聊斋志异 · 蒲松龄 · Chapter 252 of 495

卷六·江城

PinyinModern Translation
Size

lín jiāng gāo fán shǎo huì yí róng xiù měi shí sì suì rù yì xiáng

临江高蕃,少慧,仪容秀美,十四岁入邑庠。

fù shì zhēng nǚ zhī shēng xuǎn zé liáng kē lǚ gěng fù mìng

富室争女之,生选择良苛,屡梗父命。

fù zhòng hóng nián liù shí zhǐ cǐ zi chǒng xī zhī bù rěn shǎo fú

父仲鸿年六十,止此子,宠惜之,不忍少拂。

dōng cūn yǒu fán wēng zhě shòu tóng méng yú shì sì xié jiā jiù shēng wū

东村有樊翁者,授童蒙于市肆,携家僦生屋。

wēng yǒu nǚ xiǎo zì jiāng chéng yǔ shēng tóng jiǎ shí jiē bā jiǔ suì liǎng xiǎo wú cāi rì gòng xī xì

翁有女,小字江城,与生同甲,时皆八九岁,两小无猜,日共嬉戏。

hòu wēng xǐ qù jī sì wǔ nián bù fù wén wèn

后翁徙去,积四五年,不复闻问。

yī rì shēng yú ài xiàng zhōng jiàn yī nǚ láng yàn měi jué sú cóng yǐ xiǎo huán jǐn liù qī suì bù gǎn qīng gù dàn xié nì zhī

一日,生于隘巷中,见一女郎,艳美绝俗,从以小鬟仅六七岁,不敢倾顾但斜睨之。

nǚ tíng dì ruò yù yǒu yán xì shì zhī jiāng chéng yě

女停睇若欲有言,细视之江城也。

dùn dà jīng xǐ

顿大惊喜。

gè wú suǒ yán xiāng shì dāi lì yí shí shǐ bié liǎng qíng liàn liàn

各无所言,相视呆立,移时始别,两情恋恋。

shēng gù yǐ hóng jīn yí dì ér qù xiǎo huán shi zhī xǐ yǐ shòu nǚ

生故以红巾遗地而去,小鬟拾之,喜以授女。

nǚ rù xiù zhōng yì yǐ jǐ jīn wěi wèi huán yuē gāo xiù cái fēi tā rén wù de huì qí yí wù kě zhuī huán zhī

女入袖中,易以己巾,伪谓鬟曰:“高秀才非他人,勿得讳其遗物,可追还之。

xiǎo huán guǒ zhuī fù shēng shēng de jīn dà xǐ

”小鬟果追付生,生得巾大喜。

guī jiàn mǔ qǐng yǔ lùn hūn

归见母,请与论婚。

mǔ yuē jiā wú bàn jiān wū nán běi liú yù hé zú pǐ ǒu

母曰:“家无半间屋,南北流寓,何足匹偶?

