璟曰:“相国将有大祸,且不远数月,然可以禳去。
xiū jǐng jù shén jí bài zhī
”休璟惧甚,即拜之。
sēng yuē mǒu wú tā shù dàn fèng yī jì ěr yuàn tīng zhī
僧曰:“某无他术,但奉一计耳,愿听之。
xiū jǐng yuē xìng wú shī jiào yān
”休璟曰:“幸吾师教焉。
sēng yuē qiě tiān xià jùn shǒu fēi xiàng guó mìng zhī hu
”僧曰:“且天下郡守,非相国命之乎?
yuē rán
他回答说:“是的。
sēng yuē xiàng guó dāng yú bēi rǒng guān zhōng fǎng yī gū hán jiā pín yǒu cái gàn zhě shǐ wèi cáo zhōu cì shǐ
”僧曰:“相国当于卑冗官中,访一孤寒家贫有才干者,使为曹州刺史。
qí shēn gǎn xiàng guó ēn ér kě yǐ zhǐ zōng yě
其深感相国恩,而可以指踪也。
jì dé zhī yuàn yǐ bào mǒu
既得之,愿以报某。
xiū jǐng qiě xǐ qiě xiè suì fǎng yú qīn yǒu
”休璟且喜且谢,遂访于亲友。
zhāng jūn zhě jiā shén pín wèi jīng bēi guān
张君者,家甚贫,为京卑官。
jí rì bài zàn shàn dài fū yòu xún rì yòng wèi cáo zhōu cì shǐ
即日拜赞善大夫,又旬日,用为曹州刺史。
jì ér zhào sēng wèi yuē yǐ cóng shī zhī jì de zhāng mǒu yǐ
既而召僧谓曰:“已从师之计,得张某矣。
rán zé kě jiào hu
然则可教乎?
sēng yuē zhāng jūn fù jùn zhī shí dāng lìng qiú èr quǎn gāo shù chǐ ér shén jùn zhě
”僧曰:“张君赴郡之时,当令求二犬,高数尺而神俊者。
xiū jǐng wéi zhī
”休璟唯之。
yǐ ér zhāng jūn hé táng gōng tè dá zhī ēn rán mò yù qí zhǐ jí jiāng fù jùn gào cí yú xiū jǐng jì ér xiè zhī yuē mǒu míng jì yōu mèi cái shí shū qiǎn
已而张君荷唐公特达之恩,然莫喻其旨,及将赴郡,告辞于休璟,既而谢之曰:“某名迹幽昧,才识疏浅。
xiàng guó bá cǐ shěn zhì mù shǒu dà jùn yóu dān dàn zhī chǔ huò èr qiān dàn zhī lù
相国拔此沈滞,牧守大郡,由担石之储,获二千石之禄。
zì hé zhé ér fàn dōng míng chū qióng gǔ ér zhì céng xiāo dé gù hòu yǐ rán ér gǎn ēn zhī wài qiè suǒ yōu tì zhě wèi zhī xiàng guó zhī zhǐ hé zāi
自涸辙而泛东溟,出穷谷而陟层霄,德固厚矣,然而感恩之外,窃所忧惕者,未知相国之旨何哉?
xiū jǐng yuē yòng jūn zhī cái ěr fēi tā yě
”休璟曰:“用君之才耳,非他也。
rán cháng wén guì jùn duō shàn quǎn yuàn de shén jùn fēi cháng zhě èr yān
然常闻贵郡多善犬,愿得神俊非常者二焉。
zhāng jūn yuē jǐn fèng jiào
”张君曰:“谨奉教。
jì zhì jùn shù rì nǎi xī zhào jùn lì gào zhī yuē wú shòu chéng xiàng táng gōng shēn ēn bá yú bù cì de shǒu dà jùn
”既至郡,数日,乃悉召郡吏,告之曰:“吾受丞相唐公深恩,拔于不次,得守大郡。
jīn táng gōng qiú èr liáng quǎn kě zhì zhī hu
今唐公求二良犬,可致之乎?
