聊斋志异 · 蒲松龄 · Chapter 490 of 495

卷十二·丐汕

PinyinModern Translation
Size

gāo yù chéng gù jiā zi jū jīn chéng zhī guǎng lǐ

高玉成,故家子,居金城之广里。

shàn zhēn jiǔ bù zé pín fù zhé yī zhī

善针灸,不择贫富辄医之。

lǐ zhōng lái yī gài zhě jìng yǒu fèi chuāng wò yú dào

里中来一丐者,胫有废疮,卧于道。

nóng xuè láng jí chòu bù kě jìn

脓血狼籍,臭不可近。

jū rén kǒng qí sǐ rì yī yí zhī

居人恐其死,日一饴之。

gāo jiàn ér lián yān qiǎn rén fú guī zhì yú ěr shè

高见而怜焉,遣人扶归,置于耳舍。

jiā rén è qí chòu yǎn bí yáo lì

家人恶其臭,掩鼻遥立。

gāo chū ài qīn wéi zhī jiǔ rì xiǎng yǐ shū shí

高出艾亲为之灸,日饷以蔬食。

shù rì gài zhě suǒ tāng bǐng pū nù hē zhī

数日,丐者索汤饼,仆怒诃之。

gāo wén jí mìng pū cì yǐ tāng bǐng

高闻,即命仆赐以汤饼。

wèi jǐ yòu qǐ jiǔ ròu pū zǒu gào yuē qǐ rén kě xiào zhī shén

未几,又乞酒肉,仆走告曰:“乞人可笑之甚!

fāng qí wò yú dào yě rì qiú yī cān bù kě de jīn sān fàn yóu xián cū lì jì yǔ tāng bǐng yòu qǐ jiǔ ròu

方其卧于道也,日求一餐不可得,今三饭犹嫌粗粝,既与汤饼,又乞酒肉。

cǐ děng tān tāo zhǐ yi réng qì zhī dào shàng ěr

此等贪饕,只宜仍弃之道上耳。

gāo wèn qí chuāng yuē jiā jiàn tuō luò shì néng bù lǚ gù jiǎ yī gā zuò shēn chǔ zhuàng

”高问其疮,曰:“痂渐脱落,似能步履,故假咿嘎作呻楚状。

gāo yuē suǒ fèi jǐ hé jí yǐ jiǔ ròu kuì zhī dài qí jiàn huò bù wú chóu yě

”高曰:“所费几何,即以酒肉馈之,待其健,或不吾仇也。

pū wěi nuò zhī ér jìng bù yǔ

”仆伪诺之而竟不与。

qiě yǔ zhū cáo yóng yǔ gòng xiào zhǔ rén chī

且与诸曹喁语,共笑主人痴。

cì rì

次日。

gāo qīn yì shì gài gài bǒ ér qǐ xiè yuē méng jūn gāo yì shēng sǐ rén ér ròu bái gǔ huì shēn fù zài

高亲诣视丐,丐跛而起,谢曰:“蒙君高义,生死人而肉白骨,惠深覆载。

dàn xīn chài wèi jiàn wàng sī chán jiáo ěr

但新瘥未健,妄思馋嚼耳。

gāo zhì qián mìng bù xíng hū pū tòng chī zhī lì mìng chí jiǔ zhì ěr gài zhě

”高知前命不行,呼仆痛笞之,立命持酒炙饵丐者。

pū xián zhī yè fēn zòng huǒ fén ěr shè nǎi gù hū háo

仆衔之,夜分纵火焚耳舍,乃故呼号。

gāo qǐ shì shě yǐ jìn

高起视,舍已烬。

tàn yuē gài zhě xiū yǐ

叹曰:“丐者休矣!

dū zhòng jiù miè

”督众救灭。

jiàn gài zhě hān wò huǒ zhōng hōu shēng léi dòng

见丐者酣卧火中,齁声雷动。

huàn zhī qǐ gù jīng yuē wū hé wǎng

唤之起,故惊曰:“屋何往?

