qí lìng zhōu zuì shǐ zhèng lì hán rǎo ér fèi gōng shū
齐令周最使郑,立韩扰而废公叔。
zhōu zuì huàn zhī yuē gōng shū zhī yǔ zhōu jūn jiāo yě lìng wǒ shǐ zhèng lì hán rǎo ér fèi gōng shū
周最患之,曰:“公叔之与周君交也,令我使郑,立韩扰而废公叔。
yǔ yuē nù yú shì zhě sè yú shì
语曰:‘怒于室者色于市。
jīn gōng shū yuàn qí wú nài hé yě bì zhōu jūn ér shēn yuàn wǒ yǐ
’今公叔怨齐,无奈何也,必周君而深怨我矣。
shǐ shě yuē gōng xíng yǐ qǐng lìng gōng shū bì zhòng gōng
”史舍曰:“公行矣,请令公叔必重公。
zhōu zuì xíng zhì zhèng gōng shū dà nù
周最行至郑,公叔大怒。
shǐ shě rù jiàn yuē zhōu zuì gù bù yù lái shǐ chén qiè qiáng zhī
史舍入见曰:“周最故不欲来使,臣窃强之。
zhōu zuì bù yù lái yǐ wéi gōng yě
周最不欲来,以为公也;
chén zhī qiáng zhī yě yì yǐ wéi gōng yě
臣之强之也,亦以为公也。
gōng shū yuē qǐng wén qí shuō
”公叔曰:“请闻其说。
duì yuē qí dài fū zhū zǐ yǒu quǎn quǎn měng bù kě huà huà zhī bì shì rén
”对曰:“齐大夫诸子有犬,犬猛不可叱,叱之必噬人。
kè yǒu qǐng huà zhī zhě jí shì ér xú huà zhī quǎn bù dòng
客有请叱之者,疾视而徐叱之,犬不动;
fù huà zhī quǎn suì wú shì rén zhī xīn
复叱之,犬遂无噬人之心。
jīn zhōu zuì gù de shì zú xià ér yǐ bù de yǐ zhī gù lái shǐ bǐ jiāng lǐ chén qí cí ér huǎn qí yán zhèng wáng bì yǐ qí wáng wèi bù jí bì bù xǔ yě
今周最固得事足下,而以不得已之故来使,彼将礼陈其辞而缓其言,郑王必以齐王为不急,必不许也。
jīn zhōu zuì bù lái tā rén bì lái
今周最不来,他人必来。
lái shǐ zhě wú jiāo yú gōng ér yù dé yú hán rǎo qí shǐ zhī bì jí yán zhī bì jí zé zhèng wáng bì xǔ zhī yǐ
来使者无交于公,而欲德于韩扰,其使之必疾,言之必急,则郑王必许之矣。
gōng shū yuē shàn
”公叔曰:“善。
suì zhòng zhōu zuì
”遂重周最。
wáng guǒ bù xǔ hán rǎo
王果不许韩扰。