yǒu yī lì qián yuē mǒu jiā yù yī quǎn zhì zhuàng yì cháng yuàn xiàn zhī
”有一吏前曰:“某家育一犬,质状异常,愿献之。
zhāng dà xǐ jí xiàn yān
”张大喜,即献焉。
jì zhì qí quǎn gāo shù chǐ ér féi qí yì guǎng chǐ yú shén jùn yì cháng ér yòu xùn rǎo
既至,其犬高数尺而肥,其臆广尺余,神俊异常,而又驯扰。
zhāng jūn yuē xiàng guó suǒ qiú zhě èr yě rú hé
张君曰:“相国所求者二也,如何?
lì bái yuē jùn nèi wéi yǒu cǐ tā jiē cháng yě
”吏白曰:“郡内唯有此,他皆常也。
rán jùn nán shí lǐ mǒu cūn mǒu mín jiā qí yì yǒu yī yān
然郡南十里某村某民家,其亦有一焉。
mín jí xī zhī fēi jūn hòu qīn wǎng bù kě qǔ zhī
民极惜之,非君侯亲往,不可取之。
zhāng jūn jí mìng jià jī hòu zhí ér fǎng zhī guǒ de yān
”张君即命驾,赍厚值而访之,果得焉。
qí zhuàng yǔ lì suǒ xiàn zhě wú yì ér shén cǎi guò zhī
其状与吏所献者无异,而神彩过之。
zhāng jūn shén xǐ jí zhào qīn lì yǐ èr quǎn xiàn xiū jǐng
张君甚喜,即召亲吏,以二犬献休璟。
xiū jǐng dà yuè qiě qí qí zhuàng yǐ wéi wèi cháng jiàn
休璟大悦,且奇其状,以为未常见。
suì zhào sēng shì zhī sēng yuē shàn yù zhī tuō xiāng jūn zhī huò zhě èr quǎn ěr
遂召僧视之,僧曰:“善育之,脱相君之祸者,二犬耳。
hòu xún rì qí sēng yòu zhì wèi xiū jǐng yuē shì zài jīn xī yuàn xiāng jūn yán wèi zhī bèi
”后旬日,其僧又至,谓休璟曰:“事在今夕,愿相君严为之备。
xiū jǐng jí liú sēng sù
”休璟即留僧宿。
shì yè xiū jǐng zuò yú táng zhī qián xuān mìng zuǒ yòu shí yú rén zhí hú shǐ lì yú tà zhī yú
是夜,休璟坐于堂之前轩,命左右十余人,执弧矢立于榻之隅。
qí sēng yǔ xiū jǐng gòng chǔ yī tà
其僧与休璟共处一榻。
zhì yè fēn sēng xiào yuē xiāng jūn zhī huò miǎn yǐ kě yǐ jiù qǐn
至夜分,僧笑曰:“相君之祸免矣,可以就寝。
xiū jǐng dà xǐ qiě xiè zhī suì chè zuǒ yòu yǔ sēng qǐn yān
”休璟大喜,且谢之,遂撤左右,与僧寝焉。
dài xiǎo sēng hū xiū jǐng yuē kě qǐ yǐ
迨晓,僧呼休璟曰:“可起矣。
xiū jǐng jí qǐ wèi sēng yuē huò chéng miǎn yǐ rán èr quǎn ān suǒ yòng hu
”休璟即起,谓僧曰:“祸诚免矣,然二犬安所用乎?
sēng yuē jù wǎng guān yān
”僧曰:“俱往观焉。
nǎi yǔ xiū jǐng xié xún qí jī zhì hòu yuán zhōng jiàn yī rén pū de ér zú yǐ shì qí jǐng yǒu xuè gài wèi wù shì zhě
”乃与休璟偕寻其迹,至后园中,见一人仆地而卒矣,视其颈有血,盖为物噬者。
yòu jiàn èr quǎn zài dà mù xià yǎng shì zhī jiàn yī rén tǎn ér nì qí shàng
又见二犬在大木下,仰视之,见一人袒而匿其上。
xiū jǐng jīng qiě jí yuē rǔ wèi shuí
休璟惊且诘曰:“汝为谁?
