sū qín zì yàn zhī qí jiàn yú huá zhāng nán mén
苏秦自燕之齐,见于华章南门。
qí wáng yuē xī zi zhī lái yě
齐王曰:“嘻!子之来也。
qín shǐ wèi rǎn zhì dì zi yǐ wéi hé rú duì yuē wáng zhī wèn chén yě zú ér huàn zhī suǒ cóng shēng zhě wēi
秦使魏冉致帝,子以为何如?”对曰:“王之问臣也卒,而患之所从生者微。
jīn bù tīng shì hèn qín yě
今不听,是恨秦也;
tīng zhī shì hèn tiān xià yě
听之,是恨天下也。
bù rú tīng zhī yǐ zú qín wù yōng chēng yě yǐ wéi tiān xià
不如听之以卒秦,勿庸称也以为天下。
qín chēng zhī tiān xià tīng zhī wáng yì chēng zhī xiān hòu zhī shì dì míng wèi wú shāng yě
秦称之,天下听之,王亦称之,先后之事,帝名为无伤也。
qín chēng zhī ér tiān xià bù tīng wáng yīn wù chēng qí yú yǐ shōu tiān xià cǐ dà zī yě
秦称之,而天下不听,王因勿称,其于以收天下,此大资也。