wèi kǔ wēn
味苦温。
zhǔ wēn nüè kuáng yì hán rè zhēng jiǎ jī jù yǐng qì zhú xuè zhǐ tòng liáo jīn chuāng
主温疟,狂易,寒热,症瘕积聚,瘿气,逐血,止痛,疗金疮。
yī míng yě zhàng rén yī míng hú wáng shǐ zhě
一名野丈人,一名胡王使者。
shēng shān gǔ
生山谷。
wú pǔ yuē bái tóu wēng yī míng yě zhàng rén yī míng nài hé cǎo shén nóng biǎn què kǔ wú dú shēng sōng shān chuān gǔ pò qì kuáng hán rè zhǐ tòng yù lǎn
《吴普》曰:白头翁,一名野丈人,一名奈河草,神农扁鹊苦无毒,生嵩山川谷,破气狂寒热,止痛(《御览》)。
míng yī yuē yī míng nài hé cǎo shēng gāo shān jí tián yě sì yuè cǎi
《名医》曰:一名奈河草,生高山及田野,四月采。
àn táo hóng jǐng yún jìn gēn chù yǒu bái rōng zhuàng shì rén bái tóu gù yǐ wéi míng
案陶宏景云:近根处有白茸状似人白头,故以为名。