qí rén qì ér zhǐ sǐ zhě yuē mǒu yǔ bǐ jù zéi yě
”其人泣而指死者曰:“某与彼,俱贼也。
zuó xī xié lái qiě jiāng zhì hài xiàng guó
昨夕偕来,且将致害相国。
gài yù cǐ èr quǎn huán ér qiě fèi bǐ suì wèi shì ér sǐ
盖遇此二犬,环而且吠,彼遂为噬而死。
mǒu jù yīn nì shēn yú cǐ cì qí tā qù jiāng táo yān
某惧,因匿身于此,伺其他去,将逃焉。
dài xiǎo zhōng bù qù jīn jí gān sǐ yú shì yǐ
迨晓终不去,今即甘死于是矣。
xiū jǐng jí zhào zuǒ yòu lìng fù zhī
”休璟即召左右,令缚之。
yuē cǐ zuì gù dāng sǐ rán fēi qí xīn yě gài shòu zhì yù rén ěr
曰:“此罪固当死,然非其心也,盖受制于人耳。
yuàn shì zhī
愿释之。
xiū jǐng mìng jiě fù qí zéi bài qì ér qù
”休璟命解缚,其贼拜泣而去。
xiū jǐng xiè qí sēng yuē lài wú shī bù rán sǐ yú èr rén zhī shǒu
休璟谢其僧曰:“赖吾师,不然,死于二人之手。
sēng yuē cǐ gài xiàng guó zhī fú yě qǐ suǒ néng wèi zāi
”僧曰:“此盖相国之福也,岂所能为哉?
xiū jǐng yǒu biǎo dì lú zhěn zài jīng mén yǒu shù shì gào zhī jūn jiāng yǒu zāi lì dāng qiú yī shàn ráng yàn zhě wèi zhù kě yǐ
”休璟有表弟卢轸,在荆门,有术士告之:“君将有灾戾,当求一善禳厌者为,庶可矣。
zhěn sù zhī qí sēng yīn zhì shū yú xiū jǐng qǐng qiú zhī
”轸素知其僧,因致书于休璟,请求之。
sēng jí yǐ shū fù xiū jǐng yuē shì zài qí zhōng ěr
僧即以书付休璟曰:“事在其中耳。
jí shū dá jīng zhōu ér zhěn yǐ zú
”及书达荆州,而轸已卒。
qí jiā kāi shì qí shū tú jiàn yī fú zhī zhǐ bìng wú yǒu wén zì yān
其家开视其书,徒见一幅之纸,并无有文字焉。
xiū jǐng yì qí zhī
休璟益奇之。
hòu shù nián qí sēng dùn qù jìng bù zhī qí suǒ shì
后数年,其僧遁去,竟不知其所适。
chū xuān shì jì
(出《宣室记》)
yí guāng chán shī
仪光禅师
cháng ān qīng lóng sì yí guāng chán shī běn táng shì zhī zú yě
长安青龙寺仪光禅师,本唐室之族也。
fù láng yá wáng yǔ yuè wáng qǐ bīng fá tiān hòu bù kè ér sǐ
父瑯琊王,与越王起兵,伐天后,不克而死。
tiān hòu zhū qí zú wú yí
天后诛其族无遗。
wéi chán shī fāng zài qiǎng bǎo rǔ mǔ bào ér táo zhī
惟禅师方在襁褓,乳母抱而逃之。
qí hòu shù suì tiān hòu wén láng yá wáng yǒu zi zài rén jiān gòu zhī yù jí
