聊斋志异 · 蒲松龄 · Chapter 18 of 495

卷一·蛇人

PinyinModern Translation
Size

dōng jùn mǒu jiá yǐ nòng shé wèi yè

东郡某甲,以弄蛇为业。

cháng xù xún shé èr jiē qīng sè qí dà zhě hū zhī dà qīng xiǎo yuē èr qīng

尝蓄驯蛇二,皆青色,其大者呼之大青,小曰二青。

èr qīng é yǒu chì diǎn yóu líng xùn pán xuán wú bù rú yì

二青额有赤点,尤灵驯,盘旋无不如意。

shé rén ài zhī yì yú tā shé

蛇人爱之异于他蛇。

jī nián dà qīng sǐ sī bǔ qí quē wèi xiá huáng yě

期年大青死,思补其缺,未暇遑也。

yī yè jì sù shān sì

一夜寄宿山寺。

jì míng qǐ sì èr qīng yì miǎo shé rén chàng hèn yù sǐ

既明启笥,二青亦渺,蛇人怅恨欲死。

míng sōu jí hū qì wú yǐng zhào

冥搜亟呼,迄无影兆。

rán měi zhì fēng lín mào cǎo zhé zòng zhī qù bǐ de zì shì xún fù fǎn

然每至丰林茂草,辄纵之去,俾得自适,寻复返;

yǐ cǐ gù jì qí zì zhì

以此故冀其自至。

zuò cì zhī rì jì gāo yì yǐ jué wàng yàng yàng suì xíng

坐伺之,日既高,亦已绝望,怏怏遂行。

chū mén shù wǔ wén cóng xīn cuò chǔ zhōng xī sū zuò xiǎng tíng zhǐ è gù zé èr qīng lái yě

出门数武,闻丛薪错楚中窸窣作响,停趾愕顾,则二青来也。

dà xǐ rú huò gǒng bì

大喜,如获拱璧。

xī jiān lù yú shé yì dùn zhǐ

息肩路隅,蛇亦顿止。

shì qí hòu xiǎo shé cóng yān

视其后,小蛇从焉。

fǔ zhī yuē wǒ yǐ rǔ wèi shì yǐ

抚之曰:“我以汝为逝矣。

xiǎo lǚ ér suǒ jiàn yé

小侣而所荐耶?

chū ěr sì zhī jiān sì xiǎo shé

”出饵饲之,兼饲小蛇。

xiǎo shé suī bù qù rán sè suō bù gǎn shí

小蛇虽不去,然瑟缩不敢食。

èr qīng hán bǔ zhī wǎn sì zhǔ rén zhī ràng kè zhě

二青含哺之,宛似主人之让客者。

shé rén yòu sì zhī nǎi shí

蛇人又饲之,乃食。

shí yǐ suí èr qīng jù rù sì zhōng

食已,随二青俱入笥中。

hé qù jiào zhī xuán shé zhé zhōng guī ju yǔ èr qīng wú shǎo yì yīn míng zhī xiǎo qīng

荷去教之旋折,辄中规矩,与二青无少异,因名之小青。

xuàn jì sì fāng huò lì wú suàn

炫技四方,获利无算。

dà dǐ shé rén zhī nòng shé yě zhǐ yǐ èr chǐ wèi lǜ dà zé guò zhòng zhé gēng yì

大抵蛇人之弄蛇也,止以二尺为率,大则过重,辄更易。

yuán èr qīng xún gù wèi jù qì

缘二青驯,故未遽弃。

yòu èr sān nián cháng sān chǐ yú wò zé sì wèi zhī mǎn suì jué qù zhī

又二三年,长三尺余,卧则笥为之满,遂决去之。

yī rì zhì zī yì dōng shān jiān sì yǐ měi ěr zhù ér zòng zhī

一日至淄邑东山间,饲以美饵,祝而纵之。

jì qù qǐng zhī fù lái wān yán sì wài

既去,顷之复来,蜿蜒笥外。

shé rén huī yuē qù zhī

蛇人挥曰:“去之!

shì wú bǎi nián bù sàn zhī yán

世无百年不散之筵。

cóng cǐ yǐn shēn dà gǔ bì qiě wèi shén lóng sì zhōng hé kě yǐ jiǔ jū yě

从此隐身大谷,必且为神龙,笥中何可以久居也?

shé nǎi qù

”蛇乃去。

shé rén mù sòng zhī

蛇人目送之。

yǐ ér fù fǎn huī zhī bù qù yǐ shǒu chù sì xiǎo qīng zài zhōng yì zhèn zhèn ér dòng

已而复返,挥之不去,以首触笥,小青在中亦震震而动。

shé rén wù yuē de wú yù bié xiǎo qīng yě

蛇人悟曰:“得毋欲别小青也?

