luō cūn yǒu chén dài zhě shǎo chǔn lòu qǔ qī mǒu shì pō lì
罗村有陈代者少蠢陋,娶妻某氏颇丽。
zì yǐ xù bù rú rén yù yù bù dé zhì
自以婿不如人,郁郁不得志。
rán zhēn jié pó xí yì xiāng ān
然贞洁,婆媳亦相安。
yī xī dú sù hū wén fēng dòng fēi kāi yī shū shēng rù tuō yī jīn jiù fù gòng qǐn
一夕独宿,忽闻风动扉开,一书生入,脱衣巾,就妇共寝。
fù hài jù kǔ jù ér jī fū dùn ruǎn tīng qí xiá xiè ér qù
妇骇惧,苦拒,而肌肤顿软,听其狎亵而去。
zì shì yè wú xū xī
自是夜无虚夕。
yuè yú xíng róng kū cuì mǔ guài wèn zhī chū cán zuò bù yù yán gù wèn shǐ yǐ qíng gào
月余,形容枯瘁,母怪问之,初惭怍不欲言,固问,始以情告。
mǔ hài yuē cǐ yāo yě
母骇曰:“此妖也!
bǎi shù jìn zhòu zhōng bù néng jué
”百术禁咒,终不能绝。
nǎi shǐ chén dài fú nì shì zhōng cāo zhàng yǐ cì
乃使陈代伏匿室中,操杖以伺。
yè fēn shū shēng fù lái zhì guān jǐ shàng yòu tuō páo fú dā yí jià shàng
夜分书生复来,置冠几上,又脱袍服,搭椸架上。
cái yù dēng tà hū jīng yuē duō duō
才欲登榻,忽惊曰:“咄咄!
yǒu shēng rén qì
有生人气!
jí fù pī yī
”急复披衣。
dài àn zhōng bào qǐ jī zhòng yāo xié tǎ rán zuò shēng
代暗中暴起,击中腰胁,塔然作声。
sì bì zhāng gù shū shēng yǐ yǎo
四壁张顾,书生已杳。
shù xīn ruò zhào ní yī yī piàn duò dì shàng àn tóu ní jīn yóu cún
束薪𦶟照,泥衣一片堕地上,案头泥巾犹存。