其后数岁,天后闻瑯琊王有子在人间,购之愈急。
rǔ mǔ jiāng zhì qí zhōu jiè zhōng zhōu nǚ gōng yǐ zì jǐ
乳母将至岐州界中,鬻女工以自给。
shí chán shī nián yǐ bā suì yǐ cōng huì chū lèi zhuàng mào bù fán
时禅师年已八岁矣,聪慧出类,状貌不凡。
rǔ mǔ kǒng yǐ mào qǔ ér bài dà yōu zhī
乳母恐以貌取而败,大忧之。
nǎi qiú qián wèi zào yī fú yòu zhì qián èr bǎi yú yāo xià yú sāng yě zhōng jù gào yǐ qí běn mò
乃求钱为造衣服,又置钱二百于腰下,于桑野中,具告以其本末。
qì ér wèi yuē wú yǎng rǔ yǐ bā nián yǐ wáng mìng wú suǒ bù zhì
泣而谓曰:“吾养汝已八年矣,亡命无所不至。
jīn rǔ yǐ zhǎng ér tiān hòu zhī chì fǎng bù zhǐ kǒng shì xiè zhī hòu rǔ yǔ wú jù sǐ
今汝已长,而天后之敕访不止,恐事泄之后,汝与吾俱死。
jīn rǔ cōng yǐng guò rén kě yǐ zì lì wú yì cóng cǐ shì yǐ
今汝聪颖过人,可以自立,吾亦从此逝矣。
rǔ mǔ yīn yǔ liú tì ér jué chán shī yì hào tòng bù zì shèng fāng zhī qí suǒ chū
”乳母因与流涕而决,禅师亦号恸不自胜,方知其所出。
rǔ mǔ jì qù shī mò zhī qí suǒ zhī
乳母既去,师莫知其所之。
nǎi xíng zhì nì lǚ yǔ zhū ér xì
乃行至逆旅,与诸儿戏。
yǒu jùn shǒu fū rén zhě zhī fu rèn chù fāng xi yú nì lǚ jiàn chán shī yǔ zhū ér xì zhuàng mào yì yú rén yīn lián zhī
有郡守夫人者,之夫任处,方息于逆旅,见禅师与诸儿戏,状貌异于人,因怜之。
zhào ér wèi yuē láng jiā hé zài
召而谓曰:“郎家何在?
ér dú xíng zài cǐ yé
而独行在此耶?
shī wěi dá yuē zhuāng lín yú cǐ yǒu shí ér xì
”师伪答曰:“庄临于此,有时而戏。
fū rén shí zhī yòu cì qián wǔ bǎi
”夫人食之,又赐钱五百。
shī suī yòu ér yǒu shí kǒng rén qǔ qí qián nǎi jǐn jiě yī zhì zhī yú yāo xià
师虽幼而有识,恐人取其钱,乃尽解衣,置之于腰下。
shí rì yǐ wǎn nǎi xún xiǎo jìng jiāng tóu cūn yě
时日已晚,乃寻小径,将投村野。
yù yī lǎo sēng dú xíng ér hū shī yuē xiǎo zi rǔ jīn yī shēn jiā yǐ pò miè jiāng hé suǒ shì
遇一老僧独行,而呼师曰:“小子,汝今一身,家已破灭,将何所适?
chán shī jīng è zhù lì lǎo sēng yòu yuē chū jiā xián kuàng qiě wú yōu wèi xiǎo zi rǔ yù zhī hu
”禅师惊愕伫立,老僧又曰:“出家闲旷,且无忧畏,小子汝欲之乎?
