bīn zhōu yī xiù cái dú shū zhāi zhōng yǒu kuǎn mén zhě qǐ shì zé yī lǎo wēng xíng mào shén gǔ
滨州一秀才读书斋中,有款门者,启视则一老翁,形貌甚古。
yán rù tōng xìng shì wēng zì yán yǎng zhēn xìng hú shí hú xiān
延入,通姓氏,翁自言:“养真,姓胡,实狐仙。
mù jūn gāo yǎ yuàn gòng chén xī
慕君高雅,愿共晨夕。
shēng gù kuàng dá yì bù wéi guài
”生故旷达,亦不为怪。
xiāng yǔ píng bó jīn gǔ shū bó qià lòu huā diāo huì càn yú yá chǐ shí chōu jīng yì zé míng lǐ chén shēn chū rén yì wài
相与评驳今古,殊博洽,镂花雕绘,粲于牙齿,时抽经义,则名理湛深,出人意外。
shēng jīng fú liú zhī shén jiǔ
生惊服,留之甚久。
yī rì mì qí wēng yuē jūn ài wǒ liáng hòu
一日密祈翁曰:“君爱我良厚。
gù wǒ pín ruò cǐ jūn dàn yī jǔ shǒu jīn qián zì kě lì zhì hé bù xiǎo zhōu gěi
顾我贫若此,君但一举手,金钱自可立致,何不小周给?
wēng mò rán shǎo jiàn xiào yuē cǐ dà yì shì
”翁默然,少间笑曰:“此大易事。
dàn xū de shí shù qián zuò mǔ
但须得十数钱作母。
shēng rú qí qǐng
”生如其请。
wēng nǎi yǔ gòng rù mì shì zhōng yǔ bù zuò zhòu
翁乃与共入密室中,禹步作咒。
é qǐng qián yǒu shù shí bǎi wàn cóng liáng jiān qiāng qiāng ér xià shì rú zhòu yǔ zhuǎn shùn méi xī bá zú ér lì yòu méi huái
俄顷,钱有数十百万从梁间锵锵而下,势如骤雨,转瞬没膝,拔足而立又没踝。
guǎng zhàng zhī shě yuē shēn sān sì chǐ yú
广丈之舍,约深三四尺余。
nǎi gù shēng yuē pō yàn jūn yì fǒu
乃顾生曰:“颇厌君意否?
yuē zú yǐ
”曰:“足矣。
wēng yī huī qián huà rán ér zhǐ nǎi xiāng yǔ jiōng hù chū
”翁一挥,钱画然而止,乃相与扃户出。
shēng qiè xǐ bào fù yǐ
生窃喜暴富矣。
qǐng zhī rù shì qǔ yòng zé ē dǔ huà wéi wū yǒu wéi mǔ qián shí yú méi shàng zài
顷之入室取用,则阿堵化为乌有,惟母钱十余枚尚在。
shēng dà shī wàng shèng qì xiàng wēng pō duì qí kuáng
生大失望,盛气向翁,颇怼其诳。
wēng nù yuē wǒ běn yǔ jūn wén zì jiāo bù móu yǔ jūn zuò zéi
翁怒曰:“我本与君文字交,不谋与君作贼!
biàn rú xiù cái yì zhī hé xún liáng shàng jūn zǐ jiāo hǎo de lǎo fū bù néng chéng mìng
便如秀才意,只合寻梁上君子交好得,老夫不能承命!
suì fú yī qù
”遂拂衣去。