jǐ nán tóng zhī wú gōng gāng zhèng bù ē
济南同知吴公,刚正不阿。
shí yǒu lòu guī fán tān mò zhě kuī kōng fàn zāng zuì shàng guān zhé bì zhī yǐ zāng fēn tān shǔ liáo wú gǎn gěng zhě
时有陋规:凡贪墨者亏空犯赃罪,上官辄庇之,以赃分摊属僚,无敢梗者。
yǐ mìng gōng bù shòu qiáng zhī bù dé nù jiā chì mà
以命公,不受,强之不得,怒加叱骂。
gōng yì è shēng hái bào zhī yuē mǒu guān suī wēi
公亦恶声还报之曰:“某官虽微?
yì shòu jūn mìng
亦受君命。
kě yǐ cān chǔ bù kě yǐ mà lì yě
可以参处,不可以骂詈也!
yào sǐ biàn sǐ bù néng sǔn cháo tíng zhī lù dài rén cháng wǎng fǎ zāng ěr
要死便死,不能损朝廷之禄,代人偿枉法赃耳!
shàng guān nǎi gǎi yán wēn wèi zhī
”上官乃改颜温慰之。
rén jiē yán sī shì bù kě yǐ xíng zhí dào rén zì wú zhí dào ěr hé fǎn jiù sī shì zhī bù kě xíng zāi
人皆言斯世不可以行直道,人自无直道耳,何反咎斯世之不可行哉!
huì gāo yuàn yǒu mù qíng huái zhě hú fù zhī zhé kāng kǎi yú rén tán lùn yīn xiǎng zài zuò shàng dàn bú jiàn qí rén
会高苑有穆情怀者,狐附之,辄慷慨与人谈论,音响在坐上,但不见其人。
shì zhì jùn bīn kè tán cì huò jí zhī yuē xian gù wú bù zhī qǐng wèn jùn zhōng guān gòng jǐ yuán
适至郡,宾客谈次,或诘之曰:“仙固无不知,请问郡中官共几员?
yīng shēng dá yuē yī yuán
”应声答曰:“一员。
gòng xiào zhī
”共笑之。
fù jí qí gù
复诘其故。
yuē tōng jùn guān liáo suī qī shí yǒu èr qí shí kě chēng wéi guān zhě wú tóng zhī yī rén ér yǐ
曰:“通郡官僚虽七十有二,其实可称为官者,吴同知一人而已。
shì shí tài ān zhī zhōu zhāng gōng rén yǐ qí mù jiàng hào zhī jué zi
”是时泰安知州张公,人以其木强,号之“橛子”。
fán guì guān dà liáo dēng dài zhě fū mǎ dōu yú zhī lèi xū suǒ fán duō zhōu mín kǔ yú gòng yì
凡贵官大僚登岱者,夫马兜舆之类,需索烦多,州民苦于供亿。
gōng yī qiè ba zhī
公一切罢之。
huò suǒ yáng shǐ gōng yuē wǒ jí yī yáng yě yī shǐ yě qǐng shā zhī yǐ kào zōu cóng
或索羊豕,公曰:“我即一羊也,一豕也,请杀之以犒驺从。
dà liáo yì wú nài zhī
”大僚亦无奈之。
gōng zì yuǎn huàn bié qī zǐ zhě shí èr nián
公自远宦,别妻子者十二年。
chū lì tài ān fū rén jí gōng zǐ zì dōu zhōng lái shěng zhī xiāng jiàn shén huan
初莅泰安,夫人及公子自都中来省之,相见甚欢。
yú liù qī rì fū rén cóng róng yuē jūn chén zèng yóu xī hé lǎo bèi bù niàn zǐ sūn yé
逾六七日,夫人从容曰:“君尘甑犹昔,何老悖不念子孙耶?
gōng nù dà mà hū zhàng bī fū rén fú shòu
”公怒大骂,呼杖,逼夫人伏受。
gōng zǐ fù mǔ hào qì qiú dài
公子覆母,号泣求代。
gōng héng shī tà chǔ nǎi yǐ
公横施挞楚,乃已。
fū rén jí xié gōng zǐ mìng jià guī shǐ yuē qú jí sǐ yú shì wú yì bù fù lái yǐ
夫人即偕公子命驾归,矢曰:“渠即死于是,吾亦不复来矣!
yú nián gōng zú
”逾年公卒。
cǐ bù kě wèi fēi jīn zhī qiáng xiàng lìng yě
此不可谓非今之强项令也。
rán yǐ jiǔ lí zhī qín sè hé zhì yǐ yī yán ér zào nù zhì cǐ qǐ rén qíng zāi
然以久离之琴瑟,何至以一言而躁怒至此,岂人情哉!
ér wēi fú néng xíng chuáng dì shì gèng qí yú guǐ shén yǐ
而威福能行床第,事更奇于鬼神矣。