shī yuē shì suǒ yuàn yě
”师曰:“是所愿也。
lǎo sēng yīn xié qí shǒu zhì sāng yīn xià lìng lǐ shí fāng zhū fú yǐ yīn xuē qí fā
”老僧因携其手,至桑阴下,令礼十方诸佛已,因削其发。
yòu jiě yī zhuāng chū jiā shā lìng fú zhī
又解衣装,出袈裟,令服之。
dà xiǎo chēng qí tǐ yīn jiào qí pī zhe zhī fǎ
大小称其体,因教其披著之法。
chán shī jì pī fǎ fú zhí chí shōu yǎn yǒu rú jiù sēng yān
禅师既披法服,执持收掩,有如旧僧焉。
lǎo sēng xǐ yuē cǐ xí xìng shǐ zhī rán
老僧喜曰:“此习性使之然。
qí sēng jiāng xíng yīn zhǐ dōng běi yuē qù cǐ shù lǐ yǒu qié lán rǔ zhí yì bǐ yè sì zhǔ yún wǒ shǐ ěr wèi qí dì zǐ yě
”其僧将行,因指东北曰:“去此数里有伽蓝,汝直诣彼,谒寺主云,我使尔为其弟子也。
yán bì lǎo sēng yǐ wáng yǐ
”言毕,老僧已亡矣。
fāng zhī shì shèng xiàng yě
方知是圣像也。
shī rú yán qù sì sì zhǔ hài qí suǒ yǐ yīn liú zhī
师如言趣寺,寺主骇其所以,因留之。
xiàng shí nián chán shī yǐ dòng xiǎo jīng lǜ dìng yú chán jì
向十年,禅师已洞晓经律,定于禅寂。
yù táng shì zhōng xīng qiú láng yá wáng hòu shī fāng wèi sì sēng yán zhī sì sēng dà hài
遇唐室中兴,求瑯琊王后,师方谓寺僧言之,寺僧大骇。
yīn chū yì qí zhōu li shǐ jūn shī cóng fù yě jiàn zhī bēi xǐ
因出诣岐州李使君,师从父也,见之悲喜。
mǐn shě zhī yú jiā yù yǐ zhuàng wén shī gù qǐng bù kě
闵舍之于家,欲以状闻,师固请不可。
shǐ jūn yǒu nǚ nián yǔ chán shī móu jiàn chán shī yuè zhī yuàn zhì kuǎn qǔ shī bù xǔ
使君有女,年与禅师侔,见禅师悦之,愿致款曲,师不许。
yuè yú huì shǐ jūn fū rén chū nǚ shèng fú duō jiāng shǐ zhě lái bī zhī
月余,会使君夫人出,女盛服多将使者来逼之。
shī gù jù wàn duān zhōng bù kěn
师固拒万端,终不肯。
shī dài yuē shēn bù jié jìng mù yù dài mìng
师绐曰,身不洁净,沐浴待命。
nǚ xǔ nuò fāng lìng mù tāng
女许诺,方令沐汤。
shī hou nǚ chū yīn zhī jìn mén
师候女出,因之噤门。
nǚ hái pái hù bù guǒ rù
女还排户,不果入。
zì yǒu kuī zhī shī fāng chí xuē fà dāo gù ér yán yuē yǐ yǒu cǐ gēn gù wèi yù bī jīn jì chú cǐ hé bī zhī wèi
自牖窥之,师方持削发刀,顾而言曰:“以有此根,故为欲逼,今既除此,何逼之为。
nǚ jù zhǐ zhī bù kě
”女惧,止之不可。
suì duàn qí gēn qì yú de ér shī yì qì jué
遂断其根,弃于地,而师亦气绝。
hù jì bì bù kě kāi nǚ huáng huò bù zhī suǒ chū
户既闭,不可开,女惶惑不知所出。
é ér fǔ jūn fū rén dào nǚ yán qí qíng
俄而府君夫人到,女言其情。
shǐ jūn lìng pò hù shī yǐ fù sū
使君令破户,师已复苏。
mìng liáng yī zhì yǐ huǒ shāo de jì chì kǔ jiǔ wò zhī zuò shī yú rán de fu yǐ gāo shù yuè jí yù
命良医至,以火烧地既赤,苦酒沃之,坐师于燃地,傅以膏,数月疾愈。
shǐ jūn zòu chán shī shì láng yá wáng zǐ
使君奏禅师是瑯琊王子。
