yì yǒu wáng shēng xíng qī gù jiā zi
邑有王生,行七,故家子。
shǎo mù dào wén láo shān duō xiān rén fù jí wǎng yóu
少慕道,闻劳山多仙人,负笈往游。
dēng yī dǐng yǒu guān yǔ shén yōu
登一顶,有观宇甚幽。
yī dào shì zuò pú tuán shàng sù fā chuí lǐng ér shén guāng shuǎng mài
一道士坐蒲团上,素发垂领,而神光爽迈。
kòu ér yǔ yǔ lǐ shén xuán miào
叩而与语,理甚玄妙。
qǐng shī zhī dào shì yuē kǒng jiāo qíng bù néng zuò kǔ
请师之,道士曰:“恐娇情不能作苦。
dá yán néng zhī
”答言:“能之。
qí mén rén shén zhòng bó mù bì jí wáng jù yǔ qǐ shǒu suì liú guān zhōng
”其门人甚众,薄暮毕集,王俱与稽首,遂留观中。
líng chén dào shì hū wáng qù shòu yī fǔ shǐ suí zhòng cǎi qiáo
凌晨,道士呼王去,授一斧,使随众采樵。
wáng jǐn shòu jiào
王谨受教。
guò yuè yú shǒu zú chóng jiǎn bù kān qí kǔ yīn yǒu guī zhì
过月余,手足重茧,不堪其苦,阴有归志。
yī xī guī jiàn èr rén yǔ shī gòng zhuó rì yǐ mù shàng wú dēng zhú
一夕归,见二人与师共酌,日已暮,尚无灯烛。
shī nǎi jiǎn zhǐ rú jìng zhān bì jiān é qǐng yuè míng huī shì guāng jiàn háo máng
师乃剪纸如镜粘壁间,俄顷月明辉室,光鉴毫芒。
zhū mén rén huán tīng bēn zǒu
诸门人环听奔走。
yī kè yuē liáng xiāo shèng lè bù kě bù tóng
一客曰:“良宵胜乐,不可不同。
nǎi yú àn shàng qǔ jiǔ hú fēn lài zhū tú qiě zhǔ jìn zuì
”乃于案上取酒壶分赉诸徒,且嘱尽醉。
wáng zì sī qī bā rén hú jiǔ hé néng biàn gěi
王自思:七八人,壶酒何能遍给?
suì gè mì àng yú jìng yǐn xiān jiào wéi kǒng zūn jǐn ér wǎng fù yì zhù jìng bù shǎo jiǎn
遂各觅盎盂,竞饮先釂,惟恐樽尽,而往复挹注,竟不少减。
xīn qí zhī
心奇之。
é yī kè yuē méng cì yuè míng zhī zhào nǎi ěr jì yǐn hé bù hū cháng é lái
俄一客曰:“蒙赐月明之照,乃尔寂饮,何不呼嫦娥来?
nǎi yǐ zhù zhì yuè zhōng
”乃以箸掷月中。
jiàn yī měi rén zì guāng zhōng chū chū bù yíng chǐ zhì de suì yú rén děng
见一美人自光中出,初不盈尺,至地遂与人等。
xiān yāo xiù xiàng piān piān zuò ní cháng wǔ
纤腰秀项,翩翩作“霓裳舞”。
yǐ ér gē yuē xiān xiān hu
已而歌曰:“仙仙乎!
ér hái hu
而还乎!
ér yōu wǒ yú guǎng hán hu
而幽我于广寒乎!
qí shēng qīng yuè liè rú xiāo guǎn
”其声清越,烈如箫管。
gē bì pán xuán ér qǐ yuè dēng jǐ shàng jīng gù zhī jiān yǐ fù wèi zhù
歌毕,盘旋而起,跃登几上,惊顾之间,已复为箸。
sān rén dà xiào
三人大笑。
yòu yī kè yuē jīn xiāo zuì lè rán bù shèng jiǔ lì yǐ
又一客曰:“今宵最乐,然不胜酒力矣。
qí jiàn wǒ yú yuè gōng kě hu
其饯我于月宫可乎?
sān rén yí xí jiàn rù yuè zhōng
”三人移席,渐入月中。
zhòng shì sān rén zuò yuè zhōng yǐn xū méi bì jiàn rú yǐng zhī zài jìng zhōng
众视三人,坐月中饮,须眉毕见,如影之在镜中。
yí shí yuè jiàn àn mén rén rán zhú lái zé dào shì dú zuò ér kè yǎo yǐ
移时月渐暗,门人燃烛来,则道士独坐,而客杳矣。
jǐ shàng yáo hé shàng cún
几上肴核尚存;
bì shàng yuè zhǐ yuán rú jìng ér yǐ
壁上月,纸圆如镜而已。
dào shì wèn zhòng yǐn zú hu
道士问众:“饮足乎?
