dìng hūn diàn cuī yuán zōng lú chéng yè nǚ qín tái zi wǔ yīn lú shēng zhèng hái gǔ
定婚店崔元综卢承业女琴台子武殷卢生郑还古
dìng hūn diàn
定婚店
dù líng wéi gù shǎo gū sī zǎo qǔ fù duō qí qiú hūn bù chéng
杜陵韦固,少孤,思早娶妇,多歧,求婚不成。
zhēn guàn èr nián jiāng yóu qīng hé lǚ cì sòng chéng nán diàn
贞观二年,将游清河,旅次宋城南店。
kè yǒu yǐ qián qīng hé sī mǎ pān fǎng nǚ wèi yì zhě lái dàn qī yú diàn xi lóng xīng sì mén
客有以前清河司马潘昉女为议者,来旦期于店西龙兴寺门。
gù yǐ qiú zhī yì qiè dàn wǎng yān
固以求之意切,旦往焉。
xié yuè shàng míng yǒu lǎo rén yǐ jīn náng zuò yú jiē shàng xiàng yuè jiǎn shū
斜月尚明,有老人倚巾囊,坐于阶上,向月检书。
chān zhī bù shí qí zì
觇之,不识其字。
gù wèn yuē lǎo fù suǒ xún zhě hé shū
固问曰:“老父所寻者何书?
gù shào xiǎo kǔ xué zì shū wú bù shí zhě
固少小苦学,字书无不识者。
xī guó fàn zì yì néng dú zhī
西国梵字,亦能读之。
wéi cǐ shū mù suǒ wèi dí rú hé
唯此书目所未觌,如何?
lǎo rén xiào yuē cǐ fēi shì jiān shū jūn yīn de jiàn
”老人笑曰:“此非世间书,君因得见。
gù yuē rán zé hé shū yě
”固曰:“然则何书也?
yuē yōu míng zhī shū
”曰:“幽冥之书。
gù yuē yōu míng zhī rén hé yǐ dào cǐ
”固曰:“幽冥之人,何以到此?
yuē jūn xíng zì píng fēi mǒu bù dàng lái yě
”曰:“君行自平,非某不当来也。
fán yōu lì jiē zhǔ rén shēng zhī shì zhǔ zhǔ yuán zuò shēng jù míng chāo běn gǎi rén kě bù xíng qí zhōng hu
凡幽吏皆主人生之事,主(“主”原作“生”,据明抄本改)人可不行其中乎?
jīn dào tú zhī xíng rén guǐ gè bàn zì bù biàn ěr
今道途之行,人鬼各半,自不辨耳。
gù yuē rán zé jūn hé zhǔ
”固曰:“然则君何主?
yuē tiān xià zhī hūn dú ěr
”曰:“天下之婚牍耳。
gù xǐ yuē gù shǎo gū cháng yuàn zǎo qǔ yǐ guǎng hòu sì
”固喜曰:“固少孤,尝愿早娶,以广后嗣。
ěr lái shí nián duō fāng qiú zhī jìng bù suí yì
尔来十年,多方求之,竞不遂意。
jīn zhě rén yǒu qī cǐ yǔ yì pān sī mǎ nǚ kě yǐ chéng hu
今者人有期此,与议潘司马女,可以成乎?
yuē wèi yě jūn zhī fù shì sān suì yǐ
”曰:“未也,君之妇适三岁矣。
nián shí qī dāng rù jūn mén
年十七,当入君门。
yīn wèn náng zhōng hé wù
”因问囊中何物?
yuē chì shéng zi ěr yǐ xì fū fù zhī zú jí qí zuò zé qián yòng xiāng xì
曰:“赤绳子耳,以系夫妇之足,及其坐则潜用相系。
suī chóu dí zhī jiā guì jiàn xuán gé tiān yá cóng huàn wú chǔ yì xiāng cǐ shéng yī xì zhōng bù kě huàn
不管这两家是仇敌,还是贫富相差悬殊,或者是相隔千山万水,只要红绳一系,再也逃不掉了。
jūn zhī jiǎo yǐ xì yú bǐ yǐ tā qiú hé yì
君之脚已系于彼矣,他求何益。
yuē gù qī ān zài
”曰:“固妻安在?