shēng yuē wǒ zì yù zhī gù dāng wú huǐ

”生曰:“我自欲之,固当无悔。

mǔ bù néng jué yǐ shāng zhòng hóng hóng zhí bù kě

”母不能决,以商仲鸿,鸿执不可。

shēng wén zhī mèn mèn yì bù róng lì

生闻之闷闷,嗌不容粒。

mǔ yōu zhī wèi gāo yuē fán shì suī pín yì fēi jū kuài wú lài zhě bǐ

母忧之,谓高曰:“樊氏虽贫,亦非狙侩无赖者比。

wǒ qǐng guò qí jiā tǎng qí nǚ kě ǒu dāng yì wú hài

我请过其家,倘其女可偶,当亦无害。

gāo yuē nuò

”高曰:“诺。

mǔ tuō shāo xiāng hēi dì cí yì zhī

”母托烧香黑帝祠,诣之。

jiàn nǚ míng móu xiù chǐ jū rán juān hǎo xīn dà ài yuè

见女明眸秀齿,居然娟好,心大爱悦。

suì yǐ jīn bó hòu zèng zhī shí gào yǐ yì

遂以金帛厚赠之,实告以意。

fán ǎo qiān yì ér hòu shòu méng

樊媪谦抑而后受盟。

guī shù qí qíng shēng shǐ jiě yán wèi xiào

归述其情,生始解颜为笑。

yú suì zé jí yíng nǚ guī fū qī xiàng de shén huan

逾岁择吉迎女归,夫妻相得甚欢。

ér nǚ shàn nù fǎn yǎn ruò bù xiāng shí cí shé cháo zhāo cháng guō yú ěr

而女善怒,反眼若不相识,词舌嘲啁,常聒于耳。

shēng yǐ ài gù xī hán rěn zhī

生以爱故,悉含忍之。

wēng ǎo wén zhī xīn fú shàn yě qián zé qí zi

翁媪闻之,心弗善也,潜责其子。

wèi nǚ suǒ wén dà huì gòu mà mí jiā

为女所闻,大恚,诟骂弥加。

shēng shāo shāo fǎn qí è shēng nǚ yì nù tà zhú chū hù hé qí fēi

生稍稍反其恶声,女益怒,挞逐出户,阖其扉。

shēng dí dí mén wài bù gǎn kòu guān bào xī sù yán xià

生嚁嚁门外,不敢叩关,抱膝宿檐下。

nǚ cóng cǐ shì ruò chóu

女从此视若仇。

qí chū cháng guì yóu kě yǐ jiě jiàn zhì qū xī wú líng ér zhàng fū yì kǔ yǐ

其初,长跪犹可以解,渐至屈膝无灵,而丈夫益苦矣。

wēng gū báo ràng zhī nǚ dǐ wǔ bù kě yán zhuàng

翁姑薄让之,女抵牾不可言状。

wēng gū fèn nù bī lìng dà guī

翁姑忿怒,逼令大归。

fán cán jù měi jiāo hǎo zhě qǐng yú zhòng hóng zhòng hóng bù xǔ

樊惭惧,浼交好者请于仲鸿,仲鸿不许。

nián yú shēng chū yù yuè yuè yāo guī qí jiā xiè zuì bù huáng

年余,生出遇岳,岳邀归其家,谢罪不遑。

zhuāng nǚ chū jiàn fū fù xiāng kàn bù jué cè chǔ

妆女出见,夫妇相看,不觉恻楚。

fán nǎi gū jiǔ kuǎn xù chóu quàn shén yīn

樊乃沽酒款婿,酬劝甚殷。

rì mù jiān zhǐ liú sù sǎo bié tà shǐ fū fù bìng qǐn

日暮坚止留宿,扫别榻,使夫妇并寝。

jì shǔ cí guī bù gǎn yǐ qíng gào fù mǔ yǎn shì mí féng

既曙辞归,不敢以情告父母,掩饰弥缝。

zì cǐ sān wǔ rì zàn yī jì yuè jiā sù ér fù mǔ bù zhī yě

自此三五日,暂一寄岳家宿,而父母不知也。

fán yī rì zì yì zhòng hóng

樊一日自诣仲鸿。

chū bú jiàn pò ér hòu jiàn zhī

初不见,迫而后见之。

fán xī xíng ér qǐng gāo bù chéng wěi zhū qí zi

樊膝行而请,高不承,诿诸其子。

fán yuē xù zuó yè sù pū jiā bù wén yǒu yì yán

樊曰:“婿昨夜宿仆家,不闻有异言。

gāo jīng wèn hé shí jì sù

”高惊问:“何时寄宿?

fán jù yǐ gào

”樊具以告。

gāo nǎn xiè yuē wǒ gù bù zhī

高赧谢曰:“我固不知。

bǐ ài zhī wǒ dú hé chóu hu

彼爱之,我独何仇乎?

fán jì qù gāo hū zi ér mà shēng dàn fǔ shǒu bù shǎo chū qì

”樊既去,高呼子而骂,生但俯首,不少出气。

yán jiān fán yǐ sòng nǚ zhì

言间,樊已送女至。

gāo yuē wǒ bù néng wèi ér nǚ rèn guò bù rú gè lì mén hù jí fán zhǔ xī cuàn zhī méng

