cháng qīng sēng dào xíng gāo jié nián qī shí yú yóu jiàn
长清僧道行高洁,年七十余犹健。
yī rì diān pú bù qǐ sì sēng bēn jiù yǐ yuán jì yǐ
一日颠仆不起,寺僧奔救,已圆寂矣。
sēng bù zì zhī sǐ hún piāo qù zhì hé nán jiè
僧不自知死,魂飘去至河南界。
hé nán yǒu gù shēn zi lǜ shí yú qí àn yīng liè tù
河南有故绅子,率十余骑按鹰猎兔。
mǎ yì zhuì bì
马逸,坠毙。
sēng hún shì zhí xī rán ér hé suì jiàn sū
僧魂适值,翕然而合,遂渐苏。
sī pú huán wèn zhī zhāng mù yuē hú zhì cǐ
厮仆环问之,张目曰:“胡至此!
zhòng fú guī
”众扶归。
rù mén zé fěn bái dài lǜ zhě fēn jí gù wèn
入门,则粉白黛绿者,纷集顾问。
dà hài yuē wǒ sēng yě hú zhì cǐ
大骇曰:“我僧也,胡至此!
jiā rén yǐ wéi wàng gòng tí ěr wù zhī
”家人以为妄,共提耳悟之。
sēng yì bù zì shēn jiě dàn bì mù bù fù yǒu yán
僧亦不自申解,但闭目不复有言。
xiǎng yǐ tuō sù zé shí jiǔ ròu zé jù
饷以脱粟则食,酒肉则拒。
yè dú sù bù shòu qī qiè fèng
夜独宿,不受妻妾奉。
shù rì hòu hū sī shǎo bù
数日后,忽思少步。
zhòng jiē xǐ
众皆喜。
jì chū shǎo dìng jí yǒu zhū pū fēn lái qián bù gǔ jí zá qǐng huì jì
既出少定,即有诸仆纷来,钱簿谷籍,杂请会计。
gōng zǐ tuō yǐ bìng juàn xī xiè jué zhī
公子托以病倦,悉谢绝之。
wéi wèn shān dōng cháng qīng xiàn zhī zhī fǒu
惟问:“山东长清县知之否?
gòng dá zhī zhī
”共答:“知之。
yuē wǒ yù wú liáo lài yù wǎng yóu zhǔ yi jí zhì rèn
”曰:“我郁无聊赖,欲往游瞩,宜即治任。
zhòng wèi xīn chōu wèi yìng yuǎn shè
”众谓:“新瘳,未应远涉。
bù tīng yì rì suì fā
”不听,翼日遂发。
dǐ cháng qīng shì fēng wù rú zuó
抵长清,视风物如昨。
wú fán wèn tú jìng zhì lán rě
无烦问途,竟至兰若。
dì zǐ shù rén jiàn guì kè zhì fú yè shén gōng
弟子数人见贵客至,伏谒甚恭。
nǎi wèn lǎo sēng yān wǎng
乃问:“老僧焉往?
dá yún wú shī nǎng yǐ wù huà
”答云:“吾师曩已物化。
wèn mù suǒ qún dǎo yǐ wǎng zé sān chǐ gū fén huāng cǎo yóu wèi hé yě
”问墓所,群导以往,则三尺孤坟,荒草犹未合也。
zhòng sēng bù zhī hé yì
众僧不知何意。
jì ér jiè mǎ yù guī zhǔ yuē rǔ shī jiè xíng zhī sēng suǒ yí shǒu zé yi kè shǒu wù bǐ sǔn huài
既而戒马欲归,嘱曰:“汝师戒行之僧,所遗手泽宜恪守,勿俾损坏。
zhòng wěi wěi
众唯唯。
nǎi xíng
乃行。
jì guī huī xīn mù zuò liǎo bù gòu dàng jiā wù
既归,灰心木坐,了不勾当家务。
jū shù yuè chū mén zì dùn zhí dǐ jiù sì wèi dì zǐ yuē wǒ jí rǔ shī
居数月,出门自遁,直抵旧寺,谓弟子曰:“我即汝师。
zhòng yí qí miù xiāng shì ér xiào
”众疑其谬,相视而笑。
nǎi shù fǎn hún zhī yóu yòu yán shēng píng suǒ wéi xī fú
乃述返魂之由,又言生平所为,悉符。
zhòng nǎi xìn jū yǐ gù tà shì zhī rú píng rì
众乃信,居以故榻,事之如平日。
hòu gōng zǐ jiā lǚ yǐ yú mǎ lái āi qǐng zhī lüè bù gù zhān
后公子家屡以舆马来哀请之,略不顾瞻。
yòu nián yú fū rén qiǎn jì gāng zhì duō suǒ kuì yí jīn bó jiē què zhī wéi shòu bù páo yī xí ér yǐ
又年余,夫人遣纪纲至,多所馈遗,金帛皆却之,惟受布袍一袭而已。
yǒu rén huò zhì qí xiāng jìng zào zhī
友人或至其乡,敬造之。
jiàn qí rén mò rán chéng dǔ nián jǐn sān shí ér zhé dào qí bā shí yú nián shì
见其人默然诚笃,年仅三十,而辄道其八十余年事。
yì shǐ shì yuē rén sǐ zé hún sàn qí qiān lǐ ér bù sàn zhě xìng dìng gù ěr
异史氏曰:“人死则魂散,其千里而不散者,性定故耳。
yú yú sēng bù yì zhī hu qí zài shēng ér yì zhī hu qí rù fēn huá mǐ lì zhī xiāng ér néng jué rén yǐ táo shì yě
余于僧,不异之乎其再生,而异之乎其入纷华靡丽之乡,而能绝人以逃世也。
ruò yǎn jīng yī shǎn ér lán shè xūn xīn yǒu qiú sǐ ér bù dé zhě yǐ kuàng sēng hū zāi
若眼睛一闪,而兰麝熏心,有求死而不得者矣,况僧乎哉!