qín wáng shǐ rén wèi ān líng jūn yuē guǎ rén yù yǐ wǔ bǎi lǐ zhī de yì ān líng ān líng jūn qí xǔ guǎ rén
秦王使人谓安陵君曰:“寡人欲以五百里之地易安陵,安陵君其许寡人。
ān líng jūn yuē dài wáng jiā huì yǐ dà yì xiǎo shén shàn
”安陵君曰:“大王加惠,以大易小,甚善。
suī rán shòu de yú xiān wáng yuàn zhōng shǒu zhī fú gǎn yì
虽然,受地于先王,愿终守之,弗敢易。
qín wáng bù shuō
”秦王不说。
ān líng jūn yīn shǐ táng jū shǐ yú qín
安陵君因使唐雎使于秦。
qín wáng wèi táng jū yuē guǎ rén yǐ wǔ bǎi lǐ zhī de yì ān líng ān líng jūn bù tīng guǎ rén hé yě
秦王谓唐雎曰:“寡人以五百里之地易安陵,安陵君不听寡人,何也?
qiě qín miè hán wáng wèi ér jūn yǐ wǔ shí lǐ zhī de cún zhě yǐ jūn wèi zhǎng zhě gù bù cuò yì yě
且秦灭韩亡魏,而君以五十里之地存者,以君为长者,故不错意也。
jīn wú yǐ shí bèi zhī de qǐng guǎng yú jūn ér jūn nì guǎ rén zhě qīng guǎ rén yǔ
今吾以十倍之地请广于君,而君逆寡人者,轻寡人与?
táng jū duì yuē fǒu fēi ruò shì yě
”唐雎对曰:“否,非若是也。
ān líng jūn shòu de yú xiān wáng ér shǒu zhī suī qiān lǐ bù gǎn yì yě qǐ zhí wǔ bǎi lǐ zāi
安陵君受地于先王而守之,虽千里不敢易也,岂直五百里哉?
qín wáng fú rán nù wèi táng jū yuē gōng yì cháng wén tiān zǐ zhī nù hu
秦王怫然怒,谓唐雎曰:“公亦尝闻天子之怒乎?
táng jū duì yuē chén wèi cháng wén yě
”唐雎对曰:“臣未尝闻也。
qín wáng yuē tiān zǐ zhī nù fú shī bǎi wàn liú xuè qiān lǐ
”秦王曰:“天子之怒,伏尸百万,流血千里。
táng jū yuē dài wáng cháng wén bù yī zhī nù hu
”唐雎曰:“大王尝闻布衣之怒乎?
qín wáng yuē bù yī zhī nù yì miǎn guān tú xiǎn yǐ tóu qiāng dì ěr
”秦王曰:“布衣之怒,亦免冠徒跣,以头抢地尔。
táng jū yuē cǐ yōng fū zhī nù yě fēi shì zhī nù yě
”唐雎曰:“此庸夫之怒也,非士之怒也。
fu zhuān zhū zhī cì wáng liáo yě huì xīng xí yuè
夫专诸之刺王僚也,彗星袭月;
niè zhèng zhī cì hán guī yě bái hóng guàn rì
聂政之刺韩傀也,白虹贯日;
yào lí zhī cì qìng jì yě cāng yīng jī yú diàn shàng
要离之刺庆忌也,苍鹰击于殿上。
cǐ sān zi zhě jiē bù yī zhī shì yě huái nù wèi fā xiū jìn jiàng yú tiān yǔ chén ér jiāng sì yǐ
此三子者,皆布衣之士也,怀怒未发,休祲降于天,与臣而将四矣。
ruò shì bì nù fú shī èr rén liú xiě wǔ bù tiān xià gǎo sù jīn rì shì yě
若士必怒,伏尸二人,流血五步,天下缟素,今日是也。
tǐng jiàn ér qǐ
”挺剑而起。
qín wáng sè náo cháng guì ér xiè zhī yuē xiān shēng zuò hé zhì yú cǐ
秦王色挠,长跪而谢之曰:“先生坐,何至于此!
guǎ rén yù yǐ
寡人谕矣。
fu hán wèi miè wáng ér ān líng yǐ wǔ shí lǐ zhī de cún zhě tú yǐ yǒu xiān shēng yě
夫韩、魏灭亡,而安陵以五十里之地存者,徒以有先生也。