qí jiā hé wéi
其家何为?
yuē cǐ diàn běi mài cài jiā yù nǚ ěr
”曰:“此店北卖菜家妪女耳。
gù yuē kě jiàn hu
”固曰:“可见乎?
yuē chén cháng bào zhī lái mài cài yú shì
”曰:“陈尝抱之来,卖菜于是。
néng suí wǒ xíng dāng shì jūn
能随我行,当示君。
jí míng suǒ qī bù zhì lǎo rén juǎn shū jiē náng ér xíng
”及明,所期不至,老人卷书揭囊而行。
gù zhú zhī rù cài cài yuán běn zuò mǐ jù míng chāo běn gǎi shì
固逐之入菜(“菜”原本作“米”,据明抄本改)市。
yǒu miǎo yù bào sān suì nǚ lái bì lòu yì shén
有眇妪,抱三岁女来,弊陋亦甚。
lǎo rén zhǐ yuē cǐ jūn zhī qī yě
老人指曰:“此君之妻也。
gù nù yuē shā zhī kě hu
”固怒曰:“杀之可乎?
lǎo rén yuē cǐ rén mìng dāng shí dà lù yīn zǐ ér shí yì yōng kě shā hu
”老人曰:“此人命当食大禄,因子而食邑,庸可杀乎?
lǎo rén suì yǐn gù mó yī xiǎo dāo fù qí nú yuē rǔ sù gàn shì néng wéi wǒ shā bǐ nǚ cì rǔ wàn qián
”老人遂隐:“固磨一小刀,付其奴曰:“汝素干事,能为我杀彼女,赐汝万钱。
nú yuē nuò
”奴曰:“诺。
míng rì xiù dāo rù cài sì zhōng yú zhòng zhōng cì zhī ér zǒu
”明日,袖刀入菜肆中,于众中刺之而走。
yī shì fēn rǎo bēn zǒu huò miǎn
一市纷扰,奔走获免。
wèn nú yuē suǒ cì zhòng fǒu
问奴曰:“所刺中否?
yuē chū cì qí xīn bù xìng cái zhōng méi jiān
”曰:“初刺其心,不幸才中眉间。
ěr hòu qiú hūn zhōng bù suí
”尔后求婚,终不遂。
yòu shí sì nián yǐ fù yīn cān xiāng zhōu jūn jūn yuán zuò jūn jù míng chāo běn gǎi
又十四年,以父荫叅相州军(“军”原作“君”,据明抄本改)。
cì shǐ wáng tài bǐ shè sī hù yuàn zhuān jū yù yǐ wéi néng yīn qī yǐ nǚ
刺史王泰俾摄司户掾,专鞫狱,以为能,因妻以女。
kě nián shí liù qī róng sè huá lì
可年十六七,容色华丽。
gù chēng qiè zhī jí
固称惬之极。
rán qí méi jiān cháng tiē yī huā diàn suī mù yù xián chǔ wèi cháng zàn qù
然其眉间常贴一花钿,虽沐浴闲处,未尝暂去。
suì yú gù bī wèn zhī qī shān rán yuē qiè jùn shǒu zhī yóu zǐ yě fēi qí nǚ yě
岁余,固逼问之,妻潸然曰:“妾郡守之犹子也,非其女也。
chóu xī fù céng zǎi sòng chéng zhōng qí guān
畴昔父曾宰宋城,终其官。
shí qiè zài qiǎng bǎo mǔ xiōng cì mò
时妾在襁褓,母兄次殁。
wéi yī zhuāng zài sòng chéng nán yǔ rǔ mǔ chén shì jū qù diàn jìn zhōu shū yǐ gěi zhāo xī
唯一庄在宋城南,与乳母陈氏居,去店近,鬻蔬以给朝夕。
chén shì lián xiǎo bù rěn zàn qì
陈氏怜小,不忍暂弃。
sān suì shí bào háng shì zhōng wèi kuáng zéi suǒ cì
三岁时,抱行市中,为狂贼所刺。
dāo hén shàng zài gù yǐ huā zǐ fù zhī
刀痕尚在,故以花子覆之。
qī bā nián jiān shū cóng shì lú lóng suì de zài zuǒ yòu yǐ wéi nǚ jià jūn ěr
七八年间,叔从事卢龙,遂得在左右,以为女嫁君耳。
gù yuē chén shì miǎo hu
”固曰:“陈氏眇乎?
