lì shǐ lái yuán
历史来源
mǐ yuán chū
「米」源出;
wèi lì shǐ shàng de běi fāng shǎo shù mín zú xìng shì zhāo wǔ jiǔ xìng zhī yī
为历史上的北方少数民族姓氏「昭武九姓」之一。
jù tōng zhì shì zú lüè suǒ zài běn wèi xī yù hú rén wèi hàn dài kāng jū zhī shù yuán jū yú zhāo wǔ chéng zài jīn gān sù shěng jìng nèi wèi xiōng nú suǒ bài qiān jū yú zhōng yà ā mǔ xī ěr liǎ hé liú yù jiàn lì kāng ān cáo shí mǐ hé shǐ huǒ xún wù de jiǔ xìng zhèng quán mǐ guó gù zhǐ zài jīn wū zī bié kè sī tǎn sā mǎ ěr hǎn de xī nán bù yí dù shǔ táng cháo guǎn xiá yǒu jìn rù zhōng yuán zhě chēng mǐ shì
据《通志-氏族略》所载, 本为西域胡人, 为汉代康居支庶, 原居于昭武城(在今甘肃省境内), 为匈奴所败, 迁居于中亚阿姆, 锡尔俩河流域, 建立康. 安. 曹. 石. 米. 何. 史. 火寻. 戊地九姓政权. 米国故址在今乌兹别克斯坦, 撒马尔罕的西南部, 一度属唐朝管辖. 有进入中原者, 称米氏.
jiā zú míng rén
家族名人
mǐ fú
米芾(1051~1107)
zì fú zhāng hào hǎi yuè wài shǐ yòu hào lù mén jū shì
字符章,号海岳外史,又号鹿门居士。
sòng xiāng yáng rén shì chēng wéi mǐ xiāng yáng
宋襄阳人,世称为米襄阳。
tì tǎng bù jī jǔ zhǐ diān kuáng gù shì chēng wéi mǐ diān
倜傥不羁,举止颠狂,故世称为米颠。
wéi wén qí xiǎn miào yú hàn mò huà shān shuǐ rén wù yì zì chéng yī jiā ài jīn shí gǔ qì yóu ài qí shān shì yǒu yuán zhāng bài shí zhī yǔ
为文奇险,妙于翰墨,画山水人物,亦自成一家,爱金石古器,尤爱奇山,世有元章拜石之语。
guān zhì lǐ bù yuán wài láng huò chēng wèi mǐ nán gōng
官至礼部员外郎,或称为米南宫。
zhe yǒu bǎo jìn yīng guāng jí shū shǐ huà shǐ yàn shǐ děng shū
着有宝晋英光集﹑书史﹑画史﹑砚史等书。
dì wàng fēn bù
地望分布
xiá xī xī ān shì gān sù dōng xiāng shān dōng jù yě xiàn
陜西西安市,甘肃东乡,山东巨野县。