mǎ shēng wàn bǎo zhě dōng chāng rén shū kuáng bù jī
马生万宝者,东昌人,疏狂不羁。
qī tián shì yì fàng dàn fēng liú
妻田氏亦放诞风流。
kàng lì shén dūn
伉俪甚敦。
yǒu nǚ zǐ lái jì jū lín rén mǒu ǎo jiā yán wèi wēng gū suǒ nüè zàn chū wáng
有女子来,寄居邻人某媪家,言为翁姑所虐,暂出亡。
qí féng rèn jué qiǎo biàn wèi ǎo cāo zuò
其缝纫绝巧,便为媪操作。
ǎo xǐ ér liú zhī
媪喜而留之。
yú shù rì zì yán néng yú xiāo fēn àn mó yù nǚ zǐ zhài gǔ
逾数日,自言能于宵分按摩,愈女子瘵蛊。
ǎo cháng zhì shēng jiā yóu yáng qí shù tián yì wèi cháng zhuó yì
媪常至生家游扬其术,田亦未尝着意。
shēng yī rì yú qiáng xì kuī jiàn nǚ nián shí bā jiǔ yǐ lái pō fēng gé
生一日于墙隙窥见女,年十八九已来,颇风格。
xīn qiè hǎo zhī sī yǔ qī móu tuō jí yǐ zhāo zhī
心窃好之,私与妻谋,托疾以招之。
ǎo xiān lái jiù tà fǔ wèn yǐ yán méng niáng zǐ zhāo biàn jiāng lái
媪先来,就榻抚问已,言:“蒙娘子招,便将来。
dàn qú wèi jiàn nán zǐ qǐng wù yǐ láng jūn rù
但渠畏见男子,请勿以郎君入。
qī yuē jiā zhōng wú guǎng shě qú nóng shí fù chū rù kě fù nài hé
”妻曰:“家中无广舍,渠侬时复出入,可复奈何?
yǐ yòu chén sī yuē wǎn jiān xī cūn ā jiù jiā zhāo qú yǐn jí zhǔ lìng wù guī yì dà yì
”已又沉思曰:“晚间西村阿舅家招渠饮,即嘱令勿归,亦大易。
ǎo nuò ér qù
”媪诺而去。
qī yǔ shēng yòng bá zhào zhì yì hàn zhì jì xiào ér xíng zhī
妻与生用拔赵帜易汉帜计,笑而行之。
rì xūn hēi ǎo yǐn nǚ zǐ zhì yuē láng jūn wǎn huí jiā fǒu
日曛黑,媪引女子至,曰:“郎君晚回家否?
tián yuē bù huí yǐ
”田曰:“不回矣。
nǚ zǐ xǐ yuē rú cǐ fāng hǎo
”女子喜曰:“如此方好。
shù yǔ ǎo bié qù
”数语,媪别去。
tián biàn rán zhú zhǎn qīn ràng nǚ xiān shàng chuáng jǐ yì tuō yī yǐn zhú
田便燃烛展衾,让女先上床,己亦脱衣隐烛。
hū yuē jǐ wàng què chú shě mén wèi guān fáng gǒu zǐ tōu chī yě
忽曰:“几忘却厨舍门未关,防狗子偷吃也。
biàn xià chuáng qǐ mén yì shēng
”便下床启门易生。
shēng xī sū rù shàng chuáng yǔ nǚ gòng zhěn wò
生窸窣入,上床与女共枕卧。
nǚ chàn shēng yuē wǒ wèi niáng zǐ yī qīng yàng yě
女颤声曰:“我为娘子医清恙也。
jiān yǐ nì cí shēng bù yǔ
”间以昵词,生不语。
nǚ jí fǔ shēng fù jiàn zhì qí xià tíng shǒu bù mó jù tàn qí sī chù wàn bēng téng
女即抚生腹,渐至脐下,停手不摩,遽探其私,触腕崩腾。
nǚ jīng bù zhī zhuàng bù chì wù zhuō shé xiē jí qǐ yù dùn
女惊怖之状,不啻误捉蛇蝎,急起欲遁。
shēng jū zhī yǐ shǒu rù qí gǔ jì
生沮之,以手入其股际。
zé léi chuí yíng jū yì wěi qì yě
则擂垂盈掬,亦伟器也。
dà hài hū huǒ
大骇呼火。
shēng qī wèi shì jué liè jí rán dēng zhì yù wèi tiáo tíng zé jiàn nǚ chì shēn tóu dì qǐ mìng
生妻谓事决裂,急燃灯至,欲为调停,则见女赤身投地乞命。
qī xiū jù qū chū
妻羞惧趋出。
shēng jí zhī yún shì gǔ chéng rén wáng èr xǐ
生诘之,云是谷城人王二喜。
yǐ xiōng dà xǐ wèi sāng chōng mén rén yīn de zhuǎn chuán qí shù
以兄大喜为桑冲门人,因得转传其术。
yòu wèn diàn jǐ rén yǐ
又问:“玷几人矣?
