guō shēng yì zhī dōng shān rén
郭生,邑之东山人。
shǎo shì dú dàn shān cūn wú suǒ jiù zhèng nián èr shí yú zì huà duō é
少嗜读,但山村无所就正,年二十余,字画多讹。
xiān shì jiā zhōng huàn hú fú shí qì yòng zhé duō wáng shī shēn huàn kǔ zhī
先是,家中患狐,服食器用,辄多亡失,深患苦之。
yī yè dú juǎn zhì àn tóu hú tú yā shén láng jí bù biàn xíng mò
一夜读,卷置案头,狐涂鸦甚,狼藉不辨行墨。
yīn zé qí shāo jié zhě ji dú zhī jǐn de liù qī shí shǒu xīn huì fèn ér wú rú hé
因择其稍洁者辑读之,仅得六七十首,心恚愤而无如何。
yòu jī chuāng kè èr shí yú piān dài zhì míng liú
又积窗课二十余篇,待质名流。
chen qǐ jiàn fān tān àn shàng mò zhī nóng cǐ dài jìn
晨起,见翻摊案上,墨汁浓泚殆尽。
hèn shén
恨甚。
huì wáng shēng zhě yǐ gù zhì shān sù yǔ guō shàn dēng mén zào fǎng
会王生者,以故至山,素与郭善,登门造访。
jiàn wū běn wèn zhī
见污本,问之。
guō jù yán suǒ kǔ qiě chū cán kè shì wáng
郭具言所苦,且出残课示王。
wáng dì wán zhī qí suǒ tu liú shì yǒu chūn qiū
王谛玩之,其所涂留,似有春秋。
yòu fù shì wò juǎn lèi rǒng zá kě shān
又复视涴卷,类冗杂可删。
yà yuē hú shì yǒu yì
讶曰:“狐似有意。
bù wéi wù huàn dāng jí yǐ wéi shī
不惟勿患,当即以为师。
guò shù yuè huí shì jiù zuò dùn jué suǒ tu liáng què
”过数月,回视旧作,顿觉所涂良确。
yú shì gǎi zuò liǎng tí zhì àn shàng yǐ guān qí yì
于是改作两题,置案上,以观其异。
bǐ xiǎo yòu tu zhī
比晓,又涂之。
jī nián yú bù fù tu dàn yǐ nóng mò sǎ zuò jù diǎn lín lí mǎn zhǐ
积年余,不复涂,但以浓墨洒作巨点,淋漓满纸。
guō yì zhī chí yǐ bái wáng
郭异之,持以白王。
wáng yuè zhī yuē hú zhēn ěr shī yě jiā fú kě shòu yǐ
王阅之曰:“狐真尔师也,佳幅可售矣。
shì suì guǒ rù yì kù
”是岁,果入邑库。
guō yǐ shì dé hú héng zhì jī shǔ bèi hú dàn yǐn
郭以是德狐,恒置鸡黍,备狐啖饮。
měi shì fáng shū míng gǎo bù zì xuǎn zé dàn jué yú hú
每市房书名稿,不自选择,但决于狐。
yóu shì liǎng shì jù liè qián míng rù wéi zhōng fù chē
由是两试俱列前名,入闱中副车。
shí yè miào zhū gōng gǎo fēng yǎ jué lì jiā xián ér hù sòng zhī
时叶、缪诸公稿,风雅绝丽,家弦而户诵之。
guō yǒu chāo běn ài xī zhēn zhì
郭有抄本,爱惜臻至。
hū bèi qīng nóng mò wǎn xǔ yú shàng wū yīn jǐ wú yú zì yòu nǐ tí gòu zuò zì jué kuài yì xī làng tu zhī yú shì jiàn bù xìn hú
忽被倾浓墨碗许于上,污荫几无余字,又拟题构作,自觉快意,悉浪涂之:于是渐不信狐。
wú hé yè gōng yǐ zhèng wén tǐ bèi shōu yòu shāo shāo fú qí xiān jiàn
无何,叶公以正文体被收,又稍稍服其先见。
rán měi zuò yī wén jīng yíng cǎn dàn zhé bèi tú wū
然每作一文,经营惨淡,辄被涂污。
zì yǐ lǚ bá qián máo xīn qì pō gāo yǐ shì yì yí hú wàng
自以屡拔前茅,心气颇高,以是益疑狐妄。
nǎi lù xiàng zhī sǎ diǎn fán duō zhě shì zhī hú yòu jǐn cǐ zhī
乃录向之洒点烦多者试之,狐又尽泚之。
nǎi xiào yuē shì zhēn wàng yǐ
乃笑曰:“是真妄矣!
hé qián shì ér jīn fēi yě
何前是而今非也?
suì bù wéi hú shè zhuàn qǔ dú běn suǒ xiāng lù zhōng
”遂不为狐设馔,取读本锁箱簏中。
dàn jiàn fēng gù yǎn rán qǐ shì zé juàn miàn tu sì huà cū yú zhǐ dì yī zhāng huà wǔ èr zhāng yì huà wǔ hòu jí wú yǒu yǐ
旦见封锢俨然,启视则卷面涂四画,粗于指,第一章画五,二章亦画五,后即无有矣。
zì shì hú jìng jì rán
自是狐竟寂然。
hòu guō yī cì sì děng liǎng cì wǔ děng shǐ zhī qí zhào yǐ yù yì yú huà yě
后郭一次四等,两次五等,始知其兆已寓意于画也。
yì shǐ shì yuē mǎn zhāo sǔn qiān shòu yì tiān dào yě
异史氏曰:“满招损,谦受益,天道也。
míng xiǎo lì suì zì yǐ wéi shì zhí yè miào zhī yú xí niǔ ér bù biàn shì bù zhì dà bài tú dì bù zhǐ yě
名小立,遂自以为是,执叶、缪之余习,狃而不变,势不至大败涂地不止也。
mǎn zhī wéi hài rú shì fu
满之为害如是夫!