yuē rán hé yǐ zhī zhī
”曰:“然,何以知之?
gù yuē suǒ cì zhě gù yě
”固曰:“所刺者固也。
nǎi yuē qí yě
”乃曰奇也。
yīn jìn yán zhī xiāng jìng yú jí
因尽言之,相敬逾极。
hòu shēng nán kūn wèi yàn mén tài shǒu fēng tài yuán qún zuǒ fū rén
后生男鲲,为雁门太守,封太原群左夫人。
zhī yīn zhì zhī dìng bù kě biàn yě
知阴骘之定,不可变也。
sòng chéng zǎi wén zhī tí qí diàn yuē dìng hūn diàn
宋城宰闻之,题其店曰“定婚店”。
chū xù yōu guài lù
(出《续幽怪录》)
cuī yuán zōng
崔元综
cuī yuán zōng rèn yì zhōu cān jūn rì yù qǔ fù jí rì yǐ dìng
崔元综任益州叅军日,欲娶妇,吉日已定。
hū jiǎ mèi jiàn rén yún cǐ jiā nǚ fēi jūn zhī fù jūn fù jīn rì shǐ shēng
忽假寐,见人云:“此家女非君之妇,君妇今日始生。
nǎi mèng zhōng xiāng suí xiàng dōng jīng lǚ xìn fang shí zì jiē xī dào běi yǒu yī jiā rù zhái nèi dōng xíng wū xià zhèng jiàn yī fù rén shēng yī nǚ zǐ yún cǐ shì jūn fù
”乃梦中相随,向东京履信坊十字街西道北有一家,入宅内东行屋下,正见一妇人生一女子,云:“此是君妇。
cuī gōng jīng wù shū bù xìn zhī
”崔公惊寤,殊不信之。
é ér suǒ píng zhāng nǚ hū rán bào wáng
俄而所平章女,忽然暴亡。
zì cǐ hòu guān zhì sì pǐn nián wǔ shí bā nǎi hūn shì láng wéi zhì táng mèi nián shǐ shí jiǔ
自此后官至四品,年五十八,乃婚侍郎韦陟堂妹,年始十九。
suī xián cuī gōng zhī nián jìng jià zhī
虽嫌崔公之年,竟嫁之。
nǎi yú lǚ xìn fang wéi jiā zhái shàng chéng qīn guǒ zài dōng xíng wū xià jū zhù
乃于履信坊韦家宅上成亲,果在东行屋下居住。
xún kān suì yuè zhèng shì suǒ mèng zhī rì qí qī shì shēng
寻勘岁月,正是所梦之日,其妻适生。
cuī gōng zhì sān pǐn nián jiǔ shí
崔公至三品,年九十。
wéi fū rén yǔ zhī xié lǎo xiàng sì shí nián shí qí guì lù yě
韦夫人与之偕老,向四十年,食其贵禄也。
chū dìng mìng lù
(出《定命录》)
lú chéng yè nǚ
卢承业女
hù bù shàng shū fàn yáng lú chéng qìng yǒu xiōng zi jiāng jī ér jià zhī wèi dì shàng shū zuǒ chéng chéng yè yuē wú wèi cǐ nǚ zé dé yī xù nǎi yuē péi jū dào
户部尚书范阳卢承庆,有兄子,将笄而嫁之,谓弟尚书左丞承业曰:“吾为此女,择得一婿乃曰裴居道。
qí xiàng wèi jí rén chén
其相位极人臣。
rán kǒng qí fēi mìng pò jiā bù kě jià yě
然恐其非命破家,不可嫁也。
chéng yè yuē bù zhī cǐ nǚ xiàng mìng zhōng tā fù guì fǒu
”承业曰:“不知此女相命,终他富贵否?