高曰:“我不能为儿女任过,不如各立门户,即烦主析爨之盟。

fán quàn zhī bù tīng

”樊劝之,不听。

suì bié yuàn jū zhī qiǎn yī bì gěi yì yān

遂别院居之,遣一婢给役焉。

yuè yú pō xiāng ān wēng yù qiè wèi

月余,颇相安,翁妪窃慰。

wèi jǐ nǚ jiàn sì shēng miàn shàng shí yǒu zhǐ zhǎo hén fù mǔ míng zhī zhī yì rěn bù zhì wèn

未几女渐肆,生面上时有指爪痕,父母明知之,亦忍不置问。

yī rì shēng bù kān tà chǔ bēn bì fù suǒ máng máng rán rú niǎo què zhī bèi zhān ōu zhě

一日生不堪挞楚,奔避父所,芒芒然如鸟雀之被鹯殴者。

wēng ǎo fāng guài wèn nǚ yǐ héng tǐng zhuī rù jìng jí wēng cè zhuō ér chuí zhī

翁媪方怪问,女已横梃追入,竟即翁侧捉而棰之。

wēng gū tì zào lüè bù gù shàn tà zhì shù shí shǐ xìng xìng yǐ qù

翁姑涕噪,略不顾赡,挞至数十,始悻悻以去。

gāo zhú zǐ yuē wǒ wéi bì xiāo gù xī ěr

高逐子曰:“我惟避嚣,故析尔。

ěr gù lè cǐ yòu yān táo hu

尔固乐此,又焉逃乎?

shēng bèi zhú xǐ yǐ wú suǒ guī

生被逐,徙倚无所归。

mǔ kǒng qí shé cuò xíng sǐ jīn dú jū ér gěi zhī shí

母恐其折挫行死,今独居而给之食。

yòu zhào fán lái shǐ jiào qí nǚ

又召樊来,使教其女。

fán rù shì kāi yù wàn duān nǚ zhōng bù tīng fǎn yǐ è yán xiāng kǔ

樊入室,开谕万端,女终不听,反以恶言相苦。

fán fú yī qù shì xiāng jué

樊拂衣去,誓相绝。

wú hé fán wēng fèn shēng bìng yǔ yù xiāng jì sǐ

无何樊翁愤生病,与妪相继死。

nǚ hèn zhī yì bù lín diào wéi rì gé bì zào mà gù shǐ wēng gū wén

女恨之,亦不临吊,惟日隔壁噪骂,故使翁姑闻。

gāo xī zhì bù zhī

高悉置不知。

shēng zì dú jū ruò lí tāng huǒ dàn jué qī jì

生自独居,若离汤火,但觉凄寂。

àn yǐ jīn dàn méi ǎo lǐ shì nà jì zhāi zhōng wǎng lái jiē yǐ yè

暗以金啖媒媪李氏,纳妓斋中,往来皆以夜。

jiǔ zhī nǚ wēi wén zhī yì zhāi màn mà

久之,女微闻之,诣斋嫚骂。

shēng lì bái qí wū shǐ yǐ tiān rì nǚ shǐ guī

生力白其诬,矢以天日,女始归。

zì cǐ rì cì shēng xì

自此日伺生隙。

li ǎo zì zhāi zhōng chū shì xiāng yù jí hū zhī

李媪自斋中出,适相遇,急呼之;

ǎo shén sè biàn yì nǚ yù yí wèi ǎo yuē míng gào suǒ zuò huò kě yòu miǎn

媪神色变异,女愈疑,谓媪曰:“明告所作,或可宥免;

ruò yǒu yǐn mì cuō máo jǐn yǐ

若有隐秘,撮毛尽矣!

ǎo zhàn ér gào yuē bàn yuè lái wéi gōu lán li yún niang guò cǐ liǎng dù ěr

”媪战而告曰:“半月来,惟勾栏李云娘过此两度耳。

shì gōng zǐ yán céng yú yù sì shān jiàn táo jiā fù ài qí shuāng qiào zhǔ nú zhāo zhì zhī

