lì shǐ lái yuán
历史来源
zhēn yuán chū
「甄」源出:
yī yǐ jì wèi shì
一、以技为氏。
gǔ dài de zhēn gōng jiù shì zhì zuò táo qì de gōng jiàng
古代的甄工,就是制作陶器的工匠。
yīn yǐ wéi shì
因以为氏。
tōng zhì shì zú lüè zài shùn táo zhēn hé bīn qí hòu wèi shì
《通志·氏族略》载,舜陶甄河滨,其后为氏。
yòu yuán hé xìng zuǎn yún gāo yáo cì zǐ zhòng zhēn zhī hòu
又《元和姓纂》云:皋陶次子仲甄之后。
dàn guān yú shùn jí gāo yáo de chuán shuō jiē wèi fù huì zhī cí bú shì xìn shǐ
但关于舜及皋陶的传说皆为附会之辞,不是信史。
èr nán běi cháo shí xiān bēi zú xìng shì suǒ gǎi
二、南北朝时鲜卑族姓氏所改。
jù wèi shū guān shì zhì suǒ zài běi wèi yǒu dài běi sān zì xìng yù dōu zhēn shì jìn rù zhōng yuán hòu gǎi wéi zhēn shì
据《魏书·官氏志》所载,北魏有代北三字姓郁都甄氏,进入中原后改为甄氏。
jiā zú míng rén
家族名人
zhēn jì
甄济
zì mèng chéng táng dài dìng zhōu wú jí rén
自孟成,唐代定州无极人。
shǎo gū hào xué yǐ wén yǎ chēng jū qīng yán shān shí yú nián yuǎn jìn fú qí rén huán shān qiáo fū bù gǎn fá mù
少孤好学,以文雅称,居青岩山十余年,远近服其仁,环山樵夫不敢伐木。
guān zhì shì yù shǐ
官至侍御史。
zhēn bīn
甄彬
liáng dài zhōng shān rén
梁代中山人。
yǒu cāo xíng xiāng lǐ chēng shàn
有操行,乡里称善。
céng yǐ zhù má dǐ yā yú rén shú zhù má shí cóng zhōng de jīn wǔ liǎng rú shù fèng huán
曾以苎麻抵押于人,赎苎麻时,从中得金五两,如数奉还。
liáng wǔ dì bù yī shí wén zhī jí wèi hòu guān yǐ yì zhōu lù shì cān jūn jiān pí xiàn lìng
梁武帝布衣时闻之,即位后官以益州录事参军,兼郫县令。
zhēn yǔ
甄宇
zì zhǎng wén dōng hàn běi hǎi jùn ān qiū rén
字长文,东汉北海郡安丘人。
qīng jìng shǎo yù xí yán shì chūn qiū
清静少欲,习严氏《春秋》。
jiàn wǔ nián jiān gōng yuán nián zhēng bài bó shì
建武年间(公元25-56年)征拜博士。
guān zhōng tài zǐ shǎo fù
官终太子少傅。
zhēn hòu gōng yuán
甄后(公元?
nián
221年)
sān guó shí zhōng shān jùn wú jí rén hàn tài bǎo zhēn hán hòu yì běn yuán shào cì zǐ xī zhī qī zī mào jué lún
三国时中山郡无极人,汉太保甄邯后裔,本袁绍次子熙之妻,姿貌绝伦。
cáo cāo pò shào cáo pī nà wèi fù
曹操破绍,曹丕纳为妇。
pī chēng dì shī chǒng cì sǐ zhuī shì wén zhào huáng hòu
丕称帝,失宠赐死,追谥文照皇后。
xiāng chuán měi xiǎo zhuāng yǒu yī lǜ shé pán chéng jì xíng yú hòu hòu fǎng wèi zhī hào líng shé jì
相传每晓妆,有一绿蛇盘成髻形于后,后仿为之,号灵蛇髻。
dì wàng fēn bù
地望分布
hé běi shěng běi bù dì qū
河北省北部地区