qún shǐ jīng qí yì

”群始惊其异。

gāo mí zhòng zhī wò yǐ kè shè yī yǐ xīn yī rì yǔ tóng zuò chù

高弥重之,卧以客舍,衣以新衣,日与同坐处。

wèn qí xìng míng zì yán chén jiǔ

问其姓名,自言:“陈九。

jū shù rì róng yì guāng zé

”居数日,容益光泽。

yán lùn duō fēng gé yòu shàn shǒu tán

言论多风格,又善手谈。

gāo yǔ duì jú zhé bài

高与对局辄败。

nǎi rì cóng zhī xué pō de qí ào mì

乃日从之学,颇得其奥秘。

rú cǐ bàn nián gài zhě bù yán qù gāo yì yī shí shǎo zhī bù lè yě

如此半年,丐者不言去,高亦一时少之不乐也。

jí yǒu guì kè lái yì bì xié zhī tóng yǐn

即有贵客来,亦必偕之同饮。

huò zhì tóu wèi lìng chén měi dài gāo hū cǎi zhì lú wú bù rú yì

或掷骰为令,陈每代高呼采,雉卢无不如意。

gāo dà qí zhī

高大奇之。

měi qiú zuò jù zhé cí bù zhī

每求作剧,辄辞不知。

yī rì yǔ gāo yuē wǒ yù gào bié xiàng shòu jūn huì qiě shēn jīn báo shè xiāng yāo wù yǐ rén cóng yě

一日,语高曰:“我欲告别,向受君惠且深,今薄设相邀,勿以人从也。

gāo yuē xiāng dé shèn huān hé jù jué jué

”高曰:“相得甚欢,何遽决绝?

qiě jūn zhàng tóu kōng xū yì bù gǎn fán zuò dōng dào zhǔ

且君杖头空虚,亦不敢烦作东道主。

chén gù yāo zhī yuē bēi jiǔ ěr yì wú suǒ fèi

”陈固邀之曰:“杯酒耳,亦无所费。

gāo yuē hé chǔ

”高曰:“何处?

dá yún yuán zhōng

”答云:“园中。

shí fāng yán dōng gāo lǜ yuán tíng kǔ hán chén gù yán bù fáng

”时方严冬,高虑园亭苦寒,陈固言:“不妨。

nǎi cóng zhì yuán zhōng jué qì hòu dùn nuǎn shì sān yuè chū xún

”乃从至园中,觉气候顿暖似三月初旬。

yòu zhì tíng zhōng jiàn yì niǎo chéng qún luàn nòng qīng zhòu fǎng fú mù chūn jǐng xiàng

又至亭中,见异鸟成群,乱弄清咮,仿佛暮春景象。

tíng zhōng jī àn jiē xiāng yǐ nǎo yù

亭中几案皆镶以瑙玉。

yǒu yī shuǐ jīng píng yíng chè kě jiàn zhōng yǒu huā shù yáo yè kāi luò bù yī yòu yǒu bái qín sì xuě wǎng lái gōu zhōu yú qí shàng yǐ shǒu fǔ zhī shū wú yī wù

有一水晶屏莹澈可鉴,中有花树摇曳开落不一,又有白禽似雪,往来勾辀于其上,以手抚之,殊无一物。

gāo è rán liáng jiǔ

高愕然良久。

zuò jiàn qú yù qī jià shàng hū yuē chá lái

坐,见鸜鹆栖架上,呼曰:“茶来!

é jiàn cháo yáng dān fèng xián yī chì yù pán shàng yǒu bō li zhǎn èr shèng xiāng míng shēn jǐng yì lì

”俄见朝阳丹凤衔一赤玉盘,上有玻璃盏二盛香茗,伸颈屹立。

yǐn yǐ zhì zhǎn qí zhōng fèng xián zhī zhèn yì ér qù

饮已,置盏其中,凤衔之振翼而去。

qú yù yòu hū yuē jiǔ lái

鸜鹆又呼曰:“酒来!

jí yǒu qīng luán huáng hè piān piān zì rì zhōng lái xián hú xián bēi fēn zhì àn shàng

”即有青鸾黄鹤翩翩自日中来,衔壶衔杯,纷置案上。

qǐng zhī zé zhū niǎo jìn zhuàn wǎng lái wú tíng chì zhēn cuò zá chén shùn xī mǎn àn yáo xiāng jiǔ liè dōu fēi cháng pǐn

顷之,则诸鸟进馔,往来无停翅,珍错杂陈,瞬息满案,肴香酒冽,都非常品。

chén jiàn gāo yǐn shén háo nǎi yuē jūn hóng liàng shì de dà jué

陈见高饮甚豪,乃曰:“君宏量,是得大爵。

qú yù yòu hū yuē qǔ dà jué lái

”鸜鹆又呼曰:“取大爵来!

hū jiàn rì biān shǎn shǎn yǒu jù dié yīng yīng wǔ bēi shòu dòu xǔ xiáng jí àn jiān