适公子言,曾于玉笥山见陶家妇,爱其双翘,嘱奴招致之。

qú suī bù zhēn yì wèi biàn zuò yè dù niáng chéng fǒu gù wèi bì yě

渠虽不贞,亦未便作夜度娘,成否故未必也。

nǚ yǐ qí yán chéng gū cóng kuān shù

”女以其言诚,姑从宽恕。

ǎo yù qù yòu qiáng zhǐ zhī

媪欲去,又强止之。

rì jì hūn ā zhī yuē kě xiān wǎng miè qí zhú pián yán táo jiā zhì yǐ

日既昏,呵之曰:“可先往灭其烛,便言陶家至矣。

ǎo rú qí yán

”媪如其言。

nǚ jí sù rù

女即速入。

shēng xǐ jí wǎn bì cù zuò jù dào jī kě

生喜极,挽臂促坐,具道饥渴。

nǚ mò bù yǔ shēng àn zhōng suǒ qí zú yuē shān shàng yī jìn xian róng jiè jiè dú liàn shì ěr

女默不语,生暗中索其足,曰:“山上一觐仙容,介介独恋是耳。

nǚ zhōng bù yǔ

”女终不语。

shēng yuē sù xī zhī yuàn jīn shǐ de suì hé kě dí miàn ér bù shí yě

生曰:“夙昔之愿,今始得遂,何可觌面而不识也?

gōng zì cù huǒ yī zhào zé jiāng chéng yě

”躬自促火一照,则江城也。

dà jù shī sè duò zhú yú de cháng guì hú sù ruò bīng zài jǐng

大惧失色,堕烛于地,长跪觳觫,若兵在颈。

nǚ zhāi ěr tí guī yǐ zhēn cì liǎng gǔ dài biàn nǎi wò yǐ xià chuáng xǐng zé mà zhī

女摘耳提归,以针刺两股殆遍,乃卧以下床,醒则骂之。

shēng yǐ cǐ wèi ruò hǔ láng jí ǒu jiǎ yǐ yán sè zhěn xí zhī shàng yì zhèn shè bù néng wéi rén

生以此畏若虎狼,即偶假以颜色,枕席之上,亦震慑不能为人。

nǚ pī jiá ér huà qù zhī yì yàn qì bù yǐ rén chǐ

女批颊而叱去之,益厌弃不以人齿。

shēng rì zài lán shè zhī xiāng rú àn bì zhōng rén yǎng yù lì zhī zūn yě

生日在兰麝之乡,如犴狴中人,仰狱吏之尊也。

nǚ yǒu liǎng zǐ jù shì zhū shēng

女有两姊,俱适诸生。

zhǎng zǐ píng shàn nè yú kǒu cháng yǔ nǚ bù xiāng qià

长姊平善,讷于口,常与女不相洽。

èr zǐ shì gé shì wéi rén jiǎo xiá shàn biàn gù yǐng nòng zī mào bù jí jiāng chéng ér hàn dù yǔ liè

二姊适葛氏,为人狡黠善辩,顾影弄姿,貌不及江城,而悍妒与埒。

zǐ mèi xiāng féng wú tā yǔ wéi gè yǐ kǔn wēi zì míng dé yì

姊妹相逢无他语,惟各以阃威自鸣得意。

yǐ gù èr rén zuì shàn

以故二人最善。

shēng shì qī yǒu nǚ zhé chēn nù

生适戚友,女辄嗔怒;

wéi shì gé suǒ zhī ér bù jīn

惟适葛所,知而不禁。

yī rì yǐn gé suǒ jì zuì gé cháo yuē zi hé wèi zhī shén

一日饮葛所,既醉,葛嘲曰:“子何畏之甚?

shēng xiào měi yuē tiān xià shì pō duō bù jiě wǒ zhī wèi wèi qí yě nǎi yǒu měi bù jí nèi rén ér wèi shén yú pū zhě huò bù zī shén zāi

”生笑美曰:“天下事颇多不解:我之畏,畏其也,乃有美不及内人,而畏甚于仆者,惑不滋甚哉?