yuē shēn chū xíng dào bù jiǔ zhǐ de shí liù rén ěr
”曰:“身出行道不久,只得十六人耳。
shēng yǐ qí xíng kě zhū sī yù gào jùn
”生以其行可诛,思欲告郡;
ér lián qí měi suì fǎn jiē ér gōng zhī
而怜其美,遂反接而宫之。
xuè yì yǔn jué shí qǐng fù sū
血溢陨绝,食顷复苏。
wò zhī tà fù zhī qīn ér zhǔ yuē wǒ yǐ yào yī rǔ chuàng wěi píng cóng wǒ zhōng yān kě yě
卧之榻,覆之衾,而嘱曰:“我以药医汝,创痏平,从我终焉可也?
bù rán shì fā bù shè
不然,事发不赦!
wáng nuò zhī
”王诺之。
míng rì ǎo lái shēng yuē zhī yuē yī shì wǒ biǎo zhí nǚ wáng èr jie yě
明日媪来,生约之曰:“伊是我表侄女王二姐也。
yǐ tiān yān wèi fū jiā suǒ zhú yè wèi wǒ jiā yán qí yóu shǐ zhī zhī
以天阉为夫家所逐,夜为我家言其由,始知之。
hū xiǎo bù kāng jiāng wéi shì yào ěr jiān qǐng zhū qí jiā liú yǔ jīng rén zuò bàn
忽小不康,将为市药饵,兼请诸其家,留与荆人作伴。
ǎo rù shì shì wáng jiàn qí miàn sè bài rú chén tǔ
”媪入室视王,见其面色败如尘土。
jí tà wèn zhī
即榻问之。
yuē yǐn suǒ bào zhǒng kǒng shì è jū
曰:“隐所暴肿,恐是恶疽。
ǎo xìn zhī qù
”媪信之去。
shēng ěr yǐ tāng sǎn yǐ sàn rì jiù píng fù
生饵以汤,糁以散,日就平复。
yè zhé yǐn yǔ xiá chǔ
夜辄引与狎处;
zǎo qǐ zé wèi tián tí jí bǔ zhuì sǎ sǎo zhí chuī rú yìng bì rán
早起,则为田提汲补缀,洒扫执炊,如媵婢然。
jū wú hé sāng chōng fú zhū tóng wù zhě qī rén bìng qì shì
居无何,桑冲伏诛,同恶者七人并弃市;
wéi èr xǐ lòu wǎng xí gè shǔ yán jī
惟二喜漏网,檄各属严缉。
cūn rén qiè gòng yí zhī jí cūn ǎo gé shang ér tàn qí yǐn qún yí nǎi shì
村人窃共疑之,集村媪隔裳而探其隐,群疑乃释。
wáng zì shì dé shēng suì cóng mǎ yǐ zhōng yān
王自是德生,遂从马以终焉。
hòu zú jí zàng fǔ xi mǎ shì mù cè jīn yī xī zài yān
后卒,即葬府西马氏墓侧,今依稀在焉。
yì shǐ shì yuē mǎ wàn bǎo kě yún shàn yú yòng rén zhě yǐ
异史氏曰:“马万宝可云善于用人者矣。
ér tóng xǐ xiè kě bǎ wán ér yòu wèi qí qián yīn duàn qí qián ér chù zhī
儿童喜蟹可把玩,而又畏其钳,因断其钳而畜之。
wū hū
唉!
gǒu de cǐ yì yǐ zhì tiān xià kě yě
苟得此意,以治天下可也。