yuē zú yǐ
”曰:“足矣。
zú yi zǎo qǐn wù wù qiáo sū
”“足,宜早寝,勿误樵苏。
zhòng nuò ér tuì
”众诺而退。
wáng qiè xīn mù guī niàn suì xi
王窃欣慕,归念遂息。
yòu yī yuè kǔ bù kě rěn ér dào shì bìng bù chuán jiào yī běn
又一月,苦不可忍,而道士并不传教一本。
xīn bù néng dài cí yuē dì zǐ shù bǎi lǐ shòu yè xiān shī zòng bù néng de cháng shēng shù huò xiǎo yǒu chuán xí yì kě wèi qiú jiào zhī xīn
心不能待,辞曰:“弟子数百里受业仙师,纵不能得长生术,或小有传习,亦可慰求教之心。
jīn yuè liǎng sān yuè bù guò zǎo qiáo ér mù guī
今阅两三月,不过早樵而暮归。
dì zǐ zài jiā wèi ān cǐ kǔ
弟子在家,未谙此苦。
dào shì xiào yuē wú gù wèi bù néng zuò kǔ jīn guǒ rán
”道士笑曰:“吾固谓不能作苦,今果然。
míng zǎo dāng qiǎn rǔ xíng
明早当遣汝行。
wáng yuē dì zǐ cāo zuò duō rì shī lüè shòu xiǎo jì cǐ lái wèi bù fù yě
”王曰:“弟子操作多日,师略授小技,此来为不负也。
dào shì wèn hé shù zhī qiú
”道士问:“何术之求?
wáng yuē měi jiàn shī xíng chǔ qiáng bì suǒ bù néng gé dàn de cǐ fǎ zú yǐ
”王曰:“每见师行处,墙壁所不能隔,但得此法足矣。
dào shì xiào ér yǔn zhī
”道士笑而允之。
nǎi chuán yī jué lìng zì zhòu bì hū yuē rù zhī
乃传一诀,令自咒毕,呼曰:“入之!
wáng miàn qiáng bù gǎn rù
”王面墙不敢入。
yòu yuē shì rù zhī
又曰:“试入之。
wáng guǒ cóng róng rù jí qiáng ér zǔ
”王果从容入,及墙而阻。
dào shì yuē fǔ shǒu zhé rù wù qūn xún
道士曰:“俯首辄入,勿逡巡!
wáng guǒ qù qiáng shù bù bēn ér rù jí qiáng xū ruò wú wù huí shì guǒ zài qiáng wài yǐ
”王果去墙数步奔而入,及墙,虚若无物,回视,果在墙外矣。
dà xǐ rù xiè
大喜,入谢。
dào shì yuē guī yi jié chí fǒu zé bù yàn
道士曰:“归宜洁持,否则不验。
suì zhù zī fǔ qiǎn guī
”遂助资斧遣归。
dǐ jiā zì xǔ yù xian jiān bì suǒ bù néng zǔ qī bù xìn
抵家,自诩遇仙,坚壁所不能阻,妻不信。
wáng xiào qí zuò wéi qù qiáng shù chǐ bēn ér rù
王效其作为,去墙数尺,奔而入;
tóu chù yìng bì mò rán ér bó
头触硬壁,蓦然而踣。
qī fú shì zhī é shàng fén qǐ rú jù luǎn yān
妻扶视之,额上坟起如巨卵焉。
qī yé yú zhī
妻揶揄之。
wáng jiàn fèn mà lǎo dào shì zhī wú liáng ér yǐ
王渐忿,骂老道士之无良而已。
yì shǐ shì yuē wén cǐ shì wèi yǒu bù dà xiào zhě ér bù zhī shì zhī wèi wáng shēng zhě zhèng fù bù shǎo
异史氏曰:“闻此事,未有不大笑者,而不知世之为王生者正复不少。
jīn yǒu cāng fǔ xǐ chèn dú ér wèi yào shí suì yǒu shì shǔn yōng zhì zhě jìn xuān wēi chěng bào zhī shù yǐ yíng qí zhǐ dài zhī yuē zhí cǐ shù yě yǐ wǎng kě yǐ héng xíng ér wú ài
今有伧父,喜疢毒而畏药石,遂有舐吮痈痔者,进宣威逞暴之术,以迎其旨,绐之曰:‘执此术也以往,可以横行而无碍。
chū shì wèi cháng bù xiǎo xiào suì wèi tiān xià zhī dà jǔ kě yǐ rú shì xíng yǐ shì bù zhì chù yìng bì ér diān juě bù zhǐ yě
’初试未尝不小效,遂谓天下之大,举可以如是行矣,势不至触硬壁而颠蹶不止也。