nǎi fā sì xiǎo qīng jìng chū yīn yǔ jiāo shǒu tǔ shé shì xiāng gào yǔ

”乃发笥,小青径出,因与交首吐舌,似相告语。

yǐ ér wēi yí bìng qù

已而委蛇并去。

fāng yì xiǎo qīng bù hái é ér jǔ jǔ dú lái jìng rù sì wò

方意小青不还,俄而踽踽独来,竟入笥卧。

yóu cǐ suí zài wù sè qì wú jiā zhě ér xiǎo qīng yì jiàn dà bù kě nòng

由此随在物色,迄无佳者,而小青亦渐大不可弄。

hòu dé yī tóu yì pō xún rán zhōng bù rú xiǎo qīng liáng

后得一头亦颇驯,然终不如小青良。

ér xiǎo qīng cū yú ér bì yǐ

而小青粗于儿臂矣。

xiān shì èr qīng zài shān zhōng qiáo rén duō jiàn zhī

先是二青在山中,樵人多见之。

yòu shù nián zhǎng shù chǐ wéi rú wǎn jiàn chū zhú rén yīn ér xíng lǚ xiāng jiè wǎng gǎn chū qí tú

又数年,长数尺,围如碗,渐出逐人,因而行旅相戒,罔敢出其途。

yī rì shé rén jīng qí chù shé bào chū rú fēng shé rén dà bù ér bēn

一日蛇人经其处,蛇暴出如风,蛇人大怖而奔。

shé zhú yì jí huí gù yǐ jiāng jí yǐ

蛇逐益急,回顾已将及矣。

ér shì qí shǒu zhū diǎn yǎn rán shǐ wù wèi èr qīng

而视其首,朱点俨然,始悟为二青。

xià dān hū yuē èr qīng èr qīng

下担呼曰:“二青,二青!

shé dùn zhǐ

”蛇顿止。

áng shǒu jiǔ zhī zòng shēn rào shé rén rú xī nòng zhuàng jué qí yì shū bù è dàn qū jù zhòng bù shèng qí rào pū de hū dǎo nǎi shì zhī

昂首久之,纵身绕蛇人如昔弄状,觉其意殊不恶,但躯巨重,不胜其绕,仆地呼祷,乃释之。

yòu yǐ shǒu chù sì shé rén wù qí yì kāi sì chū xiǎo qīng

又以首触笥,蛇人悟其意,开笥出小青。

èr shé xiāng jiàn jiāo chán rú yí táng zhuàng jiǔ zhī shǐ kāi

二蛇相见,交缠如饴糖状,久之始开。

shé rén nǎi zhù xiǎo qīng yuē wǒ jiǔ yù yǔ rǔ bié jīn yǒu bàn yǐ

蛇人乃祝小青曰:“我久欲与汝别,今有伴矣。

wèi èr qīng yuē yuán jūn yǐn zhī lái kě hái yǐn zhī qù

”谓二青曰:“原君引之来,可还引之去。

gèng zhǔ yī yán shēn shān bù fá shí yǐn wù rǎo xíng rén yǐ fàn tiān qiǎn

更嘱一言:深山不乏食饮,勿扰行人,以犯天谴。

èr shé chuí tóu shì xiāng lǐng shòu

”二蛇垂头,似相领受。

jù qǐ dà zhě qián xiǎo zhě hòu guò chù lín mù wèi zhī zhōng fēn

遽起,大者前,小者后,过处林木为之中分。

shé rén zhù lì wàng zhī bú jiàn nǎi qù

蛇人伫立望之,不见乃去。

cǐ hòu xíng rén rú cháng bù zhī èr shé hé wǎng yě

此后行人如常,不知二蛇何往也。

yì shǐ shì yuē shé chǔn rán yī wù ěr nǎi liàn liàn yǒu gù rén zhī yì qiě qí cóng jiàn yě rú zhuǎn huán

异史氏曰:“蛇,蠢然一物耳,乃恋恋有故人之意,且其从谏也如转圜。

dú guài yǎn rán ér rén yě zhě yǐ shí nián bǎ bì zhī jiāo shù shì méng ēn zhī zhǔ zhuǎn sī xià jǐng fù tóu shí yān

独怪俨然而人也者,以十年把臂之交,数世蒙恩之主,转思下井复投石焉;

yòu bù rán zé yào shí xiāng tóu hàn rán bù gù qiě nù ér chóu yān zhě bù qiě chū sī shé xià zāi

又不然则药石相投,悍然不顾,且怒而仇焉者,不且出斯蛇下哉。

✦ You read 卷一·蛇人

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.