xī shǒu tián pàn yù de qí wèi zhī bīng yǐ fá zhào liáng jūn yǔ tián hòu bù yù
犀首、田盼欲得齐、魏之兵以伐赵,梁君与田侯不欲。
xī shǒu yuē qǐng guó chū wǔ wàn rén bù guò wǔ yuè ér zhào pò
犀首曰:“请国出五万人,不过五月而赵破。
tián pàn yuē fu qīng yòng qí bīng zhě qí guó yì wēi
”田盼曰:“夫轻用其兵者,其国易危;
yì yòng qí jì zhě qí shēn yì qióng
易用其计者,其身易穷。
gōng jīn yán pò zhào dà yì kǒng yǒu hòu jiù
公今言破赵大易,恐有后咎。
xī shǒu yuē gōng zhī bù huì yě
”犀首曰:“公之不慧也。
fu èr jūn zhě gù yǐ bù yù yǐ jīn gōng yòu yán yǒu nán yǐ jù zhī shì zhào bù fá ér èr shì zhī móu kùn yě
夫二君者,固已不欲矣,今公又言有难以惧之,是赵不伐,而二士之谋困也。
qiě gōng zhí yán yì ér shì yǐ qù yǐ
且公直言易,而事已去矣。
fu nán gòu ér bīng jié tián hóu liáng jūn jiàn qí wēi yòu ān gǎn shì zú bù wǒ yǔ hu tián pàn yuē shàn
夫难构而兵结,田侯、梁君见其危,又安敢释卒不我予乎?”田盼曰:“善。
suì quàn liǎng jūn tīng xī shǒu
”遂劝两君听犀首。
xī shǒu tián pàn suì de qí wèi zhī bīng
犀首、田盼遂得齐、魏之兵。
bīng wèi chū jìng liáng jūn tián hóu kǒng qí zhì ér zhàn bài yě xī qǐ bīng cóng zhī dà bài zhào shì
兵未出境,梁君、田侯恐其至而战败也,悉起兵从之,大败赵氏。