yǒu chì mìng yì zhì zhì jīng yǐn jiàn wèi wèn shǎng cì yōu gěi fù yǐ wéi wáng
有敕,命驿置至京,引见慰问,赏赐优给,复以为王。
chán shī yuē fù mǔ fēi mìng bǐ shēn cán huǐ jīn huán sú wèi wáng bù yuàn yě
禅师曰:“父母非命,鄙身残毁,今还俗为王,不愿也。
zhōng zōng jiàng chì lìng chán shī guǎng lǐng tú zhòng xún shān zhì lán rě zì tīng zhī
”中宗降敕,令禅师广领徒众,寻山置兰若,恣听之。
chán shī xìng hǎo zhōng nán shān yīn jū yú xìng fǎ sì
禅师性好终南山,因居于兴法寺。
yòu yú zhū gǔ kǒu zào chán ān lán rě fán shù chù huò rù shān shù shí lǐ
又于诸谷口,造禅庵兰若凡数处,或入山数十里。
cóng zhě sēng sú cháng shù qiān rén yíng hòu zhān shì shén yú qīng xiàng
从者僧俗常数千人,迎候瞻侍,甚于卿相。
chán shī jì zhèng dào guǒ cháng xiān yán jiāng lái shì shì yǐ rén yì guī zhī
禅师既证道果,常先言将来事,是以人益归之。
kāi yuán èr shí sān nián liù yuè èr shí sān rì wú jí ér zhōng
开元二十三年六月二十三日,无疾而终。
xiān gào dì zǐ yǐ xiū shēn hù jiè zhī shì yán shén qiē zhì
先告弟子以修身护戒之事,言甚切至。
yīn wò tóu zhǐ běi fāng zú zhǐ nán fāng yǐ shǒu chéng tóu yòu lē zài xià suì wáng
因卧,头指北方,足指南方,以手承头,右肋在下,遂亡。
yí mìng zàng yú shǎo líng yuán zhī nán miàn záo yuán wèi shì ér fēng zhī
遗命葬于少陵原之南面,凿原为室而封之。
jiù jiāng fā yì xiāng fēn fù zhuàng mào yī rú shēng yān
柩将发,异香芬馥,状貌一如生焉。
chē chū chéng mén hū yǒu bái hè shù bǎi míng wǔ yú kōng zhōng wǔ sè cǎi yún pái huái fù chē ér xíng shù shí lǐ
车出城门,忽有白鹤数百,鸣舞于空中,五色彩云,徘徊覆车,而行数十里。
suǒ fēng zhī chù suì jiàn tiān bǎo sì dì zǐ bèi liú ér shǒu zhī
所封之处,遂建天宝寺,弟子辈留而守之。
chū jì wén
(出《纪闻》)
xuán lǎn
玄览
táng dà lì mò chán shī xuán lǎn zhù jīng zhōu zhì qǐ sì
唐大历末,禅师玄览住荆州陟屺寺。
dào gāo yǒu fēng yùn rén bù kě de ér qīn
道高有风韵,人不可得而亲。
zhāng zǎo cháng huà gǔ sōng yú zhāi bì fú zài zàn zhī
张璪常画古松于斋壁,符载赞之。
wèi xiàng shī zhī yì yī shí sān jué yě
卫象诗之,亦一时三绝也。
xī jiā shèng yān
悉加垩焉。
rén wèn qí gù yuē wú shì jiè wú bì yě
人问其故,曰:“无事疥吾壁也。
sēng nà jí qí shēng wèi sì zhī huàn fā wǎ tàn kòu huài qiáng xūn shǔ
”僧那即其甥,为寺之患,发瓦探鷇,坏墙熏鼠。
lǎn wèi cháng zé zhī
览未尝责之。
yǒu dì zǐ yì quán bù yī yī shí
有弟子义诠,布衣一食。
lǎn yì bù chēng zhī
览亦不称之。
huò yǒu guài zhī nǎi tí shī yú zhú shàng yuē yù zhī wú dào kuò bù yǔ wù qíng wéi
或有怪之,乃题诗于竹上曰:“欲知吾道廓,不与物情违。
dà hǎi cóng yú yuè cháng kōng rèn niǎo fēi
大海从鱼跃,长空任鸟飞。
