hán gōng shū yǒu qí wèi ér tài zǐ yǒu chu qín yǐ zhēng guó
韩公叔有齐、魏,而太子有楚、秦以争国。
zhèng shēn wèi chu shǐ yú hán jiáo yǐ xīn chéng yáng rén yǔ tài zǐ
郑申为楚使于韩,矫以新城,阳人予太子。
chǔ wáng nù jiāng zuì zhī
楚王怒,将罪之。
duì yuē chén jiáo yǔ zhī yǐ wéi guó yě
对曰:“臣矫予之,以为国也。
chén wèi tài zǐ de xīn chéng yáng rén yǐ yǔ gōng shū zhēng guó ér de zhī
臣为太子得新城、阳人,以与公叔争国而得之。
qí wèi bì fá hán
齐、魏必伐韩。
hán shì jí bì xuán mìng yú chu yòu hé xīn chéng yáng rén zhī gǎn qiú tài zǐ bù shèng rán ér bù sǐ jīn jiāng dào guān ér zhì yòu ān gǎn yán de chǔ wáng yuē shàn
韩氏急,必悬命于楚,又何新城、阳人之敢求?太子不胜,然而不死,今将倒冠而至,又安敢言地?”楚王曰:“善。
nǎi bù zuì yě
”乃不罪也。