mǒu xiǎn zhě duō wèi bù dào fū rén měi yǐ guǒ bào quàn jiàn zhī shū bù tīng xìn
某显者多为不道,夫人每以果报劝谏之,殊不听信。
shì yǒu fāng shì néng zhī rén lù shù yì zhī
适有方士能知人禄数,诣之。
fāng shì shú shì yuē jūn zài shí mǐ èr shí shí miàn sì shí shí tiān lù nǎi zhōng
方士熟视曰:“君再食米二十石、面四十石,天禄乃终。
guī yǔ fū rén
”归语夫人。
jì yī rén zhōng nián jǐn shí miàn èr shí shàng yǒu èr shí yú nián tiān lù qǐ bù shàn suǒ néng jué yé
计一人终年仅食面二石,尚有二十余年天禄,岂不善所能绝耶?
héng rú gù
横如故。
yú nián hū bìng chú zhōng shí shèn duō ér xuán jī yī zhòu yè shí yú cān
逾年,忽病“除中”,食甚多而旋饥,一昼夜十余餐。
wèi jí zhōu suì sǐ yǐ
未及周岁,死矣。