yīn hū qí zhí nǚ chū xiōng dì shú shì zhī
”因呼其侄女出,兄弟熟视之。
chéng yè yòu yuē péi jí wèi zhì láng guān qí nǚ jí hé sàng shì zòng hòu zāo shì bù xiāng jí yě
承业又曰:“裴即位至郎官,其女即合丧逝,纵后遭事,不相及也。
nián jià yǔ zhī
年嫁与之。
jū dào guān zhì láng zhōng qí qī guǒ mò
居道官至郎中,其妻果殁。
hòu jū dào jìng bài zhōng shū lìng bèi zhū jí mò jiǔ ér fāng xuě
后居道竟拜中书令,被诛籍没,久而方雪。
chū dìng mìng lù
”(出《定命录》)
qín tái zi
琴台子
zhào jùn li xī zhòng tiān bǎo chū zǎi yǎn shī
赵郡李希仲,天宝初,宰偃师。
yǒu nǚ yuē xián yí shēng jiǔ suì xī xì yú xiè shǔ zhī huā lán nèi
有女曰闲仪,生九岁,嬉戏于廨署之花栏内。
hū yǒu rén jù zhāo xián yí yuē bǐ yǒu kěn chéng yuàn tuō xián shū xìng bì cí wù shén jīng hài
忽有人遽招闲仪曰:“鄙有恳诚,愿托贤淑,幸毕词,勿甚惊骇。
nǎi yuē bǐ wèi cuī shì qī yǒu èr nán yī nǚ
”乃曰:“鄙为崔氏妻,有二男一女。
nán míng qín tái zi bǐ yóu zhōng niàn
男名琴台子,鄙尤钟念。
shēng liù shí rì bǐ zé xiè qù
生六十日,鄙则谢去。
fū rén dāng wèi cuī zhī jì shì gǎn yǐ niàn zi wèi tuō
夫人当为崔之继室,敢以念子为托。
shí rén mǐn zhī
实仁愍之。
yīn bēi tòng yuàn yān é shī suǒ zài
”因悲恸怨咽,俄失所在。
xián yí yì chén mí wú suǒ jué zhī yǐ
闲仪亦沉迷无所觉知矣。
jiā rén shàn yǎng zhī xún rì wú yàng
家人善养之,旬日无恙。
xī zhòng zhì mǎn yīn jiā luò jīng
李希仲任期满了之后,将家搬到洛京。
tiān bǎo mò yōu jì qǐ róng xī zhòng zé qiè jiā dōng mài yǐ bì bīng luàn
天宝末,幽蓟起戎,希仲则挈家东迈,以避兵乱。
xíng zhì lín huái yè xiàn yǐn cuī qí
行至临淮,谒县尹崔祈。
jì xiāng jiàn qíng kuǎn yī rán
既相见,情款依然。
gè xù zǔ zǔ yuán zuò xiāng jù míng chāo běn gǎi yīn
各叙祖(“祖”原作“相”,据明抄本改)姻。
cuī nǎi nèi wài sān cóng zhī kūn zhòng yě
崔乃内外三从之昆仲也。
shí cuī sàng qī bàn suì zhōng kuì wú zhǔ yòu zhì líng dīng
时崔丧妻半岁,中馈无主,幼稚零丁。
yīn qiú qǔ yú xī zhòng
因求娶于希仲。
xī zhòng jiā pín shí wēi fāng wèi yuǎn shì nǚ kuàng chéng lì suì xǔ chéng qīn
希仲家贫时危,方为远适,女况成立,遂许成亲。
nǚ jì yǒu guī jiāng móu nán dù
女既有归,将谋南度。
yǎn shī gù shì chū bù xǐng jì
偃师故事,初不省记。
yī rì hū wén cuī shì zhōng táng chén tòng dà kū
一日,忽闻崔氏中堂,沉痛大哭。
jí lìng xún wèn nǎi xián yí ěr
即令询问,乃闲仪耳。
xī zhòng yù zì xún wèn zé chū yī nián gū hái yuē cǐ huā lán suǒ wèi qín tái zi zhě yě