gé dà cán bù néng duì

”葛大惭,不能对。

bì wén yǐ gào èr zǐ

婢闻,以告二姊。

èr zǐ nù cāo zhàng jù chū shēng jiàn qí xiōng cǎi xǐ yù zǒu

二姊怒,操杖遽出,生见其凶,跴屣欲走。

zhàng qǐ yǐ zhōng yāo lǚ sān zhàng sān jué ér bù néng qǐ

杖起,已中腰膂,三杖三蹶而不能起。

wù zhōng lú xuè liú rú chén

误中颅,血流如沈。

èr zǐ qù shēng pán shān ér guī

二姊去,生蹒跚而归。

qī jīng wèn zhī chū yǐ wǔ yí gù bù gǎn jù gào

妻惊问之,初以迕姨故,不敢遽告;

zài sān yán jié shǐ jù chén zhī

再三研诘,始具陈之。

nǚ yǐ bó shù shēng shǒu fèn rán yuē rén jiā nán zǐ hé fán tā tà chǔ yé

女以帛束生首,忿然曰:“人家男子,何烦他挞楚耶!

gèng duǎn xiù shang huái mù chǔ xié bì jìng qù

”更短袖裳,怀木杵,携婢径去。

dǐ gé jiā èr zǐ xiào yǔ chéng yíng nǚ bù yǔ yǐ chǔ jī zhī pū

抵葛家,二姊笑语承迎,女不语,以杵击之,仆;

liè kù ér tòng chǔ yān

裂裤而痛楚焉。

chǐ luò chún quē yí shī sōu biàn

齿落唇缺,遗失溲便。

nǚ fǎn èr zǐ xiū fèn qiǎn fu fù sù yú gāo

女返,二姊羞愤,遣夫赴诉于高。

shēng qū chū jí yì wēn xù gé sī yǔ yuē pū cǐ lái bù dé bù ěr

生趋出,极意温恤,葛私语曰:“仆此来,不得不尔。

hàn fù bù rén xìng jiǎ shǒu ér chéng chuàng zhī wǒ liǎng rén hé xián yān

悍妇不仁,幸假手而惩创之,我两人何嫌焉。

nǚ yǐ wén zhī jù chū zhǐ mà yuē wò chuò zéi

”女已闻之,遽出,指骂曰:“龌龊贼!

qī zǐ kuī kǔ fǎn qiè qiè yǔ wài rén jiāo hǎo

妻子亏苦,反窃窃与外人交好!

cǐ děng nán zǐ bù yí dǎ shā yé

此等男子,不宜打煞耶!

jí hū mì zhàng

”疾呼觅杖。

gé dà jiǒng duó mén cuàn qù

葛大窘,夺门窜去。

shēng yóu cǐ wǎng lái quán wú yī suǒ

生由此往来全无一所。

tóng chuāng wáng zǐ yā guò zhī wǎn zhuǎn liú yǐn

同窗王子雅过之,宛转留饮。

yǐn jiān yǐ guī gé xiāng xuè pín shè xiá xiè

饮间,以闺阁相谑,频涉狎亵。

nǚ shì kuī kè fú tīng jǐn xī àn yǐ bā dòu tóu tāng zhōng ér jìn zhī

女适窥客,伏听尽悉,暗以巴豆投汤中而进之。

wèi jǐ tǔ lì bù kě kān yǎn cún qì xī

未几吐利不可堪,奄存气息。

nǚ shǐ bì wèn zhī yuē zài gǎn wú lǐ fǒu

女使婢问之曰:“再敢无礼否?

shǐ wù bìng zhī suǒ zì lái shēn yín ér āi zhī zé lǜ dòu tāng yǐ chǔ dài yǐ yǐn zhī nǎi zhǐ

”始悟病之所自来,呻吟而哀之,则绿豆汤已储待矣,饮之乃止。

cóng cǐ tóng rén xiāng jiè bù gǎn yǐn yú qí jiā

从此同人相戒,不敢饮于其家。

wáng yǒu gū sì sì zhōng duō hóng méi shè yàn zhāo qí cáo lǚ

王有酤肆,肆中多红梅,设宴招其曹侣。

shēng tuō wén shè bǐng bái ér wǎng

生托文社,禀白而往。

rì mù jì hān wáng shēng yuē shì yǒu nán chāng míng jì liú yù cǐ jiān kě yǐ hū lái gòng yǐn

