wèi xīn píng
味辛平。
zhǔ ké nì shàng qì pò jī jù yǐn shí hán rè shuǐ qì è chuāng shǔ lòu jū shí guǐ jīng gǔ dú shā fēi niǎo zǒu shòu
主咳逆上气,破积聚饮食,寒热,水气恶创,鼠瘘,疽蚀,鬼精,蛊毒,杀飞鸟走兽。
yī míng xù dú
一名续毒。
shēng shān gǔ
生山谷。
míng yī yuē shēng qín tíng jí fèng gāo èr yuè bā yuè cǎi gēn yīn gàn
《名医》曰:生秦亭及奉高,二月八月,采根阴干。
àn guǎng yǎ yún láng dú yě yí shàng tuō xù dú èr zì
案《广雅》云:狼毒也,疑上脱续毒二字。
zhōng shān jīng yún dà guī zhī shān yǒu cǎo yān qí zhuàng rú shī ér máo qīng huá ér bái shí qí míng yuē fú zhī bù yāo kě yǐ bù fù bìng
《中山经》云:大騩之山有草焉,其状如蓍而毛,青华而白实,其名曰,服之不夭,可以不腹病。