希仲遇自询问,则出一年孤孩曰:“此花栏所谓琴台子者也。
yīn shì bèi jiā fǔ yù míng zhī líng yù jí zhǎng guān zhì chén jùn tài shǒu
”因是倍加抚育,名之灵遇,及长,官至陈郡太守。
chū xù xuán guài lù
(出《续玄怪录》)
wǔ yīn
武殷
wǔ yīn zhě qiū jùn rén yě
武殷者,邺郡人也。
cháng yù yuán běn wú yù zì jù qián dìng lù bǔ qǔ tóng jùn zhèng shì zé yīn cóng mǔ zhī nǚ
尝欲(原本无“欲”字,据前定录补)娶同郡郑氏,则殷从母之女。
zī sè jué shì yā yǒu lìng dé yīn shén yuè mù nǚ yì yì yuàn cóng zhī
姿色绝世,雅有令德,殷甚悦慕,女意亦愿从之。
yīn qiú wèi xù yǒu chéng yuē yǐ
因求为婿,有诚约矣。
wú hé pò yú zhī jǐ suǒ jiàn jiāng jǔ jìn shì
无何,迫于知己所荐,将举进士。
qī yǐ sān nián cóng mǔ xǔ zhī
期以三年,从母许之。
zhì luò yáng wén gōu lóng shēng shàn xiāng rén jiān hǎo yǐn jiǔ shí tè zào yān
至洛阳,闻勾龙生善相人,兼好饮酒,时特造焉。
shēng jí xǐ yǔ zhī yì xī
生极喜,与之意夕。
yīn wèi yīn yuē zi zhī lù yǔ shòu shén hòu rán ér wǎn yù wèi zhì qī shí ér yǒu xiǎo ě
因为殷曰:“子之禄与寿甚厚,然而晚遇,未至七十而有小厄。
yīn yuē jīn rì zhī lǜ wèi xiá yú cǐ
”殷曰:“今日之虑,未暇于此。
qǐng yǐ jìn shì yán zhī
请以近事言之。
shēng yuē jūn yán jìn shì fēi míng yǔ hūn hu
”生曰:“君言近事,非名与婚乎?
yīn yuē rán
”殷曰:“然。
shēng yuē zì cǐ sān nián bì chéng dà míng
”生曰:“自此三年,必成大名。
rú hūn qǔ shū wèi yǒu zhào
如婚娶,殊未有兆。
yīn yuē yuē yǒu suǒ qǔ hé yán wú zhào
”殷曰:“约有所娶,何言无兆?
shēng xiào yuē jūn zhī qǔ zhèng shì hu
”生笑曰:“君之娶郑氏乎?
yuē rán
他回答说:“是的。
shēng yuē cǐ gù fēi jūn zhī qī yě
”生曰:“此固非君之妻也。
jūn dāng qǔ wéi shì hòu èr nián shǐ shēng shēng shí qī nián ér jūn qǔ zhī
君当娶韦氏,后二年始生,生十七年而君娶之。
shí dāng guān wèi yú nián ér wéi shì zú
”时当官,未逾年而韦氏卒。
yīn yì qí yán gù wèn zhèng shì zhī fu yuē jí tóng jùn guō zi yuán yě
殷异其言,固问郑氏之夫,曰:“即同郡郭子元也。
zi yuán qǔ wǔ nián ér zú
子元娶五年而卒。
rán jiāng jià zhī xī jūn qí mèng zhī
然将嫁之夕,君其梦之。
jì èr nián yīn xià dì yǒu nèi huáng rén guō shào jiā fù yú cái wén zhèng shì měi nà lù yǐ qiú qí hūn
”既二年,殷下第,有内黄人郭绍,家富于财,闻郑氏美,纳赂以求其婚。
zhèng shì zhī mǔ jù zú móu yuē nǚ nián jì jī yīn wèi chéng shì
郑氏之母聚族谋曰:“女年既笄,殷未成事。
wú lǎo yǐ qiě yuàn jiàn yǒu suǒ shì
吾老矣,且愿见有所适。
jīn yǒu guō shào zhě qiú qǔ wú yù xǔ zhī hé rú
今有郭绍者求娶,吾欲许之,何如?