hū yī xī yǒu yī fàn sēng pái hù ér jìn yuē hé shàng sù zuò dào chǎng
”忽一夕,有一梵僧,排户而进曰:“和尚速作道场。
lǎn yán yǒu wéi zhī shì wú wèi cháng zuò
”览言:有为之事,吾未常作。
sēng shú shì ér chū fǎn shǒu hé hù mén jiōng rú jiù
”僧熟视而出,反手阖户,门扃如旧。
lǎn xiào wèi zuǒ yòu yuē wú jiāng guī yǐ
览笑谓左右曰:“吾将归矣。
suì jù yù qì yìn jī ér huà
”遂遽浴讫,隐几而化。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
fǎ jiāng
法将
cháng ān yǒu jiǎng niè pán jīng sēng yuē fǎ jiāng cōng míng duō shí shēng míng jí shèn
长安有讲涅槃经僧曰法将,聪明多识,声名籍甚。
suǒ zài rì jiǎng sēng tú guī zhī rú shì
所在日讲,僧徒归之如市。
fǎ jiāng sēng dào xiāng yáng
法将僧到襄阳。
xiāng yáng yǒu kè sēng bù chí sēng fǎ yǐn jiǔ shí ròu tǐ mào zhì féi suǒ yǔ jiāo
襄阳有客僧,不持僧法,饮酒食肉,体貌至肥,所与交。
bù zé rén
不择人。
sēng tú bǐ zhī
僧徒鄙之。
jiàn fǎ jiāng zhì zhòng sēng yíng ér zhòng zhī jū chǔ jīng huá jìn xīn jiē dài
见法将至,众僧迎而重之,居处精华,尽心接待。
kè sēng hū chí dǒu jiǔ jí yī zhēng xuè lái zào fǎ jiāng
客僧忽持斗酒及一蒸狘来造法将。
fǎ jiāng fāng yǔ dào sú zhèng kāi yì lǐ gòng zhì xīn tīng zhī
法将方与道俗正开义理,共志心听之。
kè sēng jìng chí jiǔ yáo wèi fǎ jiāng yuē jiǎng shuō láo kǔ qiě zhǐ shuō jīng yǔ wǒ gòng cǐ jiǔ ròu
客僧迳持酒肴,谓法将曰:“讲说劳苦,且止说经,与我共此酒肉。
fǎ jiāng jīng jù dàn wèi tuī ràng
”法将惊惧,但为推让。
kè sēng yīn zuò mén xià yǐ shǒu bò xuè xiāng ér cān zhī jǔ jiǔ mǎn yǐn ér yǐn zhī
客僧因坐门下,以手擘狘襄而餐之,举酒满引而饮之。
sī xū jiǔ ròu jiē jǐn yīn dēng qí chuáng qiě qǐn
斯须,酒肉皆尽,因登其床且寝。
jì xī jiǎng jīng sēng fāng sòng niè jīng zuì sēng qǐ yuē shàn zāi miào sòng rán wǒ yì cháng sòng zhī
既夕,讲经僧方诵涅经,醉僧起曰:“善哉妙诵,然我亦尝诵之。
yīn qǔ shǎo cǎo bù xī qiáng xià lù zuò cǎo zhōng yīn jiǎng niè pán jīng yán cí míng bái luò luò kě tīng
”因取少草,布西墙下,露坐草中,因讲涅槃经,言词明白,落落可听。
jiǎng sēng yīn chuò sòng tīng zhī měi zhì yì lǐ shēn wēi cháng bù néng jiě chù wén zuì sēng sòng guò jīng xīn zì kāi jiě
讲僧因辍诵听之,每至义理深微,常不能解处,闻醉僧诵过经,心自开解。
bǐ tiān fāng shǔ suì zhōng niè pán jīng sì shí juǎn
比天方曙,遂终涅槃经四十卷。
fǎ jiāng shēng píng suǒ yí yī zhāo sàn shì dōu jǐn
法将生平所疑,一朝散释都尽。
fǎ jiāng fāng qìng xī yǒu bù zuò lǐ zhī bǐ jí jǔ tóu zuì sēng yǐ miè
法将方庆希有,布座礼之,比及举头,醉僧已灭。
zhū chǔ xún fǎng bù zhī suǒ zhī
诸处寻访,不知所之。
chū jì wén
(出《纪闻》)