日暮,既酣,王生曰:“适有南昌名妓,流寓此间,可以呼来共饮。

zhòng dà yuè

”众大悦。

wéi shēng lí xí xīng cí qún yè zhī yuē kǔn zhōng ěr mù suī zhǎng yì tīng dǔ bù zhì yú cǐ

惟生离席,兴辞,群曳之曰:“阃中耳目虽长,亦听睹不至于此。

yīn xiāng shǐ jiān kǒu shēng nǎi fù zuò

”因相矢缄口,生乃复坐。

shǎo jiàn jì guǒ chū nián shí qī bā yù pèi dīng dōng yún huán lüě xuē

少间妓果出,年十七八,玉佩丁冬,云鬟掠削。

wèn qí xìng yún xiè shì xiǎo zì fāng lán

问其姓,云:“谢氏,小字芳兰。

chū cí tǔ qì bèi jí fēng yǎ jǔ zuò ruò kuáng

”出词吐气,备极风雅,举座若狂。

ér fāng lán yóu zhǔ yì shēng lǚ yǐ sè shòu

而芳兰犹属意生,屡以色授。

wèi zhòng suǒ jué gù yè liǎng rén lián jiān zuò

为众所觉,故曳两人连肩坐。

fāng lán yīn bǎ shēng shǒu yǐ zhǐ shū zhǎng zuò sù zì

芳兰阴把生手,以指书掌作“宿”字。

shēng yú cǐ shí yù qù bù rěn yù liú bù gǎn xīn rú luàn sī bù kě yán yù

生于此时,欲去不忍,欲留不敢,心如乱丝,不可言喻。

ér qīng tóu ěr yǔ zuì tài yì kuáng tà shàng yān zhī hǔ yì bìng wàng zhī

而倾头耳语,醉态益狂,榻上胭脂虎,亦并忘之。

shǎo xuǎn tīng gēng lòu yǐ dòng sì zhōng jiǔ kè yù xī wéi yáo zuò yī měi shào nián duì zhú dú zhuó yǒu xiǎo tóng pěng jīn shì yān

少选,听更漏已动,肆中酒客愈稀,惟遥座一美少年对烛独酌,有小僮捧巾侍焉;

zhòng qiè yì qí gāo yā

众窃议其高雅。

wú hé shào nián ba yǐn chū mén qù

无何,少年罢饮,出门去。

tóng fǎn shēn rù xiàng shēng yuē zhǔ rén xiāng hòu yī yǔ

僮返身入,向生曰:“主人相候一语。

zhòng zé máng rán wéi shēng yán sè cǎn biàn bù huáng gào bié cōng cōng biàn qù

”众则茫然,惟生颜色惨变,不遑告别,匆匆便去。

gài shào nián nǎi jiāng chéng tóng jí qí jiā bì yě

盖少年乃江城,僮即其家婢也。

shēng cóng zhì jiā fú shòu biān pū

生从至家,伏受鞭扑。

cóng cǐ jìn gù yì yán diào qìng jiē jué

从此禁锢益严,吊庆皆绝。

wén zōng xià xué shēng yǐ wù jiǎng jiàng wèi qīng

文宗下学,生以误讲降为青。

yī rì yǔ bì yǔ nǚ yí yǔ sī yǐ jiǔ tán náng bì shǒu ér tà zhī

一日与婢语,女疑与私,以酒坛囊婢首而挞之。

yǐ ér fù shēng jí bì yǐ xiù jiǎn jiǎn fù jiān ròu hù bǔ zhī shì fù lìng qí zì shù

已而缚生及婢,以绣剪剪腹间肉互补之,释缚令其自束。

yuè yú bǔ chù jìng hé wéi yī yún

月余,补处竟合为一云。

nǚ měi yǐ bái zú tà bǐng chén tǔ zhōng huà shēng zhí shí zhī

女每以白足踏饼尘土中,叱生摭食之。

rú shì zhǒng zhǒng

如是种种。

mǔ yǐ yì zi gù ǒu zhì qí jiā jiàn zi chái jí guī ér tòng kū yù sǐ

母以忆子故,偶至其家,见子柴瘠,归而痛哭欲死。

yè mèng yī sōu gào zhī yuē bù xū yōu fán cǐ shì qián shì yīn

夜梦一叟告之曰:“不须忧烦,此是前世因。

jiāng chéng yuán jìng yè hé shàng suǒ yǎng cháng shēng shǔ gōng zǐ qián shēng wèi shì rén ǒu yóu qí de wù bì zhī

