hán mín xiāng qí lìng lì zhú gōng chóu shù dà nù yú zhōu zhī liú chéng yáng jūn yě
韩珉相齐,令吏逐公畴竖,大怒于周之留成阳君也。
wèi hán mín yuē gōng yǐ èr rén zhě wèi xián rén yě suǒ rù zhī guó yīn yòng zhī hu zé bù rú qí chù xiǎo guó
谓韩珉曰:“公以二人者为贤人也,所入之国,因用之乎?则不如其处小国。
hé yě chéng yáng jūn wèi qín qù hán gōng chóu shù chǔ wáng shàn zhī
何也?成阳君为秦去韩,公畴竖,楚王善之。
jīn gōng yīn zhú zhī èr rén zhě bì rù qín chu bì wèi gōng huàn
今公因逐之,二人者必入秦、楚,必为公患。
qiě míng gōng zhī bù shàn yú tiān xià
且明公之不善于天下。
tiān xià zhī bù shàn gōng zhě yǔ yù yǒu qiú yú qí zhě qiě shōu zhī yǐ lín qí ér shì gōng
天下之不善公者,与欲有求于齐者,且收之,以临齐而市公。