zhū zǐ yuē wéi mìng
”诸子曰:“唯命。
zhèng shì wén zhī qì huì jiāng duàn fà wèi ní zhě shù sì
”郑氏闻之泣恚,将断发为尼者数四。
jí jià zhī xī hū de jí hūn xuàn ruò jiāng bù jiù
及嫁之夕,忽得疾昏眩,若将不救。
shí yīn zài jīng shī qí xī mèng yī nǚ míng yàn liú tì shì yǒu suǒ su
时殷在京师,其夕梦一女,鸣咽流涕,似有所诉。
shì zhī jí zhèng shì yě
视之即郑氏也。
nǎi jīng wèn jiǔ zhī yán yuē mǒu cháng mù jūn zǐ zhī dé yì zhī jūn zhī yì qiě céng xǔ shì jūn yǐ
乃惊问,久之言曰:“某尝慕君子之德,亦知君之意,且曾许事君矣。
jīn bù xìng wèi zūn zhǎng suǒ bī jiāng shì tā shì
今不幸为尊长所逼,将适他氏。
méi shēn zhī tàn zhī fù hé yán
没身之叹,知复何言。
yán qì xiāng duì ér qì
”言讫,相对而泣。
yīn jīng jué bēi wǎn qiě yì qí shì
因惊觉悲惋,且异其事。
nǎi fā shǐ yàn zhī zé guǒ shì rén
乃发使验之,则果适人。
wèn qí xìng shì zé guō shào yě
问其姓氏,则郭绍也。
yīn shù rì sī gōu lóng shēng yán pō yàn rán yí qí míng zhī yì ěr
殷数日,思勾龙生言颇验,然疑其名之异耳。
jí sù zōng zài chǔ míng shào suì gǎi wéi zi yuán yě
及肃宗在储名绍,遂改为子元也。
yīn míng nián zhuó dì
殷明年擢第。
gèng èr nián ér zi yuán zú
更二年而子元卒。
hòu shí yú nián lì wèi qīng xiǎn
后十余年,历位清显。
měi qiú qǔ zhé bù yīng
每求娶,辄不应。
hòu zì shàng shū láng zhé guān sháo yáng jùn shǒu wéi ān zhēn gù yǐ nǚ qī zhī
后自尚书郎谪官韶阳,郡守韦安贞固以女妻之。
yīn niàn gōu lóng shēng zhī yán kěn cí bù miǎn
殷念勾龙生之言,恳辞不免。
qǔ shù yuè ér wéi shì wáng yǐ
娶数月而韦氏亡矣。
qí hòu jiē yàn rú gōu lóng shēng zhī yán ěr
其后皆验,如勾龙生之言尔。
chū qián dìng lù
(出《前定录》)
lú shēng
卢生
hóng nóng lìng zhī nǚ jì jī shì lú shēng
弘农令之女既笄,适卢生。
bǔ jí zhī rì nǚ wū yǒu lái zhě
卜吉之日,女巫有来者。
lǐ shì zhī mǔ wèn yuē xiǎo nǚ jīn xī shì rén lú láng cháng lái wū dāng lǚ jiàn qí rén guān lù hòu bó
李氏之母问曰:“小女今夕适人,卢郎常来,巫当屡见,其人官禄厚薄?
wū zhě yuē suǒ yán lú láng fēi zhǎng rán zhě hu
”巫者曰:“所言卢郎,非长髯者乎?
yuē rán
他回答说:“是的。
rán zé fēi fū rén zhī zǐ xù yě
然则非夫人之子婿也。
fū rén zhī xù zhōng xíng ér bái qiě wú xū yě
夫人之婿,中形而白,且无须也。
fū rén jīng yuē wú zhī nǚ jīn xī shì rén de hu
”夫人惊曰:“吾之女今夕适人,得乎?
wū yuē de
”巫曰:“得”。
fū rén yuē jì dé shì rén yòu hé yǐ yún fēi lú láng hu
夫人曰:“既得适人,又何以云非卢郎乎?
yuē bù zhī qí yóu zé lú zhōng fēi fū rén zhī zǐ xù yě
”曰:“不知其由,则卢终非夫人之子婿也。
é ér lú nà cǎi fū rén nù wū ér shì zhī
”俄而卢纳采,夫人怒巫而示之。
wū yuē shì zài jīn xī ān gǎn wàng yán
巫曰:“事在今夕,安敢妄言。
qí jiā dà nù gòng tuò ér zhú zhī
”其家大怒,共唾而逐之。
jí lú chéng xuān chē lái zhǎn qīn yíng zhī lǐ
及卢乘轩车来,展亲迎之礼。
bīn zhǔ lǐ jù
宾主礼具。
jiě pèi yuē huā lú shēng hū jīng ér bēn chū chéng mǎ ér dùn zhòng bīn zhuī zhī bù fǎn
解珮约花,卢生忽惊而奔出,乘马而遁,众宾追之不返。
zhǔ rén sù fù qì bù shèng qí fèn
主人素负气,不胜其愤。
qiě shì qí nǚ zhī róng yāo róng jiē rù hū nǚ chū bài
且恃其女之容,邀容皆入,呼女出拜。
qí mào zhī lì tiān xià hǎn dí
其貌之丽,天下罕敌。
zhǐ zhī yuē cǐ nǚ qǐ jīng rén zhě yé
指之曰:“此女岂惊人者耶?