江城原静业和尚所养长生鼠,公子前生为士人,偶游其地,误毙之。

jīn zuò è bào bù kě yǐ rén lì huí yě

今作恶报,不可以人力回也。

měi zǎo qǐ qián xīn sòng guān yīn zhòu yī bǎi biàn bì dāng yǒu xiào

每早起,虔心诵观音咒一百遍,必当有效。

xǐng ér shù yú zhòng hóng yì zhī fū qī zūn jiào

”醒而述于仲鸿,异之,夫妻遵教。

qián sòng liǎng yuè yú nǚ héng rú gù yì zhī kuáng zòng

虔诵两月余,女横如故,益之狂纵。

wén mén wài zhēng gǔ zhé wò fà chū hān rán yǐn tiào qiān rén zhǐ shì tián bù wéi guài

闻门外钲鼓,辄握发出,憨然引眺,千人指视,恬不为怪。

wēng gū gòng chǐ zhī ér bù néng jìn fù fěi ér yǐ

翁姑共耻之,而不能禁,腹诽而已。

hū yǒu lǎo sēng zài mén wài xuān fó guǒ guān zhě rú dǔ

忽有老僧在门外宣佛果,观者如堵。

sēng chuī gǔ shàng gé zuò niú míng

僧吹鼓上革作牛鸣。

nǚ bēn chū jiàn rén zhòng wú xì mìng bì yí háng chuáng qiào dēng qí shàng

女奔出,见人众无隙,命婢移行床,翘登其上。

zhòng mù jí shì nǚ rú fú jué

众目集视,女如弗觉。

yú shí sēng fū yǎn jiāng bì suǒ qīng shuǐ yī yú chí xiàng nǚ ér xuān yán yuē mò yào tián mò yào tián

逾时,僧敷衍将毕,索清水一盂,持向女而宣言曰:“莫要嗔,莫要嗔!

qián shì yě fēi jiǎ jīn shì yě fēi zhēn

前世也非假,今世也非真。

duō

咄!

shǔ zǐ suō tóu qù wù shǐ māo ér xún

鼠子缩头去,勿使猫儿寻。

xuān yǐ xī shuǐ xùn shè nǚ miàn fěn dài yín yín xià zhān jīn xiù

”宣已,吸水噀射女面,粉黛淫淫,下沾衿袖。

zhòng dà hài yì nǚ bào nù nǚ shū bù yǔ shì miàn zì guī

众大骇,意女暴怒,女殊不语,拭面自归。

sēng yì suì qù

僧亦遂去。

nǚ rù shì chī zuò tà rán ruò sàng zhōng rì bù shí sǎo tà jù qǐn

女入室痴坐,嗒然若丧,终日不食,扫榻遽寝。

zhōng yè hū huàn shēng xǐng shēng yí qí jiāng yí pěng jìn ruò pén

中夜忽唤生醒,生疑其将遗,捧进溺盆。

nǚ què zhī àn bǎ shēng bì yè rù qīn

女却之,暗把生臂,曳入衾。

shēng chéng mìng sì tǐ jīng sǒng ruò fèng dān zhào

生承命,四体惊悚,若奉丹诏。

nǚ kǎi rán yuē shǐ jūn rú cǐ hé yǐ wéi rén

女慨然曰:“使君如此,何以为人!

nǎi yǐ shǒu fǔ mén shēng tǐ měi zhì dāo zhàng hén yīng yīng chuò qì zhé yǐ zhǎo jiǎ zì qiā hèn bù jí sǐ

”乃以手抚扪生体,每至刀杖痕,嘤嘤啜泣,辄以爪甲自掐,恨不即死。

shēng jiàn qí zhuàng yì liáng bù rěn suǒ yǐ wèi jiè zhī liáng hòu

生见其状,意良不忍,所以慰藉之良厚。

nǚ yuē qiè sī hé shàng bì shì pú sà huà shēn

女曰:“妾思和尚必是菩萨化身。

qīng shuǐ yī sǎ ruò gèng fǔ fèi

清水一洒,若更腑肺。

jīn huí yì nǎng xī suǒ wéi dōu rú gé shì

今回忆曩昔所为,都如隔世。

qiè xiàng shí de wú fēi rén yé

妾向时得毋非人耶?

