聊斋志异 · 蒲松龄 · Chapter 189 of 495

卷五·阎王

PinyinModern Translation
Size

li cháng jiǔ lín qú rén

李常久,临朐人。

hú kē yú yě jiàn xuàn fēng péng péng ér lái jìng lèi diàn zhī

壶榼于野,见旋风蓬蓬而来,敬酹奠之。

hòu yǐ gù tā shì lù páng yǒu guǎng dì diàn gé hóng lì

后以故他适,路旁有广第,殿阁弘丽。

yī qīng yī rén zì nèi chū yāo li li gù cí

一青衣人自内出,邀李,李固辞。

qīng yī rén yào zhē shén yīn li yuē sù bù xiāng shí dé wú wù yé

青衣人要遮甚殷,李曰:“素不相识,得无误耶?

qīng yī yún bù wù

”青衣云:“不误。

pián yán li xìng zì

”便言李姓字。

wèn cǐ shuí jiā dì

问:“此谁家第?

yún rù zì zhī zhī

”云:“入自知之。

rù jìn yī céng mén jiàn yī nǚ zǐ shǒu zú dīng fēi shàng jìn shì zhī qí sǎo yě dà hài

”入,进一层门,见一女子手足钉扉上,近视之其嫂也,大骇。

li yǒu sǎo bì shēng è jū bù qǐ zhě nián yú yǐ

李有嫂,臂生恶疽,不起者年余矣。

yīn zì niàn hé de zhì cǐ

因自念何得至此。

zhuǎn yí zhāo zhì yì è wèi jǔ què bù qīng yī cù zhī nǎi rù

转疑招致意恶,畏沮却步,青衣促之,乃入。

zhì diàn xià shàng yī rén guàn dài rú wáng zhě qì xiàng wēi měng

至殿下,上一人,冠带如王者,气象威猛。

li guì fú mò gǎn yǎng shì

李跪伏,莫敢仰视。

wáng zhě mìng yè qǐ zhī wèi zhī yuē wù jù

王者命曳起之,慰之曰:“勿惧。

wǒ yǐ nǎng xī rǎo zi bēi zhuó yù yī jiàn xiāng xiè wú tā gù yě

我以曩昔扰子杯酌,欲一见相谢,无他故也。

li xīn shǐ ān rán zhōng bù zhī gù

”李心始安,然终不知故。

wáng zhě yòu yuē rǔ bù yì tián yě lèi diàn shí hu

王者又曰:“汝不忆田野酹奠时乎?

li dùn wù zhī qí wèi shén dùn shǒu yuē shì jiàn sǎo shì shòu cǐ yán xíng gǔ ròu zhī qíng shí chuàng yú huái

”李顿悟,知其为神,顿首曰:“适见嫂氏,受此严刑,骨肉之情,实怆于怀。

qǐ wáng lián yòu

乞王怜宥!

wáng zhě yuē cǐ shén hàn dù yi de shì fá

”王者曰:“此甚悍妒,宜得是罚。

sān nián qián rǔ xiōng qiè pán cháng ér chǎn bǐ yīn yǐ zhēn cì cháng shàng bǐ zhì jīn zàng fǔ cháng tòng

三年前,汝兄妾盘肠而产,彼阴以针刺肠上,俾至今脏腑常痛。

cǐ qǐ yǒu rén lǐ zhě

此岂有人理者!

li gù āi zhī nǎi yuē biàn yǐ zi gù yòu zhī

”李固哀之,乃曰:“便以子故宥之。

guī dāng quàn hàn fù gǎi háng

归当劝悍妇改行。

lǐ xiè ér chū zé fēi shàng wú rén yǐ

”李谢而出,则扉上无人矣。

guī shì sǎo sǎo wò tà shàng chuàng xuè yīn xí

归视嫂,嫂卧榻上,创血殷席。

shí yǐ qiè fú yì gù fāng zhì gòu mà

时以妾拂意故,方致诟骂。

li jù quàn yuē sǎo wù fù ěr

李遽劝曰:“嫂勿复尔!

jīn rì è kǔ jiē píng rì jì jí suǒ zhì

今日恶苦,皆平日忌嫉所致。

sǎo nù yuē xiǎo láng ruò gè hǎo nán ér yòu fáng zhōng niáng zǐ xián shì mèng gū gū rèn láng jūn dōng jiā mián xi jiā sù bù gǎn yī zuò shēng

”嫂怒曰:“小郎若个好男儿,又房中娘子贤似孟姑姑,任郎君东家眠,西家宿,不敢一作声。

zì dāng shì xiǎo láng dà qián gāng dào bù dé dài gē zǐ xiáng fú lǎo ǎo

自当是小郎大干纲,到不得代哥子降伏老媪!

li wēi shài yuē sǎo wù nù ruò yán qí qíng kǒng yù kū bù xiá yǐ

”李微晒曰:“嫂勿怒,若言其情,恐欲哭不暇矣。

sǎo yuē biàn céng bù dào de wáng mǔ luó zhōng xiàn yòu wèi yǔ yù huáng àn qián lì yī zhǎ yǎn zhōng huái tǎn tǎn hé chǔ kě yòng kū zhě

”嫂曰:“便曾不盗得王母箩中线,又未与玉皇案前吏一眨眼,中怀坦坦,何处可用哭者!

li xiǎo yǔ yuē zhēn cì rén cháng yi hé zuì

”李小语曰:“针刺人肠,宜何罪?

sǎo bó rán sè biàn wèn cǐ yán zhī yīn li gào zhī gù

”嫂勃然色变,问此言之因,李告之故。

sǎo zhàn tì bù yǐ tì sì liú lí ér āi míng yuē wú bù gǎn yǐ

嫂战惕不已,涕泗流离而哀鸣曰:“吾不敢矣!

tí lèi wèi gàn jué téng dùn zhǐ xún rì ér chài

”啼泪未干,觉疼顿止,旬日而瘥。

yóu shì lì gǎi qián zhé suì chēng xián shū

由是立改前辙,遂称贤淑。

hòu qiè zài chǎn cháng fù duò zhēn wǎn rán zài yān

后妾再产,肠复堕,针宛然在焉。

bá qù zhī cháng tòng nǎi chōu

拔去之,肠痛乃瘳。

yì shǐ shì yuē huò wèi tiān xià hàn dù rú mǒu zhě zhèng fù bù shǎo hèn yīn wǎng zhī lòu duō yě

异史氏曰:“或谓天下悍妒如某者,正复不少,恨阴网之漏多也。

yú yuē bù rán

余曰不然。

míng sī zhī fá wèi bì wú shén yú dīng fēi zhě dàn wú huí xìn ěr

冥司之罚,未必无甚于钉扉者,但无回信耳。

✦ You read 卷五·阎王

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.