”忽见日边闪闪,有巨蝶撄鹦鹉杯,受斗许,翔集案间。

gāo shì dié dà yú yàn liǎng yì chuò yuē wén cǎi càn lì jí jiā zàn tàn

高视蝶大于雁,两翼绰约,文采灿丽,亟加赞叹。

chén huàn yuē dié zǐ quàn jiǔ

陈唤曰:“蝶子劝酒!

dié zhǎn rán yī fēi huà wèi lì rén xiù yī pián xiān qián xí jìn jiǔ

”蝶展然一飞化为丽人,绣衣蹁跹,前席进酒。

chén yuē bù kě wú yǐ zuǒ shāng

陈曰:“不可无以佐觞。

nǚ nǎi xiān xiān ér wǔ wǔ dào hān jì zú lí yú de zhě chǐ yú zhé yǎng zhé qí shǒu zhí yǔ zú qí dǎo fān shēn ér qǐ lì shēn wèi cháng zhe yú chén āi

”女乃仙仙而舞,舞到酣际,足离于地者尺余,辄仰折其首,直与足齐,倒翻身而起立,身未尝着于尘埃。

qiě gē yuē lián piān xiào yǔ tà fāng cóng dī yà huā zhī fú miàn hóng

且歌曰:“连翩笑语踏芳丛,低亚花枝拂面红。

qū zhé bù zhī jīn diàn luò gèng suí hú dié guò lí dōng

曲折不知金钿落,更随蝴蝶过篱东。

yú yīn niǎo niǎo bù chì rǎo liáng

”余音袅袅,不啻绕梁。

gāo dà xǐ lā yǔ tóng yǐn

高大喜,拉与同饮。

chén mìng zhī zuò yì yǐn zhī jiǔ

陈命之坐,亦饮之酒。

gāo jiǔ hòu xīn yáo yì dòng jù qǐ xiá bào shì zhī zé biàn wéi yè chā jing tū yú zì yá chū yú huì hēi ròu āo tū guài è bù kě yán zhuàng

高酒后心摇意动,遽起狎抱,视之则变为夜叉:睛突于眦,牙出于喙,黑肉凹凸,怪恶不可言状。

gāo jīng shì shǒu fú jǐ zhàn lì

高惊释手,伏几战栗。

chén yǐ zhù jī qí huì hē yuē sù qù

陈以箸击其喙,诃曰:“速去!

suí jī ér huà chā wèi hú dié piāo rán yáng qù

”随击而化叉为蝴蝶,飘然飏去。

gāo jīng dìng cí chū

高惊定,辞出。

jiàn yuè sè rú xǐ màn yǔ chén yuē jūn zhǐ jiǔ jiā yáo lái zì kōng zhōng jūn jiā dāng zài tiān shàng hé xié gù rén yī yóu

见月色如洗,漫语陈曰:“君旨酒佳肴来自空中,君家当在天上,盍携故人一游?

chén yuē kě

”陈曰:“可。

jí yǔ xié shǒu yuè qǐ suì jué shēn zài kōng míng

”即与携手跃起,遂觉身在空冥。

jiàn yǔ tiān jìn jiàn yǒu gāo mén kǒu yuán rú jǐng rù zé guāng míng shì zhòu jiē lù jiē cāng shí qì chéng huá jié wú xiān yì

渐与天近,见有高门口圆如井,入,则光明似昼,阶路皆苍石砌成,滑洁无纤翳。

yǒu dà shù yī zhū gāo shù zhàng shàng kāi chì huā dà rú lián fēn yún mǎn shù

有大树一株高数丈,上开赤花大如莲,纷纭满树。

xià yī nǚ zǐ dǎo jiàng hóng zhī yī yú zhēn shàng yàn lì wú shuāng

下一女子,捣绛红之衣于砧上,艳丽无双。

gāo mù lì jing tíng jìng wàng xíng bù

高木立睛停,竟忘行步。

nǚ zǐ jiàn zhī nù yuē hé chǔ kuáng láng wàng lái cǐ chù

女子见之,怒曰:“何处狂郎妄来此处!

zhé yǐ chǔ tóu zhī zhōng qí bèi

”辄以杵投之,中其背。

chén jí yè yú xū suǒ qiè zé zhī

陈急曳于虚所,切责之。

gāo bèi chǔ jiǔ yì dùn xǐng shū jué hàn kuì nǎi cóng chén chū yǒu bái yún jiē yú zú xià

高被杵,酒亦顿醒,殊觉汗愧,乃从陈出,有白云接于足下。

chén yuē cóng cǐ bié yǐ yǒu suǒ zhǔ shèn zhì wù wàng jūn shòu bù yǒng míng rì sù bì xī shān zhōng dāng kě miǎn

