lì shǐ lái yuán
历史来源
huì yuán chū
「惠」源出:
chū zì jī xìng
出自姬姓。
yǐ shì hào wèi shì
以谥号为氏。
zhōu cháo yǒu jūn wáng míng láng yú gōng yuán qián qián nián zài wèi sǐ hòu shì hào wèi huì shǐ chēng zhōu huì wáng
周朝有君王名阆,于公元前676-前652年在位,死后谥号为"惠",史称周惠王。
qí zhī shù sūn yǐ qí shì huì wèi shì
其支庶孙以其谥"惠"为氏。
jiā zú míng rén
家族名人
huì shī
惠施
zhàn guó shí sòng guó rén yǔ zhuāng zhōu wèi you shì míng jiā dài biǎo zhī yī
战国时宋国人,与庄周为友,是名家代表之一。
zhǔ zhāng hé tóng yì shuō rèn wéi yī qiè chā bié duì lì shì xiāng duì de
主张"合同异"说,认为一切差别、对立是相对的。
zhuāng zi chēng huì shī duō fāng qí shū wǔ chē zhe yǒu huì zi yī piān
庄子称"惠施多方,其书五车",着有《惠子》一篇。
huì shì qí gōng yuán nián
惠士奇(公元1671-1741年)
zì zhòng rú qīng dài jiāng sū wú xiàn rén
字仲儒,清代江苏吴县人。
jiā yǒu hóng dòu zhāi rén chēng hóng dòu xiān shēng guān zhì shì dú xué shì jì chéng qí fù huì zhōu tì zhī xué zhuān gōng jīng shǐ zhe yǒu yì shuō lǐ shuō chūn qiū shuō děng shū
家有红豆斋,人称红豆先生,官至侍读学士,继承其父惠周惕之学,专攻经史,着有《易说》、《礼说》、《春秋说》等书。
cì zǐ huì dòng chéng jì jiā xué duì zhū jīng duō suǒ tàn jiū zhù zuò pō fēng yǒu yì hàn xué gǔ wén shàng shū kǎo jiǔ jīng gǔ yì sōng yá wén chāo děng
次子惠栋承继家学,对诸经多所探究,著作颇丰,有《易汉学》、《古文尚书考》、《九经古义》、《松崖文抄》等。
huì zhí
惠直
zì zi wēn sòng dài dāng tú rén chóng níng nián jiān gōng yuán nián jìn shì lì rèn dé huà zhǔ bù xī zhōu tuī guān tài cháng bó shì
字子温,宋代当涂人,崇宁年间(公元1102-1106年)进士,历任德化主簿、歙州推官、太常博士。
zuì chū míng jiào zhí fāng hòu qù fāng liú zhí gǎi xìng míng wéi huì zhí yì zài bǎo liú zhèng zhí zhī míng
最初名叫直方,后去"方"留"直",改姓名为惠直,意在保留正直之名。
huì xī mèng
惠希孟
zì qiū yá yuán dài jiāng yīn rén tiān zī cōng huì bó shè qún shū zhe yǒu yì xiàng gōu xuán zá lǐ zuǎn yào jiā fàn děng shū
字秋崖,元代江阴人,天资聪慧,博涉群书,着有《易象钩玄》、《杂礼纂要》、《家范》等书。
qí xiōng huì xī yán dì huì xī diǎn wú zǐ sì xī mèng fèng xiōng fǔ dì xiāng ài wú jiàn
其兄惠希颜,弟惠希点无子嗣,希孟奉兄抚弟,相爱无间。
dì wàng fēn bù
地望分布
shān dōng shěng dōng nán bù zhū chéng jiāo nán yí dài
山东省东南部诸城、胶南一带
shǎn xī shěng cháng ān xiàn xi
陕西省长安县西