lìng ér bù chū rén qí yǐ wéi shòu xíng yě
令而不出,人其以为兽形也。
zhòng rén mò bù fèn tàn
”众人莫不愤叹。
zhǔ rén yuē cǐ nǚ yǐ fèng jiàn bīn kè zhōng yǒu néng pìn zhě yuàn fù jīn xī
主人曰:“此女已奉见,宾客中有能聘者,愿赴今夕。
shí zhèng mǒu guān mǒu wèi lú zhī bīn zài zuò qǐ bài yuē yuàn shì mén guǎn
”时郑某官某,为卢之傧,在坐起拜曰:“愿示门馆。
yú shì fèng shū zé xiāng dēng chē chéng lǐ
”于是奉书择相,登车成礼。
wū yán zhī mào wǎn rán
巫言之貌宛然。
nǎi zhī wū zhī yǒu zhī yě
乃知巫之有知也。
hòu shù nián zhèng rèn yú jīng féng lú wèn qí shì
后数年,郑任于京,逢卢问其事。
lú yuē liǎng yǎn chì qiě tài rú zhū zhǎn yá zhǎng shù cùn chū kǒu zhī liǎng jiǎo
卢曰:“两眼赤,且太如朱盏,牙长数寸,出口之两角。
dé wú jīng bēn hu
得无惊奔乎?
zhèng sù yǔ lú xiāng shàn zhòu chū qí qī yǐ shì zhī lú dà cán ér tuì
”郑素与卢相善,骤出其妻以示之,卢大惭而退。
nǎi zhī jié lí zhī qīn mìng gù qián dìng bù kě gǒu ér qiú zhī yě
乃知结缡之亲,命固前定,不可苟而求之也。
chū xù xuán guài lù
(出《续玄怪录》)
zhèng hái gǔ
郑还古
tài xué bó shì zhèng hái gǔ hūn xíng bù shàng shū liú gōng zhī nǚ
太学博士郑还古,婚刑部尚书刘公之女。
nà jí lǐ hòu yǔ dào shì kòu zhāng sù zhāo yìng xiàn
纳吉礼后,与道士寇璋宿昭应县。
yè mèng chéng chē guò xiǎo sān qiáo zhì yī sì hòu rén jiā jiù yǔ hūn yīn
夜梦乘车过小三桥,至一寺后人家,就与婚姻。
zhǔ rén xìng fáng
主人姓房。
jīng jué yǔ kòu jūn xì yán yǐ zhǐ bǐ jì qí shì
惊觉,与寇君细言,以纸笔记其事。
kòu jūn yuē xīn hūn ǒu wèi cǐ mèng bù zú guài yě
寇君曰:“新婚偶为此梦,不足怪也。
liú shì xún zú hòu shù nián xiàng dōng luò zài qǔ lǐ shì
”刘氏寻卒,后数年,向东洛,再娶李氏。
yú zhāo chéng sì hòu jiǎ zhái bài xí rì zhèng sān qiáo zhái zhǔ xìng hán
于昭城寺后假宅拜席日,正三桥,宅主姓韩。
shí fáng zhí wēn wèi dōng luò shǎo yǐn shì qī jiā jiù yán zhuàn zhī lèi jiē fáng gōng suǒ zhǔ
时房直温为东洛少尹,是妻家旧,筵馔之类,皆房公所主。
hái gǔ nǎi wù xī nián zhī mèng huà yú bīn kè wú bù tàn yān
还古乃悟昔年之梦,话于宾客,无不叹焉。
chū yì shǐ
(出《逸史》)