hú tián cūn hú xìng zhě xiōng dì cǎi qiáo shēn rù yōu gǔ
胡田村胡姓者,兄弟采樵,深入幽谷。
yù jù mǎng xiōng zài qián wèi suǒ tūn dì chū hài yù bēn jiàn xiōng bèi shì suì nù chū qiáo fǔ zhuó mǎng shǒu
遇巨蟒,兄在前为所吞,弟初骇欲奔,见兄被噬,遂怒出樵斧斫蟒首。
shǒu shāng ér tūn bù yǐ
首伤而吞不已。
rán tóu suī yǐ méi xìng jiān jì bù néng xià
然头虽已没,幸肩际不能下。
dì jí jí wú jì nǎi liǎng shǒu chí xiōng zú lì yǔ mǎng zhēng jìng yè xiōng chū
弟急极无计,乃两手持兄足力与蟒争,竟曳兄出。
mǎng yì fù tòng qù
蟒亦负痛去。
shì xiōng zé bí ěr jù huà yǎn jiāng qì jìn
视兄,则鼻耳俱化,奄将气尽。
jiān fù yǐ xíng tú zhōng fán shí yú xī shǐ zhì jiā
肩负以行,途中凡十余息始至家。
yī yǎng bàn nián fāng yù
医养半年方愈。
zhì jīn miàn mù jiē bān hén bí ěr wéi kǒng cún yān
至今面目皆瘢痕,鼻耳惟孔存焉。
ǎi
噫!
nóng rén zhōng nǎi yǒu tì dì rú cǐ zāi
农人中乃有悌弟如此哉!
huò yán mǎng bù wéi hài nǎi dé yì suǒ gǎn
或言:“蟒不为害,乃德义所感。
xìn rán
”信然!