yǒu fū fù ér bù néng huan yǒu gū zhāng ér bù néng shì shì chéng hé xīn

有夫妇而不能欢,有姑嫜而不能事,是诚何心!

míng rì kě yí jiā qù réng yǔ fù mǔ tóng jū zhù biàn dìng xǐng

明日可移家去,仍与父母同居,庶便定省。

xù yǔ zhōng yè rú huà shí nián zhī bié

”絮语终夜,如话十年之别。

mèi shuǎng jí qǐ zhé yī liǎn qì bì xié lù gōng fú bèi cù shēng qián wǎng kòu fēi

昧爽即起,折衣敛器,婢携簏,躬襆被,促生前往叩扉。

mǔ chū hài wèn gào yǐ yì

母出骇问,告以意。

mǔ shàng chí huí yǒu nán sè nǚ yǐ xié bì rù

母尚迟回有难色,女已偕婢入。

mǔ cóng rù

母从入。

nǚ fú dì āi qì dàn qiú miǎn sǐ

女伏地哀泣,但求免死。

mǔ chá qí yì chéng yì qì yuē wú r hé jù rú cǐ

母察其意诚,亦泣曰:“吾儿何遽如此?

shēng wèi xì shù qián zhuàng shǐ wù nǎng xī zhī mèng yàn yě

”生为细述前状,始悟曩昔之梦验也。

xǐ huàn sī pú wèi chú jiù shě

喜,唤厮仆为除旧舍。

nǚ zì shì chéng yán shùn zhì guò yú xiào zǐ jiàn rén zé tiǎn rú xīn fù

女自是承颜顺志过于孝子,见人,则觍如新妇;

huò xì shù wǎng shì zé hóng zhǎng yú jiá

或戏述往事,则红涨于颊。

qiě qín jiǎn yòu shàn jū jī sān nián wēng ǎo bù wèn jiā jì ér fù chēng jù wàn yǐ

且勤俭,又善居积,三年翁媪不问家计,而富称巨万矣。

shēng shì suì xiāng jié

生是岁乡捷。

měi wèi shēng yuē dāng rì yī jiàn fāng lán jīn yóu yì zhī

每谓生曰:“当日一见芳兰,今犹忆之。

shēng yǐ bù shòu tú dú yuàn yǐ zhì zú wàng niàn suǒ bù gǎn méng wěi wěi ér yǐ

”生以不受荼毒,愿已至足,妄念所不敢萌,唯唯而已。

huì yǐ yìng jǔ rù dōu shù yuè nǎi fǎn

会以应举入都,数月乃返。

rù shì jiàn fāng lán fāng yǔ jiāng chéng duì yì

入室,见芳兰方与江城对弈。

jīng ér wèn zhī zé nǚ yǐ shù bǎi jīn chū qí jí yǐ

惊而问之,则女以数百金出其籍矣。

cǐ shì zhè zhōng wáng zǐ yǎ yán zhī shén xiáng

此事浙中王子雅言之甚详。

yì shǐ shì yuē rén shēng yè guǒ yǐn zhuó bì bào ér wéi guǒ bào zhī zài fáng zhōng zhě rú fù gǔ zhī jū qí dú yóu cǎn

异史氏曰:“人生业果,饮啄必报,而惟果报之在房中者,如附骨之疽,其毒尤惨。

měi jiàn tiān xià xián fù shí zhī yī hàn fù shí zhī jiǔ yì yǐ jiàn rén shì zhī néng xiū shàn yè zhě shǎo yě

每见天下贤妇十之一,悍妇十之九,亦以见人世之能修善业者少也。

guān zì zài yuàn lì hóng dà hé bù jiāng mèng zhōng shuǐ sǎ dà qiān shì jiè yě

观自在愿力宏大,何不将孟中水洒大千世界也?

✦ You read 卷六·江城

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.