陈曰:“从此别矣,有所嘱,慎志勿忘:君寿不永,明日速避西山中,当可免。

gāo yù wǎn zhī fǎn shēn jìng qù

”高欲挽之,返身竟去。

gāo jué yún jiàn dī shēn luò yuán zhōng zé jǐng wù dà fēi

高觉云渐低,身落园中,则景物大非。

guī yǔ qī zǐ yán gòng xiāng hài yì

归与妻子言,共相骇异。

shì yī shàng zhe chǔ chù yì hóng rú jǐn yǒu jī xiāng

视衣上着杵处,异红如锦,有奇香。

zǎo qǐ cóng chén yán guǒ liáng rù shān

早起,从陈言,裹粮入山。

dà wù zhàng tiān máng máng rán bù biàn jìng lù

大雾障天,茫茫然不辨径路。

niè huāng jí bēn hū shī zú duò yún kū zhōng jué shēn bù kě cè ér shēn xìng bù sǔn

蹑荒急奔,忽失足堕云窟中,觉深不可测,而身幸不损。

dìng xǐng liáng jiǔ yǎng jiàn yún qì rú lóng

定醒良久,仰见云气如笼。

nǎi zì tàn yuē xiān rén lìng wǒ táo bì dà shù zhōng bù néng miǎn

乃自叹曰:“仙人令我逃避大数,终不能免。

hé shí chū cǐ kū yé

何时出此窟耶?

yòu zuò yí shí jiàn shēn chù yǐn yǐn yǒu guāng suì qǐ ér jiàn rù zé bié yǒu tiān dì

”又坐移时,见深处隐隐有光,遂起而渐入,则别有天地。

yǒu sān lǎo fāng duì yì jiàn gāo zhì yì bù gù wèn yì bù chuò

有三老方对奕,见高至,亦不顾问,奕不辍。

gāo dūn ér guān yān

高蹲而观焉。

jú zhōng liǎn zi rù hé

局终,敛子入盒。

fāng wèn kè hé de zhì cǐ

方问:“客何得至此?

gāo yán mí duò shī lù

”高言:“迷堕失路。

lǎo zhě yuē cǐ fēi rén jiān bù yí jiǔ yān wǒ sòng jūn guī

”老者曰:“此非人间,不宜久淹,我送君归。

nǎi dǎo zhì kū xià

”乃导至窟下。

jué yún qì yōng zhī yǐ shēng suì lǚ píng dì jiàn shān zhōng shù sè shēn huáng xiāo xiāo mù luò shì shì qiū miǎo

觉云气拥之以升,遂履平地,见山中树色深黄,萧萧木落,似是秋杪。

dà jīng yuē wǒ yǐ dōng lái hé biàn mù qiū

大惊曰:“我以冬来,何变暮秋?

bēn fù jiā zhōng qī zi jǐn jīng xiāng jù ér qì

”奔赴家中,妻、子尽惊,相聚而泣。

gāo yà wèn zhī qī yuē jūn qù sān nián bù fǎn jiē yǐ wéi yì wù yǐ

高讶问之,妻曰:“君去三年不返,皆以为异物矣。

gāo yuē yì zāi cái qǐng kè ěr

”高曰:“异哉,才顷刻耳。

yú yāo zhōng chū qí qiǔ liáng yǐ ruò huī jìn xiāng yǔ chà yì

”于腰中出其糗粮,已若灰烬,相与诧异。

qī yuē jūn xíng hòu wǒ mèng èr rén zào yī shǎn dài shì suì fù zhě xiōng xiōng rán rù shì zhāng gù yuē bǐ hé wǎng

妻曰:“君行后,我梦二人,皂衣闪带,似谇赋者,汹汹然入室张顾曰:‘彼何往?

wǒ hē zhī yuē bǐ yǐ wài chū

’我诃之曰:‘彼已外出。

ěr jí guān chāi hé de rù rén guī tà

尔即官差,何得入人闺闼?

èr rén nǎi chū

’二人乃出。

qiě xíng qiě yǔ yuē guài shì guài shì ér qù

且行且语曰‘怪事怪事’而去。

gāo nǎi wù yǐ suǒ yù zhě xian yě qī suǒ yù zhě guǐ yě

”高乃悟已所遇者仙也,妻所遇者鬼也。

gāo měi duì kè zhōng chǔ yī yú nèi mǎn zuò jiē xiāng fēi shè fēi lán zhe hàn mí shèng yún

高每对客,衷杵衣于内,满座皆香,非麝非兰,著汗弥盛云。

✦ You read 卷十二·丐汕

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.