lì shǐ lái yuán
历史来源
dí yuán chū
「狄」源出;
yī yǐ guó wèi shì jù guǎng sháo zài zhōu wén wáng zhī jiù fù wèi xiào bó yòu chēng wèi kǎo bó běn wèi jiāng xìng cān lú shì chéng wáng fēn fēng xiào bó yú dí guó zài jīn shān dōng shěng gāo qīng xiàn dōng nán yī shuō zài jīn hé běi shěng zhèng dìng xiàn
一﹕以国为氏. 据《广韶》载, 周文王之舅父为孝伯, 又称为考伯, 本为姜姓参卢氏. 成王;分封孝伯于狄国.(在今山东省高青县东南, 一说在今河北省正定县。
èr wèi gǔ dài xī běi shǎo shù mín zú xìng shì gāo chē zú yǒu yī bù wèi dí shì běi shǐ zài táng zhāo zōng shí céng fú huò qì dān rén tì yǐn cì qí xìng míng wèi dí huái zhōng qí hòu yì wèi dí shì
二﹕为古代西北少数民族姓氏, 高车族有一部为狄氏. <<北史>>载, 唐昭宗时曾俘获契丹人惕隐, 赐其姓名为狄怀忠, 其后亦为狄氏.
jiā zú míng rén
家族名人
dí rén jié
狄仁杰
zì huái yīng
字怀英。
táng cháo tài yuán rén
唐朝太原人。
wèi wǔ zé tiān shí míng xiāng
为武则天时名相。
lì quàn wǔ zé tiān lì táng sì
力劝武则天力唐嗣。
yǐ jǔ xián wéi yì fán jǔ zhī chén jiē wèi táng cháo zhōng xīng zhī chén
以举贤为意,凡举之臣,皆为唐朝中兴之臣。
dí qīng
狄青
zì hàn chén
字汉臣。
sòng cháo rén
宋朝人。
shàn qí shè
善骑射。
wèi yán zhōu zhǐ shǐ yǒng ér shàn móu jīng lüè yǐn zhū fàn zhòng yān dài zhī shén hòu
为延州指使,勇而善谋,经略尹株,范仲淹待之甚厚。
zhòng yān shòu yǐ zuǒ shì chūn qiū
仲淹授以《左氏春秋》。
dí qīng yīn zhé jié dú shū jīng tōng bīng fǎ
狄青因折节读书,精通兵法。
yǐ gōng shēng shū mì fù shǐ
以功升枢密副使。
píng shēng qián hòu zhàn yǐ huáng yòu sì nián shàng yuán yè xí kūn lún guān zuì zhù míng
平生前后25战,以皇佑四年(1052)上元夜袭昆仑关最著名。
dì wàng fēn bù
地望分布
gān sù tiān shuǐ jùn shān xī tài yuán jùn
甘肃天水郡,山西太原郡。