sūn shēng qǔ gù jiā nǚ xīn shì chū rù mén wèi qióng kù duō qí dài hún shēn jiū chán shén mì jù nán zǐ bù yǔ gòng tà chuáng tóu cháng shè zhuī zān zhī qì yǐ zì wèi
孙生娶故家女辛氏,初入门,为穷裤,多其带,浑身纠缠甚密,拒男子不与共榻,床头常设锥簪之器以自卫。
sūn lǚ bèi cì duō yīn jiù bié tà mián
孙屡被刺剟,因就别榻眠。
yuè yú bù gǎn wèn dǐng
月余,不敢问鼎。
jí bái zhòu xiāng féng nǚ wèi cháng jiǎ yǐ yán xiào
即白昼相逢,女未尝假以言笑。
tóng chuāng mǒu zhī zhī sī wèi sūn yuē fū rén néng yǐn fǒu
同窗某知之,私谓孙曰:“夫人能饮否?
dá yún shǎo yǐn
”答云:“少饮。
mǒu xì zhī yuē pū yǒu tiáo tíng zhī fǎ shàn ér kě xíng
”某戏之曰:“仆有调停之法,善而可行。
wèn hé fǎ
”问:“何法?
yuē yǐ mí yào rù jiǔ gěi shǐ yǐn yān zé wéi jūn suǒ wéi yǐ
”曰:“以迷药入酒,给使饮焉,则惟君所为矣。
sūn xiào zhī ér yīn fú qí cè liáng
”孙笑之,而阴服其策良。
xún zhī yī jiā jìng yǐ jiǔ zhǔ wū tóu zhì àn shàng
询之医家,敬以酒煮乌头置案上。
rù yè sūn shāi bié jiǔ dú zhuó shù gōng ér qǐn
入夜,孙酾别酒,独酌数觥而寝。
rú cǐ sān xī qī zhōng bù yǐn
如此三夕,妻终不饮。
yī yè sūn wò yí shí shì qī yóu jì zuò sūn gù zuò hōu shēng qī nǎi xià tà qǔ jiǔ wēi lú shàng
一夜孙卧移时,视妻犹寂坐,孙故作齁声,妻乃下榻,取酒煨炉上。
sūn qiè xǐ
孙窃喜。
jì ér mǎn yǐn yī bēi
既而满饮一杯;
yòu fù de yuē jǐn bàn bēi xǔ yǐ qí yú réng nèi hú zhōng fú tà suì qǐn
又复的,约尽半杯许,以其余仍内壶中,拂榻遂寝。
jiǔ zhī wú shēng ér dēng huáng huáng shàng wèi miè yě
久之无声,而灯惶煌尚未灭也。
yí qí shàng xǐng gù dà hū xī qíng róng huà yǐ
疑其尚醒,故大呼:“锡檠熔化矣!
qī bù yīng zài hū réng bù yīng
”妻不应,再呼仍不应;
bái shēn wǎng shì zé zuì shuì rú ní
白身往视,则醉睡如泥。
qǐ qīn qián rù céng céng duàn qí fù jié
启衾潜入,层层断其缚结。
qī gù jué zhī bù néng dòng yì bù néng yán rèn qí qīng bó ér qù
妻固觉之,不能动,亦不能言,任其轻薄而去。
jì xǐng è zhī tóu huán zì yì
既醒,恶之,投缳自缢。
sūn mèng zhōng wén chuǎn hǒu shēng qǐ ér bēn shì shé yǐ chū liǎng cùn xǔ
孙梦中闻喘吼声,起而奔视,舌已出两寸许。
dà jīng duàn suǒ fú tà shàng yú shí shǐ sū
大惊,断索,扶榻上,逾时始苏。
sūn zì cǐ shū yàn hèn zhī fū qī bì dào ér xíng xiāng féng zé fǔ qí shǒu jī sì wǔ nián bù jiāo yī yǔ
孙自此殊厌恨之,夫妻避道而行,相逢则俯其首,积四五年不交一语。
qī huò zài shì zhōng yǔ tā rén xī xiào jiàn fu zhì sè zé lì biàn lǐn rú shuāng xuě
妻或在室中,与他人嬉笑,见夫至色则立变,凛如霜雪。
sūn cháng jì sù zhāi zhōng jīng suì bù guī
孙尝寄宿斋中,经岁不归;
jí qiáng zhī guī yì miàn bì yí shí mò rán jiù zhěn ér yǐ
即强之归,亦面壁移时,默然就枕而已。
fù mǔ shén yōu zhī
父母甚忧之。
yī rì yǒu lǎo ní zhì qí jiā jiàn fù jí jiā zàn yù
一日有老尼至其家,见妇,亟加赞誉。
mǔ bù yán dàn yǒu hào tàn ní jí qí gù jù yǐ qíng gào
