yàn gōng qí qí pò
燕攻齐,齐破。
mǐn wáng bēn jǔ nào chǐ shā mǐn wáng
闵王奔莒,淖齿杀闵王。
tián dān shǒu jí mò zhī chéng pò yàn bīng fù qí xū
田单守即墨之城,破燕兵,复齐墟。
xiāng wáng wèi tài zǐ zhēng
襄王为太子征。
qí yǐ pò yàn tián dān zhī lì yí qí guó zhī zhòng jiē yǐ tián dān wèi zì lì yě
齐以破燕,田单之立疑,齐国之众,皆以田单为自立也。
xiāng wáng lì tián dān xiāng zhī
襄王立,田单相之。
guò zī shuǐ yǒu lǎo rén shè zī ér hán chū bù néng xíng zuò yú shā zhōng
过菑水,有老人涉菑而寒,出不能行,坐于沙中。
tián dān jiàn qí hán yù shǐ hòu chē fēn yī wú kě yǐ fēn zhě dān jiě qiú ér yī zhī
田单见其寒,欲使后车分衣,无可以分者,单解裘而衣之。
xiāng wáng è zhī yuē tián dān zhī shī jiāng yù yǐ qǔ wǒ guó hu bù zǎo tú kǒng hòu zhī
襄王恶之,曰:“田单之施,将欲以取我国乎?不早图,恐后之。
zuǒ yòu gù wú rén yán xià yǒu guàn zhū zhě xiāng wáng hū ér wèn zhī yuē nǚ wén wú yán hu duì yuē wén zhī
”左右顾无人,岩下有贯珠者,襄王呼而问之曰:“女闻吾言乎?”对曰:“闻之。
wáng yuē nǚ yǐ wéi hé ruò duì yuē wáng bù rú yīn yǐ wéi jǐ shàn
”王曰:“女以为何若?”对曰:“王不如因以为己善。
wáng jiā dān zhī shàn xià lìng yuē guǎ rén yōu mín zhī jī yě dān shōu ér shí zhī
大王赞赏田单的善举,下令说:‘我担忧百姓挨饿,田单就收留他们给他们饭吃;
guǎ rén yōu mín zhī hán yě dān jiě qiú ér yī zhī
我担忧百姓受冻,田单就脱下皮衣给他们穿;
guǎ rén yōu láo bǎi xìng ér dān yì yōu zhī chēng guǎ rén zhī yì
我操心百姓的劳苦,田单也为此忧虑,很合我的心意。”
dān yǒu shì shàn ér wáng jiā zhī shàn dān zhī shàn yì wáng zhī shàn yǐ
’单有是善而王嘉之,善单之善,亦王之善已。
wáng yuē shàn
赵王说:“好。”
nǎi cì dān niú jiǔ jiā qí xíng
”乃赐单牛酒,嘉其行。
hòu shù rì guàn zhū zhě fù jiàn wáng yuē wáng zhì cháo rì yi zhào tián dān ér yī zhī yú tíng kǒu láo zhī
后数日,贯珠者复见王曰:“王至朝日,宜召田单而揖之于庭,口劳之。
nǎi bù lìng qiú bǎi xìng zhī jī hán zhě shōu gǔ zhī
乃布令求百姓之饥寒者,收谷之。
nǎi shǐ rén tīng yú lǘ lǐ wén zhàng fū zhī xiāng kǒu yǔ yǔ jǔ kǒu kǒu kǒu kǒu yuē tián dān zhī ài rén jiē nǎi wáng zhī jiào zé yě
”乃使人听于闾里,闻丈夫之相口与语,举口口口口曰:“田单之爱人!嗟,乃王之教泽也!