yí shuǐ jū mín zhào mǒu yǐ gù zì chéng zhōng guī jiàn nǚ zǐ bái yī kū lù cè shén āi
沂水居民赵某,以故自城中归,见女子白衣哭路侧,甚哀。
nì zhī měi
睨之,美;
yuè zhī níng zhù bù qù nǚ chuí tì yuē fú fū yě lù bù xíng ér gù wǒ
悦之,凝注不去,女垂涕曰:“夫夫也,路不行而顾我!
zhào yuē wǒ yǐ kuàng yě wú rén ér zi kū zhī tòng shí chuàng yú xīn
”赵曰:“我以旷野无人,而子哭之恸,实怆于心。
nǚ yuē fu sǐ wú lù shì yǐ āi ěr
”女曰:“夫死无路,是以哀耳。
zhào quàn qí fù zé liáng pǐ
”赵劝其复择良匹。
yuē miǎo cǐ yī shēn qí hé néng zé
曰:“渺此一身,其何能择?
rú de suǒ tuō yìng zhī kě yě
如得所托,媵之可也。
zhào xīn rán zì jiàn nǚ cóng zhī
”赵忻然自荐,女从之。
zhào yǐ qù jiā yuǎn jiāng mì dài bù
赵以去家远,将觅代步。
nǚ yuē wú yōng
女曰:“无庸。
nǎi xiān xíng piāo ruò xian bēn
”乃先行、飘若仙奔。
zhì jiā cāo jǐng jiù shén qín
至家,操井臼甚勤。
jī èr nián yú wèi zhào yuē gǎn jūn liàn liàn wěi xiāng cóng hū yǐ sān nián jīn yi qiě qù
积二年余,谓赵曰:“感君恋恋,猥相从,忽已三年,今宜且去。
zhào yuē nǎng yán wú jiā jīn yān wǎng
”赵曰:“曩言无家,今焉往?
yuē bǐ shí màn wéi shì yán ěr hé de wú jiā
”曰:“彼时漫为是言耳,何得无家?
shēn fù huò yào jīn líng
身父货药金陵。
tǎng yù zài wù kě zài yào wǎng kě zhù zī fǔ
倘欲再晤,可载药往,可助资斧。
zhào jīng yíng wèi shì yú mǎ
”赵经营,为贳舆马。
nǚ cí zhī chū mén jìng qù zhuī zhī bù jí shùn xī suì yǎo
女辞之,出门径去,追之不及,瞬息遂杳。
jū jiǔ zhī pō shè huái xiǎng yīn shì yào yì jīn líng
居久之,颇涉怀想,因市药诣金陵。
jì huò lǚ dǐ fǎng zhū qú shì hū yào sì yī wēng wàng jiàn yuē xù zhì yǐ
寄货旅邸,访诸衢市,忽药肆一翁望见,曰:“婿至矣。
yán zhī rù nǚ fāng huàn shang tíng zhōng jiàn zhī bù yán yì bù xiào huàn bù chuò
”延之入,女方浣裳庭中,见之不言亦不笑,浣不辍。
zhào xián hèn jù chū wēng yòu yè zhī fǎn nǚ bù gù rú chū
赵衔恨遽出,翁又曳之返,女不顾如初。
wēng mìng zhì jù zuò fàn móu hòu zèng zhī
翁命治具作饭,谋厚赠之。
nǚ zhǐ zhī yuē qú fú báo duō jiāng bù rèn
女止之曰,“渠福薄,多将不任;
yi shǎo wèi qí kǔ xīn zài jiǎn shí shù yī fāng yǔ zhī biàn chī zhe bù jìn yǐ
宜少慰其苦辛,再检十数医方与之,便吃著不尽矣。
wēng wèn suǒ zài yào nǚ yún yǐ shòu zhī yǐ zhí zài cǐ
”翁问所载药,女云:“已售之矣,直在此。
wēng nǎi chū fāng fù jīn sòng zhào guī
”翁乃出方付金,送赵归。
shì qí fāng yǒu jī yàn
试其方,有奇验。
yí shuǐ shàng yǒu néng zhī qí fāng zhě
沂水尚有能知其方者。
yǐ suàn bái jiē máo yán yǔ shuǐ xǐ hóu zhuì qí fāng zhī yī yě liáng xiào
以蒜白接茅檐雨水,洗瘊赘,其方之一也,良效。