母不言,但有浩叹,尼诘其故,具以情告。
ní yuē cǐ yì shì ěr
尼曰:“此易事耳。
mǔ xǐ yuē tǎng néng huí fù yì dāng bù jìn chou yě
”母喜曰:“倘能回妇意,当不靳酬也。
ní kuī shì wú rén ěr yǔ yuē gòu chūn gōng yī zhèng sān rì hòu wèi ruò yàn zhī
”尼窥室无人,耳语曰:“购春宫一帧,三日后为若厌之。
ní qù mǔ jí gòu yǐ dài zhī
”尼去,母即购以待之。
sān rì ní guǒ lái zhǔ yuē cǐ xū shén mì wù lìng fū fù zhī
三日尼果来,嘱曰:“此须甚密,勿令夫妇知。
nǎi jiǎn xià tú zhōng rén yòu zhēn sān méi ài yī zuǒ bìng yǐ sù zhǐ bāo gù wài huì shù huà rú yǐn zhuàng shǐ mǔ zhuàn fù chū qiè qǔ qí zhěn kāi qí fèng ér tóu zhī
”乃剪下图中人,又针三枚、艾一撮,并以素纸包固,外绘数画如蚓状,使母赚妇出,窃取其枕,开其缝而投之;
yǐ ér réng hé zhī fǎn guī gù chǔ
已而仍合之,返归故处。
ní nǎi qù
尼乃去。
zhì wǎn mǔ qiáng zǐ guī sù
至晚,母强子归宿。
ǎo wǎng qiè tīng
媪往窃听。
èr gēng jiāng cán wén fù hū sūn xiǎo zì sūn bù dá
二更将残,闻妇呼孙小字,孙不答。
shǎo jiàn fù fù yǔ sūn yàn qì zuò è shēng
少间,妇复语,孙厌气作恶声。
zhì míng mǔ rù qí shì jiàn fū fù miàn shǒu xiāng bèi zhī ní zhī shù wū yě
质明,母入其室,见夫妇面首相背,知尼之术诬也。
hū zi yú wú rén chù wěi yù zhī
呼子于无人处,委谕之。
sūn wén qī míng biàn nù qiè chǐ
孙闻妻名便怒,切齿。
mǔ nù mà zhī bù gù ér qù
母怒骂之,不顾而去。
yuè rì ní lái gào zhī wǎng xiào ní dà yí
越日尼来,告之罔效,尼大疑。
ǎo yīn shù suǒ tīng ní xiào yuē qián yán fù zēng fu gù piān yàn zhī
媪因述所听:尼笑曰:“前言妇憎夫,故偏厌之。
jīn fù yì yǐ zhuǎn suǒ wèi zhuǎn zhě nán ěr
今妇意已转,所未转者男耳。
qǐng zuò liǎng zhì zhī fǎ bì yǒu yàn
请作两制之法,必有验。
mǔ cóng zhī suǒ zǐ zhěn rú qián jiān zhì qì yòu hū lìng guī qǐn
”母从之,索子枕如前缄置讫,又呼令归寝。
gèng yú yóu wén liǎng tà shàng jiē yǒu zhuǎn cè shēng shí zuò hāi dōu ruò bù néng mèi
更余,犹闻两榻上皆有转侧声,时作咳,都若不能寐。
jiǔ zhī wén liǎng rén zài yī chuáng shàng jī jī yǔ dàn yǐn yuē bù kě biàn
久之,闻两人在一床上唧唧语,但隐约不可辨。
jiāng shǔ yóu wén xī xiào chī chī bù jué
将曙,犹闻嬉笑,吃吃不绝。
ǎo yǐ gào mǔ mǔ xǐ
媪以告母,母喜。
ní lái hòu kuì zhī
尼来,厚馈之。
sūn yóu shì qín sè hé hǎo
孙由是琴瑟和好。
shēng yī nán liǎng nǚ shí yú nián cóng wú jiǎo kǒu zhī shì
生一男两女,十余年从无角口之事。
tóng rén sī wèn qí gù xiào yuē qián cǐ gù yǐng shēng nù hòu cǐ wén shēng ér xǐ zì yì bù jiě qí hé xīn yě
同人私问其故,笑曰:“前此顾影生怒,后此闻声而喜,自亦不解其何心也。
yì shǐ shì yuē yí zēng ér ài shù yì shén yǐ
”异史氏曰:“移憎而爱,术亦神矣。
rán néng lìng rén xǐ zhě yì néng lìng rén nù shù rén zhī shén zhèng shù rén zhī kě wèi yě
然能令人喜者,亦能令人怒,术人之神,正术人之可畏也。
xiān zhé yún liù pó bù rù mén
先哲云:‘六婆不入门。
yǒu jiàn yǐ fu
’有见矣夫!